Cơn Cuồng Phong Nổi Lên
Sương mù buổi sớm ở vùng biên trấn hoang vu chưa bao giờ lạnh lẽo và đặc quánh đến thế. Nó luồn qua những kẽ nứt của vách đất nện tại Thính Vũ Trà Hiên, mang theo hơi ẩm buốt giá của đá núi và mùi tro tàn chưa nguội hẳn từ bếp lò.
Lục Vũ ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn cói sờn cũ ở góc quán trà. Gương mặt anh nhợt nhạt, dải băng vải xám thắt chặt ngang mắt dường như sẫm màu hơn bởi mồ hôi lạnh thấm đẫm từ đêm qua. Cơn đau buốt từ bàn tay phải rít lên từng hồi như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang cắm sâu vào da thịt. Lòng bàn tay phải của anh giờ đây phồng rộp dữ dội, những mảng da thịt sém đen do sức nóng cực hạn khi nung chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp đêm qua co rút lại, khiến các khớp ngón tay cứng đờ, đau đớn mỗi khi khẽ cử động.
Bên cạnh anh, Tiểu Đào đang lặng lẽ dùng một mảnh vải thô ẩm, tẩm nước trà hoang dã Tuyết Sơn pha loãng để quấn nhẹ quanh bàn tay phải cho sư phụ. Cô bé câm di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, đôi mắt to tròn lấp lánh nước mắt nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng động nào để tránh làm phiền sự tĩnh lặng của anh. Khi lớp vải tẩm trà Tuyết Sơn mát lạnh chạm vào vết bỏng, tính hàn cực mạnh của lá trà Tuyết Sơn hoang dã lập tức thẩm thấu qua da, xoa dịu phần nào luồng hỏa độc đang thiêu đốt kinh mạch Lục Vũ.
Anh khẽ thở dài, bàn tay trái vỗ nhẹ lên đầu Tiểu Đào để trấn an cô bé. Trên chiếc bàn gỗ nứt nẻ bên cạnh, xác của Thiết Vô Tình đã được các tiêu sư của Biên Thùy Tiêu Cục lén chuyển đi từ cuối canh ba để tránh tai mắt quan phủ, nhưng mùi máu tanh nồng lẫn vị muối lậu độc hại của Hắc Sa Bang vẫn còn lảng vảng trong không khí, không cách nào xua tan nổi.
Lục Vũ biết, Thiết Vô Tình chết đóng băng kinh mạch ngay tại bàn trà của anh là một cái tát cực mạnh vào thể diện của Hắc Sa Bang. Bang chủ Lôi Hổ – kẻ tàn bạo khét tiếng với ngoại công cương mãnh và dã tâm độc quyền muối lậu – chắc chắn đã nhận được tin báo từ năm tên đao thủ tháo chạy. Cơn cuồng phong báo thù tàn bạo nhất đang cuồn cuộn tích tụ dưới chân núi, chỉ chờ thời cơ để quét sạch quán trà tranh nhỏ bé này.
Đột nhiên, đôi tai của Lục Vũ khẽ động.
Từ khoảng cách xa hơn trăm bước chân dọc theo con đường dịch lộ gập ghềnh, thính giác cực hạn của anh nhận diện được những tiếng động lạ lùng lấn át tiếng gió hú dốc núi. Đó không phải là tiếng móng ngựa dồn dập, nặng nề của bọn thảo khấu Hắc Sa Bang, mà là tiếng bánh xe lăn chậm rãi, tiếng kiệu gỗ kẽo kẹt sang trọng và tiếng bước chân nhịp nhàng, đều đặn của những kẻ gia nhân được huấn luyện bài bản.
Mùi sương muối biên thùy lạnh lẽo bỗng chốc bị đẩy lùi bởi một luồng hương thơm nồng đậm, xa hoa của trầm hương thượng hạng được đốt trong lư hương đồng. Mùi trầm hương ấy quá ngọt, quá ngào ngạt, nhưng đối với khứu giác nhạy cảm của Lục Vũ, nó mang một vẻ giả tạo, che giấu đi sự thối nát và kiêu ngạo của giới quyền quý.
“Tiểu Đào, có khách quý ghé quán,” Lục Vũ trầm giọng nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự cảnh giác cao độ. “Em hãy ra bếp lò chuẩn bị Than củi Thông Khô. Nhớ kỹ, không được chạm vào chiếc ấm Tử Sa.”
Tiểu Đào ngoan ngoãn gật đầu, nhanh nhẹn lùi vào gian bếp sau.
Chỉ vài phút sau, một chiếc kiệu lớn bọc gấm thêu hoa phú quý, được khiêng bởi bốn gã gia nhân lực lưỡng mặc y phục thô màu xanh thẫm, dừng lại ngay trước hiên quán trà tranh rách nát. Đi bên cạnh kiệu là hai tên vệ sĩ lưng đeo trường kiếm, ánh mắt sắc lạnh quét qua vách đất nứt nẻ của Thính Vũ Trà Hiên với vẻ khinh bỉ tột cùng.
Một bàn tay mập mạp, trắng trẻo đeo đầy những chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy xanh mướt vén bức màn gấm lên. Giang Hoài Nam – thiếu gia của Giang Nam Trà Thương Liên Minh, đồng thời là kẻ đứng đầu Biên Thùy Trà Thương Hội – bước xuống kiệu. Hắn mặc một chiếc áo choàng lụa gấm thêu hoa văn phú quý đắt đỏ màu vàng sậm, gương mặt tròn trịa được phấn sáp che phủ kỹ càng, tay cầm chiếc quạt xếp bằng ngà voi khảm vàng ròng khẽ phẩy nhẹ để xua đi mùi tro than của quán trà.
“Chậc chậc, thật không ngờ vị ‘Trà Tiên Mù’ danh chấn biên trấn những ngày qua lại ẩn cư trong một xó xỉnh rách nát, bốc mùi nghèo hèn thế này,” Giang Hoài Nam lên tiếng, giọng nói thanh tao nhưng tràn đầy sự mỉa mai, kiêu ngạo. Hắn chậm rãi bước vào quán, gã gia nhân đi sau lập tức rút một chiếc khăn lụa sạch trải lên chiếc ghế tre sờn cũ trước khi hắn đặt mông ngồi xuống.
Lục Vũ vẫn ngồi yên trên bồ đoàn cói, dải băng vải xám hướng về phía đối diện. Anh không hành lễ, cũng không tỏ vẻ sợ hãi trước sự phô trương quyền thế của đối phương.
“Quán nhỏ nghèo nàn, chỉ có trà Tuyết Sơn thô đun nước giếng đá, không có trầm hương hay lụa là để tiếp đón Giang thiếu gia,” Lục Vũ nhạt giọng đáp, bàn tay trái khẽ vuốt nhẹ chiếc quạt giấy nan sắt rách giắt bên hông.
Giang Hoài Nam khẽ cười thành tiếng, tiếng cười của kẻ nắm giữ tiền bạc và quyền sinh sát trong tay. Hắn đặt chiếc quạt xếp ngà voi lên chiếc bàn gỗ nứt nẻ, đôi mắt sắc lạnh ẩn sau hàng mi híp lại quan sát trà sư mù.
“Lục Vũ, ta là người làm ăn, không thích vòng vo tam quốc,” Giang Hoài Nam gõ nhẹ ngón tay đeo nhẫn ngọc xuống bàn. “Việc ngươi dùng cát thạch anh lọc sạch kịch độc thạch thô của giếng cổ biên trấn, cứu sống hàng trăm dân nghèo đã truyền đến tai ta. Loại trà hoang dã Tuyết Sơn mà ngươi dùng làm y lý giải độc quả thực là một thần dược quý hiếm.”
Hắn khẽ nghiêng người về phía trước, mùi trầm hương trên người hắn tỏa ra nồng nặc lấn át cả hương trà nhạt trong quán. “Giang Nam Trà Thương Liên Minh của ta muốn mua đứt công thức pha chế loại trà giải độc thạch tín này, bao gồm cả quyền độc quyền thu mua toàn bộ lá trà hoang dã Tuyết Sơn trên các vách đá biên thùy này. Giá cả... ngươi cứ việc ra giá.”
Hắn vẫy tay một cái. Gã gia nhân đứng sau lập tức đặt lên bàn một chiếc khay gỗ phủ vải đỏ. Khi tấm vải được kéo ra, mười thỏi vàng ròng lấp lánh, vàng óng dưới ánh lửa than hiện ra, tỏa ra một thứ ma lực đầy cám dỗ đối với bất kỳ phàm nhân nghèo khổ nào ở vùng biên cương này.
“Mười thỏi vàng ròng này chỉ là tiền đặt cọc,” Giang Hoài Nam kiêu hãnh nói, ánh mắt dính chặt vào gương mặt vô cảm của Lục Vũ. “Nếu ngươi ký vào bản khế ước độc quyền này, mỗi năm Trà Thương Hội sẽ chu cấp cho ngươi vạn lượng vàng, bảo đảm cho ngươi và đứa trẻ câm kia một đời vinh hoa phú quý ở Giang Nam, không cần phải bán trà rách nơi đầu đường xó chợ hiểm nguy này nữa.”
Lục Vũ ngồi im lặng. Dưới dải băng vải xám, tâm trí anh đang hoạt động cực nhanh. Khứu giác nhạy bén của anh ngửi thấy mùi mực thơm thượng hạng trên tờ khế ước đặt cạnh khay vàng. Nhưng ẩn sau mùi mực thơm ấy, anh ngửi thấy một mùi vị khác – mùi của sự bóc lột, sự chết chóc của hàng vạn phu hái trà nghèo khổ ở Giang Nam, những người bị Trà Thương Hội ép giá đến mức bán xương máu để đổi lấy vài đồng bạc vụn.
Nếu anh bán công thức này cho Giang Hoài Nam, lá trà hoang dã Tuyết Sơn sẽ bị độc quyền hoàn toàn. Trà Thương Hội sẽ thu mua sạch sẽ, biến loại trà giải độc cứu mạng này thành một thứ xa xỉ phẩm đắt đỏ chỉ dành cho giới quan lại quý tộc ở kinh thành thưởng thức. Còn dân nghèo biên thùy hằng ngày đối mặt với độc tố thạch thô của muối lậu sẽ không bao giờ có cơ hội chạm vào một ngụm trà giải độc nữa. Họ sẽ chết dần chết mòn trong đau đớn để làm giàu cho những kẻ gian thương như Giang Hoài Nam.
“Giang thiếu gia, trà Tuyết Sơn hoang dã sinh trưởng trên vách đá lạnh giá, hấp thụ hàn khí của tuyết tan để tạo ra dược tính thanh lọc. Nó vốn là vật của trời đất ban tặng cho bách tính nghèo khổ biên cương sinh tồn,” Lục Vũ chậm rãi lên tiếng, giọng nói tĩnh lặng như dòng suối đá nhưng chứa đựng một sự kiên định sắt đá. “Trà giải độc của Lục gia là để cứu người, cứu bách tính thoát khỏi ách độc dược tàn tạ, tuyệt đối không phải là công cụ để Trà Thương Hội tích trữ đầu cơ, trục lợi trên mạng sống của dân nghèo.”
Anh khẽ đẩy khay vàng ròng lấp lánh sang một bên bằng bàn tay trái. “Mười thỏi vàng này quá nặng, bàn trà nứt nẻ của quán nhỏ không đỡ nổi. Xin Giang thiếu gia mang về cho.”
Sắc mặt của Giang Hoài Nam lập tức trầm xuống, nụ cười giả tạo trên môi hắn biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ âm u, tàn nhẫn của kẻ quen thói áp bức. Hắn thu chiếc quạt xếp ngà voi lại, gõ mạnh xuống bàn tạo ra một tiếng động chát chúa.
“Lục Vũ, ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!” Giang Hoài Nam gằn giọng, giọng nói đầy sự đe dọa. “Ngươi tưởng danh xưng ‘Trà Tiên Mù’ của ngươi có thể bảo vệ được mạng sống của ngươi sao? Ngươi đã giết Thiết Vô Tình – phó đà chủ Hắc Sa Bang. Bang chủ Lôi Hổ đang điên cuồng tập hợp hàng trăm đao thủ, thề sẽ băm vằm ngươi và đứa trẻ câm kia thành trăm mảnh ngay trong đêm nay.”
Hắn đứng bật dậy, áo choàng lụa gấm khẽ rung lên đầy giận dữ. “Biên Thùy Trà Thương Hội của ta có quan hệ mật thiết với quan phủ nha môn và cả Hắc Sa Bang. Chỉ cần một cái gật đầu của ta, ta có thể bảo lãnh cho ngươi sống sót rời khỏi biên trấn này dưới sự bảo hộ của tiêu cục Trà Thương Hội. Nhưng nếu ngươi từ chối... thì cái quán trà tranh này sẽ sớm biến thành tử địa của ngươi!”
Lục Vũ vẫn ngồi yên, phong thái tĩnh lặng như nước trước cơn giông bão. Anh khẽ nâng chén trà thô nguội lạnh trên bàn lên, nhấp một ngụm nhỏ để vị đắng ngắt của trà thấm vào đầu lưỡi.
“Trà có vị đắng trước, vị ngọt sau. Lòng tham của con người lại ngược lại, ngọt ngào lúc đầu nhưng đắng ngắt, độc hại về sau,” Lục Vũ nhẹ nhàng nói, dải băng vải xám hướng thẳng vào gương mặt đang tức giận của Giang Hoài Nam. “Giang thiếu gia, lòng tham vô đáy của Trà Thương Hội các người mới chính là loại độc dược tàn khốc nhất, không có loại trà nào trên đời này chữa nổi. Lục Vũ này thà chết để giữ sạch dòng nước trà, quyết không để y đức của sư môn bị nhuốm bẩn bởi vàng ròng của các người. Tiễn khách!”
“Ngươi... gã mù ngu xuẩn!” Giang Hoài Nam tức giận đến mức đỏ bừng mặt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn chưa từng bị một gã dân nghèo rách rưới, lại là một kẻ tàn phế mù lòa, từ chối thẳng thừng và sỉ nhục y đức trước mặt gia nhân như thế.
Hắn hằn học quay lưng bước ra phía cửa. Nhưng khi đi ngang qua bếp lò, ánh mắt tham lam của hắn chợt nhìn thấy Tiểu Đào đang ngồi canh giữ lò than. Giang Hoài Nam khẽ nháy mắt với gã hầu cận thân tín đi bên cạnh.
Gã hầu cận hiểu ý, lập tức lén rút từ trong người ra một chiếc túi gấm thêu chỉ vàng nặng trịch, chứa đầy những thỏi bạc vụn đắt giá. Gã tiến lại gần bếp lò, ném mạnh chiếc túi gấm xuống chân Tiểu Đào, giọng nói đầy vẻ dụ dỗ bẩn thỉu:
“Này đứa nhỏ câm, khuyên sư phụ mù của ngươi ký vào khế ước đi. Chiếc túi bạc này đủ để ngươi mua hàng trăm quán trà mới, không cần phải chịu khổ cực đun nước than đen nhẻm thế này nữa.”
Tiểu Đào ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn sáng ngời linh khí của cô bé nhìn chiếc túi bạc lấp lánh dưới đất, rồi nhìn vào gương mặt xảo quyệt của gã hầu cận và vẻ mặt đắc ý của Giang Hoài Nam đang đứng ngoài hiên. Cô bé không hề do dự, cũng không hề có một chút dao động nào trước cám dỗ tiền bạc.
Tiểu Đào khẽ cúi xuống nhặt chiếc túi gấm lên. Gã hầu cận tưởng cô bé đã bị khuất phục, khẽ nở nụ cười đắc ý. Nhưng ngay giây tiếp theo, cô bé câm dứt khoát vung tay, ném mạnh chiếc túi gấm nặng trịch thẳng vào mặt gã hầu cận.
“Bốp!”
Chiếc túi bạc đập mạnh vào sống mũi gã hầu cận khiến hắn đau đớn kêu thét lên một tiếng, lùi lại mấy bước, máu mũi chảy ròng ròng. Bạc vụn từ trong túi gấm bung ra, rơi vãi tung tóe trên nền đất nện bẩn thỉu của quán trà.
“Khốn kiếp! Đứa ranh con câm điếc!” Gã hầu cận nổi giận lôi đình, định vung tay tát mạnh vào mặt Tiểu Đào.
“Vút!”
Một tiếng xé gió cực nhanh vang lên trong không gian hẹp của quán trà. Chiếc quạt giấy nan sắt rách trên tay Lục Vũ từ xa bay thẳng đến, đập mạnh vào cổ tay gã hầu cận với một lực đạo nhu hòa nhưng cực kỳ chuẩn xác.
“Rắc!”
Tiếng xương cổ tay gã hầu cận kêu lên một tiếng giòn giã, khiến hắn rú lên đau đớn, vội vàng ôm lấy cánh tay phải đang rủ xuống bất lực. Chiếc quạt giấy xoay tròn một vòng trên không trung rồi bay ngược trở lại lòng bàn tay trái của Lục Vũ một cách hoàn hảo.
“Quán trà tranh của ta tuy nghèo, nhưng không dung thứ cho kẻ thô lỗ bắt nạt trẻ nhỏ,” Lục Vũ đứng dậy, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết dốc núi, dải băng vải xám tỏa ra một luồng sát khí vô hình khiến hai tên vệ sĩ đeo kiếm ngoài hiên lập tức đặt tay lên chuôi kiếm, không dám tiến thêm một bước.
Giang Hoài Nam nhìn gã hầu cận bị thương, gương mặt tròn trịa co giật dữ dội vì nhục nhã và tức giận. Hắn biết gã mù này tuy không có nội công cận chiến nhưng kỹ thuật dùng quạt sắt và thính giác định vị vô cùng quái dị, nếu động thủ trực tiếp tại đây dưới sương mù biên thùy sẽ không có lợi cho hắn.
“Tốt! Rất tốt!” Giang Hoài Nam nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn độc khôn cùng. “Lục Vũ, ngươi và đứa ranh con câm này hãy đợi đấy. Để xem đêm nay, khi Hắc Sa Bang san phẳng cái ổ chuột này, ngươi có còn giữ được cái trà tâm thanh cao của ngươi nữa không!”
Hắn phẫn nộ bước lên kiệu gấm, ra lệnh cho gia nhân lập tức rời đi. Chiếc kiệu gấm xa hoa nhanh chóng khuất dần sau màn sương mù dày đặc của dốc núi biên thùy, để lại mùi trầm hương giả tạo nhạt dần trong gió lạnh.
Lục Vũ đứng im lặng trước hiên quán trà tranh, gió bấc thổi bay vạt áo choàng vải thô màu xanh nhạt sờn vai của anh. Bàn tay phải bị bỏng nặng của anh khẽ run lên đau đớn, vết thương rỉ máu thấm qua lớp vải thô ẩm. Anh biết mình vừa từ chối một cơ hội bảo hộ kinh tế lớn, chính thức đẩy bản thân và Tiểu Đào vào thế đối đầu trực diện với cả hai thế lực bạo lực và kinh tế lớn nhất vùng biên thùy.
“Sư phụ, con đã làm đúng chứ?” Lục Vũ thầm nghĩ, lòng bàn tay trái siết chặt chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp sát ngực. Anh cảm nhận được linh hồn thanh khiết của người sư phụ quá cố đang mỉm cười đồng tình trong mỗi thớ đất nung của chiếc ấm cổ.
Đột nhiên, thính giác cực hạn của Lục Vũ nghe thấy tiếng xột soạt nhẹ nhàng của lá tre xào xạc từ phía rặng tre già phía sau quán trà. Khứu giác nhạy cảm của anh đột ngột ngửi thấy một mùi vị cực kỳ quen thuộc bốc lên trong gió ẩm – mùi mỡ đao nồng nặc và mùi nhựa độc của Hắc Sa Bang đang rình rập ngoài kia.
Anh biết, tai mắt của Hắc Sa Bang đã bám sát quán trà suốt từ sáng sớm. Sự xuất hiện của Giang Hoài Nam và cuộc thương thảo thất bại vừa rồi chắc chắn đã lọt vào tầm mắt của chúng. Giang Hoài Nam là kẻ tiểu nhân tham lam, khi bị từ chối công thức giải độc, hắn chắc chắn sẽ không để loại thần dược này tồn tại ngoài tầm kiểm soát của hắn.
Lục Vũ tập trung tinh thần lắng nghe tiếng gió rít từ xa vọng lại. Cách quán trà tranh vài dặm, hướng về phía Biên Thùy Tiêu Cục, anh nghe thấy tiếng xích sắt va chạm và tiếng cãi vã nhỏ của hai gã gia nhân đi theo kiệu của Giang Hoài Nam đang dừng lại ở khúc quanh dốc đá.
Giọng nói thì thầm xảo quyệt của gã hầu cận bị thương truyền qua tiếng gió rít dốc núi, lọt vào đôi tai nhạy cảm cực hạn của Lục Vũ:
“Thiếu gia... gã mù không chịu bán công thức... Chúng ta có nên...”
“Hừ, gã mù tự tìm đường chết,” giọng nói tàn nhẫn của Giang Hoài Nam vang lên đầy ác ý. “Lập tức gửi bức thư này cho bang chủ Lôi Hổ của Hắc Sa Bang. Trong thư có vẽ chi tiết sơ đồ phòng thủ, cách bố trí lực lượng tuần tra và các điểm yếu cơ quan của Biên Thùy Tiêu Cục do người của ta lén thu thập được. Bảo Lôi Hổ đêm nay hãy dốc toàn lực tiêu diệt tiêu cục trước để triệt hạ hoàn toàn lá chắn bảo vệ của gã mù. Khi tiêu cục sụp đổ, gã mù sẽ không còn đường trốn, lúc đó công thức giải độc và chiếc ấm cổ nhị lớp sẽ thuộc về chúng ta!”
Lục Vũ đứng sững sờ trước hiên quán trà, dải băng vải xám dày thắt chặt ngang mắt anh khẽ run lên dữ dội. Trái tim anh thắt lại vì kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng.
Giang Hoài Nam đã âm thầm cấu kết với Hắc Sa Bang! Hắn đã lén cung cấp sơ đồ phòng thủ của Biên Thùy Tiêu Cục cho Lôi Hổ!
Mã Thiên Bá – lão tiêu đầu nghĩa khí ân nhân của anh – và hàng chục tiêu sư nghèo khổ của tiêu cục hoàn toàn không biết rằng sào huyệt của họ đã bị bán đứng bởi lòng tham vô đáy của kẻ gian thương Giang Hoài Nam. Đêm nay, một cuộc thảm sát đẫm máu, tàn bạo nhất của Hắc Sa Bang đang chuẩn bị ập xuống Biên Thùy Tiêu Cục để dọn đường cho việc truy sát Lục Vũ.
Sát cơ ngập trời đã chính thức bùng nổ, bao trùm lấy toàn bộ biên trấn hoang vu này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!