Thanh Lọc Nguồn Sinh
Sương mù buổi sớm ở vùng biên trấn hoang vu chưa bao giờ tan hẳn. Nó cứ lẩn khuất, đậm đặc như một thứ lụa xám ẩm ướt ôm lấy mái rạ mục nát của Thính Vũ Trà Hiên. Tiếng gió từ dốc núi rít qua những khe hở của vách đất nện nghe u uất hệt như tiếng thở dài của một kẻ lữ hành kiệt sức.
Lục Vũ đứng sừng sững trước miệng Giếng Nước Ngọt Biên Thùy, dải băng vải xám thắt chặt trên đôi mắt mù lòa khẽ bay theo làn gió lạnh. Sợi xích sắt rỉ sét nặng trịch quấn chặt quanh nắp gỗ của giếng cổ phát ra những tiếng kêu ‘loảng xoảng’ khô khốc dưới lực kéo của đám đông đang phẫn nộ. Nắng sớm bắt đầu rọi xuống, nhưng không khí xung quanh giếng đá lại nóng hực bởi cơn giận dữ và sự khát khao của hàng trăm con người nghèo khổ.
“Mở giếng ra! Gã mù kia, ngươi dựa vào cái gì mà khóa giếng nước duy nhất của chúng ta?” Một gã phu khiêng nước thô lỗ gầm lên, tay cầm chiếc đòn gánh tre trợn mắt đe dọa. “Chúng ta khát sắp chết rồi! Ngươi muốn dồn bách tính vào đường cùng sao?”
“Đúng thế! Khóa giếng nước là giết người! Mau phá xích đi!” Đám đông nhao nhao phụ họa, tiếng chửi bới, gào thét vang dội cả một góc núi đá. Họ cầm theo lu, vại, gàu gỗ, vây quanh Lục Vũ như muốn ăn tươi nuốt sống vị trà sư mù.
Lục Vũ vẫn đứng im như một pho tượng đá cổ, đôi bàn tay thon dài gầy guộc của anh khẽ vuốt nhẹ lên sợi xích sắt rỉ sét. Khứu giác nhạy bén dưới danh xưng Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh đang hoạt động đến cực hạn. Trong làn gió sớm mang theo mùi cát bụi hoang mạc, anh ngửi thấy một mùi tanh nhẹ, hôi thối một cách âm thầm bốc lên từ khe nắp giếng. Đó là mùi tỏi mục bị đốt nóng trộn lẫn với vị chát lợ của muối lậu – dấu vết không thể sai lệch của Bột Thạch Tín Biên Thùy được hòa tan tinh vi bằng dung môi muối mặn của Hắc Sa Bang.
“Nước giếng đã bị hạ kịch độc thạch thô,” Lục Vũ trầm giọng nói, âm thanh tuy nhỏ nhưng mang theo một luồng kình lực nhu hòa, truyền thẳng vào tai từng người dân giữa tiếng ồn ào. “Ai uống một ngụm nước này, trong vòng một canh giờ sẽ bị co thắt dạ dày, ho ra máu đen mà chết. Ta khóa giếng là để cứu mạng các vị.”
“Ngươi nói láo! Nước giếng trong vắt thế kia làm sao có độc? Chắc chắn ngươi muốn độc chiếm nguồn nước để ép chúng ta mua trà đắt tiền!” Một giọng nói xảo quyệt, lanh lảnh đột ngột vang lên từ phía sau đám đông.
Lục Vũ khẽ giật tai. Anh nhận ra tần số âm thanh này. Đó là một tên lưu manh dưới trướng Ngô Độc Nhân – chế độc sư của Hắc Sa Bang đang ẩn nấp trong rặng tre gần đó để kích động dư luận. Lời nói của hắn như đổ dầu vào lửa, khiến đám đông càng thêm điên cuồng, bắt đầu tiến lên định giật đòn gánh của phu nước để đập xích sắt.
“Tránh ra! Để ta xem ai dám phá sợi xích này!”
Một giọng nói già nua nhưng đầy uy nghiêm, dứt khoát vang lên từ phía con đường mòn dốc đá. Đám đông đang náo loạn bỗng khựng lại, dạt ra hai bên nhường đường.
Tống đại phu của Tống Gia Y Quán, vị thầy thuốc duy nhất và được kính trọng nhất biên trấn, bước ra với chiếc hòm thuốc bằng gỗ bách quen thuộc đeo trên vai còng rạp. Gương mặt lão giả đầy nếp nhăn hiện rõ vẻ nghiêm nghị, đôi mắt sau cặp kính gọng đồng mờ đục nhìn thẳng vào đám đông đang hung hãn.
“Tống đại phu! Ông đến thật đúng lúc, gã mù này nói nước giếng có độc thạch thô!” Gã phu nước lập tức phân bua.
Tống đại phu không trả lời. Ông bước lại gần Lục Vũ, khẽ gật đầu chào vị trà sư trẻ tuổi. Lục Vũ không nói một lời, lặng lẽ rút cây Châm bạc thử độc môn giắt bên đai lưng vải thô ra, đưa cho vị y sĩ già.
Tống đại phu đón lấy cây châm bạc, nhìn kỹ phần đầu kim đang bị sủi lên một lớp màng xám xịt, loang lổ những vết xám đen ăn mòn sâu vào chất bạc ròng. Ông đưa kim sát lên mũi ngửi nhẹ, sắc mặt lập tức biến đổi, trở nên xanh xám hệt như tro tàn.
“Đúng là Bột Thạch Tín Biên Thùy...” Tống đại phu run rẩy nói, giọng nói của ông mang theo nỗi kinh hoàng tột độ. “Hơn nữa còn được hòa tan bằng muối lậu để không để lại cặn đục. Ai đã tàn nhẫn hạ độc nguồn nước sinh mệnh của cả trấn thế này?”
Đám đông nghe chính miệng vị y sĩ già xác nhận, lập tức im bặt như tờ. Nỗi phẫn nộ hung hãn ban nãy nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi sợ hãi tột cùng, bao trùm lấy cả góc núi đá lạnh lẽo.
“Trời ơi... vậy chúng ta biết lấy nước đâu mà sống đây? Hắc Sa Bang có những xe nước sạch bán với giá cắt cổ, chúng ta làm sao mua nổi?” Một người đàn bà nghèo khổ ôm đứa con nhỏ khóc nấc lên.
Lục Vũ khẽ thở dài, bàn tay anh siết chặt chiếc quạt giấy nan sắt rách giắt bên hông. Anh biết, Ngô Độc Nhân và Hắc Sa Bang muốn dùng cơn khát để khống chế bách tính, ép anh phải giao ra chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp của sư phụ. Nhưng đạo nghĩa trà nhân không cho phép anh lùi bước.
“Tống đại phu, chúng ta không thể để bách tính chết khát,” Lục Vũ quay sang vị y sĩ già, giọng nói anh kiên định hệt như vách đá dựng đứng sau lưng. “Tôi có một phương pháp cổ truyền của sư phụ để lại, có thể lọc sạch thạch thô khỏi nguồn nước này. Nhưng tôi cần sự hỗ trợ của ông để chuẩn bị dược liệu giải độc khẩn cấp.”
Tống đại phu mắt sáng lên, nắm chặt lấy tay Lục Vũ: “Cậu Vũ, cậu thực sự có cách sao? Cần thảo dược gì, già này dù có phải dốc cạn y quán cũng sẽ mang đến!”
“Tôi cần Cam thảo đất hoang và Đậu xanh vỏ mỏng số lượng lớn,” Lục Vũ nói nhanh. “Thạch thô thạch tín có tính hỏa độc cực mạnh, gây co thắt dạ dày dữ dội và ăn mòn niêm mạc. Đậu xanh vỏ mỏng có tính hàn giải độc thô, cam thảo đất hoang có vị ngọt làm dịu niêm mạc, điều hòa tỳ vị. Hai vị này kết hợp với tính hàn cực mạnh của Trà hoang dã Tuyết Sơn sẽ tạo ra loại trà giải độc hoàn hảo.”
“Được! Già này sẽ lén quay về y quán thu gom toàn bộ cam thảo và đậu xanh mang đến Thính Vũ Trà Hiên ngay lập tức!” Tống đại phu quyết định dứt khoát, nhanh chóng quay người rảo bước về phía con đường dốc núi.
Lục Vũ quay sang đám đông bách tính đang đứng ngơ ngác: “Mọi người hãy giúp tôi khiêng nước giếng độc về Thính Vũ Trà Hiên. Nhưng tuyệt đối không được để nước chạm vào da thịt hay bốc hơi nóng. Tôi sẽ dựng giàn lọc tại quán trà tranh để cứu mọi người.”
Giữa lúc bách tính còn đang do dự, A Phúc – gã phu xe câm lặng, hộ vệ thầm lặng của Lục Vũ – từ trong sương mù bước ra, hai vai vác hai thùng gỗ lớn chứa đầy Cát thạch anh mịn lấy từ lòng suối sâu và Than củi Thông Khô. Sự xuất hiện lầm lì nhưng đầy sức mạnh của A Phúc khiến bách tính thêm phần tin tưởng. Họ bắt đầu lục tục gánh nước giếng độc theo sau Lục Vũ hướng về phía Thính Vũ Trà Hiên.
Tại quán trà tranh nghèo nàn vách đất nứt nẻ, Lục Vũ bắt tay vào hành động khẩn cấp. Anh hướng dẫn A Phúc dùng những ống tre lớn, đục thông các mắt tre để dựng hệ thống Sàng lọc cát thạch anh mịn nhiều tầng.
“Tiểu Đào, giữ lò than thông khô cho đều lửa, không được để tắt lửa giữa chừng,” Lục Vũ dặn dò cô bé câm đang nhanh nhẹn nhóm lò.
Mô tả chi tiết kỹ thuật lọc nước cổ truyền bắt đầu diễn ra dưới đôi bàn tay khéo léo của Lục Vũ. Anh rải một lớp sỏi nhỏ dưới đáy ống tre để giữ thăng bằng, tiếp theo là một lớp Than củi Thông Khô dày dặn để hấp thụ hoàn toàn các hạt thạch thô siêu nhỏ và khử mùi hôi thối của muối lậu. Trên cùng, anh đổ một lớp Cát thạch anh mịn – loại cát trắng tinh khiết có các cạnh sắc nhọn giúp giữ lại các tạp chất khoáng nặng của thạch tín bound với muối lậu.
Nước giếng độc được đổ từ từ vào đỉnh ống tre. Lục Vũ nhắm mắt, nhón tai lắng nghe tiếng nước rỉ rả chạy qua từng tầng cát mịn và than củi thông khô. Tiếng ‘tách... tách...’ đều đặn của dòng nước rỉ ra dưới đáy ống tre nghe thanh mát dịu nhẹ.
Anh đưa ngón tay hứng lấy giọt nước lọc đầu tiên, đưa lên mũi ngửi thật kỹ. Mùi tanh hôi nhức nhối của thạch thô và vị chát lợ của muối lậu đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại mùi thanh khiết, mát lành của nước đá ngầm tự nhiên. Hệ thống lọc cát thạch anh mịn quả nhiên vô cùng kỳ diệu.
“Nước đã sạch hỏa độc thô,” Lục Vũ thở phào nhẹ nhõm, nhưng lồng ngực anh chợt đau thắt nhẹ do phải hít thở và vận lực khứu giác liên tục suốt nhiều canh giờ. Tay phải của anh, do va chạm mạnh vào chiếc lò than nóng đỏ trong lúc đun nước gấp rút, bị bỏng nhẹ một vệt đỏ rực ở lòng bàn tay, nhưng anh hoàn toàn phớt lờ cơn đau đớn thể xác.
Tống đại phu vội vã chạy vào, mang theo hai bao tải lớn chứa đầy Cam thảo đất hoang và Đậu xanh vỏ mỏng thu gom được từ y quán.
“Đủ rồi! Đun nước sôi ngay!” Lục Vũ ra lệnh.
Tiểu Đào nhanh nhẹn đun sôi nước đã lọc sạch trong chiếc ấm đất nung lớn. Lục Vũ ngồi bên lò than, lắng nghe tiếng sủi bọt khí trong lòng ấm để xác định ba giai đoạn nước sôi. Khi tiếng reo của nước đạt đến giai đoạn ‘sóng gầm’ – tức là nước sôi sùng sục ở nhiệt độ trăm độ dứt điểm, anh thả Đậu xanh vỏ mỏng và Cam thảo đất hoang vào đun nhừ.
Mùi thơm ngọt ngào, ấm áp của cam thảo đất hòa quyện với vị thanh mát của đậu xanh bắt đầu tỏa ra khắp gian quán trà tranh, xua tan bớt cái lạnh lẽo và chướng khí độc hại xung quanh. Cuối cùng, Lục Vũ thả một nắm lớn Trà hoang dã Tuyết Sơn vào ấm. Tính cực hàn của trà Tuyết Sơn sẽ đóng vai trò là chất dẫn dược lý mạnh mẽ, thúc đẩy độc tố thạch tín còn sót lại trong cơ thể bách tính bị đẩy ra ngoài qua đường mồ hôi.
Bên ngoài Thính Vũ Trà Hiên, hàng trăm người dân nghèo khổ đang tụ tập, gương mặt ai nấy đều mệt mỏi, môi khô nứt nẻ vì khát và sợ hãi. Một số người đã bắt đầu có biểu hiện trúng độc nhẹ do lén uống nước giếng trước đó, họ ôm bụng rên rỉ đau đớn trên nền đất cát.
“Trà giải độc đã xong! Mọi người mau vào uống nước!” Tống đại phu bước ra cửa quán, hô lớn.
Nhưng giữa lúc bách tính chuẩn bị tiến lên, một bóng người gầy gò, lưng còng rạp bước ra từ đám đông, chặn đứng lối vào của họ. Đó chính là Ngô Độc Nhân. Lão chế độc sư của Hắc Sa Bang nở nụ cười lạnh lùng, đôi mắt ti hí lóe lên sát cơ xảo quyệt.
“Khoan đã bách tính biên trấn!” Ngô Độc Nhân hét lớn, giọng nói khàn khàn vang dội. “Các ngươi tin lời gã mù này sao? Hắn khóa giếng nước ngọt của chúng ta là để ép mọi người phải mua trà giải độc của hắn! Trà này chắc gì đã sạch, có khi chứa loại độc dược tàn khốc hơn để khống chế các ngươi bắt làm nô dịch cho hắn! Ai dám uống chén trà đầu tiên này?”
Lời kích động của Ngô Độc Nhân hệt như một gáo nước lạnh dội vào đám đông. Bách tính hoang mang, nghi ngờ nhìn nhau. Họ nhìn gàu nước đen ngòm bốc mùi ban nãy Lục Vũ đổ bã trà trung hòa, rồi nhìn chén trà giải độc nóng hổi bốc khói nghi ngút trên tay Tống đại phu, không ai dám tiến lên uống chén trà định mệnh.
“Đúng thế... trà mù làm sao đáng tin?” Một vài tiếng xầm xì bắt đầu nổi lên.
Lục Vũ ngồi trong quán, nghe rõ mồn một từng lời kích động của kẻ thù. Anh không giận dữ, cũng không tranh cãi. Anh đứng dậy, bước từng bước chậm rãi nhưng vững chãi ra ngưỡng cửa quán trà tranh.
Anh đón lấy chén trà giải độc nóng hổi từ tay Tống đại phu. Trước hàng trăm ánh mắt nghi ngờ và cảnh giác của bách tính, Lục Vũ tháo dải băng vải xám trên mắt xuống, để lộ đôi mắt mù lòa nhắm nghiền.
Anh rút từ đai lưng cây châm bạc thử độc môn, dứt khoát tự châm mạnh vào huyệt Thập Tuyên trên đầu ngón tay trỏ của bàn tay phải bị bỏng rát nhẹ. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra từ đầu ngón tay anh. Lục Vũ khẽ nhỏ giọt máu của mình vào chén trà giải độc nóng hổi, rồi đưa chén trà lên miệng, uống cạn trước mặt bách tính.
“Trà nhân không dùng tà độc hại người lành,” Lục Vũ trầm giọng nói, giọng nói của anh vang lên giữa không gian tĩnh lặng hệt như một lời thề sắt đá trước vong linh của sư phụ Lục Vũ Hành. “Nếu trà này có độc, Lục Vũ tôi nguyện chết trước mặt mọi người.”
Hành động dũng cảm tự thử trà của vị trà sư mù làm chấn động tâm can toàn bộ bách tính biên trấn. Sự nghi ngờ, oán hận ban nãy hoàn toàn bị dẹp tan bởi y đức sạch và lòng chính trực của anh.
“Cậu Vũ đã uống rồi! Trà không có độc! Mau cứu con tôi!”
Người đàn bà nghèo khổ ôm đứa con nhỏ đang co giật lao tới đầu tiên. Tống đại phu nhanh chóng múc một chén trà giải độc ấm áp cho đứa trẻ uống. Chỉ trong vòng vài hơi thở, đứa trẻ ngừng co giật, hơi thở trở nên đều đặn, sắc mặt hồng hào trở lại dưới sự kinh ngạc của đám đông.
Bách tính tranh nhau tiến lên uống trà giải độc. Độc tính thạch thô trong cơ thể họ được trung hòa nhanh chóng nhờ tính hàn của trà Tuyết Sơn và tính giải độc của đậu xanh, cam thảo. Những cơn co thắt dạ dày dữ dội biến mất, bách tính ôm nhau khóc nức nở trong niềm vui sướng cứu sống bách tính thoát khỏi bàn tay tử thần.
Tuy nhiên, có một vài dân nghèo trúng độc quá nặng, cơ cổ họng của họ đã bị đông cứng tê liệt do độc thạch thô ngấm sâu vào kinh mạch, không thể nuốt được nước trà.
Lục Vũ nhíu mày, anh bước lại gần họ. Anh rút ra sợi Tơ tằm thấm trà giải độc Tuyết Sơn hoang dã. Với đôi bàn tay nhạy cảm, anh luồn nhẹ sợi tơ tằm mỏng manh vào các huyệt vị quanh cổ họng của họ để kích thích kinh mạch thực quản tuần hoàn trở lại. Chỉ trong vòng nửa nén hương, các nạn nhân ho nhẹ một tiếng, dòng máu đen độc tính chảy ra ngoài, giúp họ nuốt được thuốc giải cứu mạng kịp thời.
“Trà Tiên Mù! Cậu đúng là Trà Tiên Mù cứu khổ cứu nạn!”
Hàng trăm người dân biên trấn quỳ sụp xuống đất, thành kính bái tạ Lục Vũ trước hiên quán trà tranh. Danh tiếng ‘Trà sư mù’ cứu sống cả trấn biên thùy lập tức lan truyền khắp dịch lộ dịch trạm với tốc độ chóng mặt.
Ngô Độc Nhân đứng trong rặng tre, chứng kiến độc kế hoàn hảo của mình bị phá vỡ hoàn toàn bởi một gã mù pha trà rách rưới. Lão tức giận đến mức mặt mày tái mét, hàm răng nghiến chặt kèn kẹt.
“Lục Vũ... ngươi quả nhiên là kẻ phá bĩnh đại cuộc của Hắc Sa Bang!” Ngô Độc Nhân rít lên qua kẽ răng. Lão biết mình đã thất bại thảm hại tại đây, lập tức lén lút rút lui vào bóng tối sương mù, thề sẽ quay về mật báo cho phó đà chủ Thiết Vô Tình để huy động toàn bộ lực lượng đao thủ đến san phẳng Thính Vũ Trà Hiên.
Lục Vũ ngồi bệt xuống bệ đá cạnh lò than nung, cơ thể anh mệt mỏi rã rời sau một đêm thức trắng đun nước lọc độc. Bàn tay phải bị bỏng rát nhẹ của anh khẽ run lên dưới sức nóng của lò than, nhưng ánh mắt nhắm nghiền của anh hướng về phía sương mù dốc núi xa xa, nơi một luồng sát khí hung hãn, tàn bạo của Thiết Vô Tình đang âm thầm tích tụ, chuẩn bị ập xuống quán trà tranh hệt như một cơn giông bão đẫm máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!