Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Độc Trảo Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù trên sông Ly Giang lúc nửa đêm không còn mang cái lạnh thanh khiết của gió tuyết biên thùy, mà bắt đầu đặc quánh, nặng nề và vương vất một mùi hương ẩm mục đầy tử khí. Con đò gỗ nhỏ của Tạ Lão Thuyền Sa trôi dạt vào vùng nước lặng, nơi dòng chảy của con sông biên giới bị bẻ ngoặt bởi những rặng dừa nước và cỏ lác cao quá đầu người. Gió sông thổi qua rặng lau sậy tạo nên những tiếng xào xạc câm lặng, tựa như hàng vạn bóng ma đang thì thầm trong bóng tối.


Lục Vũ ngồi xếp bằng ở mũi thuyền, dải băng vải xám quấn chặt ngang mắt anh đã bị hơi nước đầm lầy thấm đẫm, lạnh ngắt. Bàn tay phải bị bỏng nặng phồng rộp của anh giấu dưới lớp trường bào vải thô xanh sờn rách, thỉnh thoảng lại co rút dữ dội. Mỗi nhịp đập của mạch máu nơi cổ tay đều mang theo một cơn đau buốt nhói chạy thẳng vào xương tủy, nóng rát như thể hỏa độc của trận cháy quán trà Thính Vũ Trà Hiên vẫn đang âm thầm thiêu đốt kinh mạch anh. Lục Vũ nhắm chặt đôi mắt mù, khẽ nghiêng đầu. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh đang hoạt động đến cực hạn trong bóng tối.


Giữa mùi bùn non tanh nồng và mùi cỏ thối rữa đặc trưng của Đầm lầy Hắc Thủy hoang vu sát biên giới, Lục Vũ ngửi thấy một mùi hương vô cùng tinh vi, mỏng mảnh nhưng lại khiến sống lưng anh lạnh toát. Đó là mùi tanh nhẹ, ngọt lịm nhưng lại ẩn chứa vị chát buốt bám trên mạn thuyền gỗ phía sau lưng.


"Mùi độc tơ tằm..." Lục Vũ thầm nghĩ trong lòng.


Đó là tàn dư của chất độc Tam Phẩm Độc (Huyết Độc) bọc trên hỏa tiễn của Chu Sát lúc trước rơi vỡ, chất độc vô hình ấy đã kịp bám vào mạn thuyền gỗ ẩm ướt, đang âm thầm ăn mòn thớ gỗ tạo nên những bọt khí li ti không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Sự tàn khốc của tà độc Thiên Độc Môn là như thế, không màu, không tiếng động, nhưng một khi đã bám vào vật gì thì sẽ gặm nhấm cho đến khi mọi thứ mục rỗng.


Trong khoang đò tối tăm, Tiểu Đào đang lặng lẽ ôm chặt chiếc hòm gỗ chứa Ấm Tử Sa cổ nhị lớp "Vô Trần". Cô bé câm mười tuổi không hề phát ra một tiếng động nhỏ, nhưng đôi tai nhạy bén của nàng luôn chú ý lắng nghe từng hơi thở của sư phụ. Cạnh bên cô bé, Mã Tiểu Bảo đang ngồi ôm thanh đơn đao gãy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn đăm đăm vào khoảng không sương mù. Lòng bàn tay phải của cậu, nơi được Lục Vũ đắp bã trà Tuyết Sơn hoang dã ủ men đêm qua, nay đã dịu đau hẳn, vết rách da đã khép miệng nhưng tâm trí cậu thiếu niên mười mười bảy tuổi vẫn đầy rẫy sự căm hận nông nổi.


"Lục thúc..." Mã Tiểu Bảo khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy vì lạnh và phẫn nộ. "Cháu nghe thấy tiếng động lạ trong rặng lác phía trước. Có phải lũ tuần binh..."


"Không phải tuần binh," Lục Vũ trầm giọng ngắt lời, tay trái anh khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy nan sắt rách giắt bên hông. "Là Hắc Sa Bang. Mùi mỡ đao rẻ tiền và mùi nhựa độc này... nồng nặc hơn nhiều."


Lời Lục Vũ vừa dứt, từ phía rặng lau sậy rậm rạp bên mạn trái, một tiếng sáo tre ngắn ngủi, sắc lẹm đột ngột vang lên xé rách màn sương đêm. Ngay sau đó, tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng bùng phát dữ dội. Một chiếc thuyền bản phẳng lớn không mui, sơn đen kịt đột ngột lao ra từ bóng tối đầm lầy, chặn ngang luồng lạch duy nhất của con đò.


Trên mũi chiếc thuyền đen, một nam tử cao gầy mặc giáp da thú sờn cũ, gương mặt xương xẩu sắc lạnh hệt như một con diều hâu rình mồi hiện ra dưới ánh đuốc lập lòe. Đó là Tào Mãnh, đầu mục phụ trách tuyến đường muối lậu của Hắc Sa Bang tại vùng đầm lầy hiểm trở này. Gã cầm thanh đơn đao mỏng dính kịch độc rắn cát, cười một cách tàn nhẫn:


"Gã mù! Bang chủ Lôi Hổ đã có lệnh, kẻ nào mang đầu ngươi và chiếc ấm Tử Sa cổ về sẽ được thưởng ba trăm lượng vàng! Hôm nay, Đầm lầy Hắc Thủy này sẽ là nơi chôn xác của lũ chuột nhắt các ngươi!"


"Phóng lưới!" Tào Mãnh thét lớn, vung đao chỉ thẳng về phía con đò gỗ.


Bốn tên đao thủ vạm vỡ đứng sau lưng gã đồng loạt gầm lên, dùng hết sức lực hoành luyện ngoại gia vung cánh tay lực lưỡng. Một chiếc lưới sắt khổng lồ màu đen xám, nặng trịch được đan bằng những sợi thép mảnh như sợi chỉ nhưng cực kỳ dẻo dai, đột ngột phóng lên không trung. Đó chính là Lưới sắt tẩm độc Hắc Sa, bảo vật trấn bang của phân đà hạ lưu. Chiếc lưới sắt xòe rộng ra như một cánh dơi khổng lồ trong đêm tối, bao trùm toàn bộ không gian phía trên con đò gỗ, bịt kín mọi đường thoát hiểm.


Chứng kiến chiếc lưới sắt đang ụp xuống, Mã Tiểu Bảo không kiềm chế nổi sự nóng nảy của mình. Cậu nghĩ rằng với đao pháp của Biên Thùy Tiêu Cục, cậu có thể chém rách chiếc lưới để mở đường máu. Bất chấp lời dặn của Lục Vũ, Mã Tiểu Bảo vung thanh đơn đao gãy, vận kình lực nhảy vọt lên mũi thuyền, chém mạnh một chiêu "Bôn Lôi Đao" vào các mắt lưới sắt đang hạ xuống.


"Tiểu Bảo! Đừng chạm vào!" Lục Vũ hét lớn, nhưng đã quá muộn.


Lưỡi đao gãy của Mã Tiểu Bảo vừa chém trúng mắt lưới sắt, một tiếng rít chói tai "Xèo xèo!" bùng lên dữ dội. Chất Nhựa trúc đen tẩm dày đặc trên các sợi thép gặp kim loại lập tức sủi bọt xám xịt, tỏa ra một làn khói khét lẹt bốc mùi chua chát thấu xương. Độc tính ăn mòn của nhựa trúc đen cực mạnh, chỉ trong một chớp mắt, lưỡi đao thép của Mã Tiểu Bảo đã bị gặm nhấm đen kịt, xuất hiện những vết rỗ loang lổ như thể bị ngâm trong nước axit hàng chục năm. Độc khí men theo bản đao xộc thẳng vào tay cậu thiếu niên, khiến các ngón tay của cậu tê dại, mất cảm giác, thanh đao gãy tuột khỏi tay rơi xuống sàn thuyền gỗ.


"Á!" Mã Tiểu Bảo kêu lên một tiếng đau đớn, ngã nhào ra sàn thuyền, gương mặt tái nhợt vì kinh hoàng.


Chiếc lưới sắt tẩm độc vẫn tiếp tục ập xuống, chỉ còn cách đầu Lục Vũ chưa đầy ba thước. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của Lục Vũ lập tức phân tích cấu trúc của luồng khí độc đang bao phủ. Đó là Nhựa trúc đen – loại độc chất gốc nhựa cây có tính liên kết cực cao ở nhiệt độ thường, dẻo dai và không sợ đao chém, nhưng lại có một điểm yếu chí mạng: cấu trúc hữu cơ của nhựa cây hoang dã sẽ bị nung chảy, phân hủy và mất hoàn toàn tính kết dính khi gặp nhiệt độ cực cao từ nước sôi trăm độ.


"Tiểu Đào! Giữ lò! Nước sôi!" Lục Vũ hô lớn, tay trái anh di chuyển nhanh như chớp.


Tiểu Đào câm lặng nhưng hiểu ý sư phụ sâu sắc. Cô bé đã chuẩn bị sẵn chiếc Lò đất nung giữ nhiệt nạp đầy than củi thông khô cháy đỏ rực từ trước. Nước suối tinh khiết bên trong chiếc Ấm Tử Sa cổ nhị lớp "Vô Trần" đặt trên lò lúc này đã đạt đến giai đoạn cực nóng trăm độ, tiếng nước reo sủi bọt lách lách vang lên sắc lẹm trong thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh của Lục Vũ hệt như một bản nhạc dứt điểm.


Lục Vũ vươn bàn tay trái dẻo dai, nhấc bổng chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp nặng trịch ra khỏi lò than đỏ rực. Bàn tay phải bị bỏng của anh đau đớn đến mức run rẩy, nhưng anh vẫn dùng chân trái dậm mạnh xuống sàn thuyền để giữ thăng bằng, cổ tay trái vận lực hất mạnh.


Một dòng nước sôi tắp lự, trắng xóa và nóng bỏng như một dải lụa tuyết đột ngột bắn thẳng lên không trung, dội diện rộng vào chính giữa các mắt xích trung tâm của chiếc lưới sắt đang ụp xuống.


"Xèo xèo xèo!!!"


Một làn khói trắng dày đặc bốc lên nghi ngụt giữa mặt sông Ly Giang sương mù, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Chất Nhựa trúc đen tẩm trên lưới sắt khi gặp nước sôi trăm độ của ấm Tử Sa lập tức bị nung chảy hoàn toàn. Chất nhựa độc dẻo dai vốn dĩ liên kết chặt chẽ các sợi thép mảnh với nhau nay biến thành một thứ dung dịch lỏng màu xám đục, trơn tuột và mất hết tính liên kết, rơi lả tả xuống dòng nước sông lạnh ngắt.


Không còn lớp nhựa độc dẻo dai bảo vệ và giữ độ căng, chiếc lưới sắt Hắc Sa mất đi sự cân bằng lực kéo lực căng vật lý. Những sợi thép mảnh trở nên mềm nhũn, trơn tuột hệt như những sợi bún thiu, không thể bám vào mạn thuyền gỗ nữa mà trượt dài dọc theo mạn đò, chìm sâu xuống đáy bùn lầy của Đầm lầy Hắc Thủy.


"Cái gì?!" Tào Mãnh đứng trên mũi thuyền đen kinh hoàng tột độ, đôi mắt diều hâu trợn trừng nhìn chiếc lưới bảo vật của bang hội bị hóa giải một cách không tưởng chỉ bằng một dòng nước sôi của gã mù. "Lũ ăn hại! Mau nhảy sang chém chết chúng cho ta!"


Hai tên đao thủ Hắc Sa Bang vạm vỡ, tay cầm đơn đao bản rộng, lập tức vận kình lực khinh công nhảy vọt qua khoảng không mười bước chân, định áp sát sàn thuyền gỗ để tàn sát.


Nhưng chúng chưa kịp đặt chân lên sàn thuyền thì một bóng người khổng lồ, lầm lì như một ngọn núi đá đã chắn ngang lối đi. A Phúc bước ra từ khoang đò tối tăm, đôi bàn tay thô ráp đầy sẹo của y đột ngột vươn ra. Thiết Sa Chưởng cương mãnh vô song vận lực tối đa, hai lòng bàn tay đen bóng như sắt nguội đập mạnh trực diện vào hai lưỡi đao bản rộng đang chém xuống.


"Rắc! Rắc!"


Hai tiếng kim loại vỡ vụn vang lên giòn giã. Thanh đơn đao của hai tên đao thủ bị lực chưởng ngoại gia kinh hoàng của A Phúc bẻ gãy thành trăm mảnh vụn sắt rỉ. Không dừng lại ở đó, A Phúc xoay người tung hai cú đẩy bằng lòng bàn tay vào lồng ngực hai tên đao thủ, kình lực Thiết Sa Chưởng chấn động khiến xương sườn chúng gãy rạn, hộc máu đen ngã nhào rơi tõm xuống dòng nước chảy xiết.


Tào Mãnh thấy thế trận xoay chuyển quá nhanh, hai tên thuộc hạ đắc lực bị phế bỏ chỉ trong một chớp mắt, lòng kiêu ngạo của gã đầu mục lập tức biến thành nỗi sợ hãi tột cùng. Gã nhận ra gã mù pha trà này thực sự sở hữu một thứ trà đạo phản sát vô cùng quái dị, không cần dùng đao kiếm nhưng lại có thể khắc chế hoàn toàn tà độc của bang hội.


"Rút! Mau quay thuyền rút lui!" Tào Mãnh điên cuồng gào thét, tay trái giật mạnh mái chèo bẻ lái thuyền đen tháo chạy vào sâu trong rặng lau sậy tối tăm của đầm lầy.


Chiếc thuyền đen biến mất vào màn sương mù dày đặc, để lại sự yên tĩnh giả tạo bao trùm lên dòng sông Ly Giang. Con đò gỗ của Tạ Lão Thuyền Sa vẫn dập dềnh trôi trên mặt nước lặng, nhưng hiểm họa thực sự lúc này mới bắt đầu bộc lộ.


Lục Vũ khẽ hạ ấm Tử Sa xuống, bàn tay trái của anh run rẩy nhẹ vì kiệt sức phàm nhân, còn bàn tay phải bị bỏng nặng dưới lớp băng vải xám đang nhói lên từng cơn đau thắt lồng ngực do hít phải một lượng cực nhỏ khói độc nhựa trúc đen nung chảy. Anh khẽ hít một hơi thật sâu, Linh Nhãn Khứu Cảnh lập tức phát hiện ra một mùi khét lẹt, chua chát đang bốc lên ngay dưới chân mình.


"Lục trà sư... không ổn rồi!" Giọng Tạ Lão Thuyền Sa khàn đặc, đầy kinh hoàng vang lên từ phía khoang thuyền.


Chất Nhựa trúc đen tẩm độc trên lưới sắt lúc bị nung chảy bởi nước sôi trăm độ đã vô tình dripped loang lổ trên mặt sàn gỗ và mạn sườn trái của con đò gỗ. Chất độc lỏng màu xám đục ấy mang tính ăn mòn axit cực cao, đang sủi bọt trắng xóa "Xèo xèo...", gặm nhấm thớ gỗ thông cũ kỹ một cách tàn nhẫn. Những thớ gỗ mạn thuyền sát đường nước bắt đầu mục rỗng, nứt toác ra thành những khe hở nhỏ, nước sông Ly Giang lạnh buốt bắt đầu rò rỉ, tràn vào khoang đò tạo thành những vũng nước loang lổ.


"Nước tràn vào rồi! Thuyền sắp chìm nếu không tìm chỗ vá gỗ!" Mã Tiểu Bảo hoảng hốt kêu lên, tay trái ôm chặt lấy bàn tay phải đang bị tê dại do độc tính nhựa trúc.


Lục Vũ nhắm chặt đôi mắt mù, gương mặt anh tĩnh lặng nhưng đầy quyết đoán. Anh biết con đò gỗ không thể duy trì được lâu trên dòng nước xiết Ly Giang nữa. Họ bắt buộc phải cập bến khẩn cấp vào vùng hoang vắng ngoại vi để tìm nơi sửa thuyền và giải độc cho cánh tay của Mã Tiểu Bảo trước khi độc tính nhựa trúc đen ăn sâu vào kinh mạch hoại tử da thịt.


"Tạ Lão, hướng đò cập vào bến hoang vắng phía hữu ngạn," Lục Vũ trầm giọng ra lệnh, dải băng vải xám hướng thẳng về phía màn sương mù xám xịt phía trước. "Tống đại phu ở Y Quán ngoại vi trấn... chỉ có ông ấy mới có đủ thảo dược để chúng ta vá thuyền trị thương."


Con đò gỗ chao đảo dữ dội, nước sông lạnh buốt tiếp tục rò rỉ qua các thớ gỗ bị ăn mòn, đưa cả nhóm lướt nhanh vào bóng tối của đầm lầy chết chóc, hướng về phía bến bờ ngoại vi đầy rẫy sát cơ mới đang chờ đón.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!