Trận Địa Bão Cát
Cát vàng tựa như những lưỡi dao nhỏ li ti, bị cuộn lên bởi những luồng gió xoáy hung hãn, rít gào quất thẳng vào vách đá tai mèo của Vực gió hú. Màn đêm Nhạn Môn Quan bị nuốt chửng hoàn toàn bởi một màu vàng đục tăm tối. Đó là sự thịnh nộ của thiên nhiên – Bão Cát Nhạn Môn Cực Đoan. Sức gió mạnh đến mức có thể thổi bay những khối đá hộc cỡ nhỏ, biến thung lũng đá hẹp thành một cối xay thịt khổng lồ, nơi cát bụi và đá vụn điên cuồng va đập vào nhau tạo nên những âm thanh ghê rợn.
Nhạc Hoài Thương quỳ sụp dưới một ngách đá hẹp, tay trái khỏe mạnh cắm sâu cây gậy gỗ sồi xuống đất cát để giữ cho thân hình tàn phế không bị gió bão thổi bay. Bả vai phải của anh buông thõng vô lực dưới lớp áo vải xô xám rách nát, vết sẹo hoại tử sẫm màu tím đen do độc tố Hắc Sa gây ra mười năm trước đang lên cơn co rút dữ dội dưới cái lạnh thấu xương cốt của đêm sa mạc. Từng giọt máu đen dính dớp, tanh nồng khẽ rỉ ra, thấm qua lớp băng vải gai thô Nhạn Môn đã rách rưới bám đầy cát bụi.
“Thống lĩnh! Gió xoáy mạnh quá, lối này bị bão cát lấp mất rồi!”
Tiếng gầm rú của Phùng Kỳ bị tiếng gió hú nuốt chửng gần hết. Gã thợ săn gầy guộc đang cố sức dùng thân mình che chắn cho cậu bé A Bảo phía sau một tảng đá lớn. A Bảo ôm chặt lấy giỏ tre đựng hai mũi tên sắt Thập Cân Thiết Tiễn còn lại, khuôn mặt đen nhẻm tái nhợt vì lạnh và sợ hãi, nhưng đôi mắt vẫn kiên định nhìn về phía sư phụ.
Hoài Thương không đáp. Anh nheo mắt trái, vận dụng Thấu Sa Nhãn đến cực hạn. Đôi mắt sâu hoắm của anh lóe lên những tia sáng lạnh sắc như chim ưng sa mạc, cố gắng nhìn xuyên qua màn cát bụi mờ mịt dày đặc để tìm kiếm dấu vết của Tào Bá. Thế nhưng, tầm nhìn của anh lúc này hoàn toàn bị một bức tường cát xám xịt che khuất.
Đột nhiên, từ phía xa tầm trăm bước chân, một chuỗi âm thanh trầm đục dội thẳng vào màng nhĩ tai trái của Hoài Thương qua mặt đất cát ẩm. Anh lập tức áp tai xuống đất, sử dụng Địa Chấn Thính để phân tích độ rung động.
“Gừ... Gừ...”
Đó không phải tiếng vó ngựa chiến của Tào Bá. Đó là tiếng gầm rít dã tàn, tiếng móng vuốt cào cấu dữ dội lên đá hộc của loài chó săn sa mạc Tây Vực.
“Là Sói Xám!” Phùng Kỳ biến sắc, gằn giọng thì thầm qua kẽ răng. “Tên khốn kiếp đó là thợ săn đắc lực nhất dưới trướng Tào Bá. Hắn nuôi một bầy chó săn mastiff Tây Vực cực kỳ khát máu. Bọn thú dữ này có lớp da dày như giáp sắt, được huấn luyện để đi săn phu mỏ trốn chạy. Giữa bão cát mịt mù thế này, mắt người bị mù nhưng mũi của lũ chó săn thì không!”
Tiếng gầm rít ngày một gần hơn. Sói Xám đang thả bầy chó săn đánh hơi theo vệt máu rỉ ra từ bả vai phải hoại tử của Hoài Thương. Nếu để chúng áp sát trong phạm vi ba bước chân, một phế nhân liệt chân như anh và một đứa trẻ như A Bảo sẽ bị xé xác thành trăm mảnh trong chớp mắt.
“Chúng ta không thể chạy tiếp trên địa hình dốc đá này.” Hoài Thương khàn giọng nói, giọng trầm đục như tiếng đá mài dưới lòng giếng cạn. Anh liếc nhìn cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung khổng lồ nặng trăm cân đang gác bên hông xe trượt gỗ đã bị hỏng một trục xoay. Sợi dây cung bện từ gân ngựa cũ đã đứt phựt làm đôi từ phát bắn trước, tơ gân tưa ra rách rưới.
“Sư phụ... dây cung đã hỏng, làm sao bắn được?” A Bảo run rẩy hỏi.
Hoài Thương im lặng, đôi môi khô nứt rỉ máu tươi khẽ mím chặt. Anh dùng tay trái khỏe mạnh lôi sợi dây cung đứt ra. Gân ngựa cũ đã bị giãn và khô giòn dưới cái lạnh Tuyết Sơn, nhưng đây là lựa chọn duy nhất. Anh dùng răng cắn chặt một đầu dây, tay trái thô ráp bấu chặt đầu dây còn lại, cưỡng ép bện hai đoạn đứt vào nhau bằng một nút thắt thô kịch. Nút thắt này khiến sợi dây cung trở nên gồ ghề, không đều lực, và có nguy cơ đứt phựt bất cứ lúc nào khi kéo căng, có thể giật nát cả bàn chân trái đạp cung của anh.
“Cậu điên rồi! Nút thắt đó không chịu nổi lực kéo Nhị Thạch đâu!” Phùng Kỳ kinh hoàng can ngăn.
“Không bắn, tất cả sẽ chết dưới nanh vuốt của bầy chó.” Hoài Thương lạnh lùng đáp. Anh nằm ngửa sát đất cát ẩm dưới ngách đá hẹp, dùng tay trái cố định bệ đỡ của Trọng Cung dưới sàn xe trượt gỗ hỏng. Anh quấn chặt dải băng gai thô Nhạn Môn quanh ống chân trái, bọc ngoài bằng tấm Giáp Da Chân Bọc Thép rỉ sét để chuẩn bị chịu đựng lực phản chấn tàn bạo.
“A Bảo, lên vách đá cao phía trên ngách hang. Sử dụng Tiễn Chỉ Liên Lạc Pháp để định vị cự ly và hướng gió cho ta.” Hoài Thương hạ lệnh.
“Nhưng sư phụ... mắt người...” A Bảo lo lắng nhìn khóe mắt trái đang rớm máu đỏ tươi của Hoài Thương do cát bụi cứa rách.
“Lên đi!” Hoài Thương quát khẽ.
A Bảo nghiến răng, nhanh nhẹn như một con thằn lằn sa mạc, cậu bé bò trườn dọc theo khe nứt vách đá hộc, leo thẳng lên đỉnh ngách hang cao mười trượng. Cậu bé đưa chiếc ống nhòm đồng rỉ sét lên mắt, cố gắng quan sát màn cát bụi mịt mù.
Phía dưới ngách đá, Hoài Thương nằm ngửa sát đất cát, chân trái đạp mạnh vào bệ đỡ Trọng Cung, tay trái khỏe mạnh kẹp chặt đuôi mũi tên sắt nặng mười cân Thập Cân Thiết Tiễn đặt trên rãnh xé gió xoắn ốc. Anh vận lực kéo căng dây cung huyền thiết. Nút thắt thô kịch trên dây cung rít lên những tiếng “két... két...” khô khốc, cọ xát tàn bạo vào lớp da thịt bọc thép ở gót chân anh.
“Gừ... Ẳng!”
Tiếng gầm rú vang lên ngay sát miệng ngách hang. Qua màn cát vàng đục, ba bóng đen khổng lồ của bầy chó săn sa mạc xuất hiện, đôi mắt chúng đỏ ngầu sát khí, nanh vuốt nhọn hoắt dính đầy dãi dớt đang lao trực diện vào vị trí của Hoài Thương.
Từ trên vách đá cao, A Bảo huýt sáo vang lên một tiếng dài sắc lẹm giả tiếng chim ưng sa mạc: “Chíii...!”
Đó là tín hiệu định vị: mục tiêu cách một trăm bước chân, gió xoáy thổi mạnh từ hướng tây bắc.
Hoài Thương nín thở theo Sa Trường Tức Sàng Pháp, đưa nhịp tim xuống mức tối thiểu để triệt tiêu cơn đau hoại tử vai phải. Anh vận dụng Thấu Sa Nhãn nhìn xuyên qua màn cát mờ, buông chân nhả dây cung.
“Phựt! Oành!”
Phát bắn đầu tiên phóng đi. Thế nhưng, ngay trong tích tắc mũi tên sắt rời dây, một luồng gió lốc cực đoan của Vực gió hú bất ngờ đổi hướng giật mạnh từ phía nam dội về. Mũi tên sắt nặng mười cân bị chệch quỹ đạo bay hai phân, găm trượt vào tảng đá hộc bên cạnh miệng hang, tạo ra một tiếng nổ kim loại đanh thép “choảng” vang dội cùng những tia lửa xanh lét bắn tung tóe.
“Chết tiệt!” Phùng Kỳ hét lên.
Cú giật phản lực tàn bạo dội ngược lại từ cánh cung sắt khiến khớp gối chân trái của Hoài Thương phát ra tiếng kêu “rắc” đau đớn. Da thịt ở bắp chân anh bị sợi dây cung giật rách toạc, máu đỏ tươi rớm ra đẫm dải băng gai thô. Tệ hơn nữa, một vốc cát thô bị gió bão thổi ngược lại lọt thẳng vào mắt trái đang căng ra của anh.
“Á...!”
Hoài Thương rên rỉ một tiếng trầm đục, nhãn cầu mắt trái bị cát bụi cứa rách gây đau nhức dữ dội như bị nung đốt, một vệt nước mắt máu nhạt nhòa rớm đỏ chảy dài bên khóe mắt sâu hoắm. Tầm nhìn của anh hoàn toàn bị mờ mịt trong bóng tối và máu.
Bầy chó săn nghe tiếng nổ kim loại, càng thêm điên cuồng lao tới. Con chó đầu đàn khổng lồ, nặng gần trăm cân, đã nhảy chồm lên vách đá ngách hang, nanh vuốt sắc nhọn chỉ cách mặt Hoài Thương chưa đầy năm bước chân. Sói Xám từ phía sau gầm rú thúc giục bầy thú dữ.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Hoài Thương triệt tiêu mọi cảm xúc sợ hãi, đưa tâm cảnh về trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Anh nhắm chặt hai mắt, không dùng mắt nhìn nữa, mà dồn toàn bộ thính giác vào Địa Chấn Thính và nhĩ lực cực hạn.
Trên vách đá cao, A Bảo hoảng hốt nhưng vẫn giữ chặt ống nhòm, cậu bé huýt sáo liên tiếp ba tiếng ngắn, dồn dập: “Chít! Chít! Chít!”
Tín hiệu khẩn cấp: mục tiêu di động nhanh tầm thấp, cự ly năm mươi bước, sức gió xoáy đang có chu kỳ lặng trong nửa tích tắc sắp tới.
Hoài Thương nằm ngửa sát đất cát, tay trái kẹp mũi tên sắt thứ hai Thập Cân Thiết Tiễn đặt lên dây cung nứt nẻ. Anh lắng nghe tiếng gió rít gào rú qua các khe đá. Dựa theo Phong Hướng Định Tiễn Quy Luật, anh tính toán sức gió xoáy sa mạc đang giảm dần theo nhịp chu kỳ.
Anh điều chỉnh góc đạp cánh cung huyền thiết bằng chân trái, lệch sang bên phải chính xác bốn phân để bù trừ sức gió xoáy.
“Một nhịp... hai nhịp... lặng!”
Ngay trong nửa tích tắc gió lặng ngắn ngủi, Hoài Thương buông chân nhả lực.
“Bùm! Xé...!”
Mũi tên sắt mười cân Thập Cân Thiết Tiễn xé toạc không khí tạo tiếng rít kinh hoàng như sấm sét sa trường. Phát bắn mang theo động năng cực đại bay thẳng trực diện xuyên qua màn cát bụi mờ ảo.
“Phập! Ẳng...!”
Mũi tên sắt nặng nề xuyên thẳng qua cổ họng con chó mastiff đầu đàn khổng lồ, động năng khủng khiếp của tên sắt đẩy lùi thân xác trăm cân của con thú bay ngược lại mười bước, đóng đinh chặt nó găm sâu xuống nền đất cát ẩm dưới chân vách đá. Con thú dữ chỉ kịp rên rỉ một tiếng thảm thiết rồi tắt thở lập tức, máu đỏ tươi phun ra nhuộm đỏ một khoảng cát vàng.
“Cái gì?!”
Sói Xám ở phía sau chứng kiến cảnh tượng đó qua ống nhòm đồng, khuôn mặt đầy sẹo dữ tợn bỗng chốc đông cứng vì hoảng sợ kinh hoàng. Con chó săn mạnh nhất của hắn bị kết liễu chỉ bằng một phát bắn blind shot xuyên qua bão cát từ cự ly trăm bước chân.
Không dừng lại ở đó, Hoài Thương nhanh chóng kẹp mũi tên sắt cuối cùng bằng chân trái, giương căng Trọng Cung bắn liên tiếp hai phát bắn Chấn Địa Tiễn vào vách đá phía trên đầu hai con chó săn còn lại. Đá hộc đổ sụp chôn vùi hoàn toàn bầy thú dữ dưới đống đổ nát.
Tiếng chó săn chết thảm thiết và tiếng đá lở vang dội làm Sói Xám hoảng sợ tột độ, hắn vội vã giật dây cương lùi lại. Thế nhưng, giữa màn cát vàng đục, mắt hắn bỗng khóa chặt vào một vệt bột phấn trắng đang bị gió thổi phát tán phát sáng nhẹ từ ngách hang của Hoài Thương – dấu tích từ mũi tên đo gió Phong Hướng Vũ Tiễn mà A Bảo vừa sử dụng.
“Tìm thấy mày rồi, gã què!” Sói Xám nghiến răng gầm lên. Hắn nhanh tay rút khẩu súng pháo hiệu từ hông, bắn thẳng một phát pháo hiệu đỏ rực lên trời cao để báo động vị trí ngắm bắn của Hoài Thương cho Tào Bá đang dàn trận phục kích cận chiến phía sau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!