Phát Bắn Đòi Mạng
Bão cát Nhạn Môn Quan gào rú như vạn con thú dữ đói mồi, cuốn theo những hạt cát thô ráp đập liên tiếp vào những bức tường đất loang lổ của thôn Sa Thảo. Giữa màn sương cát xám xịt và khói lửa hừng hực từ ngôi nhà tranh đang cháy của Lý nương, không khí đặc quánh mùi máu tươi và lưu huỳnh. Tiếng khóc u uất của những người dân làng vô tội bị vó ngựa giẫm đạp vang vọng khắp khoảng sân hoang tàn, bị tiếng cười rú điên cuồng của bọn cướp ngựa Hắc Phong Bang xé rách thành từng mảnh vụn.
Dưới hố cát lún cạn nằm sát cổng thôn, Nhạc Hoài Thương nằm ngửa, thân mình dẹt sát đất cát ẩm. Chiếc Áo Choàng Bão Cát Xám dệt từ gai thô phủ kín cơ thể tàn phế của anh, biến anh thành một nấm đất vô hại giữa chiến trường hỗn loạn. Cánh tay phải khô héo, vô lực buông thõng bên sườn như một cành củi chết – vết sẹo lồi lõm sậm màu tím đen ở bả vai vẫn không ngừng rỉ ra những giọt máu đen tanh nồng. Độc tố Hắc Sa ẩn sâu trong xương tủy đang gặp cái lạnh của bão tuyết biên thùy bỗng chốc bùng phát, cắn xé từng thớ thịt của anh như ngàn vạn con kiến lửa nung đỏ.
Nhưng đôi mắt sâu hoắm như chim ưng của Nhạc Hoài Thương vẫn lạnh lùng, khóa chặt vào bóng dáng của Độc Nhãn Long cách đó trăm bước chân.
Tại quảng trường thôn, Độc Nhãn Long đang đứng ngạo nghễ, một tay túm chặt lấy mái tóc bạc xơ xác của Lý nương, kéo lê bà lão trên nền đá hộc lởm chởm. Thanh đoản đao rỉ sét tẩm kịch độc rắn sa mạc của hắn kề sát vào cổ họng bà, lưỡi đao lạnh buốt miết nhẹ làm rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Lý nương yếu ớt quỳ dưới đất, khuôn mặt bầm tím vì cát bụi và những cú đạp dã man, nhưng bà vẫn nghiến răng gào lên hướng về phía khoảng không mịt mù:
“Thương nhi! Chạy đi! Đừng ra đây! Bọn chúng sẽ giết con mất!”
“Câm mồm, mụ già!” Độc Nhãn Long quát lớn, gằn giọng cười tàn ác. Hắn vung cao thanh đoản đao, đôi mắt một mí chói lọi thú tính nhìn quanh màn cát mờ mịt. “Thằng què chẻ củi! Ta đếm đến ba! Nếu ngươi không lết cái thân tàn phế ra đây quỳ gối chịu trói, ta sẽ chém đầu mụ già này ngay tại chỗ để làm lễ tế cho Hắc Phong Bang!”
Lửa hận trong lòng Nhạc Hoài Thương bùng lên ngùn ngụt, thiêu đốt chút kiên nhẫn cuối cùng của cựu thống lĩnh Thần Tiễn Doanh. Vết xước nhỏ rỉ máu đỏ tươi trên cổ anh – dấu tích từ đầu roi sắt bẩn thỉu của Vương Mãnh ban chiều – bỗng chốc nhói buốt, khơi dậy tất cả những sỉ nhục, những nợ máu sa trường mà anh và vạn vong hồn đồng đội cũ đã phải gánh chịu mười năm qua.
Anh không thể chờ đợi thêm nữa. Mạng sống của Lý nương – người mẹ thứ hai đã cưu mang anh suốt những ngày tháng tàn phế – đang ngàn cân treo sợi tóc.
Nhạc Hoài Thương hít vào một hơi thật sâu theo Sa Trường Tức Sàng Pháp. Nhịp tim của anh lập tức hạ xuống mức tối thiểu, đưa tâm cảnh trở về trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối như mặt hồ băng đóng vĩnh cửu. Giữa tiếng gió rít gào rú của bão cát Nhạn Môn, tai trái của anh khẽ động đậy. Anh vận dụng Phong Hướng Định Tiễn Quy Luật, lắng nghe tiếng cát thô va chạm vào các khe đá hộc để tính toán sức gió.
“Gió xoáy sa mạc đang thổi lệch về hướng đông nam hai phân.” Hoài Thương thầm nhẩm tính trong đầu. “Nếu bắn thẳng trực diện, sức nặng mười cân của mũi tên sắt sẽ bị gió cản làm lệch hướng sang trái ba phân. Ta phải đạp lệch góc cung ba phân sang phải để mượn lực gió đưa tên thẳng vào tim đối thủ.”
Quyết định đã đưa ra trong chớp mắt. Hoài Thương bắt đầu vận chuyển tàn lực nội công vào đôi chân tàn tật. Để giương căng cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân này, lực kéo Nhị Thạch Kình thông thường là chưa đủ. Anh cần đạt đến cảnh giới cực hạn của thể xác hiện tại: Tam Thạch Trọng Kình.
Anh vận dụng Thiết Cốt Khóa Đau, một kỹ thuật tự hủy hoại khớp xương dã tàn của binh sĩ sa trường.
“Rắc! Rắc!”
Hai tiếng xương gãy giòn giã, khô khốc vang lên từ khớp gối và cổ chân trái của Hoài Thương dưới hố cát lún. Cơn đau thấu xương tủy dội thẳng lên đại não làm mắt anh hoa lên, nhưng đôi chân tàn tật của anh bỗng chốc cứng đờ như hai thanh sắt đúc, khóa chặt vào bộ khung Đai Ròng Rọc Gót Chân cố định dưới đất cát mịn. Đôi chân anh giờ đây đã trở thành một bệ phóng vững chắc, bất động trước mọi phản lực vật lý.
Dải băng gai thô Nhạn Môn quấn quanh bắp chân trái rách toạc dưới sức căng khổng lồ, máu tươi rớm ra đẫm cả lớp vải thô ráp, nhuộm đỏ cả nền cát dưới lưng anh. Bằng cánh tay trái khỏe mạnh duy nhất, Hoài Thương siết chặt dây cung bện từ gân ngựa cũ nứt nẻ. Anh kẹp chặt đuôi mũi Thập Cân Thiết Tiễn đầu tiên – mũi tên sắt nặng mười cân mới đúc từ lò rèn của Thiết Đâu, lạnh buốt và nổi rõ các rãnh xé gió xoắn ốc tinh xảo xám đen bóng loáng dọc thân tên.
“Một...!” Độc Nhãn Long bắt đầu đếm, thanh đoản đao tẩm độc đã ấn sâu vào cổ Lý nương thêm nửa phân.
Nhạc Hoài Thương gồng cứng cơ lưng và cơ đùi chân trái, dùng tay trái kéo căng dây cung huyền thiết thông qua hệ thống ròng rọc cơ khí cổ xưa.
“Két... Két... Két...”
Tiếng kim loại ma sát trầm đục, khô khốc vang lên từ các trục xoay ròng rọc bám đầy bụi đá đen. Dây cung gân ngựa cũ rít lên những tiếng rạn nứt đầy nguy hiểm dưới sức căng lên đến ba trăm sáu mươi cân của Tam Thạch Trọng Kình. Sức phản chấn tàn bạo dội ngược lại bắp chân trái khiến xương ống chân của anh rạn nhẹ, đau buốt đến tận cùng tế bào. Đúng lúc này, cơn đau hoại tử ở bả vai phải bỗng bộc phát dữ dội, một luồng khí lạnh đen sẫm chạy dọc sống lưng làm tay trái anh khẽ run lên trong một nhịp thở.
“Không được lệch!” Hoài Thương cắn chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra từ kẽ răng, dùng ý chí thép sa trường đè nén cơn đau vai phải, giữ thăng bằng tuyệt đối cho cánh cung sắt khổng lồ.
“Hai...!” Độc Nhãn Long gầm lên, tay phải hắn đã vận lực gồng cơ, chuẩn bị chém xuống một đao tàn bạo để lấy mạng bà lão.
“Chết đi, thằng què!”
Lưỡi đoản đao của Độc Nhãn Long vung lên, vẽ ra một đường sáng lạnh lẽo xé gió trong không khí cát bụi.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Nhạc Hoài Thương buông chân trái nhả lực.
“BÙM!”
Một tiếng nổ trầm đục cơ học kinh hoàng vang lên từ hố cát lún, tựa như tiếng sấm sét đánh thẳng xuống đất cát sa mạc Nhạn Môn Quan. Lực phản chấn tàn bạo của Trọng Cung dội thẳng xuống nền đất cứng, hất tung một luồng cát xám cao hơn một trượng, che khuất hoàn toàn vị trí ẩn nấp của Hoài Thương. Dây cung gân ngựa cũ đứt phựt làm đôi, đầu dây giật ngược lại chém rách một đường dài đẫm máu trên bắp tay trái của anh.
Nhưng mũi tên sắt mười cân Thập Cân Thiết Tiễn đã bay đi.
“Víu... Víu... Víu...!”
Đó là một tiếng rít kép kinh hoàng, chói tai, tựa như tiếng gào rú của một con dị thú sa mạc đang xé toạc không khí để đòi mạng. Mũi tên sắt nặng mười cân mang theo động năng cực đại của Nhạn Môn Phá Giáp Tiễn, vạch một đường xám mờ ảo diệu giữa màn bão cát xám xịt. Đi tới đâu, luồng tiễn kình chân không của nó hút sạch dưỡng khí và cát bụi xung quanh đến đó, tạo ra một khoảng không chân không thẳng tắp dài hơn trăm bước chân.
Một tên cướp ngựa đứng chắn trước đường bay của mũi tên hoảng sợ vung tấm khiên gỗ sồi nẹp sắt hộ thân lên che chắn.
“Rầm!”
Tấm khiên gỗ sồi dày ba phân nẹp sắt ròng bị mũi tên sắt đập tan tành thành hàng vạn mảnh vụn gỗ bay tung tóe. Mũi tên sắt không hề giảm tốc độ, xuyên thẳng qua lồng ngực tên cướp ngựa, xé toạc giáp da thú của hắn thành những mảnh giẻ rách, rồi tiếp tục lao thẳng về phía mục tiêu tối thượng.
Độc Nhãn Long nghe thấy tiếng rít kép kinh hoàng dội về từ phía sau, da đầu hắn bỗng chốc tê dại. Bản năng sinh tồn sa trường của một tên phó tướng cướp ngựa khiến hắn từ bỏ việc hạ đao sát hại Lý nương, vội vàng vung ngang thanh đoản đao rỉ sét hòng gạt nảy mũi tên lạ.
Nhưng hắn đã quá đánh giá cao sức mạnh cơ bắp của mình trước tiễn kình sa trường thực dụng.
“Binh!”
Thanh đoản đao tẩm độc của Độc Nhãn Long chạm vào đầu mũi tên sắt nặng mười cân, ngay lập tức bị động năng khổng lồ đập gãy làm ba khúc. Lực chấn động tàn bạo bẻ gãy toàn bộ xương ngón tay và cổ tay phải của hắn, phát ra tiếng rắc giòn giã dã tàn.
“Phập!”
Mũi tên sắt huyền thiết khổng lồ cắm thẳng vào giữa lồng ngực Độc Nhãn Long. Sức mạnh đâm xuyên của Phá Giáp Kình không hề dừng lại, kéo theo thân hình khổng lồ nặng gần hai trăm cân của hắn bay lùi lại phía sau hơn mười bước chân, rồi đóng đinh chặt cơ thể hắn vào vách đất đá dựng đứng của công đường đổ nát phía sau quảng trường.
Máu đỏ tươi pha lẫn máu đen độc tố bắn tung tóe lên bức tường đất xám xịt. Độc Nhãn Long trợn tròn mắt trái duy nhất, miệng hộc ra những ngụm máu lớn dính đầy bụi cát, hai chân giãy giụa vô vọng trên không trung rồi hoàn toàn tắt thở gục chết dã tàn. Thân thể hắn bị mũi tên sắt mười cân ghim chặt trên vách đá như một tấm bia thịt đầy nhục nhã.
Cả quảng trường thôn Sa Thảo bỗng chốc rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng gió rít bão cát dường như cũng bị phát bắn vĩ đại vừa rồi áp chế, chỉ còn tiếng lửa cháy bập bùng từ ngôi nhà tranh của Lý nương.
Lý nương ngã quỵ xuống đất cát, khuôn mặt bàng hoàng nhìn xác Độc Nhãn Long bị đóng đinh trên vách đá ngay sát bên cạnh, rồi nhìn vệt máu tươi đỏ thẫm của hắn đang chảy dọc theo thân mũi tên sắt huyền thiết.
Tào Bá – thủ lĩnh toán cướp ngựa Hắc Phong Bang – đứng chôn chân tại chỗ trên lưng con ngựa chiến khổng lồ. Khuôn mặt dữ tợn của hắn biến dạng vì kinh hoàng tột độ. Đôi mắt chói lọi thú tính của hắn giờ đây ngập tràn sự sợ hãi vô hạn khi nhìn chằm chằm vào vệt cát bay mờ ảo đang tan dần ở cổng thôn, lộ ra bóng dáng một thanh niên mặc y phục xám tro rách nát đang nằm ngửa sát đất cát ẩm.
“Huyền... Huyền Thiết Trọng Cung... Đạp cung bằng chân...” Giọng Tào Bá run rẩy, khàn đặc như tiếng củi khô cháy cạn. “Ngươi... ngươi không phải là gã què chẻ củi... Ngươi là đệ nhất thần tiễn Nhạc Hoài Thương! Thần Tiễn Doanh Thống lĩnh năm xưa vẫn còn sống!”
Nỗi sợ hãi tột cùng trước cái bóng tiễn đạo huyền thoại mười năm trước đè bẹp hoàn toàn sự hung bạo của tên tướng cướp sa mạc. Tào Bá biết rõ, trước một tiễn thủ có thể bắn xuyên khiên thép từ khoảng cách trăm bước chân bằng chân, mọi đao thuật cận chiến của hắn chỉ là trò hề vô dụng. Hắn không thèm nhìn đến chiếc rương gỗ chứa bức Huyết Thư mưu phản dưới xác Nhạc Trung, cũng chẳng màng đến bầy đàn của mình.
“Rút chạy! Mau rút chạy về trại cỏ hẻm núi Tử Vong!” Tào Bá điên cuồng gào lên, thúc mạnh móng sắt vào hông ngựa chiến, quay đầu ngựa chạy trốn tốc độ cao dọc lối ra hẻm đá hẹp.
Toán cướp ngựa Hắc Phong Bang hoảng loạn tột độ khi thấy thủ lĩnh bỏ chạy, chúng vội vã thúc ngựa chiến tháo chạy theo sau như một bầy sói hoang vỡ tổ, để lại thôn Sa Thảo hoang tàn rách nát ngập trong khói lửa và máu tươi.
Dưới hố cát lún, Nhạc Hoài Thương gục xuống nền cát ẩm. Khớp gối chân trái của anh bị rạn xương nhẹ, rách da cơ đùi chảy máu rớm đẫm cả dải băng gai thô Nhạn Môn rách nát. Cánh tay trái khỏe mạnh run rẩy dữ dội, không còn chút lực lực nào để nâng cánh cung huyền thiết nặng trăm cân lên nữa. Vết thương hoại tử ở bả vai phải liên tục rỉ ra những giọt máu đen tanh nồng, làm ướt sũng một khoảng cát xám.
Anh nằm im lặng giữa tiếng bão cát gào rú trở lại, đôi mắt sâu hoắm khẽ nheo lại nhìn theo hướng bóng ngựa chiến chạy trốn của Tào Bá khuất dần sau vách đá hẻm núi Tử Vong. Chân Tướng Phản Diện Mở Đầu về việc Tào Bá nhận tiền vàng của thiếu chủ phản quân Nhạc Vô Song để tàn sát thôn dã đã rõ ràng.
Cuộc báo thù vĩ đại của Thần Tiễn Doanh mới chỉ bắt đầu, và mũi tên sắt mười cân thứ hai sẽ sớm tìm đến lồng ngực của kẻ thủ ác tiếp theo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!