Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Trà Quyết Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở vùng biên trấn hoang vu chưa bao giờ đặc quánh và lạnh lẽo đến thế. Nó luồn qua những kẽ nứt của vách đất nện tại Thính Vũ Trà Hiên, mang theo hơi ẩm buốt giá của đá núi và mùi tro tàn chưa nguội hẳn từ bếp lò.


Lục Vũ đứng tĩnh lặng trước hiên quán trà tranh. Gương mặt anh nhợt nhạt dưới dải băng vải xám thắt chặt ngang mắt. Cơn đau buốt từ bàn tay phải rít lên từng hồi như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang cắm sâu vào da thịt. Lòng bàn tay phải của anh, vốn bị bỏng nặng phồng rộp và sém đen do sức nóng cực hạn khi nung chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp hai đêm trước, giờ đây co rút lại đau đớn. Mỗi cử động nhỏ của các ngón tay phải đều là một sự chịu đựng tột cùng, buộc anh phải giấu cánh tay bị thương vào trong tay áo rộng, chỉ để lộ bàn tay trái dẻo dai đang cầm chiếc quạt giấy nan sắt rách.


Bên cạnh anh, Tiểu Đào đang lặng lẽ dùng một mảnh vải thô ẩm, tẩm nước trà hoang dã Tuyết Sơn pha loãng để lau dọn bàn ghế tre. Vết thương xước nhẹ trên trán cô bé câm từ trận hỗn chiến trước đã khép miệng hoàn toàn nhờ bã trà ủ men đắp hằng đêm, chỉ còn lại một vệt sẹo mờ nhạt dưới lớp nhọ nồi lấm lem. Cô bé thỉnh thoảng lại ngước đôi mắt to tròn, lo lắng nhìn vào cánh tay phải đang run rẩy nhẹ của sư phụ.


Từ phía con đường dịch lộ gập ghềnh, tiếng bánh xe lăn chậm rãi và tiếng móng ngựa dồn dập vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm. Mùi sương muối biên thùy bỗng chốc bị đẩy lùi bởi một luồng hương thơm nồng đậm, xa hoa của trầm hương thượng hạng được đốt trong lư hương đồng.


Giang Hoài Nam – thiếu gia của Giang Nam Trà Thương Liên Minh – trở lại. Nhưng lần này, đi bên cạnh chiếc kiệu gấm xa hoa của hắn không chỉ có toán vệ sĩ đeo kiếm, mà còn có một cỗ xe ngựa nhỏ trang nhã bọc lụa xanh.


Từ trên xe bước xuống là một nam tử trẻ tuổi phong nhã, mặc trường bào lụa trắng thêu hoa sen chìm, tóc buộc dải lụa xanh, tay cầm chiếc quạt xếp bằng ngà voi. Gương mặt y tuấn tú nhưng đượm vẻ kiêu ngạo, phong thái tự tại như một trích tiên bước ra từ tranh vẽ. Đó chính là Tiêu Dao Tử – trà sư trẻ tuổi nổi tiếng nhất vùng Giang Nam, kẻ được Giang Hoài Nam dùng vạn lượng vàng mời đến biên thùy để hủy hoại danh tiếng của Lục Vũ.


“Lục Vũ!” Giang Hoài Nam bước xuống kiệu, gương mặt tròn trịa co giật dữ dội vì nhục nhã và tức giận sau thất bại hôm qua. Hắn gõ mạnh chiếc quạt xếp xuống bàn tre, giọng nói đầy vẻ tàn độc. “Ngươi từ chối vàng ròng của ta, tự xưng giữ sạch dòng nước trà. Hôm nay, ta mang đến đây đệ nhất trà sư Giang Nam – Tiêu Dao Tử tiên sinh. Chúng ta sẽ lập một cuộc đấu trà nghệ thuật ngay tại bến đò biên trấn này. Trước sự chứng kiến của toàn bộ tiêu sư, thương nhân và bách tính qua đường, nếu ngươi thua, ngươi phải giao ra công thức trà giải độc Tuyết Sơn và chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp kia. Nếu ngươi thắng, Giang Hoài Nam ta thề sẽ không bao giờ bước chân vào quán trà này nữa!”


Tiêu Dao Tử khẽ bước lên trước, ánh mắt lướt qua dải băng vải xám trên mắt Lục Vũ với vẻ khinh khỉnh tột cùng. Y khẽ phẩy quạt, giọng nói thanh tao nhưng lạnh lùng:


“Ta nghe đồn biên trấn hoang vu có một gã mù pha trà giải độc cứu người, được bách tính tôn xùng là Trà Tiên. Nực cười! Trà đạo là nghệ thuật thanh cao của bậc phong nhã, đòi hỏi nhãn giới tinh tường để phân định sắc nước, bọt trà và thần thái của lá. Một gã mù phế nhân, tay chân thô kệch lại bị bỏng nặng thế kia, thì hiểu gì về trà đạo? Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là trà nghệ thực sự của Giang Nam.”


Lục Vũ đứng im lặng, dải băng vải xám hướng về phía đối diện. Anh không giận dữ, cũng không tranh cãi. Khứu giác nhạy bén dưới danh xưng Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh khẽ động, ngửi thấy mùi hương nhã nhặn, thanh khiết của lá trà tươi thượng hạng được bảo quản trong hũ chì dày bọc lụa trên xe của Tiêu Dao Tử. Đó là Long Tỉnh Tây Hồ – loại trà ngự dụng đắt đỏ chỉ dành cho giới hoàng gia.


“Trà đạo không nằm ở nhãn giới nhìn thấy vạn vật, mà ở tâm thế thấu hiểu vạn vật,” Lục Vũ nhạt giọng đáp, bàn tay trái khẽ vuốt nhẹ chiếc quạt giấy nan sắt rách. “Giang thiếu gia đã có nhã ý, Lục Vũ xin tiếp đón. Trận đấu này, xin lấy trời đất làm chứng, lấy bách tính biên thùy làm trọng.”


Mã Tiểu Bảo và các tiêu sư của Biên Thùy Tiêu Cục nghe tin liền kéo đến vây quanh quán trà. Gương mặt ai nấy đều lộ vẻ lo lắng cực độ. Họ biết Giang Hoài Nam là kẻ xảo quyệt, cuộc thách đấu này thực chất là một cái bẫy để tước đoạt bảo vật của Lục Vũ trước khi Hắc Sa Bang ra tay vây quét.


Cuộc đọ sức bắt đầu ngay trên phiến đá phẳng trước hiên quán trà tranh.


Tiêu Dao Tử bày ra bộ trà cụ bằng sứ trắng mỏng như cánh ve cực kỳ đắt đỏ, sáng lấp lánh dưới ánh nắng sớm nhạt nhòa. Y sử dụng nước suối quý mang từ Giang Nam được đựng trong vò gốm niêm phong kỹ lưỡng, đun trên một chiếc lò đồng nhỏ đốt bằng than quả ô-liu không khói.


Mọi động tác của Tiêu Dao Tử đều hoa mỹ và chuẩn xác đến kinh ngạc. Y nâng ấm nước sôi, cổ tay uyển chuyển thực hiện kỹ thuật "Phượng hoàng tam điểm đầu" – ba lần nâng lên hạ xuống đều đặn để dòng nước sôi rót vào chén sứ trắng tạo ra những vòng xoáy nước hoàn hảo. Lá trà Long Tỉnh Tây Hồ xanh mướt như ngọc bích xoay tròn trong nước ấm, giải phóng một luồng hương thơm ngọt ngào, nồng nàn quyến rũ như mang cả mùa xuân Giang Nam ẩm ướt đến vùng biên ải khô cằn.


Trên mặt chén sứ trắng của y, lớp bọt trà dày mịn dần dần tụ lại, kết tinh thành hình dáng một bông hoa sen trắng đang hé nở vô cùng đẹp mắt. Kỹ thuật tạo bọt trà "Tuyết lãng phún đào" này của y khiến các tiêu sư và thương nhân xung quanh không khỏi trầm trồ thán phục. Giang Hoài Nam đứng bên cạnh khẽ vuốt râu cười đắc ý, tin chắc chiến thắng đã nằm trong tầm tay.


Đối lập với sự hoa mỹ của đối thủ, Lục Vũ ngồi tĩnh lặng trước chiếc lò đất nung sờn cũ của mình. Do bàn tay phải bị bỏng nặng co rút kinh mạch đau đớn, anh hoàn toàn phải dùng bàn tay trái để thao tác. Tiểu Đào ngoan ngoãn đứng bên cạnh, dùng muôi tre khẽ gạt những tia lửa than thông khô cháy đượm dưới lò nung.


Lục Vũ không nhìn thấy bộ trà cụ đắt tiền của đối thủ, nhưng đôi tai nhạy bén đạt đến cảnh giới Tâm Nhãn Thính Cảnh của anh đang lắng nghe tiếng nước sôi sủi bọt khí trong lòng ấm đất nung cổ nhị lớp. Anh không dùng nước suối Giang Nam, mà dùng nước giếng đá biên thùy đã được lọc sạch qua hệ thống cát thạch anh mịn từ hôm trước.


Tiếng reo của nước sôi trong ấm Tử Sa cổ trầm ấm, đều đặn. Lục Vũ lắng nghe từng giai đoạn triều sinh:


“Tiếng nước reo như mắt cá... nước bắt đầu ấm.”


“Tiếng nước reo như mắt cua... nước đã đạt tám mươi độ.”


“Tiếng nước reo như sóng cuộn trào... nước đạt trăm độ sôi cực hạn.”


Đúng vào thời điểm nước sôi đạt trăm độ sôi liên tục để kích hoạt hoàn toàn dược tính giải độc ẩn trong thành ấm Tử Sa cổ nhị lớp, Lục Vũ dùng tay trái nâng ấm lên. Động tác của anh cực kỳ mộc mạc, không có bất kỳ sự phô trương hoa mỹ nào. Anh rót dòng nước sôi thành một đường thẳng tắp vào chiếc chén đất nung Kiến Diêu màu đen tuyền mẻ góc.


Anh sử dụng trà hoang dã Tuyết Sơn thô sơ – loại lá trà mọc trên vách đá lạnh giá quanh năm tuyết phủ. Khi nước sôi trăm độ chạm vào lá trà thô, một mùi hương không hề ngọt ngào mà chát đắng, hoang dã bốc lên dữ dội. Hương trà Tuyết Sơn ban đầu khiến những người xung quanh phải nhíu mày vì vị đắng nồng của nó.


Nhưng ngay giây tiếp theo, Lục Vũ khẽ phẩy nhẹ chiếc quạt giấy nan sắt rách bằng tay trái. Động tác quạt của anh uyển chuyển hệt như đang vẽ một vòng tròn âm dương trong không khí. Luồng khói trà ấm áp bắt đầu di chuyển theo ý muốn của anh, khuếch tán ra xung quanh dưới dạng Thính Vũ Trà Ý.


Màn khói trà đắng Tuyết Sơn lan tỏa đến đâu, sát khí và sự căng thẳng ngột ngạt của buổi đấu trà bỗng chốc bị xoa dịu đến đó. Những tiêu sư đang lo lắng, những đao thủ Hắc Sa Bang đang rình rập trong bóng tối, và cả Giang Hoài Nam đang đắc ý đều cảm thấy lồng ngực nhẹ nhõm kỳ lạ. Hương trà Tuyết Sơn sau vị đắng ban đầu bỗng chuyển sang một vị ngọt thanh khiết, mát lạnh thấu xương, giúp định hình hướng di chuyển của gió lạnh biên thùy, xua tan hoàn toàn mùi trầm hương giả tạo.


Trên mặt chén Kiến Diêu đen tuyền của Lục Vũ, lớp bọt trà không kết thành hình hoa sen hoa mỹ, nhưng nó phẳng lặng hệt như một mặt hồ nước mùa thu, không một gợn sóng. Sự tĩnh lặng tuyệt đối ấy tỏa ra một sức hút kỳ lạ, khiến bọt trà của Tiêu Dao Tử bên cạnh bỗng chốc trở nên hỗn loạn, bông hoa sen trắng dần dần tan rã do không chịu nổi luồng gió trà thanh khiết.


“Mời Giang thiếu gia, Tiêu Dao Tử tiên sinh và các vị tiêu đầu thưởng trà,” Lục Vũ dùng tay trái nâng chén Kiến Diêu mẻ góc đưa ra trước.


Mã Thiên Bá và ba vị trưởng lão tiêu cục bước lên trước, nâng chén trà của cả hai vị trà sư lên thưởng thức. Tiêu Dao Tử cũng kiêu ngạo nâng chén trà Tuyết Sơn của Lục Vũ lên nhấp một ngụm nhỏ.


Ngay khi ngụm trà Tuyết Sơn trôi qua cổ họng, đồng tử của Tiêu Dao Tử lập tức co rụt lại dữ dội. Chiếc quạt xếp ngà voi trên tay y khẽ rơi xuống đất cát lúc nào không hay. Gương mặt tuấn tú của y từ vẻ kiêu ngạo chuyển sang kinh hoàng, rồi thẫn thờ bất động.


Trà của y – Long Tỉnh Tây Hồ – ngọt ngào, thơm dịu, nhưng chỉ là sự hoa mỹ bên ngoài, giống như một kỹ nữ đang múa hát trong lầu xanh, thoáng qua rồi biến mất, để lại sự trống rỗng trong tâm hồn.


Nhưng trà của Lục Vũ – trà hoang dã Tuyết Sơn pha nước giếng đá biên thùy – lại mang một sức mạnh hoàn toàn khác. Vị đắng chát tột cùng ban đầu như một trận bão tuyết gột rửa mọi bụi bặm, lo âu và tạp niệm trong tâm trí người uống. Sau trận bão tuyết ấy là một vị ngọt thanh khiết, ấm áp bùng phát từ sâu trong cuống họng, lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, giúp kinh mạch toàn thân thư thái, sinh khí tràn đầy.


Đặc biệt, tính hàn cực mạnh của trà Tuyết Sơn đun trong ấm Tử Sa cổ nhị lớp đã kích hoạt hoàn toàn khoáng chất tinh khiết của nguồn nước giếng đá đã lọc sạch, tạo ra một luồng sinh khí thanh lọc, xoa dịu hoàn toàn những vết thương âm ỉ trong cơ thể người uống.


“Trà... trà sinh độc tử...” Tiêu Dao Tử lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đầy kinh hoàng. Y nhìn vào chén Kiến Diêu đen tuyền mẻ góc, rồi nhìn dải băng vải xám trên mắt Lục Vũ, cúi đầu sụp xuống trước bàn tre.


“Ta thua rồi,” Tiêu Dao Tử cay đắng lên tiếng, giọng nói tràn đầy sự kính phục và nhục nhã. “Trà nghệ của ta chỉ là kỹ nghệ múa rối để làm vui lòng kẻ trọc phú. Còn trà đạo của Lục tiên sinh đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân, hòa quyện giữa tâm thế người pha, nguồn nước bản địa và nhiệt độ sôi chuẩn xác để cứu người độ thế. Ta tự phụ đệ nhất Giang Nam, nhưng trước mặt Lục tiên sinh, ta chỉ là một kẻ ếch ngồi đáy giếng.”


Giang Hoài Nam kinh ngạc đến mức mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn không ngờ đệ nhất trà sư Giang Nam mà hắn tốn vạn lượng vàng mời đến lại đầu hàng quy phục gã mù chỉ sau một chén trà thô.


“Tiêu Dao Tử! Ngươi điên rồi sao?” Giang Hoài Nam gào lên đầy giận dữ. “Ngươi nhận tiền của ta, sao lại dám nhận thua trước gã mù này?”


“Giang thiếu gia, tiền bạc có thể mua được lá trà đắt nhất, nhưng không bao giờ mua được trà tâm thanh khiết của một trà nhân thực sự,” Tiêu Dao Tử lạnh lùng đáp, y dứt khoát nhặt quạt xếp lên, hành lễ sâu sắc trước Lục Vũ rồi quay lưng bước thẳng lên xe ngựa bọc lụa xanh, không thèm ngoảnh lại nhìn Giang Hoài Nam một lần nào.


Giang Hoài Nam đứng trơ trọi giữa hiên quán, xung quanh là tiếng cười nhạo, chế giễu của các tiêu sư và bách tính biên trấn. Hắn nhục nhã tột cùng, gương mặt tròn trịa co giật dữ dội. Hắn biết mình đã thất bại hoàn toàn trong việc hủy hoại danh tiếng của Lục Vũ trước công luận giang hồ.


“Lục Vũ! Ngươi hãy đợi đấy!” Giang Hoài Nam nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn độc khôn cùng. “Đêm nay, khi Hắc Sa Bang san phẳng cái ổ chuột này, ta xem ngươi có còn giữ được cái trà tâm thanh cao của ngươi nữa không!”


Hắn phẫn nộ bước lên kiệu gấm, ra lệnh cho gia nhân lập tức rời đi. Chiếc kiệu gấm xa hoa nhanh chóng khuất dần sau màn sương mù dày đặc của dốc núi biên thùy.


Lục Vũ vẫn đứng tĩnh lặng trước hiên quán, dải băng vải xám hướng về phía chiếc kiệu gấm vừa rời đi. Bàn tay phải bị bỏng nặng của anh khẽ run lên đau đớn, vết thương rỉ máu thấm qua lớp vải thô ẩm. Anh biết mình vừa từ chối một cơ hội bảo hộ kinh tế lớn, chính thức đẩy bản thân và Tiểu Đào vào thế đối đầu trực diện với cả hai thế lực bạo lực và kinh tế lớn nhất vùng biên thùy.


Trong lúc Lục Vũ đang thu dọn chén trà Kiến Diêu mẻ góc trên bàn tre, A Phúc – gã phu xe câm lặng lầm lì – khẽ bước lại gần anh. Đôi tai thính nhạy của Lục Vũ nghe thấy tiếng bước chân vô thanh của A Phúc, liền khẽ động.


A Phúc không nói, nhưng y lén nhét vào tay trái của Lục Vũ một mảnh giấy nhỏ ẩm ướt bám mùi mỡ đao của Thiết Vô Tình.


Lục Vũ dùng những ngón tay nhạy cảm sờ soạng qua các nếp gấp của mảnh giấy, nhận ra đây là mật báo do Tiêu Dao Tử lén để lại trên khay trà trước khi rời đi. Chữ viết nổi được khắc bằng đầu móng tay sắc bén của trà sư Giang Nam hiện lên rõ ràng dưới lòng bàn tay Lục Vũ:


“Hắc Sa Bang đã thuê sát thủ tự do Quỷ Kiến Sầu – kẻ sử dụng tơ tằm tẩm kịch độc vô hình – đến lấy mạng ngươi và cướp ấm cổ ngay trong đêm mưa bão này. Tiêu cục đã bị bán đứng sơ đồ phòng thủ, hiểm họa diệt môn cận kề. Mau trốn đi!”


Lục Vũ siết chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay trái, trái tim anh thắt lại vì kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng.


Sát thủ Quỷ Kiến Sầu đã áp sát quán trà! Đêm mưa bão biên thùy bắt đầu nổi lên ngoài kia, mang theo tiếng sấm sét dội ngược từ vách đá hiểm trở hệt như tiếng gầm rú của tử thần đang siết chặt lấy Thính Vũ Trà Hiên và Biên Thùy Tiêu Cục.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!