Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Trà Ý Hóa Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vang ngoài bến sông Ly Giang dội vào vách đất nứt nẻ của quán trọ hoang phế, tựa như tiếng trống trận thúc giục sát cơ đang cận kề. Gió bão rít gào qua khe cửa gỗ mục nát, mang theo hơi nước mưa lạnh buốt và mùi bùn đất ẩm ướt nghẹt thở. Trong không gian u ám, ánh đèn dầu hạt cải tù mù đặt trên chiếc bàn gỗ mục khẽ chao đảo, hắt lên những bóng đen dài ngoằn ngoèo trên vách tường loang lổ rêu phong.


Lục Vũ đứng tĩnh lặng cạnh chiếc bàn trà, dải băng vải xám thắt chặt ngang mắt anh đã thấm đẫm hơi nước ẩm ướt. Toàn bộ thể xác anh lúc này đang phải gánh chịu một sự tàn phá khủng khiếp. Bàn tay phải bị bỏng nặng sém đen phồng rộp từ trận hỏa hoạn Thính Vũ Trà Hiên đang co rút kinh mạch dữ dội dưới lớp băng vải, từng cơn đau buốt nhói lên tận đại não theo mỗi nhịp đập của mạch máu. Không chỉ vậy, lồng ngực anh khẽ thắt lại, một luồng khí lạnh buốt của tơ độc vô hình rò rỉ từ chén trà Kiến Diêu lúc trước đã lọt vào phế quản, khiến mỗi hơi thở của anh đều mang theo vị tanh ngọt của máu.


Nhưng gương mặt Lục Vũ vẫn phẳng lặng như mặt hồ không gió. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh và thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh của anh đang hoạt động đến cực hạn để khóa chặt từng chuyển động của đối thủ.


Phía đối diện, Phùng Ngọc khẽ nhếch mép cười lạnh. Bộ y phục gấm tím thêu hình rết bạc của y lay động theo gió bão, tỏa ra mùi hương phấn độc ngọt ngào giả tạo. Đôi mắt ti hí sắc lạnh híp lại thành một đường chỉ mỏng, y thong thả đưa chiếc ống đồng nhỏ mảnh như cây tăm lên ngang môi.


“Gã mù, ngươi đã biết quá nhiều.” Giọng Phùng Ngọc lanh lảnh, yểu điệu nhưng lạnh lẽo thấu xương. “Hôm nay, cái chết của ngươi sẽ là lời cảnh cáo cho bất kỳ kẻ nào dám dòm ngó bí mật của Thiên Độc Môn.”


“Vút! Vút! Vút!”


Ba tiếng rít gió cực mảnh, nhỏ đến mức mắt thường không thể nghe thấy, đột ngột xé rách không khí ẩm ướt. Phùng Ngọc liên tiếp thổi ra ba cây kim độc tơ tằm vô hình nhắm thẳng vào ba huyệt đạo chí mạng trên ngực Lục Vũ. Luồng gió mang theo mùi tơ tằm độc tanh loãng lập tức bao phủ cự ly trung.


Mã Tiểu Bảo đứng cạnh chõng tre, gương mặt phẫn nộ tột cùng, tay siết chặt chuôi đơn đao gãy định lao lên chắn gió độc cho Lục Vũ: “Lục thúc! Cẩn thận!”


A Phúc sừng sững như một pho tượng đá sát vách đất, đôi bàn tay thô ráp đầy sẹo co lại, chuẩn bị vận lực Thiết Sa Chưởng để nhảy vào cản phá loạt độc châm.


“A Phúc, lùi lại!” Lục Vũ trầm giọng ra lệnh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng mang một sức nặng khiến A Phúc phải khựng bước chân hoành luyện. “Độc tơ tằm thấu cốt ăn mòn kinh mạch cực nhanh, kình lực ngoại gia của ngươi không thể cản nổi, chạm vào sẽ hoại tử tay ngay lập tức!”


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi ba cây kim độc chỉ còn cách ngực áo bào thô xanh nhạt của anh chưa đầy ba thước, Lục Vũ khẽ nghiêng người. Bàn tay phải bỏng nặng của anh hoàn toàn bất lực, nhưng bàn tay trái dẻo dai đã chớp nhoáng bung mạnh chiếc quạt giấy nan sắt rách.


Anh không dùng quạt để đỡ trực tiếp những cây kim mỏng dính độc, mà xoay tròn quạt sắt tạo ra một luồng gió xoáy nhu hòa nhưng cực mạnh. Luồng gió từ nan sắt tinh luyện cuốn lấy luồng hơi nước sôi đang bốc lên ngùn ngụt từ chiếc lò đất nung giữ nhiệt đặt bên hông.


Nước Tuyết Sơn đun sôi trăm độ trong ấm Tử Sa cổ nhị lớp bốc hơi dữ dội. Dưới lực dẫn dắt chuẩn xác của quạt sắt, hơi nước nóng bỏng lập tức ngưng tụ bao phủ xung quanh bàn trà, tạo thành một lớp màng ẩm dày đặc và nóng bỏng—kỹ thuật Ngưng tụ hơi nước ấm.


“Xèo xèo! Lách tách!”


Ba tiếng nổ nhỏ liên tiếp vang lên giữa màn sương nước nóng. Ba cây kim độc tơ tằm vô hình vừa chạm vào lớp màng ẩm trăm độ liền bị nhiệt độ cực cao nung chảy lớp nhựa độc bọc ngoài. Lớp nhựa độc tơ tằm có cấu trúc protein nhạy cảm với nhiệt độ, khi gặp hơi nước sôi lập tức bị biến tính, co rút lại thành những giọt dịch màu xanh nhạt rồi rơi rụng lả tả xuống nền đất ẩm ướt như những sợi chỉ mục, hoàn toàn mất đi độc tính trước khi kịp chạm vào y phục của Lục Vũ.


Phùng Ngọc kinh hoàng lùi lại nửa bước, đôi mắt ti hí trợn trừng nhìn đống kim độc bị nung chảy dưới đất: “Làm sao có thể?! Ngươi... ngươi không có nội lực chân khí, làm sao có thể dùng hơi nước vô hiệu hóa kịch độc vô hình của ta?!”


“Trà đạo là sự thanh khiết tuyệt đối, tà độc dẫu tinh vi đến đâu cũng không thoát khỏi quy luật của nhiệt hỏa.” Lục Vũ lạnh lùng nói, gương mặt không một gợn sóng dẫu bả vai trái của anh đang run rẩy nhẹ vì đau đớn.


Anh không để Phùng Ngọc kịp hoàn hồn. Tay trái Lục Vũ nhanh như chớp giật mạnh nắp lò đất nung giữ nhiệt, thổi mạnh một hơi dài vào lòng lò than đang đỏ rực chứa bột trà Tuyết Sơn bắt lửa.


“Bùng!”


Một luồng hơi trà nóng bỏng, mang theo nhiệt độ cực cao của than thông khô cháy đỏ và dược tính kháng độc cực mạnh của trà Tuyết Sơn hoang dã bùng phát—Dương Hỏa Trà Khí (Đỉnh phong cấp 1). Luồng trà khí nóng rực như rồng lửa cự ly ngắn, mang theo mùi thơm đắng ngắt và hơi nóng thiêu đốt, đẩy thẳng về phía Phùng Ngọc.


Phùng Ngọc hoảng loạn vung chiếc quạt xếp tím thêu rết bạc định che chắn, nhưng Dương Hỏa Trà Khí nóng bỏng đã bao phủ toàn bộ không gian hẹp của quán trọ hoang. Hơi trà nóng ngậm độc tính tơ tằm bị nung chảy trước đó dội ngược trực diện vào mặt y.


“Á!”


Phùng Ngọc thét lên đau đớn. Y không kịp nín thở, hít phải luồng hơi trà nóng mang theo độc tính phản phệ của chính mình. Chất độc tơ tằm bị nhiệt độ cao kích hoạt ngược, lập tức ăn mòn kinh mạch phế quản của y. Phùng Ngọc lảo đảo thối lui, ngực phập phồng dữ dội rồi quỳ sụp xuống, phun ra một ngụm máu đen đặc nhuộm sẫm vạt áo gấm tím.


“Gã mù... ngươi... ngươi dám dùng độc tính của ta để phản phệ ta...” Phùng Ngọc run rẩy chỉ tay vào Lục Vũ, gương mặt tuấn tú nhợt nhạt giờ đây đã bị bỏng rộp đỏ rực và loang lổ vết máu đen.


Tiếng móng ngựa và tiếng bước chân bọc sắt của hàng chục đao thủ Hắc Sa Bang ngoài hiên quán trọ vẫn đang dồn dập áp sát. Phùng Ngọc biết mình đã phế mất nửa phần kinh mạch, không thể tiếp tục chiến đấu. Y nghiến răng, ôm ngực nhảy vọt qua cửa sổ vỡ nát, biến mất vào màn mưa xối xả ngoài kia.


“Lục Vũ! Ngươi hãy đợi đấy! Môn chủ Cơ Vô Song sư tôn sẽ sớm đích thân lấy mạng ngươi để thu hồi di thư của Lục Vũ Hành quá cố! Ngươi không sống nổi qua cửa ải biên giới đâu!”


Tiếng hét căm hận của Phùng Ngọc bị tiếng mưa bão nuốt chửng. Trong quán trọ hoang, chiếc lò đất nung giữ nhiệt khẽ phát ra tiếng “rắc rắc” nhỏ rồi nứt ra một vệt dài do hoạt động quá công suất nhiệt độ. Lục Vũ khẽ buông quạt sắt, bàn tay phải bỏng nặng của anh khẽ run lên, một vệt bỏng nhẹ mới xuất hiện ở lòng bàn tay trái do hơi nóng của Dương Hỏa Trà Khí dội ngược, nhưng ánh mắt băng vải xám của anh vẫn hướng thẳng về phía cửa sổ, nơi sát cơ của Lôi Hổ đang cuồn cuộn tràn đến từ hẻm núi phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!