Quyết Chiến Lôi Hổ
Luồng gió rít gào qua những khe đá hẹp của Hang Gió Hú mang theo hơi lạnh thấu xương của tuyết tan biên thùy, nhưng bên trong lòng hang, bầu không khí lại nóng bức và ngột ngạt đến nghẹt thở. Màn khói đen kịt của kỹ thuật Khói Trà Đắng Khóa Thở cuồn cuộn như một con hắc long bị giam cầm, lấp đầy từng ngách đá, nuốt chửng hoàn toàn ánh sáng từ những bó đuốc của đao thủ Hắc Sa Bang. Mùi lá trà Tuyết Sơn bị đốt cháy khét lẹt trộn lẫn với vị chát buốt của nhựa trúc đen tạo thành một thứ chướng khí độc hại, khiến bất kỳ kẻ nào hít phải cũng phải ho rách cả cuống họng, mắt cay xè không thể mở nổi.
Nhưng giữa màn sương đen kịt ấy, một sát cơ cương mãnh tột cùng đột ngột bùng phát.
"Vút!"
Tiếng xích sắt nặng nề trên cây thiết côn khảm đầu hổ vàng ròng rít lên một tiếng xé gió lạnh buốt. Lôi Hổ, bang chủ Hắc Sa Bang, với nội lực hoành luyện ngoại gia thâm hậu, đã khóa chặt kinh mạch phổi để nín thở. Đôi mắt hổ của hắn đỏ ngầu vì phẫn nộ và hỏa khí, khóa chặt lấy hướng phát ra tiếng ho sặc sụa của Tiểu Đào phía sau bệ đá. Hắn không cần nhìn, chỉ dựa vào bản năng sát thủ của một kẻ trải qua trăm trận chiến, vung cây thiết côn nặng trịch quét ngang một đường tàn bạo, kình lực xé gió thổi bạt cả làn khói trà đắng xung quanh.
“Tiểu Đào! Né ra!”
Mã Tiểu Bảo hét lên trong tuyệt vọng, nhưng vết rách da lòng bàn tay phải đang băng bó bã trà của cậu co rút đau đớn, khiến cậu không thể vung đao gãy ứng cứu kịp thời. Cái chết chỉ còn cách cô bé câm mười tuổi trong gang tấc.
Nhưng ngay khi đầu thiết côn nặng nề chuẩn bị đập nát bệ đá, một bóng xám khổng lồ đột ngột lao ra từ góc tối. A Phúc, gã phu xe câm lặng, sừng sững như một pho tượng đá cổ chặn ngang lối đi. Hai bàn tay thô ráp đầy sẹo của y, vốn dĩ đã được rèn luyện qua hàng vạn lần quai búa tạ và xách bao than củi, nay vận lực Thiết Sa Chưởng đến cực hạn. Da thịt trên đôi tay y bỗng chốc đổi sang màu xám đen như sắt nguội, gân xanh nổi cuồn cuộn như những con giun đất dưới da.
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn như sấm sét đánh ngang tai vang dội khắp lòng hang hẹp. Hai luồng kình lực ngoại gia cương mãnh va chạm trực diện. Thiết côn của Lôi Hổ nện thẳng vào lòng bàn tay Thiết Sa Chưởng của A Phúc. Sức mạnh từ cú đánh mạnh đến mức vách đá xung quanh rạn nứt, bụi đá rơi lả tả. A Phúc gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, đôi chân trần bám chặt lấy nền đất đá trơn trượt bị đẩy lùi lại ba bước, để lại hai vệt chân sâu hoắm trên đất ẩm. Lòng bàn tay phải của y bị chấn động mạnh đến mức rách da, máu đỏ tươi rỉ ra dọc theo các vết sẹo cũ, nhưng y vẫn kiên cường đứng vững, không để cây thiết côn tiến thêm một tấc nào về phía Tiểu Đào.
“Gã phu xe câm! Ngươi dám cản ta sao?” Lôi Hổ gầm lên, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo choàng da hổ xám đen. Hắn nhận ra kình lực cương mãnh của Thiết Sa Chưởng, đôi mắt hổ híp lại đầy nghi kỵ. “Ngoại công khá lắm! Nhưng để xem ngươi đỡ được mấy côn của ta!”
Lôi Hổ không thèm hít thở, hắn xoay tròn cây thiết côn, lợi dụng quán tính của cú va chạm trước để tung ra chiêu tiếp theo. Hắn bất ngờ cúi rạp người, dùng Thiết Đầu Công hoành luyện—đầu cứng như đá tảng—húc mạnh vào lồng ngực A Phúc. Cú va chạm bất ngờ khiến A Phúc bị mất đà, lồng ngực chấn động mạnh, lùi lại mấy bước gục đầu ho ra một ngụm máu nhỏ.
Chớp lấy thời cơ A Phúc bị đẩy lùi, Lôi Hổ cười gằn, vận lực toàn thân vào cánh tay phải, nâng cây thiết côn nặng trăm cân lên quá đầu. Hắn nhảy vọt lên không trung, mượn sức nặng của cơ thể để giáng một đòn dứt điểm xuống đầu A Phúc. Luồng kình phong từ cú nhảy xé rách màn khói đen, áp lực nặng nề đè nặng lên đỉnh đầu A Phúc, khiến y không cách nào né tránh.
Lúc này, Lục Vũ vẫn đứng tĩnh lặng bên vách đá cách đó mười bước chân. Dải băng vải xám dày thắt chặt ngang mắt anh dường như đang gánh chịu một sức nặng vô hình. Thính giác của anh hoàn toàn bị tiếng gió hú dữ dội dội ngược vách hang phá hủy, đầu óc nhức nhối như búa bổ. Anh không thể nghe thấy tiếng gió rít của cây thiết côn, cũng không nghe thấy tiếng hét của Mã Tiểu Bảo.
Nhưng phàm nhân tàn tật này không cần thính giác để chiến đấu.
Dưới chân anh, mặt đất đá ẩm ướt đang truyền đi những luồng rung động tinh vi nhất. Qua đôi bàn chân trần bám chặt đất đá, Lục Vũ cảm nhận được nhịp chân nặng nề, dứt khoát của Lôi Hổ khi hắn dậm chân nhảy lên. Rung động của mặt đất đá nứt nẻ cho anh biết chính xác khoảng cách, tốc độ và cả trọng tâm cơ thể của đối thủ đang dịch chuyển trên không trung.
Đặc biệt, bên hông anh, chiếc lò đất nung giữ nhiệt khẽ phát ra tiếng lách tách nhỏ. Vết nứt rò rỉ nhiệt độ trên lò đất—vết nứt sâu hoắm từ những trận hỏa hoạn trước—đang rò rỉ ra những tia nhiệt lượng nóng bỏng và những tiếng nổ nhỏ của than thông khô cháy dở. Đối với khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh và xúc giác nhạy cảm của Lục Vũ, luồng nhiệt lượng rò rỉ này hệt như một ngọn hải đăng rực sáng trong bóng tối, giúp anh định vị chính xác vị trí của lò than và hướng gió di chuyển trong hang.
Bàn tay phải của Lục Vũ bị bỏng nặng phồng rộp, sém đen co rút kinh mạch đau đớn dữ dội dưới lớp băng vải xám, hoàn toàn mất đi khả năng cử động. Từng cơn đau buốt nhói lên tận xương tủy mỗi khi anh vận lực. Nhưng bàn tay trái của anh vẫn dẻo dai và ổn định như một bàn tay của thần y.
Anh nâng chiếc Ấm Tử Sa cổ nhị lớp "Vô Trần" bằng tay trái. Nước suối Tuyết Sơn bên trong ấm, được đun sôi bởi lò đất nung rò rỉ nhiệt lượng cực cao, đã đạt đến giai đoạn cực nóng trăm độ sôi sùng sục. Hơi nước nóng bỏng bốc lên từ vòi ấm mang theo mùi hương trà Tuyết Sơn thanh khiết, lạnh buốt kỳ lạ.
Lục Vũ nín thở. Trong tâm trí anh, hình ảnh Lôi Hổ đang nhảy lên vung côn hiện lên rõ ràng đến từng chi tiết. Khi một võ phu ngoại gia hoành luyện vận lực tối đa để giáng đòn dứt điểm từ trên cao xuống, toàn bộ cơ bắp trên cánh tay phải của hắn sẽ phải căng ra hết mức để giữ thăng bằng cho binh khí nặng. Lúc này, lớp giáp da hổ mỏng trên cánh tay phải của Lôi Hổ sẽ bị kéo căng, để lộ ra khoảng hở chí mạng ngay tại huyệt Khúc Trì và huyệt Thủ Tam Lý—hai huyệt đạo điều khiển cơ co duỗi của cánh tay đao phủ.
Thời cơ chỉ xuất hiện trong một phần mười giây.
Lục Vũ bước lên nửa bước, bàn tay trái của anh khẽ rung lên một nhịp uyển chuyển. Không cần dùng đến nội lực chân khí, chỉ bằng lực cổ tay dẻo dai được rèn luyện qua hàng vạn lần rót trà hằng ngày, anh thi triển chiêu thức Rót Trà Đoạt Huyệt Châm.
Anh hất mạnh chiếc ấm Tử Sa cổ.
Một dòng nước sôi trăm độ, tắp lự và sắc bén như một dải lụa trắng nóng bỏng, bắn thẳng từ vòi ấm xuyên qua màn khói đen kịt. Dòng nước sôi bay đi trong một đường thẳng tắp hoàn hảo, không hề bị gió hú hay chướng khí làm lệch hướng, nhắm thẳng vào cánh tay phải đang vận lực của Lôi Hổ.
"Xèo xèo!"
Một tiếng rít chói tai bùng lên giữa lòng hang. Dòng nước sôi trăm độ bắn trúng đích, dội thẳng vào huyệt Khúc Trì và Thủ Tam Lý trên cánh tay phải của Lôi Hổ.
Nhiệt độ cực cao của nước suối Tuyết Sơn ngay lập tức thẩm thấu qua lớp da thịt hoành luyện, phá hủy hoàn toàn các dây thần kinh cảm giác ngoại vi. Phản ứng sinh lý tự nhiên của cơ thể phàm nhân bùng phát: các sợi cơ co duỗi bị bỏng sâu lập tức co rút kinh mạch dữ dội để tránh nhiệt độ cao, tạo ra một cơn co quắp không thể kiểm soát. Dù Lôi Hổ có hoành luyện ngoại công đến mức đao thương bất nhập, hắn cũng không thể chống lại phản xạ sinh học tự nhiên của các huyệt đạo điều khiển cơ bắp.
“A hự!”
Lôi Hổ hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, tiếng hét khàn đặc xé rách cả màn khói đen. Cánh tay phải của hắn co quắp lại, năm ngón tay tự động bung ra trong cơn co giật dữ dội.
Cây thiết côn nặng trăm cân khảm đầu hổ vàng ròng tuột khỏi tay hắn, rơi tự do xuống đất đá, phát ra một tiếng "xoảng" nặng nề vang dội khắp lòng hang. Thân hình hộ pháp của Lôi Hổ mất thăng bằng, ngã nhào từ trên không trung xuống đất cát ẩm ướt, ôm chặt lấy cánh tay phải đang phồng rộp, sém đỏ vì bỏng sâu.
“Tay của ta... tay của ta!” Lôi Hổ gào thét điên cuồng, gương mặt hổ méo mó vì đau đớn. Hắn không thể tin được mình lại bị phế bỏ cánh tay phải đao phủ chỉ bằng một dải nước sôi của gã mù.
Nhưng sự điên cuồng của một thủ lĩnh thảo khấu biên thùy không dễ dàng dập tắt như vậy. Lôi Hổ quỳ rạp dưới đất, đôi mắt hổ đỏ ngầu nhìn đằm đăm vào Lục Vũ qua màn khói trà đắng đang nhạt dần. Hắn cười lớn, tiếng cười mang theo sự tuyệt vọng và tàn bạo tột cùng.
“Ha ha ha! Gã mù! Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao?”
Lôi Hổ nín thở dùng bàn tay trái còn lại giật mạnh cây thiết côn đang nằm trên đất cát, ngón tay hắn bấm vào một nút cơ quan bí mật khảm dưới mắt hổ vàng ròng trên đầu côn.
"Cạch!"
Một tiếng động cơ quan kim loại rợn người vang lên từ trong lòng thiết côn rỗng ruột.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!