Mật Thư Nha Môn
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Tiếng gõ cửa dồn dập dội thẳng vào gian phòng trong của y quán, tựa như những nhát búa tạ nện vào lồng ngực bách tính nghèo khổ. Sức nặng của những thanh eo đao bọc sắt va chạm loảng xoảng ngoài thềm đá xé toạc sự im lặng nghẹt thở của đêm mưa.
Tống đại phu run rẩy đến mức đánh rơi cả chiếc kẹp tre, đôi mắt sau cặp kính gọng đồng mờ đục nhìn chằm chằm vào Lục Vũ như cầu cứu. Mã Tiểu Bảo lập tức nghiến răng, tay trái siết chặt chuôi đơn đao gãy, gân xanh nổi cuồn cuộn trên mu bàn tay đã được băng bó. Cậu thiếu niên định đứng bật dậy, nhưng một bàn tay thon dài, thô ráp đã đè chặt lên bả vai cậu.
“Tiểu Bảo, ngồi yên.”
Giọng nói của Lục Vũ nhỏ nhẹ, tĩnh lặng như nước suối chảy dưới lòng đất, nhưng lại mang một uy lực vô hình khiến Mã Tiểu Bảo khựng lại. Dải băng vải xám quấn ngang mắt vị trà sư mù không hề lay động. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh đã nhận ra mùi rỉ sắt từ những thanh eo đao nha môn, mùi dầu thắp rẻ tiền bốc lên từ những chiếc đèn lồng ướt sũng nước mưa, và trên hết là mùi mỡ động vật nồng nặc phát ra từ y phục của Vương Tổng quản.
“A Phúc,” Lục Vũ khẽ gọi, tay trái khẽ chỉ xuống gầm chõng tre, nơi có một tấm ván gỗ ngụy trang dẫn xuống hầm ngầm trữ thuốc của y quán. “Đưa Tiểu Đào và Tiểu Bảo xuống dưới. Tống đại phu, phiền ông dọn dẹp khay tơ tằm.”
A Phúc lầm lì gật đầu, tấm lưng gấu vạm vỡ khom xuống, nhẹ nhàng bế bổng Tiểu Đào—lúc này đang ngủ mê man sau ca trị độc—đưa xuống hầm ngầm. Mã Tiểu Bảo dù căm phẫn nhưng dưới ánh mắt nghiêm nghị của Lục Vũ, cậu đành nghiến răng bò theo xuống dưới vách đất tối tăm. Tống đại phu vội vàng dùng vạt áo bào cũ lau sạch những vệt máu đen độc tính của nhựa trúc trên sàn gỗ, dọn chiếc khay tre đựng sợi tơ tằm đã nhuốm màu xám xịt vào hòm thuốc bách mục nát.
Lục Vũ không trốn. Anh từ tốn ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn cói cạnh lò than nung nứt nhẹ. Bàn tay phải bị bỏng nặng phồng rộp sém đen của anh co rút đau đớn dữ dội dưới lớp băng vải xám sũng nước lạnh. Hỏa độc từ trận cháy quán trà Thính Vũ Trà Hiên vẫn âm ỉ thiêu đốt kinh mạch tay phải, nhưng anh vẫn dùng bàn tay trái dẻo dai nâng chiếc quạt giấy rách lên, khẽ quạt nhẹ vào lò than để mùi khói ngải cứu ấm áp tỏa ra, át đi hoàn toàn mùi hương Tuyết Sơn thanh khiết còn sót lại trong phòng.
“Kẽo kẹt... rầm!”
Cửa chính y quán bị đá văng ra. Vương Tổng quản bước vào, chiếc áo bào xám nha môn dính đầy bùn đất phát ra tiếng sột soạt. Theo sau gã là sáu tên nha dịch trang bị đao kiếm, ánh mắt lùng sục khắp các góc tối.
“Tống lão đầu! Sao gõ cửa mãi mới mở? Ngươi giấu giếm gian phi gì trong nhà sao?” Vương Tổng quản gằn giọng, đôi mắt xảo quyệt quét qua gian phòng thuốc bốc mùi ngải cứu nồng nặc.
Tống đại phu khom lưng sát đất, giọng run rẩy nhưng cố giữ vẻ tự nhiên: “Bẩm... bẩm Tổng quản đại nhân, tiểu dân tai điếc mắt mờ, lại đang bận đốt than ngải cứu trị phong hàn cho khách nhân, xin đại nhân lượng thứ...”
Vương Tổng quản không thèm nhìn lão y sĩ nghèo, bước chân bọc ủng da nện lộp cộp trên sàn gỗ tiến thẳng về phía Lục Vũ. Gã khựng lại trước trà sư mù, đưa mắt nhìn dải băng vải xám quấn ngang mắt anh, rồi dời xuống bàn tay phải đang quấn băng vải giấu dưới vạt trường bào vải thô xanh nhạt sờn vai.
“Ngươi là ai? Đêm hôm mưa gió thế này lại ngồi đây châm ngải cứu?” Vương Tổng quản híp mắt, tay phải đã đặt lên chuôi eo đao.
Lục Vũ không ngẩng đầu, tay trái khẽ lay nhẹ chiếc quạt giấy rách, giọng nói ôn hòa không một gợn sóng: “Tiểu dân là kẻ mù pha trà dạo dọc đường dịch lộ. Đêm qua tránh mưa giông bị ngã vào đèo dốc đá làm bỏng tay phải, may có Tống đại phu từ bi cho tá túc châm cứu trị liệu.”
Vương Tổng quản cúi người xuống, khứu giác của gã cố ngửi mùi trên người Lục Vũ. Nhưng ngoài mùi ngải cứu khét lẹt và mùi cam thảo đất nồng đượm bốc lên từ lò than, gã không thể phát hiện ra bất kỳ mùi máu tươi hay mùi hương trà Tuyết Sơn hoang dã nào. Gã dùng mũi đao gõ nhẹ lên chiếc khay gỗ nứt nẻ bên cạnh Lục Vũ, cười lạnh:
“M mù pha trà? Trấn Biên Thùy này đang có lệnh truy nã gã mù Thính Vũ Trà Hiên tội phản nghịch giết phó đà chủ Hắc Sa Bang. Ngươi cũng mù, tay cũng bị thương, trùng hợp thế sao?”
Lục Vũ khẽ thở dài, tay trái nâng nhẹ chén trà thô nguội lạnh dâng lên: “Đại nhân minh giám, kẻ mù toàn thiên hạ có hàng vạn, kẻ tàn phế như tiểu dân cầm ấm trà còn không vững, làm sao có thể sát hại được phó đà chủ võ công cao cường của Hắc Sa Bang? Nếu đại nhân nghi ngờ, tiểu dân xin tự nguyện theo đại nhân về nha môn khẩu cung.”
Sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc và thái độ phục tùng của Lục Vũ lại khiến Vương Tổng quản nghi ngờ ngược lại. Gã biết kẻ giết Thiết Vô Tình phải là một cao thủ độc thuật thâm sâu, ra tay chớp nhoáng vô hình. Gã nhìn bàn tay phải quấn băng vải run rẩy nhẹ của Lục Vũ—vết bỏng phồng rộp sém đen rò rỉ chút dịch vàng hoàn toàn là vết thương thực tế của người phàm không có nội công hộ thể.
“Hừ, gã mù Thính Vũ Trà Hiên kia có hộ vệ vạm vỡ đi cùng, y quán này chỉ có lão già còng rạp và tên phế vật này.” Một tên nha dịch đứng sau ghé tai Vương Tổng quản thì thầm. “Vừa rồi chúng ta rà soát bến đò, Tạ Lão Thuyền Sa nói con đò chở gã mù đã chìm nghỉm giữa sông Ly Giang rồi, chắc chắn đã làm mồi cho cá.”
Vương Tổng quản thu đao về bao, nhổ một bãi nước bọt xuống sàn gỗ: “Lũ phế vật! Tống lão đầu, từ nay đến sáng mai không được cho bất kỳ ai ra khỏi tiệm. Lý tri huyện đã ký sắc lệnh phong tỏa toàn bộ cửa ngõ biên trấn, nội bất xuất ngoại bất nhập. Nếu ta phát hiện ngươi che giấu tội phạm, cả nhà ngươi sẽ bị tịch thu gia sản, tống giam vào ngục tối!”
“Dạ... tiểu dân tuân lệnh quan lớn.” Tống đại phu cúi đầu tiễn khách.
Khi tiếng bước chân của toán nha dịch xa dần ngoài ngõ nhỏ dốc đá, tấm ván gỗ dưới gầm chõng tre khẽ dịch chuyển. A Phúc cõng Mã Tiểu Bảo bò lên, theo sau là Tiểu Đào gương mặt nhợt nhạt đang ôm chặt chiếc hòm gỗ chứa ấm Tử Sa cổ nhị lớp “Vô Trần”.
“Cháu không chịu nổi nữa rồi!” Mã Tiểu Bảo vừa bước lên liền vung thanh đơn đao gãy chém mạnh vào chân bàn gỗ, đôi mắt đỏ ngầu căm hận. “Lý tri huyện ăn hối lộ của Hắc Sa Bang, bao che cho bọn buôn muối lậu, giờ lại ký lệnh truy nã vu khống thúc! Cha cháu chết thảm dưới đao của Lôi Hổ, Biên Thùy Tiêu Cục bị diệt môn, nha môn lại đi vây quét chúng ta! Cháu phải đột nhập phủ huyện ngay đêm nay, lấy mạng chó của tên tri huyện tham quan đó để tế linh hồn cha!”
“Tiểu Bảo, dừng tay!” Lục Vũ đứng dậy, dải băng vải xám hướng thẳng về phía cậu thiếu niên. “Cháu muốn dùng thanh đao gãy này để chém chết hàng chục nha dịch bọc giáp sắt sao? Cháu định báo thù cho cha bằng cách nộp mạng vô ích dưới chân phủ huyện?”
“Nhưng cháu căm hận!” Mã Tiểu Bảo gào lên, nước mắt giàn giụa trên gương mặt non nớt đầy vết tro than. “Cháu không thể ngồi im nhìn kẻ thù nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật! Tiêu cục đã mất, cha đã đi rồi, cháu sống thế này thì có ý nghĩa gì?”
Lục Vũ bước tới, bàn tay trái đặt nhẹ lên ngực Mã Tiểu Bảo, cảm nhận nhịp tim dồn dập hỗn loạn của cậu qua lớp áo thô dính đầy bụi cát. Giọng anh trầm xuống, đầy dứt khoát: “Mã tiêu đầu hy sinh mạng sống để bảo vệ huyết mạch của tiêu cục, không phải để cháu đi làm một kẻ sát nhân liều lĩnh. Đao của cháu đã gãy, tâm cháu đã loạn. Kẻ thù của chúng ta không chỉ có Hắc Sa Bang, mà còn có cả hệ thống quan phủ tha hóa đứng sau bảo kê. Muốn diệt cỏ phải diệt tận gốc. Muốn hạ bệ Lý tri huyện, chúng ta phải có chứng cứ phạm tội không thể chối cãi của hắn.”
“Chứng cứ?” Mã Tiểu Bảo khựng lại, ngơ ngác nhìn Lục Vũ.
“Đúng thế,” Lục Vũ khẽ siết chặt chiếc quạt sắt rách. “Sự cấu kết giữa Lý tri huyện và Hắc Sa Bang không chỉ là lời đồn. Bọn chúng vận chuyển hàng tấn muối lậu và độc dược qua biên giới suốt nhiều năm qua, chắc chắn phải có sổ sách ghi chép và thư từ mật thiết với thế lực triều đình đứng sau. Bức mật thư đó hiện đang được giấu trong mật thất Phủ Huyện Lệnh.”
Anh dời dải băng vải xám sang phía A Phúc, người vẫn đứng im lặng như một pho tượng đá trong góc tối y quán. “A Phúc, anh có biết cấu trúc hầm ngầm của phủ huyện không?”
A Phúc khẽ gật đầu, giọng nói câm lặng bỗng phát ra âm thanh khàn đặc trầm đục: “Phủ huyện xây cách đây năm mươi năm, hầm ngầm nằm dưới thư phòng của huyện lệnh, canh gác cẩn mật bởi lính gác đai sắt và bẫy châm độc tự động.”
“Tốt,” Lục Vũ mỉm cười nhạt, một nụ cười lạnh lùng hiếm thấy xuất hiện trên gương mặt tĩnh lặng của anh. “Đêm nay, ta và anh sẽ đột nhập Phủ Huyện Lệnh để lấy bức mật thư đó. Tiểu Bảo, cháu ở lại đây bảo vệ Tiểu Đào và giúp Tống đại phu canh giữ y quán. Đây là mệnh lệnh của ta.”
Mã Tiểu Bảo nhìn vào dải băng vải xám của Lục Vũ, cảm nhận được ý chí sắt đá không thể lay chuyển của vị trà sư mù. Cậu khẽ cúi đầu, siết chặt chuôi đao gãy: “Cháu... cháu tuân mệnh Lục thúc. Xin thúc và A Phúc huynh bảo trọng.”
***
Đêm canh ba, trời vẫn mưa rả rích, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ trấn Biên Thùy. Con đường dẫn đến Phủ Huyện Lệnh vắng ngắt, chỉ có tiếng gió hú qua các khe đá dốc núi hiểm trở.
Dinh thự của Lý tri huyện hiện lên trong màn đêm hệt như một con quái vật đá khổng lồ đang ngủ say. Cổng lớn bằng gỗ lim dày dặn được canh gác nghiêm ngặt bởi tám tên nha dịch trang bị eo đao tiêu chuẩn, tay cầm đuốc dầu cháy lập lòe dưới mái hiên. Dọc theo tường đá cao trơn trượt hằng chục thước, cứ mỗi nửa khắc lại có một toán tuần tiễu bọc giáp sắt đi qua.
Lục Vũ và A Phúc ẩn nấp sau một bức tường đổ nát đối diện phủ huyện. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của Lục Vũ hoạt động đến cực hạn. Anh ngửi thấy mùi ẩm ướt của đá rêu phong, mùi kim khí han rỉ của giáp sắt lính gác, và hướng gió đông nam đang thổi mạnh từ đỉnh núi tuyết xuống thung lũng.
“Gió thổi từ hướng đông nam, đi thẳng vào cổng chính và hành lang dẫn đến thư phòng.” Lục Vũ thầm nghĩ trong lòng, tay trái khẽ vuốt nhẹ lên chiếc Lò đất nung giữ nhiệt xách theo bên hông.
Trong chiếc lò đất nhỏ này, Lục Vũ đã chuẩn bị sẵn một loại than củi Thông Khô cháy âm ỉ không khói, bên trên rải một lớp bột mỏng đặc biệt. Đó là hỗn hợp lá trà đắng Tuyết Sơn hoang dã kết hợp với hạt đậu xanh vỏ mỏng và một ít cam thảo đất hoang được nghiền mịn—một phương pháp tâm lý chiến độc đáo mang tên Hương trà dẫn dụ sát khí.
“A Phúc, đặt lò than ở đầu gió, ngay góc vách đá phía đông nam.” Lục Vũ thì thầm chỉ dẫn.
A Phúc nhanh nhẹn di chuyển vô thanh như một bóng ma xám trong đêm tối, đặt chiếc lò đất vào đúng vị trí Lục Vũ yêu cầu. Lục Vũ cầm chiếc quạt giấy rách, dùng lực cổ tay trái dẻo dai khẽ quạt nhẹ, hướng luồng khí nóng bốc lên từ lò than đi theo chiều gió đông nam thổi thẳng vào cổng chính Phủ Huyện Lệnh.
Chỉ một lát sau, một mùi hương trà ngọt ngào, ấm áp nhưng vô cùng nồng nàn bắt đầu khuếch tán ra không khí ẩm ướt. Mùi hương ấy không hề gắt, ngược lại vô cùng dịu ngọt, mang theo vị thanh mát của tuyết tan và hơi ấm của thảo mộc ngải cứu.
Những tên lính gác nha môn đang đứng co rúm người dưới cơn mưa lạnh buốt, kinh mạch toàn thân co quắp vì gió lạnh, đột ngột ngửi thấy mùi hương trà ấm áp này. Khứu giác của chúng bị kích thích mạnh mẽ. Theo phản xạ tự nhiên của cơ thể phàm nhân, chúng bắt đầu hít thở thật sâu để tận hưởng hơi ấm ngọt ngào đang lan tỏa trong không khí.
“Mùi gì mà thơm thế này? Giống như mùi trà sâm quý hiếm của quan huyện lệnh hay uống...” Một tên nha dịch lầm bầm, mi mắt gã bỗng chốc nặng trĩu.
“Ừ... ấm áp quá... tự nhiên thấy buồn ngủ thế không biết...” Tên lính gác bên cạnh ngáp dài một tiếng, tựa người vào cột gỗ lim cổng chính, đầu óc mơ màng.
Hương trà dẫn dụ sát khí của Lục Vũ thực chất là một liệu pháp y lý đông y cổ truyền tinh vi. Bột trà đắng Tuyết Sơn khi đốt trên than thông khô gặp hơi nước ẩm sẽ giải phóng một lượng lớn tinh dầu làm giãn nở mạch máu phế quản, kết hợp với vị ngọt của cam thảo đất kích thích tuyến thần kinh phó giao cảm của cơ thể người phàm, làm giảm phản xạ cảnh giác tự nhiên và gây ra trạng thái thư giãn, buồn ngủ cực nhanh trong đêm tối lạnh giá.
Chỉ trong vòng nửa canh giờ, toàn bộ tám tên lính gác cổng chính và toán tuần tiễu hành lang đều rơi vào trạng thái lơ mơ, mắt nhắm nghiền, đầu gục xuống chuôi đao, hoàn toàn mất đi khả năng cảnh giác.
“A Phúc, lính gác đã ngủ say. Hành động thôi.” Lục Vũ khẽ ra hiệu.
A Phúc gật đầu, khinh công Thiết Bản Kiều lướt nhẹ không tiếng động qua cổng chính. Thân hình vạm vỡ của gã phu xe câm lặng lách qua khe hở cửa sổ thư phòng, đột nhập vào bên trong dinh thự Lý tri huyện.
Lục Vũ vẫn đứng tĩnh lặng sau bức tường đổ nát đối diện, dải băng vải xám hướng thẳng về phía phủ huyện. Thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh của anh tập trung hoàn toàn vào mọi động tĩnh bên trong tòa nhà đá. Anh nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa sổ, tiếng ngáy đều đặn của lính gác, và tiếng bước chân vô thanh của A Phúc đang di chuyển dọc theo lối hành lang hẹp dẫn xuống hầm ngầm.
A Phúc lách qua tủ sách thư phòng kiên cố, đẩy nhẹ tấm ván đá ngụy trang để bước xuống bậc thang dẫn vào mật thất. Không gian hầm ngầm tối tăm, ẩm ướt, bốc mùi rêu phong và mùi hôi thối của những rương muối lậu tích trữ lâu ngày.
Giữa mật thất đá, một chiếc rương sắt lớn nạm đồng rỉ sét đặt trên bục đá kiên cố. A Phúc tiến lại gần, bàn tay Thiết Sa Chưởng thô ráp khẽ chạm vào ổ khóa sắt dày dặn. Nhưng ngay khi ngón tay gã vừa khẽ chạm vào chốt khóa, một âm thanh cực nhỏ vang lên từ vách đá phía sau.
“Cạch... rắc...”
Đó là tiếng xê dịch của một bánh răng đồng rỉ sét cổ đại, kích hoạt hệ thống bẫy châm độc tự động được chôn ngầm trong tường đá. Một loạt kim châm tẩm kịch độc thạch thô chuẩn bị phóng ra từ các lỗ nhỏ trên vách mật thất nhắm thẳng vào lưng A Phúc.
Cách xa hàng chục trượng ngoài phủ huyện, đôi tai của Lục Vũ khẽ động. Anh nghe thấy tần số âm thanh cơ quan lò xo nén rít nhẹ vô cùng tinh vi bốc lên từ lòng đất.
“Huýt...!!!”
Lục Vũ lập tức đưa tay lên miệng, huýt ra một tiếng sáo ngắn sắc lẹm, giả tiếng chim đêm kêu lạnh buốt dội thẳng vào cửa sổ thư phòng.
Nghe thấy tín hiệu báo động đặc biệt của sư phụ, A Phúc phản xạ cực nhanh. Gã lập tức thu tay về, ngã nhào người nằm rạp xuống nền đá lạnh buốt hầm ngầm.
“Vút! Vút! Vút!”
Hàng chục cây kim châm nhỏ màu xanh xám phóng ra xé gió, găm chặt vào bức tường đối diện ngay trên đỉnh đầu A Phúc, phát ra những tiếng cắm phầm phập khô khốc. Chất kịch độc tẩm trên kim châm sủi bọt trắng xóa ăn mòn thớ đá vôi bốc mùi hăng hắc.
A Phúc nín thở vượt qua cơn nguy hiểm trong gang tấc. Gã đứng dậy, dùng sức mạnh ngoại gia Thiết Sa Chưởng bẻ gãy chốt khóa rương sắt đã bị vô hiệu hóa cơ quan bẫy rập.
Bên trong rương sắt, ngoài hàng trăm thỏi bạc vụn ngân lượng biên trấn và các sổ sách muối lậu phi pháp, gã tìm thấy một chiếc hộp sắt nhỏ màu đen bám mùi dầu bóng của mật thám. Gã mở hộp sắt ra, bên trong cất giấu một bức thư mật được đóng dấu sáp đỏ hình mặt nạ sắt—ký hiệu của Đông Xưởng triều đình.
A Phúc giắt bức thư mật sát ngực, nhanh nhẹn rút lui qua đường cửa thông gió hầm ngầm, lướt qua những toán lính gác vẫn đang ngủ mê mệt dưới tác dụng của hương trà, quay trở lại vách đá nơi Lục Vũ đang chờ sẵn.
“Lấy được rồi chứ?” Lục Vũ trầm giọng hỏi.
A Phúc không nói, đưa bức thư mật sũng nước mưa vào tay trái Lục Vũ.
Lục Vũ dùng những ngón tay thon dài dẻo dai sờ soạng lên phong thư. Xúc giác nhạy bén của anh lập tức cảm nhận được những vết khắc chìm nổi của con dấu sáp đỏ hình mặt nạ sắt và nét chữ thô ráp của Lý tri huyện viết gửi về kinh thành.
Anh khẽ bóc phong thư, đưa sát lên mũi ngửi nhẹ. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh lập tức phân tách mùi mực tàu rẻ tiền trộn lẫn mùi nhựa thông sấy khô—thứ mực chuyên dùng của nha môn biên cương—và một mùi hương vô cùng tinh vi bám trên giấy lụa. Đó là mùi bột đồng rỉ sét tanh nồng của những hòm bạc phi pháp và mùi dầu thắp thượng hạng chỉ có ở hoàng cung kinh thành.
“Sự cấu kết giữa Lý tri huyện và Hắc Sa Bang thực chất chỉ là bề nổi của tảng băng chìm.” Lục Vũ trầm giọng, gương mặt anh biến đổi sắc lạnh dưới màn mưa đêm. “Bức mật thư này ghi rõ toàn bộ số tiền thuế lậu thu được từ muối lậu và dược liệu giả biên cương đều được Lý tri huyện chuyển trực tiếp về kinh thành cho một tổng giám Đông Xưởng đứng sau bảo kê để mua chức quyền và tài trợ cho Thiên Độc Môn chế tạo vô sắc vô vị độc.”
Chân tướng chấn động này khiến lồng ngực Lục Vũ thắt lại đau đớn. Món nợ máu diệt môn Lục gia y quán mười lăm năm trước và cái chết thảm thương của Mã Thiên Bá hóa ra đều bắt nguồn từ một âm mưu đen tối vây cánh triều đình vượt xa tầm kiểm soát của một bang hội nhỏ vùng biên trấn.
“Kẻ đứng sau thực sự là Đông Xưởng...” Lục Vũ lẩm bẩm, bàn tay trái của anh siết chặt bức mật thư đến mức giấy lụa nhăn nhúm lại.
Ngay khi Lục Vũ vừa cất bức mật thư sát ngực dưới lớp áo bào thô, thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh của anh bất ngờ phát hiện ra một âm thanh lạ vang lên từ phía cổng chính Phủ Huyện Lệnh. Tiếng bước chân dồn dập, loảng xoảng xích sắt của một toán tuần tra mới đang tiến lại gần, kèm theo tiếng hét thất thanh đầy phẫn nộ của Vương Tổng quản vừa tỉnh dậy phát hiện mật thất bị đột nhập.
“Mật thất bị trộm rồi! Có kẻ đột nhập hầm ngầm! Mau phong tỏa toàn bộ cửa ngõ ra vào trấn, truy bắt gã mù và đồng bọn ngay lập tức!” Tiếng hét của Vương Tổng quản xé rách màn đêm sương mù dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!