Móng Vuốt Trong Đêm
Đêm biên thùy buông xuống nhanh như một cái chớp mắt, kéo theo tấm màn sương muối đặc quánh nuốt chửng dốc núi hiểm trở. Gió rít qua những khe nứt của vách đất nện tại Thính Vũ Trà Hiên, âm thanh u uất tựa như tiếng khóc than của những vong hồn vất vưởng nơi biên ải hoang vu.
Bên trong quán trà tranh nghèo nàn, một ngọn đèn dầu nhỏ nhoi được thắp lên, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù chỉ đủ soi rõ một khoảng nhỏ xung quanh bàn trà gỗ nứt nẻ. Lục Vũ ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn bằng cói rách sờn, dải băng vải xám dày vẫn quấn chặt quanh đôi mắt mù lòa. Gương mặt anh tĩnh lặng như mặt hồ không gió, nhưng đôi tai thỉnh thoảng lại khẽ động đậy, lắng nghe từng tiếng xào xạc của lá tre khô ngoài hiên vắng.
Ngay bên cạnh anh, Tiểu Đào đang ngồi ngoan ngoãn trên một chiếc ghế tre thấp. Trên vầng trán nhỏ nhắn của cô bé câm, vết xước rỉ máu do bị đệ tử của Thiết Vô Tình gạt ngã ban chiều đã bắt đầu sưng tấy, đỏ ửng lên. Cô bé khẽ nhíu mày, hai bàn tay nhỏ nắm chặt gấu áo thô của Lục Vũ để chịu đựng cơn đau nhức đang hành hạ.
Lục Vũ khẽ thở dài, bàn tay thon dài gầy guộc của anh sờ soạng bên hông, lấy ra một chiếc hũ đất nung nhỏ ám màu khói than. Anh mở nắp hũ, một mùi hương chua chát, nồng đượm nhưng vô cùng thanh mát lập tức tỏa ra, xua tan bớt cái lạnh lẽo ẩm ướt của gian phòng. Đó là bã trà ủ men – loại bã trà hoang dã Tuyết Sơn được Lục Vũ tích lũy lâu ngày trong hũ đất, lên men tự nhiên tạo ra tính kiềm cực cao.
Anh dùng ngón tay trỏ khẽ khều một chút bã trà ướt mềm, từ tốn đưa tay lên trán Tiểu Đào. Đôi bàn tay mù của anh nhạy cảm đến kỳ lạ, chỉ cần lướt nhẹ qua làn da mịn màng của cô bé, anh đã xác định chính xác vị trí vết thương đang sưng nóng.
“Tiểu Đào, ráng chịu đau một chút. Bã trà ủ men này có tính kiềm ấm, sẽ giúp hút sạch hỏa khí và độc tố ngoài da do sắt thép rỉ sét gây ra. Đắp vào sẽ hơi xót, nhưng ngày mai vết thương sẽ xẹp xuống, không để lại sẹo.”
Lục Vũ vừa nói, giọng nói nhỏ nhẹ như gió thoảng, vừa nhẹ nhàng đắp bã trà lên vết thương trên trán cô bé. Ngay khi chất bã trà ướt át chạm vào làn da đang bỏng rát, Tiểu Đào khẽ rùng mình, miệng phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng. Nhưng chỉ vài nhịp thở sau, tính kiềm tự nhiên của trà Tuyết Sơn lên men bắt đầu phát huy tác dụng, làm dịu đi cơn co thắt mạch máu dưới da. Cô bé cảm thấy một luồng khí mát lạnh thấm sâu vào trán, xua tan cảm giác nhức nhối khó chịu. Nàng khẽ thở phào, đầu tựa nhẹ vào gối ôm bên cạnh lò đất nung giữ nhiệt, đôi mắt to tròn tràn đầy lòng tin tưởng nhìn vị trà sư mù.
Lục Vũ khẽ vỗ vai cô bé, rồi quay sang chăm chút cho chiếc lò đất nung giữ nhiệt đặt bên cạnh bồ đoàn. Lửa than thông khô bên trong lò vẫn cháy âm ỉ, tỏa ra hơi ấm nhu hòa đỏ rực. Trên lò, chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp – bảo vật duy nhất mà sư phụ Lục Vũ Hành để lại – đang reo khẽ. Tiếng nước sôi sủi tăm rì rào đều đặn, báo hiệu nước đang ở giai đoạn đầu của độ sôi chuẩn xác.
Tuy nhiên, tâm trí của Lục Vũ lúc này không hề đặt vào ấm trà ngon. Anh biết rõ, sự yên bình lúc này chỉ là giả tạo. Thiết Vô Tình, phó đà chủ Hắc Sa Bang, tuy đã hậm hực rút lui ban chiều sau khi bị dội nước sôi bỏng tay, nhưng hắn là kẻ lòng lang dạ thú, lật lọng vô tình. Lời đe dọa “chờ đến đêm trăng tròn” thực chất chỉ là một đòn hỏa mù nhằm làm giảm sự cảnh giác của anh. Với tính cách tham lam tột độ đối với chiếc ấm cổ nhị lớp, hắn chắc chắn sẽ ra tay sớm hơn, thậm chí ngay trong đêm nay.
Để chuẩn bị cho sát cơ cận kề, Lục Vũ không thắp thêm đèn. Anh dập tắt ngọn đèn dầu nhỏ, đưa gian quán chìm vào bóng tối tịch mịch. Đối với một người mù như anh, bóng tối chính là đồng minh trung thành nhất, là nơi mà mọi giác quan khác của anh được giải phóng đến mức cực hạn.
Anh từ từ rót một chén nước lạnh vào chiếc chén đất nung Kiến Diêu đen tuyền có hoa văn giọt dầu óng ánh, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ nứt nẻ ngay trước mặt mình. Chiếc chén Kiến Diêu này giữ nhiệt cực tốt và có trọng lượng rất nặng, nhưng điều quan trọng nhất là mặt nước phẳng lặng bên trong nó hoạt động như một bàn cảm ứng địa chấn thu nhỏ. Chỉ cần có bất kỳ độ rung nhẹ nào truyền qua nền đất nện và chân bàn gỗ, mặt nước trong chén sẽ dao động, giúp Lục Vũ nhận biết hướng di chuyển và khoảng cách của đối thủ trong bóng tối mà không cần dùng đến đôi mắt.
Lục Vũ ngồi xếp bằng, nín thở ngưng thần. Anh áp dụng kỹ năng Tâm Nhãn Thính Cảnh và Linh Nhãn Khứu Cảnh, đưa tâm trí hòa quyện vào không gian tĩnh mịch của Thính Vũ Trà Hiên. Tiếng gió hú ngoài vách đất, tiếng nước suối chảy róc rách cách quán trăm bước chân, tiếng thở nhẹ nhàng, đều đặn của Tiểu Đào đang thiếp đi vì mệt mỏi... tất cả đều hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh như một bức họa âm thanh.
Thời gian trôi đi hờ hững. Đêm đã về khuya, sương mù ngoài kia ngày càng dày đặc, che khuất cả ánh sao thưa thớt.
Đột nhiên, mặt nước phẳng lặng trong chén đất nung Kiến Diêu khẽ gợn lên một vòng sóng tròn cực nhỏ, lan tỏa từ tâm chén ra rìa ngoài.
Đôi tai Lục Vũ khẽ giật mạnh. Một tiếng động cực kỳ mơ hồ, nhẹ hơn cả tiếng lá tre rơi, vừa vang lên sát vách tranh phía tây của quán trà. Đó là tiếng bước chân của một kẻ có thân thủ khá nhanh nhẹn, đang cố gắng di chuyển vô thanh trên nền đất ẩm ướt.
Ngay sau đó, khứu giác vô song của Lục Vũ thu nhận một mùi hương lạ lướt qua khe cửa sổ gỗ ọp ẹp.
Mùi rượu mạnh rẻ tiền nồng nặc, mùi mồ hôi dầu bết dính của kẻ lâu ngày không tắm, mùi rỉ sét tanh nồng của một thanh đao sắt thô thiển, và đặc biệt là mùi mỡ động vật rẻ tiền dùng để bôi trơn vỏ đao. Mùi vị này khác hoàn toàn với mùi mồ hôi dầu của Thiết Vô Tình. Nó sắc bén hơn, mang theo hơi thở của một kẻ chém mướn liều mạng, hành động vì tiền bạc chứ không phải vì uy thế bang hội.
Tần Vô Song – gã đao thủ khét tiếng tham lam của vùng biên trấn hoang vu này. Hắn là kẻ nghiện rượu nặng, sẵn sàng làm bất cứ việc đê tiện nào chỉ để đổi lấy vài vò rượu mạnh. Chắc chắn Thiết Vô Tình đã dùng tiền bạc và rượu ngon để thuê hắn đột nhập vào Thính Vũ Trà Hiên trong đêm nay nhằm cướp đoạt chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp khi trà sư mù đang say ngủ.
Lục Vũ vẫn ngồi im lặng bên lò than hồng, hai bàn tay thon dài đặt nhẹ trên gối, chiếc quạt giấy rách nát giắt hờ nơi đai lưng vải thô. Anh không hề cử động, giả vờ như một người mù đang ngủ say trong bóng tối để dụ con mồi tiến vào bẫy.
Tiếng “kẹt” nhẹ vang lên từ phía cửa sổ gỗ phía tây. Một bóng đen thon gọn bước qua bậu cửa sổ, di chuyển nhẹ nhàng như một con mèo hoang trong đêm tối. Tần Vô Song khẽ đảo mắt nhìn quanh gian quán tối om. Hắn không nhìn thấy gì ngoài ánh lửa đỏ lòm, âm ỉ phát ra từ lò đất nung giữ nhiệt. Nhưng với một đao thủ lão luyện, bóng tối không phải là trở ngại lớn. Hắn khịt mũi khinh bỉ khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Lục Vũ đang ngồi xếp bằng bên lò than, đầu cúi thấp như đã ngủ say.
“Gã mù rách rưới này quả nhiên đang ngủ. Thiết Vô Tình thật nhát gan, lại đi sợ một kẻ tàn phế không có nội lực cận chiến như thế này.” Tần Vô Song thầm nghĩ, nụ cười tham lam lộ rõ trên gương mặt thô kệch đầy vết sẹo chéo dưới ánh lửa than lờ mờ.
Hắn lén lút tiến lại gần bàn trà gỗ, ánh mắt thèm khát khóa chặt vào chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp đang đặt trên khay gỗ bên cạnh lò than. Bàn tay thô ráp của hắn khẽ đưa ra, định chộp lấy bảo vật.
Nhưng ngay khi ngón tay hắn chỉ còn cách quai ấm chưa đầy một gang tay, mặt nước trong chén đất nung Kiến Diêu đột ngột dao động mạnh dữ dội do bước chân dồn lực của hắn truyền qua mặt đất. Lục Vũ lập tức nhận biết nhịp tim đập nhanh do hồi hộp của Tần Vô Song qua sự thay đổi tần số rung động của nước trong chén.
“Khách đêm khuya ghé quán, không hỏi một câu đã muốn cướp trà cụ của chủ nhà sao?”
Giọng nói tĩnh lặng, lạnh lùng của Lục Vũ đột ngột vang lên trong bóng tối tịch mịch, phá vỡ sự im lặng ghê rợn của gian quán.
Tần Vô Song giật mình kinh hoàng, bàn tay đang vươn ra khựng lại giữa không trung. Hắn không ngờ gã mù lại có thể phát hiện ra hành tung vô thanh của mình nhanh đến thế. Nhưng sự kinh ngạc nhanh chóng bị thay thế bởi sát khí hung hãn của một đao khách liều mạng. Hắn biết mình đã bị lộ, không cần phải lén lút nữa.
“Gã mù chết tiệt! Đã biết ta đến thì khôn hồn giao chiếc ấm cổ ra đây, ta sẽ chừa cho ngươi một con đường sống để pha trà!” Tần Vô Song quát lớn, tay phải nhanh như cắt vung thanh đại đao bản rộng sứt mẻ dắt bên hông lên, chém thẳng một đường cương mãnh xuống bả vai Lục Vũ.
Đao phong xé gió rít lên chói tai trong không gian hẹp của quán trà tranh. Đòn chém mang theo toàn bộ sức mạnh thể chất dẻo dai của một ngoại gia võ phu tam lưu, muốn chẻ đôi người vị trà sư mù vô lực.
Lục Vũ không thể nhìn thấy đường đao, nhưng đôi tai nhạy cảm của anh đã định vị chính xác quỹ đạo của lưỡi đao qua tiếng gió rít xé không khí. Anh lập tức nghiêng người né sang bên trái, đồng thời tay phải nhanh như cắt rút chiếc quạt giấy nan sắt rách nơi đai lưng ra, bung mạnh quạt để gạt đỡ lưỡi đao.
“Keng!”
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa bóng tối, tia lửa bắn ra sáng rực trong gang tấc. Nan sắt tinh luyện giấu trong chiếc quạt giấy rách nát đã đỡ trúng sống đao của Tần Vô Song.
Nhưng lực cánh tay của Tần Vô Song quá mạnh mẽ dẻo dai, kình lực từ thanh đại đao bản rộng dội ngược thẳng vào lòng bàn tay Lục Vũ. Chiếc quạt giấy suýt chút nữa bị đánh văng khỏi tay anh, các ngón tay phải của Lục Vũ lập tức bị tê dại, đau nhói dữ dội do chấn động lực lượng chênh lệch quá lớn giữa một phàm nhân tàn tật và một võ phu ngoại gia hoành luyện.
Lục Vũ lùi lại hai bước, lưng tựa sát vào vách đất nện ẩm ướt. Anh hiểu rõ, nếu tiếp tục dùng quạt sắt phòng thủ cận chiến trực diện với một đao thủ có lực cánh tay mạnh như Tần Vô Song, anh chắc chắn sẽ thất bại khi thể lực phàm nhân cạn kiệt. Anh cần phải thay đổi chiến thuật ngay lập tức, sử dụng bẫy nhiệt độ nước sôi để phản sát.
Tần Vô Song thấy cú chém đầu tiên bị đỡ được thì càng thêm điên cuồng. Hắn gầm lên một tiếng, xoay người vung đao chém ngang một đường hiểm hóc nhắm vào cổ họng Lục Vũ, quyết tâm kết thúc trận chiến chớp nhoáng.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lục Vũ không dùng quạt sắt đỡ đao nữa. Anh cúi rạp người nằm sát đất né tránh đường đao xé gió lướt qua đỉnh đầu, đồng thời tay trái nhanh như cắt vươn ra chộp lấy quai chiếc ấm đất nung đang sôi sùng sục trên lò đất nung giữ nhiệt bên cạnh.
Nước trong ấm lúc này đã đạt nhiệt độ sôi cực hạn trăm độ sôi liên tục, hơi nước nóng bỏng bốc ra nghi ngút từ vòi ấm tạo ra áp suất hơi ẩm cực cao bên trong lòng ấm Tử Sa.
Lục Vũ dùng lực cổ tay hất mạnh chiếc ấm Tử Sa cổ về phía trước hướng thẳng vào mặt Tần Vô Song, đồng thời ngón tay trỏ tay trái khéo léo gạt mạnh chiếc nắp ấm đất nung mở tung ra.
Thủ đoạn thoát hiểm: Hơi Nước Sôi Phun Mắt!
Ngay khi nắp ấm vừa mở ra dưới áp suất nhiệt độ cực cao, luồng hơi nước sôi nóng bỏng bùng phát dữ dội diện rộng từ lòng ấm đất nung thoát ra ngoài, tạo thành một đám mây hơi ẩm trắng xóa, nóng rát như lửa đốt phun thẳng trực diện vào gương mặt thô kệch của Tần Vô Song cách đó chưa đầy hai bước chân.
“Áaaa! Mắt ta! Mặt ta!”
Một tiếng gào thét thảm khốc, đau đớn tột cùng vang lên dội ngược vào vách đất quán trà.
Hơi nước sôi trăm độ cực nóng bùng phát diện rộng đã bao phủ toàn bộ gương mặt Tần Vô Song, dội thẳng vào đôi mắt đang mở to đầy tham lam của hắn. Sức nóng kinh hoàng làm bỏng sâu niêm mạc mắt và lớp da mặt phàm tục của hắn, khiến đôi mắt hắn lập tức bị phồng rộp, mù lòa tạm thời và đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm trúng.
Tần Vô Song đau đớn điên cuồng, thanh đại đao bản rộng trong tay rơi rụng xuống đất cát kêu “xoảng” một tiếng lớn. Hắn dùng cả hai tay ôm chặt lấy gương mặt đang bốc khói nóng nghi ngút, máu và dịch bỏng chảy tràn qua kẽ tay thô ráp. Hắn loạng choạng lùi lại phía sau, va sầm vào chiếc bàn gỗ làm đổ vỡ chén đất nung Kiến Diêu, nước lạnh đổ tràn ra mặt bàn.
“Lục mù! Ngươi... ngươi dùng tà công gì hại ta! Ta sẽ băm vằn ngươi!” Tần Vô Song điên cuồng gào thét trong bóng tối vô vọng, tay trái quờ quạng khắp nơi định tìm kiếm thanh đao rơi rụng.
Lục Vũ từ từ đứng dậy từ nền đất nện, tay phải vẫn tê dại đau nhói, mu bàn tay bị bỏng nhẹ đỏ ửng do hơi nước nóng dội ngược từ vòi ấm lúc nãy. Anh cầm chiếc quạt giấy rách nát khẽ gõ nhẹ xuống mặt bàn gỗ nứt nẻ, tạo ra tiếng động đều đặn để dẫn dụ đối thủ đang mù lòa mất phương hướng.
“Tần Vô Song, đao của ngươi đã rơi, mắt ngươi đã mù hỏa khí xâm nhập. Nếu ngươi còn cố tình vận lực tìm đao, hơi nóng bỏng từ vết bỏng mặt sẽ lan nhanh vào kinh mạch phế quản, khiến phổi ngươi hoại tử nghẹt thở mà chết trong vòng nửa canh giờ. Khôn hồn thì cút ngay lập tức rời khỏi Thính Vũ Trà Hiên, trước khi nước sôi đợt hai trên lò của ta đổ xuống đầu ngươi!”
Giọng nói lạnh lùng, tĩnh lặng đầy uy quyền của Lục Vũ vang lên giữa bóng tối, tựa như lời phán quyết của một vị trà y độc hành vô tình.
Tần Vô Song nghe vậy thì lòng tràn đầy kinh hoàng sợ hãi. Đôi mắt mù lòa đau đớn thấu xương cùng cảm giác ngột ngạt khó thở do hít phải hơi nước nóng khiến hắn hoàn toàn tin vào lời dọa nạt y lý thâm sâu của vị trà sư mù. Hắn hiểu rõ mình đã thất bại thảm hại, nếu còn ngoan cố ở lại sẽ chỉ có con đường chết cháy.
“Ngươi... ngươi đợi đấy! Hắc Sa Bang sẽ không tha cho ngươi đâu!” Tần Vô Song run rẩy gào lên trong tuyệt vọng.
Hắn không dám tìm kiếm thanh đao nữa, loạng choạng quay người quờ quạng vách đất, đạp đổ chiếc ghế tre rồi nhảy xổ qua cửa sổ gỗ phía tây bị vỡ nát, lao thẳng ra ngoài màn sương mù dày đặc dốc núi trốn chạy nhục nhã.
Tiếng bước chân hoảng loạn của hắn xa dần rồi tắt hẳn dưới chân đèo dốc núi hoang vắng.
Gian quán trà tranh Thính Vũ Trà Hiên trở lại sự tĩnh mịch lạnh lẽo quen thuộc. Gió biên thùy vẫn rít qua khe nứt vách đất, mang theo hơi sương muối ẩm ướt làm dịu đi sức nóng ngột ngạt của luồng hơi nước sôi vừa bùng phát.
Lục Vũ đứng lặng lẽ bên bàn trà gỗ nứt nẻ, lồng ngực khẽ phập phồng thở dốc nhẹ do mệt mỏi thể lực phàm nhân suy giảm. Anh cúi xuống sờ soạng mặt đất nện dính đầy bụi cát và nước đổ tràn.
Bàn tay anh chạm vào một vật thể bằng tre nhỏ nằm lăn lóc ngay cạnh chân bàn gỗ – nơi Tần Vô Song vừa va chạm làm đổ vỡ đồ đạc lúc nãy. Đó không phải là thanh đao bản rộng gỉ sét, mà là một chiếc còi tre nhỏ có thắt dải lụa đỏ sờn cũ bốc mùi mồ hôi dầu nồng nặc.
Lục Vũ nhấc chiếc còi tre lên, ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ qua bề mặt tre sần sùi. Trên thân còi khắc chìm một ký hiệu hình đầu hổ cát màu đỏ – ký hiệu mật chỉ dành riêng cho các đầu mục thân tín của phó đà chủ Thiết Vô Tình dùng để báo động vây quét và truyền lệnh ám sát trong bang hội.
Khứu giác vô song của Lục Vũ ngửi thấy mùi mỡ đao rẻ tiền quen thuộc bám chặt trên dải lụa đỏ của chiếc còi tre, trùng khớp hoàn toàn với mùi hương độc tính bám trên người Thiết Vô Tình ban chiều.
Đôi mắt mù dưới dải băng vải xám của Lục Vũ khẽ híp lại, bàn tay phải đang bị bỏng nhẹ co rút đau đớn khẽ siết chặt chiếc còi tre đến mức phát ra tiếng kẽo kẹt nhẹ.
Chân tướng đã phơi bày hoàn toàn rõ ràng. Thiết Vô Tình quả nhiên là kẻ lật lọng tàn tạ, hắn không hề đợi đến đêm trăng tròn mà đã lập tức thuê đao thủ Tần Vô Song đột nhập ám hại anh ngay trong đêm nay để cướp bảo vật ấm Tử Sa cổ nhị lớp. Sát cơ của Hắc Sa Bang không còn là mối đe dọa xa xôi nữa, nó đã áp sát ngay bậu cửa sổ vách đất của Thính Vũ Trà Hiên hằng đêm.
Lục Vũ quay đầu hướng dải băng vải xám về phía góc tối sau lò than, nơi Tiểu Đào đang run rẩy ôm chặt lấy hũ trà Tuyết Sơn hoang dã. Anh biết, cuộc sống ẩn dật yên bình tránh đời của hai thầy trò tại biên thùy hoang vu này đã thực sự chấm dứt. Giông bão giang hồ đẫm máu đã chính thức gõ cửa, buộc anh phải chuẩn bị một kế hoạch đối phó tàn nhẫn hơn để bảo vệ sinh mệnh bản thân và lời hứa giữ sạch dòng nước trà đạo với người sư phụ quá cố.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!