Hang Gió Hú Sát Cơ
Tiếng sấm sét ngoài hẻm núi dội ngược vào lòng Hang Gió Hú, tựa như vạn tiếng trống trận dồn dập rền vang từ cõi u minh. Luồng gió lạnh thấu xương lướt qua những khe đá dựng đứng, rú lên từng hồi thê lương, gầm thét như bầy ác quỷ đang phẫn nộ đòi mạng. Đêm mưa bão dốc núi biên thùy tối đen như mực, sương mù xám xịt cuồn cuộn tràn vào lòng hang ẩm ướt, làm nhòe đi cả những ánh lửa đuốc chập chờn từ phía xa.
Lục Vũ bước đi loạng choạng, dải băng vải xám thắt chặt ngang mắt anh đã sũng nước mưa và bám đầy bụi đá xám. Thể xác anh lúc này đang phải chịu đựng sự tàn phá tột cùng. Bàn tay phải bị bỏng nặng sém đen đang co rút kinh mạch dữ dội dưới lớp vải quấn, từng cơn đau nhói buốt như kim châm dội thẳng vào đại não theo mỗi bước chân gập ghềnh. Lòng bàn tay trái của anh cũng đỏ rát do hơi nóng của Dương Hỏa Trà Khí dội ngược từ trận chiến với Phùng Ngọc trước đó. Lồng ngực anh đau thắt nhẹ, hơi thở hỗn loạn và dốc hệt như một chiếc bễ lò đã rách nách.
“Lục thúc, bám chặt lấy cháu!” Giọng Mã Tiểu Bảo run rẩy nhưng đầy cương nghị vang lên bên tai anh. Cậu thiếu niên thiếu tiêu đầu một tay cầm chuôi đơn đao gãy, tay kia siết chặt lấy bả vai Lục Vũ để dẫn đường băng qua những khối đá trơn trượt.
Phía sau, A Phúc sừng sững như một pho tượng đá khổng lồ, một tay cõng lấy Tiểu Đào, tay kia luôn cảnh giác hướng về phía cửa hang tối tăm. Cô bé câm Tiểu Đào ôm khư khư chiếc hòm gỗ chứa ấm Tử Sa cổ nhị lớp vào lòng, đôi mắt to tròn lấp lánh nước mắt nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng động nào để tránh làm phiền sự tập trung của sư phụ.
“Gió... gió hú dữ dội quá...” Lục Vũ lẩm bẩm, giọng nói nhỏ nhẹ của anh lập tức bị tiếng gió gào thét trong lòng hang nuốt chửng.
Hang Gió Hú vốn là một hệ thống hang động tự nhiên dốc đứng hiểm trở, vách đá dựng đứng hẹp hòi hệt như một chiếc phễu khổng lồ hút gió từ đỉnh núi tuyết biên giới thổi xuống. Đối với một trà sư mù hoàn toàn phụ thuộc vào thính giác như Lục Vũ, bối cảnh này là một cơn ác mộng thực sự. Tiếng gió rít qua các khe nứt của đá tạo ra hàng vạn âm thanh rùng rợn dội ngược liên tục vào vách hang, tạo thành những tiếng vọng hỗn tạp, phá hủy hoàn toàn khả năng định vị bằng thính giác của anh. Đầu óc Lục Vũ nhức nhối như búa bổ, anh không thể phân biệt được đâu là tiếng bước chân của sát thủ, đâu là tiếng đá lở, đâu là tiếng gió rít.
“Ầm! Rắc rắc!”
Từ phía trần hang cao vút, tiếng đá lăn dữ dội bất ngờ dội xuống.
“Bắn đá! Chúng bắn đá lăn từ trên cao xuống!” A Phúc gầm lên, vội vàng nghiêng người che chắn cho Tiểu Đào dưới một hốc đá thụt sâu.
Tiếng đá lăn khổng lồ cộng hưởng với tiếng gió hú dữ dội tạo ra một luồng sóng âm trầm đục chấn động cả màng nhĩ Lục Vũ. Anh đau đớn bịt chặt hai tai, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu. Trong cơn hoảng loạn tột độ khi mất đi thứ vũ khí phòng vệ duy nhất là thính giác, Lục Vũ cảm nhận được một luồng sát khí lạnh buốt đang áp sát vai trái.
“Né ra!”
Lục Vũ theo bản năng nghiêng người sang phải, nhưng tiếng gió rít hỗn loạn đã khiến anh phán đoán sai lệch hướng di chuyển. Một tảng đá sắc nhọn cỡ nắm tay sượt qua bả vai trái của anh, cào rách vạt áo bào thô màu xanh nhạt và để lại một vệt máu đỏ tươi loang lổ.
“Lục thúc!” Mã Tiểu Bảo hét lên, vung đao gãy chém gạt một mảnh đá vụn đang bay tới.
Sát cơ chưa dừng lại ở đó. Từ hai đầu hẹp hòi của lòng hang, tiếng móng ngựa nặng nề và tiếng bước chân bọc sắt nện xuống nền đất ẩm ướt bắt đầu dồn dập vang lên. Ánh đuốc đỏ rực từ hàng trăm bó đuốc của đao thủ Hắc Sa Bang hắt lên vách đá u ám hệt như những vệt máu loang lổ.
“Lục Vũ! Gã mù kia! Ngươi trốn không thoát đâu!”
Giọng nói trầm hùng, rít qua kẽ răng như tiếng hổ gầm của bang chủ Lôi Hổ vang dội khắp lòng hang, lấn át cả tiếng bão giông. Lôi Hổ mặc áo choàng da hổ xám đen sang trọng, tay cầm cây thiết côn nặng trịch khảm đầu hổ vàng ròng, đôi mắt hổ sắc lạnh đầy sát khí khóa chặt lấy nhóm Lục Vũ đang bị dồn vào góc chết.
“Lũ đao thủ đang khép chặt vòng vây từ hai đầu hang hẹp, cự ly chưa đầy ba mươi bước!” A Phúc trầm giọng báo cáo, bàn tay Thiết Sa Chưởng của y đã gồng lên, cơ bắp cuồn cuộn nổi gân xanh xám, chuẩn bị liều mạng chiến đấu sinh tử.
Lục Vũ đứng tựa lưng vào vách đá lạnh buốt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh biết, nếu cứ tiếp tục chiến đấu trong tình trạng mất thính giác định vị thế này, cả nhóm chắc chắn sẽ bị hàng trăm đao thủ băm vằm thành trăm mảnh. Kẻ thù làm chủ tầm nhìn bằng đuốc sáng, trong khi anh hoàn toàn bị mù và điếc trong màn gió hú hỗn loạn. Muốn sinh tồn, anh bắt buộc phải tước đoạt tầm nhìn của chúng, biến toàn bộ lòng hang thành một tử địa bóng tối đồng đẳng.
“Tiểu Đào... lò than...” Lục Vũ khẽ gọi, giọng nói run rẩy vì đau đớn nhưng kiên định.
Tiểu Đào hiểu ý sư phụ ngay lập tức. Cô bé nhanh nhẹn đặt hòm gỗ xuống, lấy ra chiếc lò đất nung giữ nhiệt bọc trong đai lưng vải thô. Chiếc lò đất nung nứt nẻ một vệt dài từ trận chiến trước khẽ phát ra tiếng lách tách nhỏ dưới sức nóng của những viên than thông khô cháy dở còn sót lại. Cô bé dùng ống tre thổi mạnh vào lòng lò, ngọn lửa than đỏ rực lập tức bùng lên, tỏa ra hơi ấm nồng đượm.
Lục Vũ sờ soạng bên hông, lấy ra chiếc túi vải thô chứa Trà hoang dã Tuyết Sơn—loại lá trà mọc trên vách đá lạnh giá biên thùy có tính hàn cực mạnh. Anh bốc một nắm lá trà lớn, trộn lẫn với một chút nhựa trúc đen dẻo quánh nhặt được từ đầm lầy trước đó, rồi dứt khoát rải toàn bộ hỗn hợp lên lò đất đang đỏ rực.
“Xèo xèo! Khói bốc lên rồi!” Mã Tiểu Bảo kinh ngạc kêu lên.
Một làn khói đen dày đặc, đục ngầu và bốc mùi đắng ngắt nồng nặc lập tức bùng phát từ lòng lò đất nung. Đó chính là kỹ năng Khói Trà Đắng Khóa Thở. Lá trà Tuyết Sơn mang tính hàn cực mạnh khi bị đốt cháy cùng nhựa trúc đen có tính axit sẽ giải phóng một lượng lớn tinh dầu gây kích ứng cực mạnh cho niêm mạc mắt và phế quản của con người.
“Nhanh! Quấn khăn!” Lục Vũ ra lệnh.
Anh lấy chiếc Kh khăn thêu thấm thuốc giải tẩm trà Tuyết Sơn quấn chặt quanh mũi và miệng cho bản thân, đồng thời hướng dẫn A Phúc, Tiểu Đào và Mã Tiểu Bảo làm theo. Lớp dịch trà Tuyết Sơn mát lạnh thấm trên khăn hoạt động như một bộ lọc tự nhiên, giúp họ hít thở an toàn giữa màn khói độc đang lan tỏa.
Lục Vũ dùng bàn tay trái dẻo dai nâng chiếc quạt giấy nan sắt rách lên. Dù khung sắt rỉ sét đã bị mẻ nhẹ, anh vẫn vận dụng lực cổ tay xoay tròn quạt tạo ra một luồng gió xoáy nhu hòa, dẫn dắt màn khói trà đắng dày đặc khuếch tán cực nhanh ra khắp lòng hang hẹp hòi.
Chỉ trong vài nhịp thở, màn khói đen kịt như mực đã lấp đầy toàn bộ không gian hẹp của Hang Gió Hú, nuốt chửng hoàn toàn ánh sáng từ những bó đuốc của quân thù.
“Khụ! Khụ! Mắt ta... mắt ta không thấy gì nữa!”
“Khói gì thế này?! Cay quá! Khụ... khụ... ta không thở nổi!”
Tiếng la hét hỗn loạn, tiếng ho sặc sụa và tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng vang lên khắp nơi trong sương mù. Hàng trăm đao thủ Hắc Sa Bang hít phải khói trà đắng liền bị bỏng rát niêm mạc mắt, nước mắt chảy ròng ròng, lồng ngực co thắt dữ dội không thể vận lực cầm đao. Đội hình vây quét kiên cố bỗng chốc vỡ vụn, hỗn loạn tột cùng trong bóng tối đen đặc.
Lục Vũ đứng tĩnh lặng giữa màn khói đen, dải băng vải xám hướng thẳng về phía trước. Dù thính giác định vị vẫn bị tiếng gió hú làm nhiễu loạn, anh đã lấy lại được sự cân bằng thế trận bằng cách triệt hạ hoàn toàn tầm nhìn và khả năng hô hấp của đối thủ.
Nhưng đúng lúc đó, một luồng kình phong xé gió cực mạnh bất ngờ quét bạt một mảng khói đen trước mặt anh.
Lôi Hổ, sở hữu nội lực ngoại gia thâm hậu, đã kịp nín thở khóa chặt kinh mạch phổi. Gương mặt hổ sắc lạnh của hắn nổi đầy gân xanh, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ tột cùng. Hắn vung cây thiết côn nặng trịch khảm đầu hổ vàng ròng, điên cuồng chém sạt vách đá, lao thẳng vào làn khói đen hướng về phía tiếng ho sặc sụa của Tiểu Đào đang trốn sau bệ đá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!