Chén Trà Hàn Băng
Hoàng hôn ở dốc núi biên thùy buông xuống nhanh như một tấm màn xám tịch mịch. Gió bấc từ phương Bắc tràn về, rít qua những khe nứt của vách đất nện tại Thính Vũ Trà Hiên, tạo ra những âm thanh u uất hệt như tiếng khóc than của vong hồn tử sĩ. Khói bếp lò than nung quyện với sương muối lạnh buốt, lẩn khuất quanh mái rạ mục nát, khiến không gian quán trà tranh ven đường dịch lộ càng thêm phần phong trần, cô quạnh.
Lục Vũ ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn bằng cói sờn cũ cạnh bếp lò. Đôi mắt anh thắt chặt dải băng vải xám dày, gương mặt tĩnh lặng không một gợn sóng, nhưng lồng ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp thở sâu để điều hòa kinh mạch. Lòng bàn tay phải của anh bị bỏng nhẹ đỏ rực – vết thương mới phát sinh từ đêm qua khi anh phải vội vã đun nước lọc độc cứu bách tính biên trấn khỏi kịch độc thạch thô của Hắc Sa Bang. Vết bỏng rát buốt, thỉnh thoảng lại co rút kinh mạch nhẹ khiến các ngón tay phải của vị trà sư mù có phần cứng nhắc, tê rần. Mỗi cử động nhỏ của bàn tay phải lúc này đều là một sự chịu đựng đau đớn tột cùng.
Bên cạnh anh, Tiểu Đào đang lặng lẽ dùng chiếc muôi tre gạt nhẹ những tia lửa than thông khô cháy dở. Vết thương xước nhẹ trên trán cô bé câm từ trận hỗn chiến trước đã bắt đầu khép miệng, để lại một vệt sẹo mờ nhạt dưới lớp nhọ nồi lấm lem. Cô bé thỉnh thoảng lại ngước đôi mắt to tròn, lo lắng nhìn vào bàn tay phải đang run rẩy nhẹ của sư phụ. Tiểu Đào không thể nói, nhưng thính giác nhạy bén giúp cô bé nhận ra tiếng gió rít từ xa không chỉ mang theo hơi lạnh của tuyết tan, mà còn có cả tiếng móng ngựa dồn dập, nặng nề nện xuống mặt đường đất đá.
Tiếng móng ngựa mỗi lúc một gần, kéo theo tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng và tiếng quát tháo thô lỗ của bọn thảo khấu. Sát cơ đậm đặc tựa hắc vân tràn đến, bao phủ lấy quán trà tranh nhỏ bé.
Lục Vũ khẽ thở dài, anh đưa bàn tay trái thon dài vuốt nhẹ lên thành chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp đặt trên khay gỗ. Chiếc ấm đất nung nhám nhẹ, tỏa ra hơi ấm nhu hòa hệt như một người bạn tri kỷ lặng lẽ. Anh biết, kẻ thù lớn nhất của mình ở biên trấn này cuối cùng đã tìm đến tận cửa.
“Rầm!”
Cánh cửa tre thô sơ của Thính Vũ Trà Hiên bị một lực chân hung hãn đạp phăng, đổ sụp xuống nền đất bụi bặm.
Thiết Vô Tình bước vào, thân hình mập mạp phì lủ của hắn che khuất cả chút ánh sáng hoàng hôn yếu ớt ngoài cửa. Gương mặt đầy sẹo rỗ gớm ghiếc của gã phó đà chủ Hắc Sa Bang đỏ gay vì giận dữ, hai con mắt ti hí sưng húp lên hệt như mắt rắn độc. Lòng bàn tay phải của hắn, vốn bị bỏng nặng phồng rộp do hơi nước sôi trăm độ của Lục Vũ dội trúng ở lần chạm trán trước, nay được quấn bằng những lớp băng vải trắng dày cộm, sặc sụa mùi cao dán thảo dược rẻ tiền.
Theo sau Thiết Vô Tình là năm tên đao thủ Hắc Sa Bang trang bị đơn đao bản rộng, khuôn mặt tên nào cũng đằng đằng sát khí, lập tức tản ra bao vây chặt chẽ chiếc bàn gỗ nứt nẻ của quán trà.
“Gã mù!” Thiết Vô Tình gầm lên, giọng nói khàn khàn đầy oán hận. Hắn vung tay trái, nện mạnh thanh bản đao nạm bạc xuống mặt bàn gỗ. Lực chém mạnh đến nỗi chiếc bàn gỗ nứt nẻ phát ra tiếng ‘rắc’ khô khốc, bụi đất từ kẽ bàn bay lên mù mịt.
“Ngươi gan to bằng trời, dám dùng cát lọc sạch thạch thô của Ngô Độc Nhân, phá hỏng đại cuộc thu mua đất đai và bán nước sạch của Hắc Sa Bang ta! Hôm nay, nếu ngươi không dâng chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp này ra để tạ tội, ta sẽ băm vằm ngươi và con ranh câm kia thành trăm mảnh, ném xác xuống vực Tử Vong!”
Lục Vũ không hề dao động trước lời đe dọa hung hãn của đối thủ. Anh khẽ giật tai, lắng nghe tiếng đao nện xuống bàn. Khứu giác nhạy bén Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh lập tức hoạt động. Giữa mùi khói than thông khô và mùi hôi hám của đám thảo khấu, Lục Vũ ngửi thấy một mùi tanh nhẹ, hăng hắc bốc lên từ lưỡi đao bản rộng của Thiết Vô Tình. Đó là mùi nhựa độc cấp thấp Nhất Phẩm Độc (Tê Độc) tẩm trên đao – loại độc tính lạnh buốt bôi trên lưỡi đao để gây tê liệt kinh mạch đối thủ khi chém trúng. Mùi nhựa độc này trùng khớp hoàn toàn với mùi hương anh đã phát hiện ở tập một.
“Phó đà chủ Thiết bớt giận,” Lục Vũ ôn tồn nói, giọng nói nhỏ nhẹ hệt như dòng nước suối chảy qua khe đá, hoàn toàn tương phản với sự hung bạo của đối thủ. “Quán trà tranh nghèo nàn này vốn chỉ phục vụ trà nhạt cho khách qua đường kiếm sống qua ngày. Việc cứu bách tính biên trấn khỏi nước giếng độc chỉ là hành động tự vệ của kẻ hèn này để giữ mạng cho Tiểu Đào. Nếu phó đà chủ đã đến, xin hãy ngồi xuống uống một chén trà nóng để hạ hỏa.”
“Hừ! Trà nóng?” Thiết Vô Tình cười lạnh gớm ghiếc, đôi mắt ti hí của hắn đảo qua chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp đặt trên khay gỗ, lòng tham vô độ lập tức dâng lên. “Ngươi muốn dùng nước sôi ám toán ta một lần nữa sao? Ta không ngu! Hôm nay, ngươi phải đích thân pha một chén trà tạ tội bằng chính nguồn nước giếng mới lọc kia. Nếu ta uống thấy ngon, ta sẽ xem xét giữ lại cái mạng què quặt của ngươi. Nhưng nếu ngươi giở trò... lưỡi đao của ta không có mắt!”
Hắn vung tay trái ra hiệu, một tên đao thủ lập tức xách một xô nước giếng mới lọc sạch đặt mạnh xuống cạnh bếp lò than nung. Thiết Vô Tình liếc nhìn Tiểu Đào đang ôm hũ trà Tuyết Sơn núp sau lưng Lục Vũ, cười hiểm độc:
“Con ranh câm kia, mau nhóm lửa đun nước! Nếu ngọn lửa tắt, ta sẽ chặt đứt một ngón tay của ngươi!”
Tiểu Đào sợ hãi run rẩy, nhưng cô bé nhìn thấy cái gật đầu nhẹ nhàng đầy tin cậy của Lục Vũ, liền cắn chặt môi, nhanh nhẹn dùng ống tre thổi lửa vào lò than nung giữ nhiệt. Những thanh Than củi Thông Khô bắt đầu cháy đỏ rực, tỏa ra hơi nóng nhu hòa và mùi hương thông khô thanh khiết.
Lục Vũ im lặng, bàn tay trái của anh chậm rãi nhấc chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp lên, múc nước từ xô vào ấm. Bàn tay phải bị bỏng của anh khẽ tì vào cạnh khay gỗ để giữ thăng bằng, cơn đau buốt từ vết bỏng rát đỏ rực khiến mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán anh, nhưng dải băng vải xám vẫn che giấu hoàn toàn mọi biểu cảm đau đớn.
Lục Vũ biết, đây là cơ hội duy nhất và cũng là nguy hiểm nhất của mình. Thuộc hạ của Thiết Vô Tình quá đông, nếu anh dùng quạt giấy nan sắt rách để gạt đao động thủ vật lý, với thể lực phàm nhân tàn tật và bàn tay phải bị thương, anh chắc chắn sẽ thất bại và đẩy Tiểu Đào vào chỗ chết. Anh buộc phải dùng độc mưu – dùng chính loại Nhất Phẩm Độc (Tê Độc) đông cứng kinh mạch để phản sát kẻ thù ngay trên bàn trà.
Nước trong ấm Tử Sa bắt đầu nóng dần lên. Lục Vũ nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào thính giác cực hạn của mình để thực hiện Kỹ thuật đo lường nhiệt độ bằng tiếng reo.
Tiếng sủi bọt khí đầu tiên vang lên nho nhỏ từ đáy ấm đất nung, nghe như tiếng thì thầm của gió qua rặng tre. Đó là giai đoạn ‘mắt tôm’ (nhãn cua), nước mới đạt khoảng sáu mươi độ. Lục Vũ khẽ nghiêng đầu, ngón tay trái gõ nhẹ lên thành ấm để cảm nhận độ rung của nước.
Thiết Vô Tình ngồi đối diện, tay trái vẫn đặt trên chuôi đao bản rộng, mắt không rời khỏi từng cử động của gã mù. Hắn vô cùng cảnh giác, chỉ cần Lục Vũ có một hành động bất thường nhỏ nhất, thanh đao tẩm độc của hắn sẽ lập tức lấy mạng anh.
Tiếng reo trong ấm Tử Sa bắt đầu thay đổi, trở nên dồn dập và to hơn, nghe như tiếng bọt khí nổ lách tách liên tục hệt như tiếng bầy cua bò trên bãi cát. Giai đoạn ‘mắt cua’ đã đạt tới, nước đang ở mức tám mươi độ. Lục Vũ chậm rãi mở hũ trà, dùng muôi tre xúc một lượng Trà hoang dã Tuyết Sơn hoang dã thả vào ấm.
Anh không thả trà trực tiếp vào nước sôi sùng sục, vì nhiệt độ quá cao ngay lập tức sẽ làm cháy lá trà Tuyết Sơn hoang dã vốn có tính hàn cực mạnh, làm mất đi vị thanh khiết và dược tính dẫn độc. Anh thả trà ở giai đoạn ‘mắt cua’ để lá trà từ từ nở ra trong nước ấm, giải phóng lượng lớn tinh dầu trà thanh lọc.
Cuối cùng, tiếng nước reo bùng phát thành một luồng âm thanh trầm hùng, cuồn cuộn hệt như tiếng sóng gầm gào ngoài biển khơi. Nước đã đạt đúng trăm độ sôi dứt điểm. Lục Vũ nhanh nhẹn nhấc ấm Tử Sa ra khỏi bếp lò bằng bàn tay trái dẻo dai.
Anh đặt chiếc chén đất nung Kiến Diêu màu đen tuyền lên bàn gỗ nứt nẻ. Bằng khứu giác siêu phàm, anh lén dùng ngón tay trái kẹp một hạt bột độc nhỏ – chính là Nhất Phẩm Độc (Tê Độc) đông cứng kinh mạch mà anh đã âm thầm bào chế từ chất nhựa trúc đen và nọc rắn cát thu thập được trước đó – thả nhẹ vào đáy chén Kiến Diêu. Chất bột độc màu trắng không mùi nhanh chóng hòa tan dưới đáy chén tối màu mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Lục Vũ bắt đầu rót trà. Anh nâng ấm Tử Sa cổ nhị lớp lên cao, hất vòi ấm thành một đường cong tuyệt mỹ. Dòng nước trà Tuyết Sơn sôi sùng sục tuôn vào chén Kiến Diêu, tạo ra một lớp bọt trà dày đặc, mịn màng màu xanh nhạt phủ kín mặt chén. Lớp bọt trà dày này chính là thủ đoạn thả độc tinh vi của Lục Vũ, nó hoàn toàn che giấu mùi hương tanh nhẹ và màu sắc biến đổi của độc chất bên dưới.
Đồng thời, hơi ấm từ chén trà Tuyết Sơn bốc lên ngào ngạt, tỏa ra mùi hương thanh khiết, ngọt dịu của cỏ cây Tuyết Sơn dốc núi. Lục Vũ dùng quạt giấy nan sắt rách khẽ quạt nhẹ, dẫn luồng khói trà ấm áp bay thẳng về phía mũi Thiết Vô Tình. Đây chính là chiến thuật tâm lý Hương trà dẫn dụ sát khí.
Mùi hương trà Tuyết Sơn thanh khiết lập tức xoa dịu sát khí hung hãn của Thiết Vô Tình, kích thích khứu giác của hắn khiến hắn vô thức hít thở sâu, nạp phải hơi nước ấm áp chứa chất gây tê dịu nhẹ làm giảm phản xạ cảnh giác tự nhiên của cơ thể.
“Phó đà chủ Thiết, trà tạ tội đã pha xong. Xin mời thưởng thức chén trà Tuyết Sơn thanh khiết này để tiêu trừ hỏa khí,” Lục Vũ nhẹ nhàng đẩy chén Kiến Diêu về phía đối thủ.
Thiết Vô Tình nhìn chén trà nóng hổi tỏa hương thơm ngào ngạt, thèm nhỏ dãi, nhưng bản tính đa nghi của gã phó đà chủ Hắc Sa Bang lập tức trỗi dậy. Hắn khựng tay lại, đôi mắt ti hí híp lại đầy xảo quyệt. Hắn đột ngột vung tay trái, chĩa mũi đao bản rộng vào cổ họng Lục Vũ, cười gằn gớm ghiếc:
“Khoan đã gã mù! Ta đã nói ta không ngu! Trà này thơm ngon kỳ lạ, nhưng ai biết được ngươi có bỏ kịch độc vào để hại ta hay không? Muốn ta uống chén trà này... ngươi phải uống trước một ngụm từ chính chiếc ấm Tử Sa này cho ta xem!”
Tiểu Đào nghe vậy, gương mặt cô bé lập tức cắt không còn giọt máu, hai bàn tay nhỏ siết chặt lấy vạt áo thô của Lục Vũ trong tuyệt vọng. Cô bé biết dưới đáy chén trà có độc, và nếu Lục Vũ uống, anh sẽ trúng độc chết ngay lập tức.
Sát khí trong Thính Vũ Trà Hiên đông cứng lại hệt như băng giá. Năm tên đao thủ Hắc Sa Bang đồng loạt tiến lên một bước, chuôi đao bản rộng của chúng khẽ chạm vào nhau phát ra những tiếng kim loại rợn người.
Lục Vũ vẫn đứng im lặng, dải băng vải xám trên mắt anh hướng thẳng về phía mũi đao sắc lạnh đang kề sát cổ họng. Khóe môi anh khẽ cong lên một độ cong cực nhỏ, đầy tự tại và thâm trầm.
“Phó đà chủ Thiết quả là người cẩn trọng,” Lục Vũ điềm tĩnh nói. “Trong trà đạo biên thùy, trà nhân luôn uống một ngụm từ vòi ấm trước để chứng minh trà sạch, không phụ lòng tin của khách nhân. Kẻ hèn này xin tuân mệnh.”
Lục Vũ chậm rãi nâng chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp lên sát miệng.
Thiết Vô Tình nín thở, đôi mắt ti hí trợn trừng theo dõi sát sao từng chuyển động của vòi ấm. Hắn muốn xem gã mù này có dám uống thật hay không.
Lục Vũ ghé môi vào vòi ấm Tử Sa, dứt khoát hớp một ngụm trà Tuyết Sơn nóng hổi trực tiếp từ vòi ấm rồi thong thả nuốt xuống. Gương mặt anh vẫn hồng hào, hơi thở đều đặn, không hề có bất kỳ biểu hiện trúng độc hay đau đớn nào.
Làm sao Lục Vũ có thể uống trà an toàn khi chén trà của Thiết Vô Tình đầy kịch độc?
Đó chính là nhờ sự thông tuệ của thiết kế Ấm Tử Sa cổ nhị lớp – di vật vô giá của sư phụ Lục Vũ Hành để lại. Chiếc ấm đất nung này có cấu trúc hai lớp ngầm tinh xảo bên trong. Khi rót trà ra chén, nước trà nóng chạy qua ngăn chứa độc chất được Lục Vũ lén đặt dưới đáy chén Kiến Diêu tạo bọt ngậm độc, còn nước trà chứa trong lòng ấm Tử Sa vẫn hoàn toàn thanh khiết, sạch sẽ không một gợn độc. Lục Vũ uống trực tiếp từ vòi ấm, tức là anh uống nguồn nước trà Tuyết Sơn sạch tuyệt đối, hoàn toàn hóa giải sự nghi ngờ của đối thủ.
Thiết Vô Tình chứng kiến Lục Vũ uống trà từ ấm một cách thanh thản, không hề có chút do dự hay trúng độc, nỗi nghi kỵ trong lòng hắn lập tức tan biến hoàn toàn hệt như tuyết gặp nắng sớm. Hắn tin chắc rằng trà hoàn toàn sạch.
“Ha ha ha! Tốt! Gã mù quả nhiên biết điều!” Thiết Vô Tình cười lớn điên cuồng, hắn thu đao bản rộng lại, thọc tay trái quấn băng vải vào chén Kiến Diêu đen tuyền.
Hắn thổi mạnh lớp bọt trà dày màu xanh nhạt trên mặt chén, mùi hương trà Tuyết Sơn ngọt lịm kích thích tột độ khứu giác của hắn. Thiết Vô Tình không chần chừ thêm một giây nào, nâng chén trà lên, ngửa cổ uống cạn chén trà định mệnh trong một ngụm lớn.
Nước trà Tuyết Sơn cực nóng trôi xuống cổ họng hắn, mang theo vị chát ngọt thanh khiết bùng nổ trong khoang miệng. Thiết Vô Tình thở phào một tiếng đầy sảng khoái:
“Trà ngon! Quả nhiên là trà giải hỏa độc...”
Nhưng lời nói của hắn đột ngột khựng lại giữa chừng.
Gương mặt mập mạp đầy sẹo rỗ của Thiết Vô Tình bỗng chốc đông cứng lại, nụ cười gớm ghiếc biến mất, thay thế bằng một vẻ kinh hoàng tột độ.
Hắn cảm thấy một luồng hàn khí lạnh buốt, thấu xương từ dạ dày bất ngờ bùng phát dữ dội, lan tỏa nhanh như chớp dọc theo các đường kinh mạch ngoại vi. Luồng hàn khí lạnh lẽo hệt như nước băng tuyết tan chảy từ Đỉnh Cô Độc, đi đến đâu đóng băng dòng máu và kinh mạch đến đó.
“Cạch!”
Chiếc chén đất nung Kiến Diêu màu đen tuyền rơi tuột khỏi tay trái của Thiết Vô Tình, đập xuống mặt bàn gỗ nứt nẻ rồi vỡ tan tành thành trăm mảnh gốm nhỏ loang lổ bọt trà xanh xám.
Thiết Vô Tình run rẩy dữ dội toàn thân, hai hàm răng của hắn va vào nhau cầm cập phát ra những tiếng ‘lập cập’ kinh hoàng. Hắn cố gắng vận nội lực ngoại gia phá đá nứt tường để đẩy lùi luồng hàn khí lạnh buốt, nhưng hắn càng vận lực, độc tính đông cứng kinh mạch Nhất Phẩm Độc (Tê Độc) lại càng ăn mòn sâu hơn vào các khớp xương ngoại vi.
“Ngươi... ngươi... trà có độc!” Thiết Vô Tình gầm lên một tiếng khàn đặc, giọng nói của hắn lúc này đã trở nên đứt quãng, đông cứng hệt như tiếng băng nứt.
Hắn cố gắng vung tay trái quấn băng vải định chộp lấy thanh bản đao nạm bạc trên bàn để chém bay đầu Lục Vũ. Nhưng cánh tay trái của hắn mới nhấc lên được nửa gang tay đã hoàn toàn bị đông cứng cứng đờ hệt như một khúc gỗ mục rỉ sét, không thể co duỗi hay cử động được nữa. Kinh mạch toàn thân hắn đang bị đóng băng hoàn toàn dưới tác động tàn khốc của kịch độc Hàn Băng.
Lục Vũ chậm rãi đứng dậy từ bồ đoàn, anh dùng bàn tay trái vuốt thẳng nếp áo choàng vải thô màu xanh nhạt sờn vai của mình. Dải băng vải xám trên mắt anh hướng thẳng về phía gã phó đà chủ đang quỳ sụp xuống bàn trà vì lạnh giá, giọng nói anh trầm lặng nhưng lạnh lùng thấu xương:
“Phó đà chủ Thiết, trà không có độc. Độc tính đông cứng kinh mạch đó chính là Nhất Phẩm Độc (Tê Độc) bôi trên lưỡi đao bản rộng của chính ông từ lần chạm trán trước. Tôi chỉ dùng hơi ấm nước sôi Tuyết Sơn trăm độ để kích hoạt dung môi nhựa độc bám trên đao của ông, dẫn dắt khí độc thâm nhập sâu vào lục phủ ngũ tạng qua đường hô hấp khi ông hít phải hương trà dẫn dụ sát khí.”
Thiết Vô Tình trợn trừng đôi mắt ti hí đầy tia máu đỏ rực nhìn Lục Vũ, sự kiêu ngạo hung hãn ban nãy đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một nỗi kinh hoàng, tuyệt vọng tột cùng trước mưu trí phản sát câm lặng của gã mù. Hắn muốn thét lớn ra lệnh cho năm tên đao thủ Hắc Sa Bang bên ngoài xông vào cứu viện, nhưng cơ cổ họng của hắn đã bị đông cứng hoàn toàn, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng rên rỉ nghẹt thở.
Năm tên đao thủ Hắc Sa Bang đứng xung quanh, chứng kiến phó đà chủ của mình bỗng chốc bị đóng băng kinh mạch cứng đờ hệt như một pho tượng đá màu xanh xám, kinh hoàng tột độ, mặt cắt không còn giọt máu. Chúng nhìn nhau, rồi nhìn vị trà sư mù đang đứng tĩnh lặng bên lò than hồng tỏa khói thanh khiết, đôi chân bắt đầu run rẩy tháo lui về phía cửa quán trà tranh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!