Thủy Lộ Sương Mù
Hơi lạnh buốt của sông nước Ly Giang thấm qua lớp trường bào vải thô xanh sờn rách, quất thẳng vào da thịt Lục Vũ hệt như hàng vạn cây kim băng giá. Tiếng thác gầm rú dội vang từ vách đá hai bên bờ sông, biến dòng Ly Giang thành một con quái thú đang cuồng nộ gầm thét trong đêm tối sương mù dày đặc. Con đò gỗ cũ kỹ của Tạ Lão Thuyền Sa chao đảo dữ dội trên những ngọn sóng bạc đầu, dập dềnh hệt như một chiếc lá khô giữa lòng nước lũ.
Trong khoang đò ẩm ướt bốc lên mùi gỗ thông mục và mùi tro than thông khô còn sót lại từ chiếc lò đất nung đã nứt vỡ. Tiểu Đào ngồi thu mình trong góc, đôi tay gầy gò ôm chặt lấy chiếc hòm gỗ chứa ấm Tử Sa cổ nhị lớp "Vô Trần" như ôm giữ lấy sinh mệnh của chính mình. Bên cạnh cô bé, Mã Tiểu Bảo đang nghiến chặt răng, gương mặt trẻ tuổi tím tái vì lạnh và đau đớn. Lòng bàn tay phải của cậu rách một đường dài, máu tươi rướm ra lẫn với nước sông lạnh ngắt, kết quả của nỗ lực tuyệt vọng dùng thanh đao gãy chặt xích sắt neo bến đò lúc trước.
Lục Vũ ngồi xếp bằng ở mũi thuyền, dải băng vải xám trên mắt đã ướt sũng. Bàn tay phải bị bỏng nặng phồng rộp của anh co rút dữ dội dưới lớp vải quấn, từng cơn đau buốt nhói lên tận đại não mỗi khi con đò va chạm với sóng nước. Nhưng gương mặt anh vẫn tĩnh lặng như một mặt hồ không gió. Anh khẽ nghiêng đầu, khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh thu nhận mùi máu tươi tanh nồng tỏa ra từ tay Mã Tiểu Bảo.
"Tiểu Bảo, đưa tay đây," Lục Vũ trầm giọng nói, giọng nói của anh nhu hòa nhưng mang một sức nặng khiến người nghe không thể kháng cự.
Mã Tiểu Bảo run rẩy chìa bàn tay phải rách da ra. Lục Vũ dùng bàn tay trái dẻo dai sờ soạng, từ tốn lấy ra một chút bã trà Tuyết Sơn hoang dã ủ men còn sót lại trong chiếc hũ đất nung nhỏ dắt bên hông. Anh nhẹ nhàng đắp lớp bã trà mát lạnh lên vết thương đang rỉ máu của cậu thiếu niên. Tính kiềm ấm và dược tính thanh nhiệt của trà Tuyết Sơn lập tức thẩm thấu, làm dịu đi cơn đau nhức nhối, cầm máu ngay tức khắc.
"Ráng chịu đựng. Đừng vận lực bàn tay này trong vòng ba canh giờ, nếu không kinh mạch sẽ bị hàn khí của nước sông ăn mòn," Lục Vũ ôn tồn dặn dò, tay trái khéo léo xé một vạt áo thô của mình để băng bó vết thương cho cậu bé.
Mã Tiểu Bảo nhìn vệt băng vải thô trên tay, hốc mắt đỏ hoe, nghẹn ngào: "Lục thúc... cha cháu đã chết... cháu lại vô dụng không chặt nổi sợi xích..."
"Mạng của cháu là do cha cháu dùng cả tính mạng để đổi về. Sống sót đi qua khúc sông này mới là cách cháu báo hiếu cho ông ấy," Lục Vũ cắt ngang lời cậu, dải băng vải xám hướng thẳng về phía dòng nước đen ngòm phía trước.
Lúc này, Tạ Lão Thuyền Sa đang gồng mình ở đuôi thuyền, hai bàn chân trần bám chặt vào mạn gỗ trơn trượt. Lão ghì chặt cây sào tre đúc lõi sắt nặng trịch xuống dòng nước xiết, cố gắng giữ cho con đò không bị dòng nước xoáy xoay ngang. Sương mù trên sông Ly Giang lúc này đột ngột dày lên, trắng xóa và đặc quánh hệt như một tấm màn lụa khổng lồ nuốt chửng mọi ánh sáng. Tầm nhìn xa không quá năm bước chân.
"Lục trà sư! Sương mù dày quá, lão không nhìn rõ luồng lạch nữa rồi! Phía trước là bãi đá ngầm của khúc quanh Ly Giang, chỉ cần lệch một tấc là tan xác!" Giọng Tạ Lão Thuyền Sa khàn đặc, đầy lo âu vang lên giữa tiếng sóng gầm.
Lục Vũ đứng thẳng dậy, bước một bước vững chãi ra mũi thuyền. Gió sông thổi bạt vạt áo bào thô của anh, để lộ mảnh lụa mật thư giấu sát ngực. Anh nhắm chặt đôi mắt mù sau dải băng vải xám, vận dụng Tâm Nhãn Thính Cảnh đến cực hạn.
Trong thế giới bóng tối của Lục Vũ, tiếng gầm rú hỗn loạn của dòng sông bắt đầu phân rã thành những tần số âm thanh rõ rệt. Tiếng nước chảy xiết va vào vách đá nhô ra tạo nên những âm vang trầm đục, tiếng bọt sóng vỡ ra lách tách trên các rạn đá ngầm ẩn giấu dưới lòng sông bốc lên một tần số bén ngót. Định Vị Sương Mù Ly Giang kích hoạt, sơ đồ lập thể của lòng sông hiểm trở hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh hệt như một bức họa thêu nổi.
"Tạ Lão, giữ thẳng sào, chếch mũi thuyền sang trái ba thước! Có một rạn đá ngầm hình răng cưa ngay phía trước!" Lục Vũ hô lớn.
Tạ Lão Thuyền Sa không một chút nghi ngờ, lập tức dồn lực cánh tay bẻ lái. Con đò gỗ vừa nghiêng qua bên trái thì ngay sát mạn sườn phải, một tảng đá đen kịt, sắc nhọn như lưỡi đao nhô lên khỏi mặt nước xiết, sượt qua mạn thuyền tạo nên một tiếng rít ghê người "Rắc... rắc...". Mạn thuyền bị va quẹt nhẹ, bắn ra những dăm gỗ nhỏ, nhưng nhờ phản ứng kịp thời, con đò đã thoát khỏi hiểm cảnh bị xé rách đáy.
Nhưng hiểm họa không chỉ đến từ thiên nhiên.
Từ phía sau màn sương mù dày đặc, tiếng mái chèo xé nước dồn dập, nặng nề bỗng chốc vang lên, át cả tiếng sóng vỗ. Khứu giác nhạy bén của Lục Vũ giật mình động đậy. Anh ngửi thấy mùi dầu bóng chuôi kiếm rẻ tiền và mùi sắt rỉ nồng nặc bốc lên từ phía sau.
"Chúng đuổi tới rồi! Là thuyền nhẹ của tuần phòng biên ải!" A Phúc từ trong khoang thuyền trầm giọng cảnh báo, bàn tay Thiết Sa Chưởng của y khẽ siết chặt.
Chu Sát, đội trưởng lính tuần biên phòng, dẫn theo ba chiếc thuyền nhẹ di chuyển cực nhanh nhờ sức lực của hàng chục binh lính lực lưỡng đang ra sức chèo mái chèo sắt. Trên mũi chiếc thuyền đi đầu, Chu Sát đứng oai vệ dưới mưa giông, tay cầm trường kiếm sắt sáng loáng, đôi mắt hám lợi đỏ ngầu quét qua màn sương mù.
"Bắn hỏa tiễn! Chiếu sáng mặt sông cho ta! Không được để gã mù pha trà chạy thoát!" Tiếng quát tháo đầy sát khí của Chu Sát xé toạc màn sương.
"Vút! Vút! Vút!"
Hàng chục mũi hỏa tiễn bọc vải tẩm dầu hỏa đỏ rực đồng loạt phóng lên không trung, xé rách màn đêm xám xịt. Ánh lửa đỏ lòe lòe chiếu sáng loang lổ một vùng sông nước sương mù, để lộ bóng dáng con đò gỗ của nhóm Lục Vũ đang chao đảo phía trước.
Lục Vũ cảm nhận được một luồng nhiệt lượng nóng bỏng xé gió lao thẳng về phía mũi thuyền. Thính giác của anh định vị chính xác quỹ đạo của ba mũi hỏa tiễn đang bay tới.
"Tiểu Bảo, nằm xuống! Tạ Lão, bẻ lái gấp sang phải năm thước!" Lục Vũ hét lớn, đồng thời tay trái vung mạnh chiếc quạt giấy nan sắt rách nát tạo ra một luồng gió mạnh chệch hướng.
"Xèo xèo!"
Hai mũi hỏa tiễn cắm phập xuống dòng nước lạnh buốt ngay sát mũi thuyền, bốc lên những làn khói nghi ngút. Mũi tên thứ ba sượt qua bả vai Lục Vũ, sức nóng của ngọn lửa làm sém nhẹ lớp vải thô xanh sờn trên vai anh, gieo vào lòng người một cảm giác nghẹt thở tột cùng.
Chứng kiến thuyền địch đang áp sát cự ly gần, Mã Tiểu Bảo căm hận tột độ. Cậu thiếu niên nông nổi nhặt một cây sào tre dự phòng trên mạn thuyền, dùng hết sức lực của nhị lưu võ phu đâm mạnh về phía chiếc thuyền nhẹ của Chu Sát đang lao tới hòng đẩy lùi chúng.
"Chết đi lũ chó săn!" Mã Tiểu Bảo hét lên.
Nhưng lực nước Ly Giang chảy xiết quá mạnh, cộng thêm kình lực từ chiếc thuyền nhẹ bọc sắt của tuần binh đâm tới tạo ra một lực phản chấn kinh hoàng. Tiếng "Rắc..." vang lên, cây sào tre trên tay Mã Tiểu Bảo bị gãy làm đôi trong chớp mắt. Lực phản chấn cực mạnh hất văng cậu thiếu niên mất đà, suýt chút nữa rơi thẳng xuống dòng nước lũ cuồn cuộn.
"Tiểu Bảo!" Tiểu Đào câm lặng hét lên trong câm lặng, gương mặt nhỏ nhắn cắt không còn giọt máu.
Nhanh như chớp, Lục Vũ bước hụt một bước nhưng tay trái kịp thời vươn ra, túm chặt lấy đai lưng vải thô của Mã Tiểu Bảo, dùng lực cổ tay dẻo dai lôi tuột cậu trở lại sàn thuyền ẩm ướt. Vai trái của Lục Vũ nhói lên đau đớn, vết thương cũ rách da rướm máu lại từ trận chiến trước bị kéo căng ra, máu tươi thấm đỏ một mảng áo thô.
"Cháu nông nổi quá! Lực nước sông Ly Giang không phải là thứ võ phu có thể dùng sức mạnh thô thiển để đối kháng!" Lục Vũ nghiêm giọng mắng, hơi thở anh dồn dập, thể lực phàm nhân suy kiệt nhẹ do vận dụng thính giác và khứu giác liên tục dưới mưa giông.
Chu Sát đứng trên mũi thuyền nhẹ đã áp sát con đò gỗ trong khoảng cách mười bước chân. Gã nhìn thấy Lục Vũ đang lảo đảo ở mũi thuyền, cười lớn đầy đắc ý: "Lục Vũ! Hôm nay sông Ly Giang sẽ là mồ chôn của ngươi! Mau dâng nộp ấm Tử Sa cổ, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"
Gã vung trường kiếm sắt lạnh lẽo chém mạnh xuống dòng nước, tạo ra một luồng kiếm kình sắc bén xé rách mặt sóng, hướng thẳng về phía bánh lái của con đò.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Phía trước là bãi đá ngầm "Tử Vong" hiểm trở nhất sông Ly Giang, phía sau là truy binh hung hãn bám sát nút. Sương mù lúc này đột ngột dày đặc đến mức cực hạn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn bắn cung và chèo thuyền của quân tuần phòng.
Lục Vũ đứng sừng sững ở mũi thuyền, dải băng vải xám sũng nước bay ngược trong gió bão. Anh không thèm để ý đến lời đe dọa của Chu Sát, toàn bộ tinh thần của anh lúc này đã hòa quyện vào tiếng nước chảy. Anh lắng nghe tiếng sóng nước vỗ vào vách đá ngầm phía trước, tiếng dội âm vang vọng lại từ những kẽ đá hẹp dưới lòng sông.
"Tạ Lão, bãi đá ngầm Tử Vong ngay trước mặt! Giữ chặt sào chèo, chuẩn bị lách qua khe đá hẹp nhất ở mạn trái!" Lục Vũ ra lệnh, giọng nói của anh đanh thép và lạnh lùng như sắt đá.
"Nhưng khe đá đó hẹp lắm, con đò của chúng ta suýt soát mới qua được, còn thuyền bọc sắt của chúng chắc chắn..." Tạ Lão Thuyền Sa run rẩy nói.
"Đó là con đường sống duy nhất! Làm theo lời ta!" Lục Vũ quát lớn.
Tạ Lão Thuyền Sa nghiến răng, dồn toàn bộ kình lực hoành luyện thủy tính vô song vào cây sào tre đúc lõi sắt, ghì chặt lái hướng con đò lao thẳng vào màn sương mù đặc quánh phía mạn trái.
Chu Sát nhìn thấy con đò của Lục Vũ đột ngột rẽ hướng lao vào vùng sương mù dày đặc nhất, tưởng rằng gã mù đang hoảng loạn trốn chạy, liền điên cuồng hét lớn: "Tăng tốc! Đuổi theo chúng! Không được để chúng thoát vào vùng đá ngầm!"
Chiếc thuyền nhẹ bọc sắt của tuần binh tăng tốc tối đa, mái chèo sắt rẽ nước cuồn cuộn, lao vun vút theo sau đò gỗ.
"Tiếng nước vỗ bên trái... ba thước... rẽ phải một tấc!" Lục Vũ nhắm mắt hô lớn, tay trái anh vung quạt sắt chỉ hướng liên tục.
Con đò gỗ của Tạ Lão Thuyền Sa uyển chuyển lách qua những tảng đá ngầm sắc nhọn nhô lên trong sương mù hệt như một con cá kình vượt thác. Mạn thuyền gỗ sột soạt va quẹt nhẹ vào vách đá rêu phong, bắn ra những tia nước lạnh buốt.
"Ngay bây giờ! Bẻ lái gấp sang trái!" Lục Vũ hét lớn.
Tạ Lão Thuyền Sa dùng hết sức bình sinh thúc mạnh sào sắt vào một tảng đá nổi, con đò gỗ quay ngoắt một góc chín mươi độ, lách qua một khe đá hẹp chỉ rộng hơn mạn thuyền chưa đầy nửa thước trong gang tấc.
Chiếc thuyền nhẹ bọc sắt của Chu Sát đang lao đi với tốc độ cực nhanh ngay phía sau. Sương mù dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn của gã tuần binh tham lam. Khi gã chợt nhận ra tảng đá ngầm khổng lồ hình đầu quỷ nhô lên ngay trước mũi thuyền thì đã quá muộn.
"Dừng thuyền! Mau dừng thuyền!" Chu Sát kinh hoàng gào thét.
Nhưng lực quán tính của chiếc thuyền bọc sắt quá lớn, cộng thêm dòng nước xiết đẩy mạnh từ phía sau khiến mọi nỗ lực bẻ lái đều trở nên vô dụng.
"Ầm!!!"
Một tiếng nổ lớn kinh hoàng vang dội khắp vách đá sông Ly Giang. Chiếc thuyền nhẹ bọc sắt của tuần binh đâm sầm vào tảng đá ngầm khổng lồ với một lực lượng khủng khiếp. Thân thuyền bọc sắt bị xé rách làm đôi trong chớp mắt, nước sông cuồn cuộn tràn vào khoang thuyền. Tiếng la hét hoảng loạn, tiếng xương gãy và tiếng va chạm kim loại vang lên thảm khốc giữa màn sương mù.
Chu Sát bị hất văng lên không trung, rơi sầm xuống dòng nước chảy xiết, trường kiếm sắt của gã tuột khỏi tay chìm sâu xuống đáy sông.
Con đò gỗ của nhóm Lục Vũ lách qua khe đá an toàn, trôi dạt ra vùng nước êm hơn phía sau bãi đá ngầm. Mã Tiểu Bảo và Tiểu Đào thở phào nhẹ nhõm, gương mặt lộ rõ vẻ kính phục tột cùng trước mưu trí định vị thính giác thần kỳ của vị trà sư mù.
Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng rít chói tai đột ngột bùng lên từ phía dòng nước xoáy nơi thuyền tuần binh vừa bị lật.
Chu Sát, dù đang ngụp lặn giữa dòng nước xiết lạnh buốt, gương mặt đầy máu và nước sông, vẫn điên cuồng dùng tay trái còn lại rút ra một ống hỏa tiễn báo động bằng đồng từ đai lưng. Gã dùng răng giật mạnh chốt cơ quan.
"Vút... Bùm!!!"
Một luồng sáng đỏ rực, chói lòa bắn thẳng lên bầu trời đêm sương mù, nổ tung thành một quầng lửa đỏ lòe lòe hệt như một chiếc mắt quỷ khổng lồ đang giám sát dòng sông. Ánh sáng đỏ rực chiếu sáng loang lổ cả một vùng vách đá biên giới hiểm trở.
Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của Lục Vũ khẽ động. Anh ngửi thấy mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ luồng sáng hỏa tiễn báo động trên cao, đồng thời từ phía hạ lưu bến sông Ly Giang, tiếng tù và sừng trâu trầm hùng, lạnh lẽo đột ngột vang lên dồn dập đáp lại.
"U... u... u..."
Tiếng tù và xé rách màn sương đêm, báo hiệu lực lượng đầu mục của Hắc Sa Bang đóng giữ ở hạ lưu bến sông đã nhận được tín hiệu báo động và đang giăng lưới chặn sông chờ sẵn nhóm Lục Vũ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!