Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Tơ Độc Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông vùng biên thùy về đêm trút xuống xối xả, gầm rú qua những vách núi đá vôi dựng đứng. Gió rít gào kéo theo luồng không khí lạnh buốt, luồn lách qua những khe nứt của cánh cửa gỗ mục nát tại quán trọ hoang phế ngoại ô Biên Trấn. Nơi đây vốn là một trạm dừng chân đã bỏ hoang từ lâu, mái rạ sụp đổ một nửa, nền đất nện ẩm ướt bốc lên mùi ẩm mốc, mục nát và mùi đất sét sũng nước.


Trong góc tối nhất của quán trọ, Lục Vũ ngồi xếp bằng trên một tấm vạt tre gãy. Bàn tay phải của anh quấn băng vải xám dày cộm, tì nhẹ lên đầu gối. Mỗi khi hơi lạnh của nước mưa tràn vào, vết bỏng nặng sém đen phồng rộp từ trận hỏa hoạn Thính Vũ Trà Hiên lại co rút dữ dội. Luồng hỏa độc âm ỉ chạy dọc kinh mạch tay phải, đau buốt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm sâu vào tận xương tủy. Gương mặt anh dưới dải băng vải xám che mắt nhợt nhạt đi trông thấy, nhưng đôi môi mỏng vẫn mím chặt, giữ một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ.


Cạnh bên, Tiểu Đào đang tựa đầu vào hòm gỗ đựng ấm Tử Sa cổ nhị lớp “Vô Trần”, hơi thở của cô bé câm nhỏ nhẹ và đều đặn. Cánh tay phải của cô bé vừa được Lục Vũ dùng tơ tằm thấm trà trục độc cứu sống nay đã hồi phục sắc hồng hào, nhưng thể lực vẫn còn suy kiệt. A Phúc đứng sừng sững như một pho tượng đá sát vách đất, đôi bàn tay Thiết Sa Chưởng thô ráp giấu dưới tay áo bào thô xanh nhạt, đôi tai không ngừng động đậy để cảnh giác tiếng động bên ngoài. Mã Tiểu Bảo ngồi gục đầu trên chiếc chõng tre đối diện, tay vẫn siết chặt chuôi đơn đao gãy, lồng ngực phập phồng những luồng căm hận chưa thể nguôi ngoai.


Ở góc đối diện của quán trọ hoang, dưới ánh đèn dầu hạt cải tù mù đặt trên chiếc bàn gỗ mục, một vị khách lữ hành đơn độc đang ngồi tự tại. Y mặc một bộ y phục bằng lụa gấm màu tím sẫm thêu họa tiết rết bạc tinh xảo dọc theo viền tay áo. Gương mặt y tuấn tú nhưng nhợt nhạt đến kỳ lạ, đôi mắt ti hí sắc lạnh híp lại thành một đường chỉ mỏng khi nhìn về phía nhóm người Lục Vũ. Từ người y tỏa ra một mùi hương phấn độc ngọt ngào, giả tạo hệt như mùi hoa trà nở rộ trong đêm tối.


Đó chính là Phùng Ngọc, độc sư trẻ tuổi đầy thâm hiểm của Thiên Độc Môn.


Lục Vũ không nhìn thấy Phùng Ngọc, nhưng khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh đã lập tức phân tách mùi ẩm mốc của quán trọ để khóa chặt lấy luồng hương phấn ngọt dịu kia. Anh khẽ dịch chuyển chiếc quạt giấy nan sắt rách sang tay trái dẻo dai. Khung sắt rỉ sét nhẹ chạm vào đai lưng vải thô phát ra tiếng động trầm đục.


Đột ngột, hướng gió đông nam thổi qua khe cửa gỗ mục thay đổi.


Khứu giác của Lục Vũ khẽ động. Giữa làn hơi nước mưa ẩm ướt, anh ngửi thấy một mùi tanh nhẹ, mỏng mảnh nhưng lạnh lẽo vô cùng. Mùi tanh ấy cực kỳ loãng, tựa như mùi dịch tơ tằm bị đốt nóng trên than hồng, đang âm thầm lan tỏa theo luồng gió hướng thẳng về phía Tiểu Đào.


Là Tam Phẩm Độc (Huyết Độc) dưới dạng tơ độc vô hình.


Phùng Ngọc ngồi góc kia khẽ mím môi, chiếc ống đồng nhỏ mảnh như cây tăm giấu trong lòng bàn tay y vừa được thổi nhẹ một hơi không tiếng động. Y tự tin loại độc tơ tằm vô sắc vô vị này, một khi lọt vào không khí ẩm, sẽ âm thầm xâm nhập vào máu qua đường hô hấp, khiến đối thủ ho ra máu đen và đông cứng kinh mạch sau ba ngày mà không hề hay biết.


“Xoạt!”


Lục Vũ hành động chớp nhoáng. Tay trái anh bung mạnh chiếc quạt giấy nan sắt rách, tạo ra một luồng gió xoáy nhu hòa quét ngang trước mặt Tiểu Đào. Luồng gió từ nan sắt tinh luyện đẩy bạt luồng không khí mang mùi tanh loãng sang hướng khác, chặn đứng đường bay của tơ độc vô hình trong gang tấc.


Lồng ngực Lục Vũ khẽ thắt lại, anh hít phải một lượng cực nhỏ độc khí rò rỉ, một cơn đau nhói nhẹ như kim châm truyền đến phế quản, nhưng anh vẫn giữ nét mặt vô cảm.


Phùng Ngọc nhướng mày, đôi mắt híp lại lộ ra một tia kinh ngạc. Y đứng dậy, tay cầm chiếc ấm đất nung nhỏ và hai chiếc chén gốm thô, thong thả bước lại gần bàn trà nứt nẻ của Lục Vũ.


“Đêm mưa gió lạnh buốt, gặp được đồng đạo giang hồ thật là hữu duyên.” Giọng Phùng Ngọc yểu điệu, lanh lảnh như tiếng đàn đứt dây. “Tại hạ có chút trà thô mang theo người, muốn mời vị trà sư mù đây thưởng thức một chén hữu nghị, không biết có nhã hứng chăng?”


Y đặt chiếc ấm đất và hai chén gốm xuống bàn gỗ mục. Bàn tay nhợt nhạt của y khẽ gẩy nhẹ vòi ấm, cố tình để luồng khí độc tơ tằm giăng quanh chén trà mời khách.


Lục Vũ khẽ nghiêng đầu, giọng nói ôn hòa không một gợn sóng: “Khách nhân đã có lòng, tiểu dân không dám từ chối. Nhưng trà sư có quy tắc của trà sư, uống trà của người khác pha, không bằng tự tay mình châm nước. Phiền khách nhân dùng chén đất nung Kiến Diêu của tiểu dân.”


Nói rồi, Lục Vũ dùng bàn tay trái dẻo dai lấy từ trong hòm gỗ ra chiếc Chén đất nung Kiến Diêu đen tuyền có hoa văn giọt dầu lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Anh đặt chén lên bàn gỗ mục, tay trái nâng ấm Tử Sa cổ nhị lớp chứa nước Tuyết Sơn đã được đun sôi trên chiếc lò đất nung giữ nhiệt xách theo hông.


Dù bàn tay phải bị bỏng nặng co rút đau đớn dữ dội dưới lớp băng vải xám, Lục Vũ vẫn dùng lực cổ tay trái vô cùng uyển chuyển. Anh rót nước sôi trăm độ từ vòi ấm Tử Sa thành một đường thẳng tắp, dội mạnh vào lòng chén Kiến Diêu chứa bột trà hoang dã Tuyết Sơn.


Anh thực hiện kỹ thuật Thả bọt trà ngậm độc. Tay trái anh xoay nhẹ chén trà, tạo ra một lớp bọt trà trắng muốt, dày đặc và mịn màng nổi bồng bềnh trên mặt nước trà xanh đậm, tương phản rực rỡ với màu đen tuyền của chén Kiến Diêu.


“Trà ngon, bọt trà phải dày và giữ được hơi ấm lâu.” Lục Vũ trầm giọng nói, khẽ đẩy chén trà Kiến Diêu về phía luồng không khí ẩm chứa tơ độc vô hình giăng quanh Phùng Ngọc.


Ngay khi lớp bọt trà trắng muốt tiếp xúc với luồng không khí mang mùi tanh cực loãng của độc tơ tằm, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.


Lớp bọt trà dày đặc bỗng chốc sủi lên những bong bóng nhỏ màu xám xịt. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, toàn bộ lớp bọt trà trắng mịn lập tức xẹp xuống nhanh chóng, co rút lại thành một màng mỏng màu đen xám loang lổ trên mặt nước trà tĩnh lặng, bốc lên một mùi khét nhẹ hệt như tóc bị cháy.


Phùng Ngọc nhìn chằm chằm vào chén Kiến Diêu, đồng tử co rút lại. Y không ngờ loại kịch độc vô sắc vô vị tự hào của mình lại bị vạch trần một cách thảm hại như thế.


Lục Vũ khẽ đặt chiếc quạt sắt xuống bàn gỗ, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Tơ độc tằm của Thiên Độc Môn mang tính kiềm nhẹ, khi bám vào lớp bọt trà giàu bọt khí sẽ làm vỡ cấu trúc bọt trà ngay lập tức, tạo ra hiện tượng xẹp bọt đổi màu. Khách nhân muốn mời trà hữu nghị, nhưng trong chén trà lại chứa đầy Tam Phẩm Độc (Huyết Độc) ăn mòn kinh mạch, Thiên Độc Môn độc sư Phùng Ngọc đại nhân từ lúc nào lại có nhã hứng kết giao với kẻ mù phế vật này?”


Bầu không khí trong quán trọ hoang phế lập tức đông cứng lại hệt như nước đóng băng. Mã Tiểu Bảo bật dậy, đơn đao gãy giơ lên cảnh giác. A Phúc tiến lên nửa bước, kình lực Thiết Sa Chưởng âm thầm tích tụ trên hai bàn tay thô ráp.


Phùng Ngọc khựng lại một khắc, rồi đột ngột cười lớn, tiếng cười lanh lảnh đầy tàn nhẫn vang dội vách đất: “Ha ha ha! Khá khen cho gã mù pha trà dạo dọc đường dịch lộ! Linh Nhãn Khứu Cảnh quả nhiên danh bất hư truyền, thảo nào Thiết Vô Tình và cả đám đao thủ Hắc Sa lại chết thảm dưới tay ngươi. Nhưng vạch trần được độc kế của ta thì đã sao? Hôm nay, Biên Trấn đã bị phong tỏa hoàn toàn, ngươi có cánh cũng không thể bay khỏi đây!”


Y đột ngột vung chiếc quạt xếp tím sẫm thêu rết bạc lên không trung, phát ra một tiếng rít sắc lẹm xé rách màn mưa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!