Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Ẩn Náu Y Quán

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nước sông Ly Giang vỗ vào mạn thuyền gỗ thông mục rỗng nghe rã rời như tiếng xương khớp của một gã phu già rạn nứt. Gió đêm từ Đầm lầy Hắc Thủy thổi qua rặng lác, mang theo mùi sương muối buốt lạnh và vị chát lợ của nhựa độc đang âm thầm gặm nhấm những thớ gỗ ẩm ướt. Con đò của Tạ Lão Thuyền Sa khẽ rùng mình, lướt qua một bãi bùn lầy ngoại vi trước khi cập hẳn vào một bến hoang vắng khuất sau những rặng dừa nước cao quá đầu người.


Lục Vũ đứng ở mũi thuyền, dải băng vải xám quấn ngang mắt anh đã sũng nước mưa lạnh. Bàn tay phải giấu dưới vạt trường bào vải thô xanh nhạt sờn rách khẽ co rút dữ dội. Cơn hỏa độc tích tụ từ trận cháy quán trà Thính Vũ Trà Hiên gặp phải cái lạnh buốt của nước sông ngấm qua lớp băng vải, tạo thành những luồng đau nhức tàn nhẫn buốt nhói tận xương tủy. Anh phải nghiến chặt răng, dùng bàn tay trái dẻo dai nắm chặt lấy khung sắt rỉ sét của chiếc quạt giấy rách để giữ vững trọng tâm phàm nhân không nội lực của mình.


"Lục trà sư, cập bến hữu ngạn rồi." Giọng Tạ Lão Thuyền Sa trầm và khàn đặc vang lên từ phía đuôi lái. "Mạn thuyền bị nhựa độc ăn mòn rò rỉ nước nặng lắm, lão phải ở lại đây trong đêm để trét dầu rái và vá lại thớ gỗ. Các vị phải lén vào trấn ngay, chậm trễ là không kịp."


A Phúc không nói một lời, tấm lưng gấu vạm vỡ khom xuống cõng lấy Mã Tiểu Bảo. Cậu thiếu niên thiếu tiêu đầu lúc này đã kiệt sức sau cơn khóc thương cha, lòng bàn tay phải rách da tuy đã được Lục Vũ đắp bã trà Tuyết Sơn hoang dã cầm máu nhưng cơ thể vẫn run rẩy nhẹ vì lạnh. Tiểu Đào lầm lì bám sát sau lưng A Phúc, hai tay ôm khư khư chiếc hòm gỗ chứa Ấm Tử Sa cổ nhị lớp "Vô Trần" bọc trong tấm vải thô tránh nước sông xâm nhập.


Lục Vũ hít một hơi thật sâu. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh lập tức tách biệt mùi bùn lầy tanh nồng để đón nhận một luồng hương quen thuộc tỏa ra từ phía con hẻm nhỏ dốc đá ngoại vi trấn. Đó là mùi khói than ngải cứu ấm áp trộn lẫn vị ngọt dịu của cam thảo đất và mùi gỗ bách mục nát đặc trưng của một y quán nghèo.


"Đi theo hướng đông nam, cách bến đá này ba mươi bước chân." Lục Vũ trầm giọng chỉ dẫn, tay trái khẽ dắt lấy vạt áo thô của Tiểu Đào. "Mùi thuốc bắc của Tống đại phu ở ngay phía trước."


Cả nhóm bước đi vội vã trong bóng tối nhập nhoạng của màn sương mù dày đặc. Con hẻm nhỏ ngoại vi trấn Biên Thùy vắng ngắt, chỉ có tiếng mưa giông rả rích gõ vào những mái lá mục nát. Khi bước chân của họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ sờn cũ bốc mùi thuốc bắc nồng nặc, Lục Vũ khẽ dùng đầu nan quạt sắt gõ nhẹ lên cánh cửa theo một nhịp điệu đặc biệt—ba tiếng ngắn, một tiếng dài. Đây là ký hiệu trao đổi thảo dược quen thuộc giữa anh và vị y sĩ nghèo trước đây.


Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra một khe hở nhỏ. Một gương mặt gầy gò nhăn nheo, đôi mắt sau cặp kính gọng đồng mờ đục cảnh giác nhìn ra ngoài. Nhận ra dải băng vải xám của vị trà sư mù, Tống đại phu hốt hoảng mở rộng cửa, nhanh chóng kéo cả nhóm vào trong rồi gài chặt then sắt.


"Lục trà sư! Trời đất ơi, toàn trấn đang truy nã cậu tội phản nghịch giết phó đà chủ Thiết Vô Tình! Sao cậu còn dám quay lại đây?" Tống đại phu run rẩy thì thầm, giọng nói đầy sợ hãi nhưng bàn tay già nua vẫn chu đáo rót một bát nước ấm đưa cho Mã Tiểu Bảo.


"Tống đại phu, ân tình này Lục Vũ ghi tạc." Lục Vũ khẽ cúi đầu tạ ơn, giọng nói vẫn giữ được sự tĩnh lặng như nước hồ thu. "Đò của chúng tôi bị hỏng, Mã Tiểu Bảo và Tiểu Đào cần một nơi ẩn náu tạm thời qua đêm nay."


Tống đại phu thở dài, dẫn họ lùi sâu vào gian phòng trong của y quán—nơi chỉ có vài chiếc chõng tre cũ kỹ và những chiếc hòm gỗ đựng thảo dược ám mùi ngải cứu. Nhưng ngay khi A Phúc vừa đặt Mã Tiểu Bảo nằm xuống chõng, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía sau.


Tiểu Đào đột ngột ngã quỵ xuống đất cát, chiếc hòm gỗ chứa ấm Tử Sa tuột khỏi tay nàng, va vào chân bàn gỗ phát ra một tiếng động khô khốc.


Lục Vũ giật mình, lập tức quỳ xuống sờ soạng. Bàn tay trái của anh chạm vào bả vai nhỏ nhắn của cô bé câm, cảm nhận được toàn thân nàng đang run rẩy dữ dội. Khi tay anh lướt xuống cánh tay phải của Tiểu Đào, một luồng khí lạnh buốt thấu xương truyền qua lớp vải thô xanh nhạt khiến đầu ngón tay anh tê rần.


"Tiểu Đào!" Lục Vũ thảng thốt gọi.


Anh khẽ vén tay áo của cô bé lên. Khứu giác nhạy bén của anh lập tức ngửi thấy một mùi tanh nhẹ, ngọt lịm nhưng lạnh lẽo bốc lên từ vết xước nhỏ nơi cổ tay nàng. Đó là mùi Nhựa trúc đen tẩm trên Lưới sắt tẩm độc Hắc Sa của Tào Mãnh lúc trước. Khi chiếc lưới sắt bị nước sôi trăm độ nung chảy, một lượng tàn dư nhựa độc cực nhỏ đã vô tình bắn bám vào vạt áo của Tiểu Đào trong lúc hỗn chiến vượt sông. Cô bé câm lặng lẽ chịu đựng, không hề phát ra tiếng động nào, khiến độc tố Nhất Phẩm Độc (Tê Độc) có đủ thời gian ngấm qua vết xước nhỏ ngoài da, xâm nhập vào kinh mạch ngoại vi.


Lúc này, toàn bộ cánh tay phải của Tiểu Đào đã chuyển sang màu tím tái, lạnh ngắt như băng đá và hoàn toàn mất đi cảm giác cử động. Các ngón tay nhỏ nhắn co quắp lại, mạch đập nơi cổ tay yếu ớt đến mức gần như ngưng trệ.


"Là Tê Độc của Hắc Sa Bang!" Tống đại phu kinh hoàng kêu lên khi nhìn thấy làn da tím tái của cô bé. "Chất độc nhựa trúc đen này vô cùng tàn bạo, nếu không trục độc ngay trong vòng nửa canh giờ, kinh mạch cánh tay sẽ hoại tử hoàn toàn, vĩnh viễn phế bỏ!"


Tống đại phu vội vàng quay người lục lọi trong hòm thuốc gỗ bách, lấy ra một lọ gốm nhỏ chứa hỗn hợp thảo dược kháng độc thông thường. Lão dùng muỗng tre múc một ít thuốc đắp màu xanh xám, định bôi lên vết xước ngoài da của Tiểu Đào.


Nhưng ngay khi chất thuốc vừa chạm vào làn da tím tái của cô bé, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Chất thuốc đắp lập tức sủi bọt xám xịt, tỏa ra một làn khói mỏng bốc mùi khét lẹt hôi thối. Độc tính nhựa trúc đen quá mạnh và có tính axit cao, nó lập tức trung hòa và phá hủy hoàn toàn dược tính của thảo dược thông thường, khiến vết thương càng thêm sưng tấy.


"Không được dùng thuốc đắp thông thường!" Lục Vũ ngăn tay Tống đại phu lại, giọng nói đanh thép đầy quyết đoán. "Nhựa trúc đen là loại độc chất gốc nhựa cây dẻo dai, tính bám dính cực mạnh. Thuốc đắp thông thường không thể thẩm thấu qua lớp nhựa độc đã đông cứng để vào kinh mạch, ngược lại sẽ làm bít lỗ chân lông, khiến độc tính chạy ngược vào tim."


"Vậy... vậy phải làm sao? Y quán của lão không có những linh dược quý hiếm của thế gia!" Tống đại phu hoảng hốt, mồ hôi hột chảy dài trên trán.


"Chúng ta cần dùng trà đạo y lý để dẫn dắt kinh mạch." Lục Vũ trầm giọng nói, dải băng vải xám hướng thẳng về phía chiếc hòm gỗ chứa ấm cổ. "Tiểu Đào, ráng chịu đau một chút. Anh sẽ giúp em trục độc."


Lục Vũ dùng bàn tay trái dẻo dai mở hòm gỗ, lấy ra chiếc Ấm Tử Sa cổ nhị lớp "Vô Trần". Dù lòng bàn tay phải của anh đang co rút đau đớn dữ dội dưới lớp băng vải, anh vẫn dùng răng cắn chặt để giữ thăng bằng, tay trái nhanh nhẹn múc nước suối tinh khiết còn sót lại đổ vào ấm. Anh đặt ấm lên chiếc Lò đất nung giữ nhiệt nứt nhẹ mà A Phúc vừa mang vào từ dưới đò, thúc giục lửa than thông khô cháy đỏ rực.


Trong lúc chờ nước sôi, Lục Vũ sờ soạng bên hông, lấy ra một chiếc hũ đất nung nhỏ ám màu khói than chứa bã trà Tuyết Sơn hoang dã ủ men—thứ bã trà có tính kiềm hàn cực cao nhờ quá trình lên men tự nhiên. Đồng thời, từ trong đai lưng vải thô, anh lấy ra một cuộn sợi nhỏ màu xám nhạt sần sùi. Đó chính là Tơ tằm thấm trà—những sợi tơ tằm cực mỏng đã được ngâm ủ trong dịch trà giải độc hoang dã suốt nhiều tháng trời, có khả năng dẫn nước và dược tính cực tốt.


"Tống đại phu, cho tôi mượn một cây châm bạc dài nhất của ông." Lục Vũ ra lệnh.


Tống đại phu vội vàng đưa cây châm bạc dài bốn tấc cho anh. Lục Vũ đón lấy châm bạc bằng tay trái. Thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh của anh lúc này tập trung hoàn toàn vào tiếng reo sủi bọt của nước trong ấm Tử Sa. Khi tiếng nước reo chuyển từ tiếng trầm đục sang tiếng lách tách thanh mảnh—dấu hiệu nước đạt đúng một trăm độ sôi liên tục—anh nhanh tay rót nước sôi vào một chiếc chén đất nung Kiến Diêu đã thả sẵn lá trà hoang dã Tuyết Sơn đậm đặc.


Hương trà Tuyết Sơn thanh khiết, lạnh buốt lập tức bốc lên ngùn ngụt, xua tan bớt mùi thuốc bắc ẩm mốc của y quán. Lục Vũ thả sợi tơ tằm thấm trà vào bát trà Tuyết Sơn đang sôi sùng sục. Sợi tơ tằm hút dịch trà Tuyết Sơn đậm đặc nhanh chóng trương nở, tỏa ra một màu xanh nhạt lấp lánh dưới ánh đèn dầu mờ ảo.


"A Phúc, giữ chặt bả vai và cánh tay của Tiểu Đào. Tuyệt đối không để con bé cử động." Lục Vũ nghiêm giọng.


A Phúc bước tới, hai bàn tay Thiết Sa Chưởng thô ráp nhẹ nhàng nhưng kiên cố khóa chặt bả vai của cô bé câm. Tiểu Đào nhìn sư phụ bằng đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt, nhưng cô bé khẽ gật đầu, cắn chặt môi để chuẩn bị chịu đựng.


Lục Vũ dùng ngón tay trỏ của bàn tay trái lướt nhẹ dọc theo đường kinh mạch tím tái trên cánh tay Tiểu Đào. Sự nhạy cảm xúc giác của vị trà sư mù giúp anh xác định chính xác ba huyệt vị đang bị độc tính bít kín: huyệt Dương Trì, huyệt Ngoại Quan và cuối cùng là huyệt Thập Tuyên nơi đầu ngón tay.


Anh luồn sợi tơ tằm thấm trà đã sũng dịch trà Tuyết Sơn nóng bỏng vào khe rãnh nhỏ ở đuôi cây châm bạc.


"Bắt đầu!"


Lục Vũ ra chiêu chớp nhoáng. Cây châm bạc mang theo sợi tơ tằm thấm trà đâm nhẹ nhưng dứt khoát xuyên qua huyệt Thập Tuyên nơi đầu ngón tay trỏ của Tiểu Đào, luồn sợi tơ chạy dọc dưới da men theo đường kinh mạch bị tắc nghẽn lên đến huyệt Ngoại Quan.


"Ưm...!!!"


Tiểu Đào trợn trừng mắt, toàn thân co giật mạnh vì cơn đau đớn thể xác cực hạn. Sợi tơ tằm nóng bỏng tẩm trà Tuyết Sơn luồn dưới da thịt hệt như một sợi dây nung đỏ đang cào xé kinh mạch nàng. Nhưng cô bé câm lặng tuyệt đối, không hề phát ra một tiếng khóc nào, hai bàn tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo thô của A Phúc đến mức rách tả tơi.


Lục Vũ không hề dao động. Tay trái anh di chuyển cực kỳ uyển chuyển, kéo nhẹ sợi tơ tằm để dịch trà Tuyết Sơn đậm đặc giải phóng tính hàn thanh nhiệt trực tiếp vào bên trong huyết quản. Tơ tằm có tính dẫn nước vô song, khi ngâm dịch trà Tuyết Sơn đậm đặc sẽ hoạt động như một đường ống dẫn nhỏ, đưa dược tính giải độc đi sâu vào tận ngóc ngách của hệ thống kinh mạch bị tê liệt nhanh hơn gấp mười lần việc uống thuốc thông thường.


Dưới tác động của trà Tuyết Sơn mang tính hàn cực mạnh, chất độc Nhựa trúc đen đang đông cứng trong mạch máu bắt đầu bị phân hủy, nung chảy và mất tính bám dính. Làn da tím tái dọc theo đường luồn tơ tằm bắt đầu xuất hiện những vệt đỏ hồng của máu lưu thông trở lại.


Ngay lập tức, Lục Vũ dùng tay trái múc một nắm bã trà hoang dã Tuyết Sơn ủ men ấm từ hũ đất nung, đắp chặt lên vết xước ngoài da nơi cổ tay Tiểu Đào (Ủ bã trà hút độc).


"Hút!" Lục Vũ trầm giọng quát.


Bã trà ủ men có tính kiềm ấm cực cao khi tiếp xúc với vết xước ngoài da lập tức tạo ra một lực hút thẩm thấu mạnh mẽ. Chất nhựa độc Nhựa trúc đen mang tính axit bị lực kiềm của bã trà kéo ngược từ trong kinh mạch ra ngoài bề mặt da.


"Khục... khục..."


Tiểu Đào ho nhẹ lên hai tiếng. Từ đầu huyệt Thập Tuyên nơi châm bạc vừa rút ra, một dòng máu đen kịt, đặc quánh và bốc mùi tanh nồng của nhựa trúc đen đột ngột chảy ra loang lổ trên tấm vải thô lót chõng tre. Dòng máu đen chảy đến đâu, bã trà đắp trên cổ tay nàng sủi bọt xám xịt đến đó, hút sạch hoàn toàn độc tố tàn dư ngoài da.


Chỉ sau mười nhịp thở, dòng máu đen kịt chảy ra từ huyệt Thập Tuyên nhạt dần rồi chuyển sang màu đỏ hồng tươi tắn. Cánh tay phải của Tiểu Đào dần dần ấm trở lại, màu tím tái biến mất hoàn toàn, làn da khôi phục lại sắc hồng hào tự nhiên. Cô bé khẽ cử động được các ngón tay nhỏ nhắn, mệt mỏi tựa đầu vào vai A Phúc thiếp đi.


"Trục độc thành công rồi!" Tống đại phu thở phào nhẹ nhõm, kinh ngạc nhìn sợi tơ tằm thấm trà nhuốm đen xám vừa được Lục Vũ rút ra. "Dùng tơ tằm thấm trà dẫn dược trực tiếp vào kinh mạch... Y lý trà đạo của Lục gia quả thực là thần kỳ vô song! Lão sống cả đời ở biên thùy chưa từng thấy thủ pháp nào tinh diệu đến thế!"


Lục Vũ khẽ lau mồ hôi trên trán bằng vạt áo trái. Bàn tay phải bị bỏng của anh lúc này đau nhức dữ dội do phải vận lực giữ thăng bằng trong suốt quá trình trị độc. Anh khẽ quấn chặt lại lớp băng vải xám, giọng nói mệt mỏi nhưng thanh thản: "Tiểu Đào đã qua khỏi nguy hiểm, kinh mạch cánh tay không bị tổn hại. Tống đại phu, phiền ông băng bó lại vết xước cho con bé bằng cam thảo đất hoang để dưỡng da."


Tống đại phu vội vàng gật đầu, nhanh nhẹn dùng vải gạc sạch quấn lại cổ tay cho Tiểu Đào. Mã Tiểu Bảo ngồi bên chõng tre bên cạnh, chứng kiến toàn bộ quá trình trị độc đầy đau đớn nhưng tinh diệu của Lục Vũ, đôi mắt đỏ ngầu của cậu thiếu niên bớt đi vài phần căm hận nông nổi, thay vào đó là một sự kính phục sâu sắc.


"Lục thúc..." Mã Tiểu Bảo khẽ nói, giọng khàn đặc. "Cháu... cháu hiểu rồi. Nếu lúc trước cháu nghe lời thúc, không nông nổi vung đao chém lưới độc, đao của cháu đã không bị hỏng, và tay cháu cũng không bị tê dại làm vướng chân mọi người."


Lục Vũ khẽ vỗ nhẹ lên vai cậu thiếu niên nghĩa sĩ. "Tiểu Bảo, cha cháu hy sinh mạng sống để bảo vệ chúng ta, không phải để cháu dùng sự nóng nảy đi nộp mạng cho Hắc Sa Bang. Muốn báo thù cho Biên Thùy Tiêu Cục, cháu phải học cách điềm tĩnh như dòng nước trà, biết lúc nào cần nhẫn nhịn, lúc nào cần dứt điểm."


Mã Tiểu Bảo cúi đầu, siết chặt nắm tay trái, im lặng tiếp thu lời dạy của vị trà sư mù.


Trong gian phòng y quán ấm áp mùi thuốc bắc, sự yên bình tạm thời vừa mới nhen nhóm thì bất ngờ bị dập tắt bởi một tiếng kẽo kẹt nhẹ từ phía cửa sổ phòng ngoài.


Tống đại phu vừa đi ra ngoài lấy thêm gạc băng, đột ngột quay trở lại với gương mặt tái mét không còn một giọt máu. Lão giả run rẩy đến mức chiếc hòm thuốc bằng gỗ bách trên tay suýt rơi xuống đất, đôi mắt đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào Lục Vũ.


"Lục... Lục trà sư... không ổn rồi!" Tống đại phu thì thầm một cách đứt quãng, giọng nói chứa đựng sự kinh hoàng tột độ.


"Có chuyện gì vậy, Tống đại phu?" Lục Vũ khẽ nghiêng đầu, thính giác nhạy bén của anh lập tức phát hiện ra nhịp tim đập nhanh hỗn loạn của vị y sĩ già.


"Vừa rồi... lão nhìn qua khe cửa sổ ngoài ngõ..." Tống đại phu nuốt nước bọt cái ực, cố gắng giữ giọng nhỏ nhất có thể. "Vương Tổng quản của nha môn... đang dẫn theo hàng chục nha dịch trang bị đao kiếm tuần tra nghiêm ngặt. Lão lén nghe thấy chúng nói chuyện... Lý tri huyện đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ cửa ngõ biên trấn. Vương Tổng quản đang trực tiếp dẫn lính rà soát từng nhà dân, đặc biệt là tất cả các y quán, tiệm thuốc trong trấn để tìm kiếm những người có vết thương bỏng hoặc vết chém ngoài da do hỏa hoạn đêm qua!"


Lời Tống đại phu vừa dứt, không gian trong gian phòng thuốc bỗng chốc đông cứng lại lạnh buốt.


Lục Vũ khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy nan sắt rách trong tay trái. Anh biết, vết bỏng sém đen phồng rộp ở bàn tay phải của mình và vết thương rách da của Mã Tiểu Bảo chính là những dấu vết rõ ràng nhất không thể che giấu nếu lính gác nha môn xông vào lục soát.


Từ phía con ngõ nhỏ dốc đá ngoài kia, tiếng bước chân dồn dập của hàng chục đôi giày da nện xuống thềm đá sũng nước mưa bắt đầu vang lên loảng xoảng, kèm theo tiếng xích sắt va chạm và tiếng quát tháo thô lỗ của lính tuần nha môn đang tiến lại gần y quán cự ly cực ngắn. Sát cơ của quan phủ tham lam đang siết chặt lấy nơi ẩn náu cuối cùng của họ hệt như một chiếc lưới độc vô hình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!