Ly Giang Biệt Khúc
Tiếng vó ngựa dồn dập dội lên từ con đường đá dốc núi, tựa như tiếng sấm rền chạy dọc theo triền đá lạnh buốt. Mưa giông biên thùy trút xuống xối xả, biến những lối mòn đất đỏ thành những rãnh nước đục ngầu, cuồn cuộn bùn nhão.
Dưới mái hiên sụp đổ của Miếu Thành Hoàng, bóng tối dày đặc bao phủ lấy ba người và một đứa trẻ câm. Lục Vũ đứng tĩnh lặng sau bệ thờ nứt nẻ, dải băng vải xám trên mắt thấm đẫm nước mưa lạnh ngắt, dán chặt vào gương mặt tái nhợt vì kiệt sức. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh khẽ động, ngửi thấy mùi dầu bóng chuôi kiếm của Chu Sát lẫn trong mùi sắt rỉ của giáp binh triều đình đang khép chặt vòng vây ngoài cửa miếu.
"A Phúc, Tiểu Bảo, dắt Tiểu Đào đi lối sau vách đất nứt. Đi theo hướng gió ẩm bốc lên từ sông Ly Giang, bến đò nằm ngay dưới chân thác," Lục Vũ trầm giọng ra lệnh, tay trái siết chặt chiếc quạt giấy nan sắt rách nát chỉ còn trơ khung sắt rỉ bén ngót.
A Phúc không nói một lời, tấm lưng gấu vạm vỡ khom xuống cõng lấy Tiểu Đào. Cô bé câm ôm khư khư chiếc hòm gỗ chứa ấm Tử Sa cổ nhị lớp "Vô Trần", hai mắt to tròn ngập tràn nước mắt nhưng không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Mã Tiểu Bảo, thiếu tiêu đầu của Biên Thùy Tiêu Cục, tay cầm chuôi đơn đao gãy, đôi mắt đỏ ngầu căm hận nhìn về phía ánh đuốc đỏ rực đang loang lổ ngoài cửa miếu, nhưng dưới sức kéo của A Phúc, cậu đành nghiến răng lùi lại.
Nhờ vào tấm Bản đồ da dê Sát Lộ loang lổ máu của Mã Thiên Bá trao lại giắt sát ngực, Lục Vũ dùng đầu nan quạt sắt rà soát các vết nứt trên vách đá sau miếu hoang. Anh định vị được một lối đi hẹp khuất sau rặng tre già ngập chướng khí mỏng. Cả nhóm luồn lách qua những bụi gai cào rách vạt áo bào thô màu xanh, chạy thục mạng dưới cơn mưa xối xả hướng về phía tiếng gầm rú dữ dội của dòng sông biên giới.
Khi tiếng vó ngựa của Chu Sát xông vào miếu hoang chỉ còn là những tiếng quát tháo bất lực vang vọng phía sau, trước mặt nhóm Lục Vũ đã hiện ra Bến đò Ly Giang.
Đó là một bến đò nhỏ nằm chơi vơi dưới chân vách đá dốc đứng vạn trượng. Dòng nước sông Ly Giang cuồn cuộn chảy xiết, bọt tung trắng xóa đập vào những bãi đá ngầm hiểm trở hằng đêm. Sương sũng nước sông bốc lên dày đặc, che phủ hoàn toàn tầm nhìn xa quá mười bước chân.
"Lục trà sư! Ở đây!"
Một giọng nói khàn đặc, lầm lì vang lên từ phía mạn thuyền gỗ đang dập dềnh theo sóng nước. Tạ Lão Thuyền Sa, người lái đò già của Ly Giang Ngư Phường, đứng trần trần dưới mưa giông, một tay bám chặt vào mạn đò, tay kia ghì chặt cây sào tre đúc lõi sắt nặng trịch chống xuống đáy sông chảy xiết.
"Mau lên thuyền! Nước sông đang lên nhanh, quân tuần biên sắp đuổi kịp rồi!" Tạ Lão thúc giục, gương mặt đen bóng như gỗ mun hằn sâu những nếp nhăn lo âu.
A Phúc bế Tiểu Đào nhảy phắt lên khoang thuyền ẩm ướt. Lục Vũ đỡ Mã Tiểu Bảo nhảy theo sau. Nhưng ngay khi gót chân của Lục Vũ vừa chạm vào mạn thuyền gỗ sờn cũ, tiếng gió rít bén ngót của hỏa tiễn xé rách màn sương mù từ trên đỉnh dốc đá dội xuống.
"Bắn! Đốt cháy con thuyền cho ta! Đứa nào bắt sống được gã mù pha trà sẽ có thưởng lớn từ quan huyện!"
Tiếng gầm thét đầy hám lợi của Chu Sát vang dội khắp vách đá. Đội trưởng lính tuần biên phòng dẫn theo hàng chục binh lính trang bị giáp sắt và đao thủ Hắc Sa Bang đã đuổi sát đến bến đá. Hàng chục mũi tên tẩm kịch độc Nhựa trúc đen bọc lửa đỏ rực đồng loạt phóng xuống bến đò, vẽ nên những vệt sáng chết chóc xé toạc màn sương xám xịt.
Mưa tên lửa cắm phầm phập vào thềm đá và mạn thuyền gỗ, mùi lưu huỳnh khét lẹt bốc lên ngùn ngụt hòa lẫn với vị tanh nồng của độc chất Snake-sand bôi trên đầu mũi tên. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Lục Vũ nhắm nghiền đôi mắt mù, dải băng vải xám sũng nước lạnh buốt. Bàn tay phải bị bỏng nặng phồng rộp của anh co rút kinh mạch đau đớn dữ dội dưới lớp băng vải sũng nước, hỏa độc bùng phát như muốn nung đỏ xương tủy. Nhưng trà tâm của anh vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ. Anh ngửi thấy mùi lưu huỳnh đang tiến sát khoang thuyền nơi đặt chiếc lò đất nung giữ nhiệt vẫn còn cháy đỏ lửa than thông khô dọn từ miếu hoang mang theo.
Quyết đoán cực hạn, Lục Vũ tay trái dùng lực giật phăng hũ chì đựng trà hoang dã Tuyết Sơn giắt bên hông, ném thẳng toàn bộ nắm lá trà hoang dã tính hàn cực mạnh vào lòng lò than đang rực đỏ.
"Tiểu Đào, quạt mạnh gió lò hướng ra bờ sông!" Lục Vũ quát lớn.
Tiểu Đào câm lặng nhưng nhanh nhẹn hệt như một tia chớp, dùng chiếc quạt nan tre quạt mạnh vào cửa gió lò than. Lá trà Tuyết Sơn hoang dã gặp nhiệt độ cực cao của than thông khô bùng cháy dữ dội, kết hợp với hơi ẩm ngập tràn của nước mưa xối xả tạo ra một phản ứng hóa học kịch liệt.
Một làn Khói Trà Chướng Nhãn dày đặc, trắng xóa và mang vị đắng ngắt nồng nặc bốc lên ngùn ngụt từ lò đất, tỏa ra diện rộng bao phủ toàn bộ bến đò Ly Giang trong chớp mắt. Làn khói trà đắng lạnh buốt hệt như sương muối Tuyết Sơn, không chỉ che khuất hoàn toàn tầm nhìn bắn cung của binh lính tuần phòng Chu Sát, mà còn mang theo dược tính kiềm cực mạnh trung hòa bớt độc tính axit của Nhựa trúc đen đang cháy trên các mũi hỏa tiễn.
"Khụ! Khụ! Mùi gì thế này? Mắt ta cay quá! Không nhìn thấy gì cả!"
Tiếng ho sặc sụa và tiếng la hét hoảng loạn của toán lính tuần vang lên khắp bến đá. Tầm nhìn bị triệt tiêu hoàn toàn dưới màn khói trà trắng xóa dày đặc quá mười thước.
"Tạ Lão, nhổ neo vượt sông!" Lục Vũ đứng ở mũi thuyền, tay trái xoay tròn chiếc quạt sắt để dẫn luồng khói đắng che mắt truy binh dọc bờ sông.
Chu Sát điên cuồng vung kiếm sắt chém bừa bãi vào màn khói trắng, gầm rú: "Đóng cửa sông! Chặt đứt dây xích neo thuyền! Không được để chúng thoát!"
Mã Tiểu Bảo nghe thấy thế, lòng căm hận bùng phát, cậu vung thanh đơn đao gãy lao ra phía mũi thuyền, cố gắng dùng sức lực nhị lưu đao pháp chặt đứt sợi xích sắt neo thuyền dày cộm của bến đò để ngăn chặn quân tuần kéo thuyền lại.
"Xoảng! Xoảng!"
Lưỡi đao gãy chém vào xích sắt bắn ra những tia lửa đỏ rực, nhưng sợi xích sắt rỉ sét đúc bằng thép ròng quá dày, hoàn toàn không hề sứt mẻ. Ngược lại, lực chấn động cực mạnh làm rách lòng bàn tay Mã Tiểu Bảo, khiến đao gãy suýt tuột khỏi tay. Đúng lúc đó, một mũi tên độc bắn bừa bãi xuyên qua màn khói sượt sát qua vành tai cậu thiếu niên gieo sát khí lạnh buốt.
"Tiểu Bảo, lùi lại!" Lục Vũ nghe tiếng kim loại va chạm và tiếng rít gió sát bên tai cậu bé.
A Phúc lao đến hệt như một bóng xám khổng lồ, tay phải vận Thiết Sa Chưởng túm chặt lấy cổ áo Mã Tiểu Bảo lôi tuột cậu vào khoang thuyền an toàn, tránh được loạt tên độc bắn bừa bãi đang cắm phập vào thềm gỗ nơi cậu vừa đứng.
Tạ Lão Thuyền Sa gầm lên một tiếng dũng mãnh, hai bàn chân trần bám chặt vào mạn thuyền trơn trượt, vung cây sào tre đúc lõi sắt nặng trịch quét ngang một đường cương mãnh, gạt phăng ba mũi tên độc bọc lửa đang bay sát mạn đò, đồng thời dùng đầu sào sắt thúc mạnh vào thềm đá bến đò để đẩy con đò rời bến.
"Đi!"
Con đò gỗ nứt nẻ rốt cuộc cũng bứt phá khỏi sợi xích khóa bến nhờ lực đẩy vô song của Tạ Lão và dòng nước Ly Giang chảy xiết dâng trào. Thuyền trôi băng băng ra giữa dòng sông biên giới, nhanh chóng lướt đi trong màn sương mù dày đặc và dòng nước lũ cuồn cuộn.
Phía sau bờ sông, tiếng gầm rú bất lực đầy căm hận của Chu Sát và tiếng ho sặc sụa của toán lính tuần biên phòng nhỏ dần, nhỏ dần rồi hoàn toàn bị tiếng sóng nước gầm vang của sông Ly Giang nuốt chửng hoàn toàn.
Con đò nhỏ lướt đi trong sương mù dày đặc trên dòng nước xiết Ly Giang, để lại tiếng gầm rú bất lực của Chu Sát bên bờ sông, chính thức khép lại chương đầu tiên tại biên thùy hoang vu hoang mạc đầy sát cơ, mở ra hành trình thâm nhập Thần Nông Cốc đầy rẫy hiểm nguy phía trước của trà sư mù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!