Bí Mật Đáy Ấm
Đêm biên thùy lạnh buốt như một lưỡi dao rỉ sét chậm rãi cứa vào da thịt. Gió bấc rít gào qua những khe nứt của vách đất nện tại Thính Vũ Trà Hiên, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của sương muối từ dốc núi tràn về. Không gian bên trong quán trà tranh giờ đây tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió hú ngoài kia và tiếng than củi cháy lép bép cô độc trên lò nung.
Thiết Vô Tình ngồi đó, ngay trên chiếc ghế tre sờn cũ đối diện bàn trà gỗ nứt nẻ. Nhưng gã phó đà chủ Hắc Sa Bang hung hãn ngày nào giờ đã biến thành một pho tượng đá cứng đờ, lạnh ngắt. Độc tính đông cứng kinh mạch của Nhất Phẩm Độc (Tê Độc) kết hợp với tính hàn cực mạnh của trà Tuyết Sơn đã hoàn tất sự tàn phá của nó. Gương mặt mập mạp đầy sẹo rỗ của hắn chuyển sang màu xanh xám nhợt nhạt, phủ một lớp sương muối mỏng tang như sáp nến. Đôi mắt ti hí vốn đầy sát khí nay trợn trừng, đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định, đồng tử đã hoàn toàn giãn ra. Thanh bản đao nạm bạc vẫn nằm trên bàn trà, nhưng bàn tay trái quấn băng vải của hắn đã đông cứng giữa chừng, mãi mãi không thể chạm vào chuôi đao được nữa.
Năm tên đao thủ Hắc Sa Bang đi theo hắn đã tháo chạy từ lâu. Tiếng bước chân hoảng loạn của chúng nện xuống con đường đất đá dốc núi, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc. Chúng chạy trốn không chỉ vì cái chết câm lặng của thủ lĩnh, mà còn vì nỗi kinh hoàng trước gã mù pha trà đang đứng tĩnh lặng kia – kẻ mà chúng tin là một vị độc y ẩn dật sở hữu tà công vô hình.
Lục Vũ vẫn đứng im lặng bên bàn trà. Dải băng vải xám dày thắt chặt ngang mắt anh dường như đang chịu đựng một sức nặng vô hình. Gương mặt anh tái nhợt, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp đầy dằn vặt. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở hỗn loạn không thể điều hòa.
Anh nhìn thấy – không phải bằng đôi mắt mù lòa, mà bằng tâm nhãn thấu suốt – cái chết của Thiết Vô Tình. Và cái chết ấy đang đè nặng lên trà tâm của anh như một tảng đá nghìn cân.
“Sư phụ...” Lục Vũ khẽ lẩm bẩm, giọng nói run rẩy khàn đặc. Anh chậm rãi quỳ sụp xuống trước bài vị gỗ vô danh của Lục Vũ Hành đặt ở góc tối của quán trà. “Con đã phá vỡ giới luật của người. Con đã dùng độc sát sinh...”
Ký ức về người sư phụ hiền từ, lão nhân gầy gò với râu tóc bạc phơ tựa sương tuyết, hiện về rõ mồn một trong tâm trí Lục Vũ. Ông luôn nghiêm khắc răn dạy anh: *“Vũ Nhi, trà là sinh mệnh, độc là tử vong. Trà nhân dùng trà để dưỡng sinh, cứu người, giữ cho dòng nước luôn thanh khiết, tuyệt đối không được để tà độc nhuốm bẩn đạo nghĩa. Nếu con mượn trà làm dung môi sát hại người lành, trà tâm của con sẽ tự hủy hoại, đôi bàn tay của con sẽ không bao giờ pha được chén trà trong sạch nữa.”*
Nỗi dằn vặt nội tâm đớn đau như trăm ngàn mũi kim châm đâm vào tim Lục Vũ. Anh đã dùng độc. Dù đó là loại độc tính đông cứng kinh mạch Nhất Phẩm Độc lấy từ chính lưỡi đao của Thiết Vô Tình để phản sát hắn, dù đó là hành động tự vệ bắt buộc để bảo vệ mạng sống của bản thân và Tiểu Đào, thì anh vẫn đã nhuốm máu lên đôi bàn tay pha trà của mình. Sự thanh khiết của trà đạo mà anh hứa bảo vệ suốt đời nay đã bị vẩn đục.
Một bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp và ấm áp khẽ chạm vào vai Lục Vũ.
Tiểu Đào đứng bên cạnh anh từ lúc nào. Cô bé câm không thể nói, nhưng đôi mắt to tròn sáng ngời linh khí của nàng đang tràn đầy sự lo lắng và thấu cảm. Cô bé khẽ dùng ngón tay nhỏ nhắn lướt nhẹ lên mu bàn tay phải đang bỏng rát nhẹ đỏ rực của Lục Vũ, khẽ bóp nhẹ như muốn nói: *“Sư phụ, người không làm sai. Người đã cứu con. Tội lỗi này, con xin gánh chịu cùng người.”*
Lục Vũ khẽ thở dài, bàn tay trái của anh đặt lên đầu Tiểu Đào, vuốt ve mái tóc rối bời của cô bé. Sự ấm áp của đứa trẻ mồ côi giúp xoa dịu phần nào cơn bão lòng đang gào thét trong ngực anh. Anh biết mình không thể gục ngã lúc này. Thiết Vô Tình đã chết, nhưng năm tên đao thủ tháo chạy kia chắc chắn sẽ mang tin tức này về tổng đà Hắc Sa Bang. Bang chủ Lôi Hổ – kẻ tàn bạo khét tiếng với ngoại công cương mãnh – sẽ điên cuồng dẫn hàng trăm đao thủ đến san phẳng Thính Vũ Trà Hiên để báo thù.
Thời gian của họ không còn nhiều. Họ phải rời bỏ quán trà tranh này, rời bỏ cuộc sống ẩn dật biên thùy suốt ba năm qua để chạy trốn. Nhưng trước khi ra đi, Lục Vũ phải tìm ra bí mật cuối cùng mà sư phụ đã để lại. Bí mật ấy nằm trong chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp – di vật duy nhất của Lục Vũ Hành.
“Tiểu Đào, mau khóa chặt cửa quán trà lại,” Lục Vũ trầm giọng ra lệnh, giọng nói đã khôi phục lại sự cương nghị thường ngày. “Dùng thanh thanh gỗ dày chặn ngang cửa chính. Chúng ta cần thời gian.”
Tiểu Đào ngoan ngoãn gật đầu, nhanh nhẹn chạy ra cửa. Tiếng xích sắt va loảng xoảng và tiếng thanh gỗ nặng nề sập xuống chốt chặn vang lên trong đêm tối, tạm thời ngăn cách quán trà tranh với thế giới đầy sát cơ bên ngoài.
Lục Vũ quay trở lại bên bếp lò than nung. Anh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn cói, đặt chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp lên khay gỗ trước mặt. Chiếc ấm đất nung nhám nhẹ màu gan gà, tỏa ra một vẻ cổ kính, trầm mặc dưới ánh lửa than đỏ rực. Sư phụ Lục Vũ Hành trước khi qua đời đã trao chiếc ấm này cho anh và dặn dò: *“Vũ Nhi, khi nào con lâm vào hiểm cảnh tuyệt lộ, khi trà tâm của con bị thử thách lớn nhất, hãy dùng ngọn lửa nóng nhất để tìm kiếm di ngôn của ta giấu trong chiếc ấm này.”*
Suốt ba năm qua, Lục Vũ chỉ dùng ấm để pha trà Tuyết Sơn hoang dã cứu người, chưa từng dám dùng ngọn lửa quá lớn để nung ấm vì sợ làm hỏng chất đất sét Tử Sa nghìn năm quý giá. Nhưng giờ đây, hiểm cảnh tuyệt lộ đã đến. Thiết Vô Tình đã chết ngay tại bàn trà, Hắc Sa Bang sắp càn quét dốc núi, và anh đã vi phạm giới luật sát sinh. Đây chính là thời điểm định mệnh ấy.
Lục Vũ bắt đầu hành động. Anh hướng dẫn Tiểu Đào xúc thêm Than củi Thông Khô bỏ vào lò nung. Loại than củi này chứa nhiều tinh dầu thông khô dốc núi, khi cháy sẽ tỏa ra nhiệt độ cực cao, cháy đượm liên tục và hoàn toàn không tạo ra khói đen làm bẩn ấm trà.
Đầu tiên, Lục Vũ múc nước giếng mới lọc đầy ấm Tử Sa. Anh đặt ấm lên bếp lò than đang đỏ rực. Anh muốn thử nghiệm một phương pháp an toàn trước. Anh đun nước sôi sùng sục, rồi dùng gáo gỗ múc nước sôi trăm độ dội liên tục lên lớp vỏ ngoài của chiếc ấm Tử Sa cổ. Hơi nước nóng bốc lên ngùn ngụt, làm nhòe đi dải băng vải xám trên mắt anh.
Lục Vũ dùng đôi bàn tay nhạy cảm lướt nhẹ dọc theo thành ấm và đáy ấm để cảm nhận sự thay đổi của đất sét nung. Anh cảm thấy lớp đất Tử Sa giãn nở nhẹ dưới sức nóng của nước sôi, nhưng cơ quan ẩn giấu bên trong vẫn hoàn toàn im lìm, không hề có bất kỳ dấu hiệu mở ra nào.
“Không đúng,” Lục Vũ nhíu mày tự hỏi. “Nước sôi dội ngoài tuy nóng nhưng nhiệt độ giảm quá nhanh dưới gió lạnh biên thùy. Sức nóng này không đủ để kích hoạt cơ quan bên trong. Sư phụ là bậc thầy độc đạo lẫn trà nghệ, cơ quan của ông chế tác chắc chắn phải đòi hỏi một điều kiện nhiệt độ khắt khe hơn thế.”
Anh nhớ lại lời dạy của sư phụ về tính chất của đất sét Tử Sa nghìn năm: *“Đất Tử Sa có tính thấu khí cực tốt, nhưng cũng có độ co giãn nhiệt độ rất cao. Chỉ có ngọn lửa trực tiếp nung nóng liên tục mới có thể khiến các thớ đất giãn nở đến mức cực hạn mà không bị nứt vỡ.”*
Lục Vũ hiểu ra. Sư phụ muốn anh phải nung chiếc ấm trực tiếp trên ngọn lửa than thông khô nóng nhất, giữ cho nước bên trong đạt độ sôi cực hạn trăm độ liên tục trong một thời gian dài. Đây là một thử thách cực kỳ mạo hiểm đối với một trà sư. Nếu nhiệt độ không đều hoặc tăng quá đột ngột, chiếc ấm cổ quý giá sẽ lập tức bị nứt đôi, hủy hoại hoàn toàn di thư bên trong. Chỉ có người sở hữu kỹ thuật kiểm soát nhiệt độ nước sôi đỉnh cao qua thính giác – “Thính âm định thủy” – mới có thể duy trì được sự cân bằng nhiệt độ hoàn hảo này.
Lục Vũ hít một hơi thật sâu, dẹp bỏ mọi tạp niệm và nỗi dằn vặt nội tâm. Anh tập trung toàn bộ thính giác cực hạn của mình vào tiếng nước reo trong ấm.
Anh đặt chiếc ấm Tử Sa trực tiếp lên trên những viên Than củi Thông Khô đang cháy đỏ rực ở trung tâm bếp lò. Ngọn lửa màu xanh lam nhạt của tinh dầu thông lập tức liếm chặt lấy đáy ấm đất nung.
Tiếng nước reo bắt đầu vang lên.
Lục Vũ lắng nghe. Tiếng sủi bọt khí nhỏ li ti đầu tiên ở đáy ấm nghe như tiếng gió thổi qua rừng thông – giai đoạn ‘mắt tôm’ đã bắt đầu. Anh khẽ dùng ngón tay trái điều chỉnh nhẹ một thanh than thông xê dịch sang bên để nhiệt lượng tỏa đều quanh đáy ấm.
Nhiệt độ tăng nhanh. Tiếng nước reo chuyển sang dồn dập, to hơn hệt như tiếng bầy cua bò trên bãi đá – giai đoạn ‘mắt cua’. Sức nóng tỏa ra từ bếp lò lúc này vô cùng khủng khiếp, làm không khí xung quanh dao động méo mó.
Để giữ cho chiếc ấm không bị nghiêng lệch trên đống than đang sụt lún dần và để xoay ấm liên tục giúp nhiệt lượng phân bổ đều, Lục Vũ bắt buộc phải dùng tay trần để chạm vào quai ấm và nắp ấm đất nung đang nóng bỏng.
Anh không dùng vải lót, vì lớp vải dày sẽ làm mất đi sự nhạy cảm của ngón tay, khiến anh không thể cảm nhận được độ giãn nở vi mô của chất đất sét nung. Anh dùng chính đôi bàn tay phàm trần của mình để đối đầu với sức nóng cực hạn.
“Xèo... xèo...”
Làn da ở đầu ngón tay phải của Lục Vũ – vốn đã bị tổn thương và mang vết sẹo bỏng cũ từ trận chiến trước – khi tiếp xúc với quai ấm nóng bỏng lập tức bị phồng rộp lên. Những tiếng xèo xèo nhỏ của da thịt bị đốt nóng vang lên câm lặng trong gian phòng. Cơn đau đớn tột cùng, bỏng rát như lửa thiêu xuyên qua da thịt, ăn sâu vào các sợi dây thần kinh kinh mạch ở cánh tay phải của anh. Cơn đau khiến toàn thân Lục Vũ run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương, thấm đẫm dải băng vải xám trên mắt.
Nhưng Lục Vũ không buông tay. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Anh chấp nhận cơn đau đớn thể xác này như một sự tự trừng phạt, một sự chuộc tội lỗi sát sinh mà anh vừa gây ra với Thiết Vô Tình. Nỗi đau thể xác càng dữ dội, trà tâm dằn vặt của anh lại càng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Tiếng nước reo trong ấm Tử Sa bùng phát thành một luồng âm thanh trầm hùng, cuồn cuộn hệt như tiếng sấm rền vang ngoài biển khơi – nước đã đạt độ sôi cực hạn trăm độ liên tục.
Lục Vũ giữ cho tiếng reo ấy luôn ở một tần số ổn định nhất, không được tăng cao hơn để tránh nứt ấm, cũng không được giảm xuống để giữ cho áp suất cơ quan hoạt động. Anh liên tục dùng bàn tay phải đang bị bỏng nặng, da thịt bắt đầu sém đen co rút kinh mạch đau đớn, để xoay nhẹ chiếc ấm Tử Sa trên bếp lò than thông đỏ rực.
Nửa canh giờ trôi qua dài đằng đẵng như một thiên niên kỷ.
Tiểu Đào đứng bên cạnh, nước mắt chảy dài trên gương mặt lấm lem nhọ nồi khi chứng kiến đôi bàn tay của sư phụ đang bị tàn phá nặng nề bởi sức nóng. Cô bé muốn lao vào giật chiếc ấm ra, nhưng ánh mắt kiên định, lạnh lùng hệt như đá tảng của Lục Vũ dưới dải băng vải xám đã chặn đứng cô bé lại.
Khi nước sôi cực hạn đạt đúng nửa canh giờ liên tục, một tiếng động cơ học vô cùng nhỏ, thanh mảnh vang lên từ đáy ấm Tử Sa:
“Cạch!”
Tiếng ‘cạch’ nhẹ nhàng ấy hệt như tiếng một hạt cát rơi xuống mặt nước phẳng lặng, nhưng đối với thính giác nhạy bén của Lục Vũ, nó vang lên như một tiếng sét đánh tan mọi bóng tối.
Sức nóng cực hạn liên tục đã khiến lớp đất sét Tử Sa nghìn năm ở vỏ ngoài và lớp đất nung đặc biệt ở lòng trong giãn nở ở hai tốc độ khác nhau do độ dày chênh lệch. Sự co giãn nhiệt độ chuẩn xác này đã đẩy chốt cơ quan bằng đồng thau giấu kín ở đáy ấm tự động xoay chuyển, mở ra ngăn rỗng bí mật ở đáy hai lớp ấm Tử Sa.
Lục Vũ lập tức nhấc chiếc ấm ra khỏi bếp lò bằng bàn tay trái dẻo dai. Anh đặt ấm lên khay gỗ, rồi chậm rãi lật ngược đáy ấm lên.
Bằng đôi bàn tay bỏng rát, run rẩy nhẹ, Lục Vũ sờ soạng dưới đáy ấm. Anh cảm thấy một khe hở cực nhỏ, mỏng mảnh hệt như một sợi tóc vừa xuất hiện dọc theo viền đáy ấm Tử Sa. Anh khéo léo dùng châm bạc thử độc môn giắt bên đai lưng lách nhẹ vào khe hở, từ từ đẩy ra.
Một chiếc nắp tròn bằng đất nung mỏng tang ở đáy ấm rơi ra, để lại một ngăn rỗng hình tròn nhỏ nằm sâu trong lòng gốm. Bên trong ngăn rỗng là một mảnh lụa mỏng chịu nhiệt màu vàng nhạt, được cuộn tròn chặt chẽ.
Lục Vũ dùng ngón tay thon dài lấy mảnh lụa ra. Mảnh lụa mỏng tang nhưng vô cùng dẻo dai, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ cực cao của nước sôi nung nấu suốt nửa canh giờ qua.
Anh chậm rãi mở mảnh lụa ra trên mặt bàn gỗ nứt nẻ. Lục Vũ nhắm mắt dưới dải băng vải xám, dùng đôi bàn tay vô cùng nhạy cảm lướt nhẹ dọc theo bề mặt mảnh lụa.
Khắp bề mặt mảnh lụa chịu nhiệt là những đường thêu nổi bằng chỉ vàng cực nhỏ, tạo thành các ký tự cổ nổi lên sắc nét. Đây chính là chữ nổi cổ thêu bằng chỉ vàng – phương pháp truyền tin độc môn mà sư phụ Lục Vũ Hành đã dạy anh nhận biết suốt nhiều năm qua khi anh mới bị mù lòa.
Lục Vũ lướt ngón tay qua dòng chữ đầu tiên, giọng nói của sư phụ hệt như đang vang vọng bên tai anh:
*“Vũ Nhi, khi con đọc được những dòng chữ này bằng đôi bàn tay của mình, ta có lẽ đã về với cát bụi, và con đã lâm vào hiểm cảnh tuyệt lộ của giang hồ. Chiếc ấm Tử Sa ‘Vô Trần’ này là bảo vật duy nhất ta mang theo khi phản phản Thiên Độc Môn mười lăm năm trước.”*
Lục Vũ khẽ chấn động tâm can. Sư phụ thực chất là cựu chưởng môn của Thiên Độc Môn! Chân tướng này hệt như một gáo nước lạnh dội xuống đầu anh, làm sáng tỏ mọi nghi vấn suốt nhiều năm qua về kiến thức độc dược thâm sâu của một trà sư già nua ẩn dật vùng biên thùy.
Anh tiếp tục lướt ngón tay đọc di thư:
*“Năm xưa, ta phản phản môn quy vì không muốn dùng độc tàn sát dân lành vô tội theo sắc lệnh mật của thế lực triều đình Đông Xưởng. Sư đệ của ta – Cơ Vô Song – đã bán đứng ta cho Đông Xưởng Thừa tướng Tào Diên để đoạt lấy ngôi vị môn chủ. Hắn điên cuồng truy lùng chiếc ấm này vì tin rằng ta mang theo cuốn mật tịch ‘Thiên Độc Phổ’. Nhưng thực chất, chiếc ấm này chỉ cất giấu bí phương giải vạn độc đầu tiên mà ta trọn đời nghiên cứu để chuộc lại tội lỗi quá khứ của bản thân.”*
*“Vũ Nhi, con mang dòng máu nhạy cảm độc tố của gia tộc y sư Lục gia Giang Nam – gia tộc đã bị Cơ Vô Song tiêu diệt mười lăm năm trước do từ chối chế tạo độc dược cho triều đình. Ta nhặt con về nuôi dưỡng không phải để con báo thù tàn sát, mà để con dùng thiên phú khứu giác vô song kế thừa dòng nước trà thanh khiết của ta, chấm dứt chuỗi bi kịch độc dược tàn tạ đang nhuốm bẩn võ lâm.”*
Nước mắt Lục Vũ tuôn rơi, thấm đẫm dải băng vải xám. Gia tộc y sư Lục gia của anh bị diệt môn mười lăm năm trước chính là do bàn tay của Cơ Vô Song và Thiên Độc Môn! Mối thù máu của gia đình anh và ân tình dưỡng dục của sư phụ hóa ra đều quy tụ về một mối oán hận thâm sâu với Thiên Độc Môn.
Ngón tay Lục Vũ tiếp tục di chuyển nhanh hơn trên mảnh lụa thêu chữ nổi, đọc đến phần quan trọng nhất:
*“Cơ Vô Song hiện đang cấu kết mật thiết với Đông Xưởng để chế tạo một loại độc dược vô cùng tàn tạ mang tên vô sắc vô vị độc (độc tơ tằm). Loại kịch độc này không thể phát hiện bằng khứu giác thông thường, có khả năng ăn mòn lục phủ ngũ tạng câm lặng sau ba canh giờ. Nguyên liệu cốt lõi để chế tạo loại độc này chính là hoa Hắc Diệp nghìn năm – loài hoa chỉ nở trong bóng tối ẩm ướt sâu trong Thần Nông Cốc ở Giang Nam.”*
*“Để hóa giải độc tơ tằm này, con buộc phải hoàn thiện Bí phương ‘Trà Giải Vạn Độc’ giấu trong di thư này. Công thức giải độc đầu tiên yêu cầu con phải tìm kiếm lá Trà hoang dã Tuyết Sơn hoang dã có tính hàn cực mạnh mọc dọc vách đá biên thùy, kết hợp với đậu xanh vỏ mỏng và cam thảo đất hoang để tạo dung môi trung hòa độc tố. Nhưng đây chỉ là bước đầu tiên. Để triệt tiêu hoàn toàn vô sắc vô vị độc, con phải đến Thần Nông Cốc, tìm kiếm cây trà cổ thụ nghìn năm chứa dương hỏa để ngộ ra ‘Dương Hỏa Trà Ý’.”*
*“Vũ Nhi, con đường phía trước đầy rẫy sát cơ nguy hiểm. Thiên Độc Môn và Đông Xưởng sẽ không để con yên. Con hãy chuẩn bị hành trình rời bỏ biên thùy tiến về Giang Nam. Hãy bảo vệ Tiểu Đào và chiếc ấm Tử Sa cổ này bằng mọi giá. Giữ vững trà tâm, con sẽ chiến thắng...”*
Chữ nổi thêu trên mảnh lụa kết thúc tại đó.
Lục Vũ chậm rãi cuộn mảnh lụa mỏng lại, giắt chặt vào đai lưng vải thô sát ngực. Anh đứng dậy, dải băng vải xám hướng thẳng về phía cửa sổ quán trà tranh đang bị gió lạnh thổi rung bần bật.
Chân tướng đã phơi bày hoàn toàn. Cuộc sống ẩn dật yên bình của anh tại Thính Vũ Trà Hiên biên thùy đã chính thức khép lại từ đêm nay. Cái chết của Thiết Vô Tình chỉ là phát súng mở màn cho một cuộc chiến sinh tử lớn hơn rất nhiều. Anh mang trên mình dòng máu của gia tộc y sĩ bị diệt môn, gánh vác lời hứa giữ sạch dòng nước trà với sư phụ, và giờ đây anh có một mục tiêu tối thượng: Tiến về thung lũng Giang Nam, thâm nhập Thần Nông Cốc để tìm kiếm hoa Hắc Diệp và ngăn chặn âm mưu dùng độc tơ tằm thống trị võ lâm của Cơ Vô Song.
Bàn tay phải bị bỏng nặng của Lục Vũ vẫn đang rỉ máu và đau buốt dữ dội, các khớp ngón tay co rút kinh mạch rát bỏng, nhưng anh không hề bận tâm. Anh nâng chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp lên, cảm nhận hơi ấm nhu hòa còn sót lại trên thành ấm.
“Sư phụ, con hiểu rồi,” Lục Vũ thầm nghĩ, ánh mắt anh đầy vẻ kiên định, quyết đoán sắt đá. “Con sẽ đi Giang Nam. Con sẽ giữ cho ngọn lửa trà đạo luôn thanh khiết, không để tà độc nhuốm bẩn thiên hạ.”
Bên ngoài quán trà tranh, tiếng gió bấc bỗng nhiên ngừng rít một cách kỳ lạ.
Sương mù dày đặc bao phủ dốc núi biên thùy bỗng chốc lay động dữ dội. Từ khoảng cách xa xôi dọc con đường dịch lộ, khứu giác nhạy cảm cực hạn Linh Nhãn Khứu Cảnh của Lục Vũ đột ngột ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, hôi hám bốc lên trong gió lạnh.
Đó là mùi mỡ đao nồng nặc và mùi nọc rắn cát đặc trưng của hàng trăm đao thủ Hắc Sa Bang đang rầm rộ kéo đến. Tiếng vó ngựa dồn dập nện xuống đất đá dốc núi vang lên rầm rập, rung chuyển cả nền đất nện của quán trà tranh.
Bang chủ Lôi Hổ đã nhận được tin báo về cái chết của Thiết Vô Tình. Cơn cuồng phong báo thù tàn bạo nhất của Hắc Sa Bang đang cuồn cuộn tràn đến dốc núi biên thùy Thính Vũ Trà Hiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!