Hắc Sa Bang Diệt Vong
Tiếng gió rít gào qua những khe đá hẹp của Hang Gió Hú bỗng chốc như ngưng đọng lại trong một khoảnh khắc kinh hoàng. Dưới ánh sáng tù mù của những bó đuốc sắp tàn và ngọn lửa âm ỉ từ lò đất nung bị nứt vỡ, bóng tối trong lòng hang như dầy đặc thêm bởi làn khói xám của kỹ thuật Khói Trà Đắng Khóa Thở. Mùi lá trà Tuyết Sơn hoang dã bị đốt cháy quyện cùng mùi máu tanh nồng vẽ nên một bức tranh sát cơ lạnh lẽo.
Lôi Hổ quỳ rạp dưới đất cát ẩm ướt, cánh tay phải bị nước sôi từ chiêu Rót Trà Đoạt Huyệt Châm tàn phá đang phồng rộp, co rút dữ dội. Nhưng sự tàn bạo của một kẻ xưng bá biên thùy không cho phép hắn cam chịu thất bại. Bằng bàn tay trái còn lại, hắn giật mạnh cây thiết côn nặng trịch khảm đầu hổ vàng ròng, ngón tay cái ấn mạnh vào cơ quan bí mật ẩn dưới mắt hổ.
"Cạch!"
Một tiếng động cơ quan kim loại thanh gọn xé rách sự im lặng nghẹt thở. Mắt của chiếc đầu hổ vàng ròng đột ngột mở rộng, để lộ mười hai lỗ nhỏ đen ngóm.
"Gã mù! Đi chết đi!" Lôi Hổ điên cuồng hét lên, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn và căm hận.
"Vút! Vút! Vút!"
Mười hai tiếng rít xé gió cực mảnh vang lên liên tiếp. Mười hai cây kim châm mảnh như lông tơ, tẩm kịch độc rắn cát biên thùy—loại độc tính có khả năng đông cứng huyết dịch ngay lập tức khi tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể—bắn thẳng vào ngực Lục Vũ ở cự ly chưa đầy mười bước chân. Sát cơ ập đến nhanh như chớp giật, không cho phàm nhân bất kỳ cơ hội né tránh nào.
Mã Tiểu Bảo đứng gần đó gào lên một tiếng tuyệt vọng, cố vung thanh đơn đao gãy lên ứng cứu nhưng vết rách da ở lòng bàn tay phải đang băng bó bã trà Tuyết Sơn bỗng co rút đau nhói, khiến lực đao bị khựng lại nửa chừng. Cậu chỉ biết trố mắt nhìn luồng ánh sáng xanh loang lổ của độc châm lao thẳng về phía vị trà sư mù.
A Phúc, gã phu xe câm lặng, đang ở cách đó năm bước chân sau khi vừa đẩy lùi đòn Thiết Đầu Công của Lôi Hổ. Nhìn thấy hiểm cảnh, y điên cuồng vận Thiết Sa Chưởng, gầm lên một tiếng câm lặng rồi lao mình đến che chắn, nhưng khoảng cách quá xa khiến nỗ lực của y trở nên bất khả thi.
Giữa lằn ranh sinh tử, Lục Vũ vẫn đứng tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ dưới gốc thông già. Dải băng vải xám thắt chặt ngang mắt anh không hề lay động. Thính giác của anh lúc này hoàn toàn bị tiếng gió hú dữ dội dội ngược vách hang phá hủy, đầu óc nhức nhối như búa bổ. Anh không thể nghe thấy tiếng kim châm xé gió, cũng không nghe thấy tiếng hét của Mã Tiểu Bảo.
Nhưng phàm nhân tàn tật này không cần thính giác để sinh tồn.
Đôi bàn chân trần của anh bám chặt lấy nền đất đá nứt nẻ, cảm nhận rõ rệt luồng rung động cực nhỏ truyền đi khi Lôi Hổ giật mạnh cây thiết côn và tiếng lách tách của lò đất nung giữ nhiệt rò rỉ nhiệt độ bên hông. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh vô song của anh đột ngột bắt được một mùi tanh nồng, lạnh buốt của nọc rắn cát bốc lên từ hướng đầu côn của Lôi Hổ. Mùi độc dược tanh ngọt ấy hệt như một vệt sáng đen ngòm vẽ ra đường bay của mười hai cây kim châm trong tâm trí anh.
Bàn tay phải bị bỏng nặng sém đen đang co rút kinh mạch đau đớn dưới lớp băng vải xám, nhưng bàn tay trái của anh vẫn dẻo dai và nhanh nhạy vô cùng.
Không một chút do dự, Lục Vũ vung tay trái, bung mạnh chiếc Quạt giấy nan sắt rách. Phần giấy bồi ngoài của chiếc quạt đã bị ngọn lửa hỏa hoạn sém rách nát hoàn toàn từ trước, giờ đây chỉ còn trơ lại khung sắt rỉ sét gồm mười sáu nan sắt tinh luyện mỏng dính nhưng cực kỳ sắc bén và dẻo dai.
Anh thi triển kỹ năng Quạt Sắt Phản Tiêu.
Cổ tay trái của Lục Vũ xoay tròn một vòng hoàn hảo, tạo ra một luồng kình phong nhu hòa nhưng cực kỳ dồn dập ngay trước ngực. Khung sắt của chiếc quạt rách quay tít như một chiếc chong chóng sắt khổng lồ, tạo ra một luồng gió xoáy hút chặt lấy không khí ẩm ướt trong hang đá.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên liên tiếp. Mười hai cây kim châm độc mảnh như lông tơ khi lao vào luồng gió xoáy của quạt sắt liền bị lực quay ly tâm cực mạnh cuốn lấy. Nan sắt tinh luyện của chiếc quạt rách hấp thụ hoàn toàn kình lực của ám khí, làm lệch quỹ đạo bay của chúng.
Nhưng Lục Vũ không chỉ gạt đỡ.
Với một nhịp gập cổ tay dứt khoát, anh dùng lực phản chấn của nan sắt, hất ngược luồng gió xoáy về phía đối thủ. Luồng gió mang theo mười hai cây kim châm độc đảo chiều bay ngược lại với tốc độ còn nhanh hơn lúc bắn ra, nhắm thẳng vào lồng ngực đang để trần của bang chủ Hắc Sa Bang.
"Phập! Phập! Phập!"
Lôi Hổ trợn tròn mắt hổ đầy kinh hoàng. Hắn hoàn toàn không ngờ gã mù lại có thể dùng một chiếc quạt rách để phản sát toàn bộ độc châm môn quy của mình. Trong cự ly quá gần và cơ thể đang bị phế một tay, hắn không cách nào né tránh.
Mười hai cây kim châm tẩm kịch độc rắn cát găm chặt vào ngực Lôi Hổ.
"Ư... hự..."
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào nghẹn lại nơi cổ họng Lôi Hổ. Độc tính của rắn cát biên thùy—loại độc tính tam phẩm tàn bạo—ngay lập tức phát tác khi tiếp xúc với máu nóng. Từ vết châm trên ngực hắn, những vệt máu đen kịt bắt đầu loang lổ ra xung quanh hệt như những xúc tu hắc ám.
Kinh mạch toàn thân Lôi Hổ bỗng chốc đông cứng lạnh buốt. Sắc mặt hắn từ đỏ gay chuyển sang xanh xám, rồi trắng bệch như xác chết trong vòng vài hơi thở. Đôi mắt hổ trợn trừng đầy tuyệt vọng, nhìn chằm chằm vào Lục Vũ như muốn hỏi làm sao một phàm nhân không nội lực lại có thể thấu suốt và hóa giải được cơ quan tối thượng của mình.
"Rắc... rắc..."
Tiếng xương khớp co quắp vang lên khô khốc. Lôi Hổ đổ gục xuống đất cát ẩm ướt, cơ thể cứng đờ hệt như một pho tượng đá lạnh giá, hoàn toàn tắt thở trong sự dằn vặt của độc tính phản phệ.
Chứng kiến thảm cảnh của bang chủ, đầu mục Tào Mãnh và hàng chục đao thủ Hắc Sa Bang đứng vòng ngoài kinh hoàng tột độ. Bó đuốc trên tay chúng run rẩy kịch liệt, ánh lửa chập chờn rọi lên những gương mặt xám ngoét vì sợ hãi. Đối với chúng, gã mù pha trà đang đứng tĩnh lặng kia không còn là một phế nhân tàn tật, mà là một vị Độc y ẩn dật sở hữu tà công vô hình, có thể giết người không thấy máu.
"Bang... bang chủ chết rồi!"
"Hắn... hắn dùng tà công đông cứng kinh mạch!"
Tào Mãnh run rẩy nhìn thanh đơn đao mỏng tẩm kịch độc rắn cát trên tay mình, rồi nhìn sang xác chết cứng đờ của Lôi Hổ. Hắn biết, nếu còn ngoan cố chống cự, kết cục của hắn cũng sẽ không khác gì bang chủ. Hắn dứt khoát buông đao, quỳ sụp xuống đất cát ẩm ướt.
"Lục trà sư tha mạng! Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ tuân lệnh hành sự!"
Hàng chục đao thủ phía sau thấy đầu mục đầu hàng cũng lập tức vứt bỏ binh khí, quỳ rạp xuống đất cầu xin tha mạng. Tiếng đao kiếm rơi loảng xoảng vang dội khắp lòng hang hẹp, báo hiệu sự sụp đổ hoàn toàn của thế lực Hắc Sa Bang lừng lẫy biên thùy suốt mười năm qua.
Lục Vũ không thèm để ý đến bọn thảo khấu đang quỳ rạp. Anh chậm rãi bước lại gần xác chết cứng đờ của Lôi Hổ. Dải băng vải xám hướng thẳng xuống thi thể hắn.
Anh cúi người, dùng bàn tay trái dẻo dai sờ soạng trên áo choàng da hổ xám sờn cũ của Lôi Hổ. Khứu giác nhạy bén của anh phát hiện ra một mùi sáp thơm dịu ngọt của mật ong rừng trộn lẫn mùi mực nho mới viết bốc lên từ một chiếc túi gấm nhỏ giắt sát ngực hắn.
Lục Vũ rút chiếc túi gấm ra, mở nắp và lấy ra một tờ giấy bản mỏng dính nước mưa ẩm ướt. Trên tờ giấy có những nét chữ thô ráp viết bằng ký hiệu mật của Đông Xưởng triều đình, đóng sáp đỏ hình mặt nạ sắt.
Nét chữ thêu nổi chỉ vàng trên mảnh lụa di thư của sư phụ giắt sát ngực Lục Vũ khẽ cọ vào da thịt anh, hệt như một luồng điện chạy dọc kinh mạch. Anh dùng các đầu ngón tay trái nhạy cảm lướt nhẹ qua những nét mực lõm trên tờ mật thư để giải mã.
Sắc mặt Lục Vũ bỗng chốc đanh lại, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp đầy lo ngại.
"Lục thúc, có chuyện gì vậy?" Mã Tiểu Bảo tiến lại gần, giọng nói vẫn còn run rẩy sau trận chiến.
Lục Vũ trầm giọng nói, giọng nói nhỏ nhẹ của anh vang lên đầy áp lực giữa lòng hang lạnh buốt:
"Mật lệnh của Đông Xưởng... Lý tri huyện đã nhận được lệnh điều động binh lực. Quân tuần biên phòng của Chu Sát và nha dịch của huyện nha đang tiến thẳng về phía hẻm núi này để vây quét diệt khẩu."
Tiếng gió hú ngoài cửa hang bỗng chốc rít lên dữ dội hơn, mang theo hơi lạnh thấu xương của tuyết tan biên giới và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng từ phía xa vọng lại, báo hiệu một giông bão mới tàn khốc hơn đang cận kề.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!