Nghĩa Khí Biên Thùy
Sương sớm biên thùy dày đặc như một lớp lụa xám tro, quấn quýt lấy những rặng tre khô xào xạc và nuốt chửng con đường dịch lộ gập ghềnh dốc đá. Gió từ đỉnh núi tuyết tràn xuống, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, thổi hun hút qua những khe nứt của vách đất nện tại Thính Vũ Trà Hiên.
Lục Vũ thức dậy từ sớm. Đôi bàn tay thon dài gầy guộc của anh chậm rãi sờ soạng vách gỗ phía tây của quán trà tranh. Nơi đó, những tấm ván gỗ thô ráp, xộc xệch vừa được anh và A Phúc tạm thời đóng kín hờ để che đi khung cửa sổ đã bị đao thủ Tần Vô Song đạp vỡ nát trong đêm hỗn chiến vừa qua. Gió lạnh vẫn luồn qua kẽ hở, rít lên những tiếng u uất hờ hững, nhưng ít ra nó cũng xua đi bớt mùi tanh nồng của máu và hơi nước sôi còn sót lại từ trận phản sát đêm qua.
Ở góc quán, Tiểu Đào đang lom khom nhóm lửa. Làn khói mỏng từ than thông khô bốc lên, mang theo mùi tinh dầu thông thơm nồng, ấm áp. Lục Vũ khẽ bước lại gần, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên vai cô bé câm. Tiểu Đào ngẩng đầu lên, khẽ phát ra một tiếng thở nhẹ dịu dàng trong cổ họng. Lục Vũ đưa ngón tay trỏ lướt nhẹ qua vầng trán nhỏ nhắn của cô bé. Vết sưng tấy đỏ rực do bị đao thủ gạt ngã ban chiều nay đã xẹp hẳn xuống, làn da mát mẻ trở lại, chỉ còn một vệt thâm nhỏ không đáng ngại. Tính kiềm ấm và khả năng hút độc của bã trà ủ men hoang dã Tuyết Sơn quả nhiên vô cùng kỳ diệu.
“Ngoan, vết thương đã đỡ nhiều rồi. Hôm nay cứ để lò than đó anh trông, em nghỉ ngơi một lát đi,” Lục Vũ ôn tồn nói, giọng nói nhỏ nhẹ như nước suối chảy qua khe đá.
Tiểu Đào khẽ lắc đầu, bàn tay nhỏ nhắn của cô bé siết chặt lấy chiếc muôi tre đun nước, kiên quyết không chịu rời khỏi bếp lò. Cô bé biết, mu bàn tay phải của Lục Vũ cũng đang bị bỏng rát nhẹ đỏ ửng do hơi nước dội ngược từ vòi ấm đêm qua. Nàng muốn giúp anh giữ cho ngọn lửa than luôn cháy đượm, giữ cho dòng nước trà luôn ở trạng thái thanh khiết nhất.
Đột nhiên, từ phía xa con đường dịch lộ dốc núi, tiếng vó ngựa dồn dập rền vang, xen lẫn tiếng xích sắt va chạm vào nhau và tiếng bánh xe gỗ lộc cộc lăn trên đá hộc. Tiếng động thô mộc, nặng nề ấy phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sớm biên thùy.
Đôi tai Lục Vũ khẽ giật mạnh. Nhịp chân ngựa đều đặn, nặng nề, móng sắt gõ xuống đá dốc tạo ra những âm thanh quen thuộc. Anh không cần nhìn cũng biết đó là đoàn xe tiêu của Biên Thùy Tiêu Cục. Và người dẫn đầu, với nhịp thở trầm hùng, sải bước rộng và nặng nề như một mãnh thú, không ai khác chính là lão tiêu đầu Mã Thiên Bá.
“Lục hiền đệ! Có trà nóng chưa? Sớm ra lạnh buốt thế này, chỉ có chén trà đắng của đệ mới giúp lão già này thông suốt kinh mạch được thôi!”
Tiếng cười hào sảng, vang dội như sấm truyền của Mã Thiên Bá vọng vào quán trước khi thân hình hộ pháp của ông bước qua bậu cửa tranh. Ông mặc một chiếc giáp da thú sờn cũ mang đầy vết chém, lưng giắt thanh đại đao rỉ sét nặng trịch mang tên ‘Phá Quân’. Gương mặt ông đỏ gay vì gió lạnh, chòm râu quai nón rậm rạp bám đầy những hạt sương muối li ti lấp lánh.
Theo sau ông là khoảng bốn năm tiêu sư nghĩa khí của tiêu cục, người nào người nấy vai rộng lưng gấu, y phục bám đầy bụi đường cát bụi. Tuy nhiên, đi sau cùng đoàn người là một gã phu xe mới tuyển mặc trường bào vải thô màu xám xịt sờn vai, đầu đội chiếc nón lá sụp thấp che khuất nửa gương mặt, bước đi lầm lì, lặng lẽ.
Mã Thiên Bá vừa bước vào quán liền đảo mắt nhìn quanh. Khi nhìn thấy vách gỗ phía tây được đóng tạm bợ bằng những tấm ván thô và vết nứt nẻ mới trên chiếc bàn gỗ, đôi lông mày rậm rạp của ông lập tức nhíu chặt lại. Sát khí giang hồ lão luyện trong mắt lão tiêu đầu chợt lóe lên.
“Hiền đệ, có chuyện gì thế này? Vách quán sao lại hỏng thế kia? Lại là bọn thảo khấu Hắc Sa Bang đến gây sự với đệ sao?” Mã Thiên Bá trầm giọng hỏi, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần khẽ đặt lên chuôi thanh đại đao Phá Quân.
Lục Vũ điềm tĩnh mỉm cười, dải băng vải xám trên mắt anh hướng về phía Mã Thiên Bá đầy vẻ nhu hòa. Anh từ tốn nhấc chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp đặt lên khay gỗ, khẽ lắc đầu:
“Mã đại ca đa nghi quá rồi. Đêm qua dốc núi đón một cơn gió bão lớn, ván gỗ cũ của quán bị mục nát nên bị gió giật sập. Đệ và Tiểu Đào đã tạm thời đóng lại, không có chuyện gì lớn cả.”
Lục Vũ cố tình giấu chuyện đao thủ Tần Vô Song đột nhập ám sát đêm qua. Anh biết tính tình Mã Thiên Bá hào sảng, trọng nghĩa khí nhưng nóng nảy. Nếu biết Hắc Sa Bang lật lọng thuê sát thủ đến lấy mạng anh, lão tiêu đầu chắc chắn sẽ dẫn quân tiêu cục đi huyết chiến với Thiết Vô Tình. Lúc này, Biên Thùy Tiêu Cục đang phải gánh vác nhiều chuyến hàng vận chuyển hiểm trở, anh không muốn kéo ân nhân của mình vào vòng xoáy oán hận đẫm máu quá sớm.
Mã Thiên Bá nhìn chằm chằm vào gương mặt tĩnh lặng của Lục Vũ một lát, rồi thở dài một tiếng sườn sượt. Ông ngồi xuống chiếc ghế tre quen thuộc, đặt thanh đại đao Phá Quân lên mặt bàn gỗ nghe một tiếng ‘rầm’ nặng nề.
“Đệ lúc nào cũng nhẫn nhịn như vậy. Nhưng giang hồ biên thùy này dạo này không còn yên bình nữa đâu hiền đệ ạ,” Mã Thiên Bá trầm giọng, nét mặt lộ rõ vẻ lo âu sâu sắc. “Hắc Sa Bang dạo này hành động vô cùng điên cuồng. Bang chủ Lôi Hổ đang ráo riết hạ lệnh cho thuộc hạ thu gom toàn bộ số lượng Muối lậu Hắc Sa từ khắp các mỏ muối đá hoang dã vùng biên giới.”
Lục Vũ khẽ nhíu mày dưới dải băng vải xám. Anh vừa đun nước vừa lắng nghe.
“Muối lậu Hắc Sa?” Lục Vũ nhẹ nhàng hỏi. “Đó chẳng phải là loại muối thô chưa qua tinh chế, lẫn nhiều tạp chất độc hại sao? Chúng thu gom thứ đó để làm gì?”
“Lão già này cũng thấy kỳ lạ,” Mã Thiên Bá tặc lưỡi, đón lấy chén trà nóng từ tay Tiểu Đào. “Muối lậu Hắc Sa vốn lẫn rất nhiều thạch thô – loại bột thạch tín độc hại liều lượng thấp. Bình thường dân trấn chẳng ai dám dùng nhiều. Nhưng nghe nói, có một thế lực tà ác từ Giang Nam đang ngầm thu mua toàn bộ số muối lậu này với giá cực cao. Hắc Sa Bang vì tiền bạc đã ra tay bóc lột, tàn sát dã man những nông hộ nghèo khổ dọc đường đèo nếu họ không chịu nộp muối đá cho chúng. Bọn chúng đang biến con đường dịch lộ này thành một tử địa thực sự.”
Lục Vũ lặng lẽ gật đầu. Khứu giác nhạy bén của anh đã ngửi thấy mùi tanh nhẹ bốc lên từ chiếc còi tre đầu hổ của Thiết Vô Tình mà anh đang giắt trong đai lưng. Anh lờ mờ đoán được, nguồn muối lậu lẫn thạch thô này chính là nguyên liệu thô mà Thiên Độc Môn đang thèm khát để chế tạo các loại kịch độc vô sắc vô vị. Âm mưu của chúng đã bắt đầu bén rễ sâu sắc ngay tại vùng biên cương hoang vu này.
“Để đệ pha cho đại ca một ấm trà hoang dã Tuyết Sơn để làm ấm người,” Lục Vũ nói nhẹ nhàng, tạm thời gác lại những suy nghĩ đen tối.
Anh bắt đầu thực hiện các quy tắc pha trà y lý. Tiểu Đào nhanh nhẹn đưa chiếc gàu gỗ múc nước giếng đá trong vắt đổ vào ấm Tử Sa cổ nhị lớp. Lục Vũ ngồi xếp bằng, nín thở ngưng thần lắng nghe tiếng sủi bọt khí trong lòng ấm đất nung. Tiếng nước reo sủi tăm rì rào đều đặn giúp anh xác định chính xác ba giai đoạn nước sôi để đạt dược tính giải độc cao nhất. Khi khói trà Tuyết Sơn bắt đầu bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi hương thanh khiết, xoa dịu đi sát khí và hơi lạnh trong quán, Lục Vũ từ tốn rót trà ra các chén đất nung Kiến Diêu để mời các tiêu sư.
Anh bưng khay trà gỗ, sải bước nhẹ nhàng đi qua từng người. Khứu giác tầm sát của Lục Vũ hoạt động ở mức cực hạn. Anh ngửi thấy mùi mồ hôi ngựa nồng đượm, mùi bụi đường dốc đá bám trên vai áo, mùi rỉ sét nhẹ từ đao kiếm của những tiêu sư quen thuộc. Đó là những mùi vị của những con người nghĩa khí, phong trần.
Nhưng khi Lục Vũ tiến lại gần gã phu xe mới tuyển mặc áo vải thô xám đang ngồi im lặng ở góc bàn ngoài cùng, bước chân anh chợt khựng lại trong một phần mười giây.
Dải băng vải xám trên mắt anh khẽ hướng về phía gã phu xe. Khứu giác vô song của Lục Vũ thu nhận được một mùi hương vô cùng kỳ lạ và nguy hiểm bốc ra từ y phục của gã.
Mùi rỉ sét... nhưng không phải là mùi rỉ sét của kiếm sắt hay đao thép thông thường bám bụi đường. Đó là mùi Bột đồng rỉ sét tanh nồng, sắc lẹm, có vị chua chát đặc trưng của đồng xanh bị ăn mòn bởi hóa chất. Đặc biệt hơn, ẩn sâu dưới mùi đồng rỉ ấy là một vệt mùi tanh hôi cực loãng của nọc độc rắn cát – loại độc chất thường được các sát thủ Hắc Sa Bang bôi lên các loại ám khí nhỏ như phi tiêu, kim châm bằng đồng để ám sát đối thủ từ phía sau.
Gã phu xe này không mang theo đại đao hay hành lý của tiêu sư. Nhưng dưới lớp vải áo thô ráp ở cánh tay phải của hắn, Lục Vũ ngửi thấy mùi dầu bóng bôi trơn các khớp cơ quan của một chiếc ống thổi độc châm hoặc một bộ phi tiêu đồng ngầm.
Hắn chính là một nội gián của Hắc Sa Bang ngầm xâm nhập vào đoàn tiêu của Mã Thiên Bá!
Lục Vũ giữ vẻ mặt hoàn toàn bình thản, không hề để lộ bất kỳ sự nghi ngờ nào trên gương mặt mù lòa của mình. Anh từ tốn đặt chén đất nung Kiến Diêu chứa nước trà Tuyết Sơn nóng bỏng xuống trước mặt gã phu xe mới tuyển.
“Mời trà khách dùng chén trà nóng để xua tan hàn khí dốc núi,” Lục Vũ nhẹ nhàng nói.
Gã phu xe mới tuyển không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ đưa bàn tay thô ráp ra đón lấy chén trà, giọng nói khàn khàn giả tạo: “Đa tạ trà sư.”
Ngay khi gã vừa chạm tay vào chén trà, Lục Vũ đã lén dùng chiếc thìa tre gõ nhẹ một nhịp ‘cạch’ tinh tế vào cạnh chiếc chén Kiến Diêu đen tuyền của mình đang đặt trên bàn trà gỗ.
Tiếng gõ nhẹ tạo ra một làn sóng rung động mỏng manh, truyền qua mặt bàn gỗ nứt nẻ thẳng đến chén trà của gã phu xe. Đây là đòn thử thách tâm lý bằng âm thanh độc môn của Lục Vũ. Đối với một sát thủ đang mang tâm lý lén lút, bất kỳ tiếng động lạ hay sự rung động đột ngột nào cũng sẽ kích hoạt phản xạ tự vệ và sự giật mình của hắn.
Quả nhiên, gã phu xe mới tuyển giật mình run tay trong một tích tắc. Tiếng nước trà sóng sánh va chạm vào thành chén Kiến Diêu vang lên rõ ràng trong tai Lục Vũ. Một vài giọt nước trà Tuyết Sơn nóng bỏng tràn ra ngoài, dội thẳng vào mu bàn tay của gã.
Nhịp tim của gã phu xe đột ngột tăng vọt lên, đập dồn dập, hỗn loạn. Lục Vũ cảm nhận rõ ràng sự thay đổi nhịp tim của gã qua độ dao động của mặt nước trong chén trà Kiến Diêu đặt trước mặt anh. Sơ hở tâm lý và sự run rẩy của kẻ mang sát cơ đã bị vạch trần hoàn toàn trước giác quan siêu phàm của vị trà sư mù.
Lúc này, Tiểu Đào từ trong bếp lò bưng ra một khay bánh mật ong nhỏ thơm phức, định tiến lại gần góc bàn của gã phu xe để mời khách.
Lục Vũ lập tức nhận biết nguy hiểm. Nếu gã phu xe mới tuyển bị kích động hoặc sợ lộ hành tung, hắn có thể ra tay tàn độc, dùng ám khí tẩm độc đồng rỉ sét để khống chế hoặc đầu độc cô bé câm vô tội nhằm mở đường máu trốn chạy.
Lục Vũ nhanh như cắt bước chéo một bước nhẹ nhàng, khéo léo dùng chiếc quạt giấy nan sắt rách nát trên tay cản nhẹ trước khay bánh của Tiểu Đào. Anh dùng lực cổ tay nhu hòa đẩy cô bé lùi lại phía sau lò than hồng, giọng nói vẫn giữ vẻ bình thản dịu dàng:
“Tiểu Đào, lửa lò than thông khô hơi yếu rồi. Em vào bếp lấy thêm vài thanh củi khô đun nước đi, để anh tự tiếp khách ở đây.”
Tiểu Đào khẽ chớp mắt, dù không hiểu chuyện gì nhưng sự nhạy cảm của cô bé câm giúp nàng nhận ra một tia căng thẳng cực nhỏ trong giọng nói của Lục Vũ. Nàng ngoan ngoãn gật đầu, bưng khay bánh lùi thẳng vào gian bếp lò phía sau.
Lục Vũ từ tốn quay sang Mã Thiên Bá, người vẫn đang mải mê uống cạn chén trà Tuyết Sơn ấm áp và trò chuyện hào sảng với các tiêu sư khác. Anh khẽ hắng giọng, tiến lại gần lão tiêu đầu, giả vờ như muốn châm thêm nước sôi vào chén trà của ông.
“Mã đại ca, lửa than thông khô hôm nay đun nước rất đượm. Đại ca có muốn ra sau bếp xem chiếc lò đất nung mới nặn của đệ không? Đệ muốn nhờ đại ca xem hộ chất đất sét biên thùy này có đủ bền để chịu nhiệt độ nước sôi trăm độ hay không,” Lục Vũ vừa nói vừa nghiêng ấm Tử Sa rót nước sôi đều đặn vào chén của Mã Thiên Bá, tạo ra tiếng nước chảy róc rách che giấu âm thanh.
Mã Thiên Bá khẽ chớp mắt. Ông là người lăn lộn giang hồ nửa đời người, tuy tính tình nóng nảy nhưng cực kỳ tinh tế. Ông nhận ra Lục Vũ đang dùng cớ để gọi riêng mình ra góc khuất. Ánh mắt lão tiêu đầu khẽ lướt qua dải băng vải xám của vị trà sư mù, rồi ông đứng dậy, cười lớn:
“Ha ha! Được! Lão già này tuy chỉ biết múa đao chém người, nhưng cũng muốn xem thử tài nặn đất của hiền đệ thế nào. Các anh em cứ tự nhiên uống trà nhé!”
Mã Thiên Bá sải bước đi theo Lục Vũ ra phía sau bếp lò đun nước, nơi hơi nước từ ấm đất nung bốc lên nghi ngút, tạo thành một màn sương ẩm dày đặc che khuất tầm nhìn của những người ngồi ngoài quán.
Ngay khi vừa đứng khuất sau làn hơi nước nóng bỏng, gương mặt hào sảng của Mã Thiên Bá lập tức đanh lại. Ông trầm giọng hỏi nhỏ, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:
“Hiền đệ, có chuyện gì dị thường sao?”
Lục Vũ khẽ nghiêng đầu, dải băng vải xám hướng thẳng về phía góc bàn ngoài cùng nơi gã phu xe mới tuyển đang ngồi im lặng. Anh nói thì thầm, âm thanh mỏng như lá tre bay:
“Mã đại ca, trong đoàn tiêu của huynh có nội gián của Hắc Sa Bang.”
“Cái gì?!” Mã Thiên Bá giật mình, bàn tay thô ráp lập tức siết chặt lấy chuôi đại đao Phá Quân, sát khí bùng phát dữ dội trong mắt. Ông định quay người bước ra ngoài để vạch trần kẻ phản bội.
Lục Vũ nhanh tay vươn chiếc quạt giấy nan sắt rách ra, khẽ đè nhẹ lên mu bàn tay của Mã Thiên Bá để ngăn cản kình lực của ông. Lực quạt nhu hòa nhưng kiên định làm dịu đi cơn nóng nảy của lão tiêu đầu.
“Đại ca bình tĩnh, chớ có bộc lộ sát khí làm kinh động đến hắn,” Lục Vũ thì thầm cảnh báo. “Gã phu xe mới tuyển đi sau cùng đoàn người... Trên y phục của hắn bám đầy mùi Bột đồng rỉ sét tanh nồng và mùi nọc độc rắn cát cực loãng. Dưới tay áo phải của hắn có cơ quan phóng ám khí đồng ngầm. Hắn chính là tai mắt được Thiết Vô Tình cài cắm vào tiêu cục để dò la lịch trình vận chuyển hàng hóa và ám hại đại ca từ phía sau.”
Mã Thiên Bá nghe vậy, sắc mặt đỏ gay chợt chuyển sang tái mét vì kinh ngạc và giận dữ. Ông biết khứu giác của Lục Vũ là vô song, chưa bao giờ đoán sai bất kỳ mùi độc dược hay kim loại nào.
“Mẹ kiếp! Gã phu xe đó tên là A Tam, vừa được tiêu cục tuyển mộ ba ngày trước tại chợ biên trấn để phụ giúp khiêng vác rương muối lậu tịch thu được,” Mã Thiên Bá nghiến răng ken két, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ. “Không ngờ Hắc Sa Bang lại ra tay thâm độc như vậy, dám cài người ngay vào sát sườn lão già này!”
“Thiết Vô Tình là kẻ lòng lang dạ thú, lật lọng vô tình. Cuộc ám sát đêm qua của Tần Vô Song thất bại, hắn chắc chắn sẽ dùng đến quân bài nội gián này để triệt hạ Biên Thùy Tiêu Cục từ bên trong,” Lục Vũ trầm giọng giải thích, bàn tay anh siết nhẹ chiếc còi tre đầu hổ giắt bên hông.
“Hiền đệ nói đêm qua Tần Vô Song đột nhập quán trà sao?!” Mã Thiên Bá kinh hoàng hỏi lại.
“Chuyện đó đệ đã hóa giải được, đại ca không cần lo lắng,” Lục Vũ lắc đầu khuyên nhủ. “Lúc này, điều quan trọng nhất là đại ca phải giả vờ như chưa biết chuyện gì. Hãy âm thầm theo dõi mọi hành vi của gã phu xe A Tam đó dọc đường tiêu, canh chừng không để hắn tiếp cận nguồn nước uống hay thức ăn của đoàn tiêu sư. Khi đoàn xe đi qua đoạn đèo hiểm trở, đại ca hãy tương kế tựu kế, dùng thông tin giả để lừa hắn tiết lộ vị trí phục kích của Hắc Sa Bang.”
Mã Thiên Bá nhìn vị trà sư mù gầy gò trước mặt, lòng dấy lên một sự kính phục vô hạn đối với mưu trí và sự tĩnh lặng đáng kinh ngạc của anh trước hiểm cảnh. Lão tiêu đầu khẽ siết chặt vai Lục Vũ, giọng nói trầm hùng đầy nghĩa khí biên thùy:
“Hiền đệ... mạng sống của lão già này và cả tiêu cục hôm nay lại nợ đệ một ân tình lớn rồi. Lời cảnh báo này của đệ đáng giá vạn lượng vàng! Lão già này hứa với đệ, Biên Thùy Tiêu Cục còn một ngày, quyết bảo vệ Thính Vũ Trà Hiên của đệ an toàn một ngày!”
Lục Vũ mỉm cười nhẹ nhàng, lắc đầu tiễn khách:
“Đại ca trọng nghĩa khí, đệ luôn khắc ghi. Giờ đại ca hãy ra ngoài uống cạn chén trà nóng rồi lên đường kẻo trễ lịch trình dịch lộ.”
Mã Thiên Bá hít một hơi thật sâu để bình ổn sát khí trong lòng, rồi sải bước trở lại bàn trà ngoài quán, tiếp tục cười nói hào sảng như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Gã phu xe A Tam ở góc bàn vẫn cúi đầu im lặng, hoàn toàn không biết rằng hành tung ẩn nấp hoàn hảo của mình đã bị khứu giác siêu phàm của vị trà sư mù vạch trần câm lặng từ trước.
Khi đoàn xe tiêu của Biên Thùy Tiêu Cục bắt đầu chuyển bánh rời đi, bụi cát mịt mù lại bao phủ lấy dốc núi biên thùy hoang vu. Lục Vũ đứng lặng lẽ trước hiên quán trà tranh vỡ nát, dải băng vải xám hướng thẳng về phía bóng dáng lầm lũi của gã phu xe A Tam đi sau cùng đoàn người.
Sát cơ âm thầm của Hắc Sa Bang đã bắt đầu bén rễ sâu sắc ngay trong lòng đồng minh lớn nhất của anh. Cuộc chiến sinh tử câm lặng này chỉ mới bắt đầu, và bóng tối nguy hiểm đang siết chặt lấy cả quán trà tranh lẫn Biên Thùy Tiêu Cục hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!