Phục Kích Miếu Hoang
Mùi hương trà Tuyết Sơn hoang dã thanh khiết, lạnh buốt rò rỉ ra ngoài thùng xe bò đen nhẻm, đánh động trực tiếp vào khứu giác hám lợi của Chu Sát. Giữa đêm đông biên thùy sũng nước mưa và nồng nặc mùi than củi ẩm mốc, luồng hương khí ấy hệt như một sợi tơ băng thanh tao, len lỏi qua từng kẽ hở của lớp gỗ mục, sượt qua mũi gã đội trưởng tuần tiễu đang cau có.
Chu Sát đột ngột khựng lại. Đôi mắt ti hí của gã nheo chặt, bàn tay đang nắm chuôi kiếm sắt siết mạnh đến mức lớp bao da kêu lên những tiếng kẽo kẹt khô khốc. Gã quay phắt đầu lại, dải băng đỏ trên mũ giáp rủ xuống, che nửa khuôn mặt đầy vết sẹo gió cát.
"Khoan đã!" Chu Sát quát lớn, giọng nói khàn đặc kẹp theo kình lực của một kẻ luyện ngoại gia đao pháp nhiều năm, khiến con bò già đang gặm cỏ giật nảy mình, lùi lại nửa bước làm trục xe gỗ rên lên một tiếng khô khịt.
Lão Ngưu run rẩy, chiếc roi tre trong tay suýt chút nữa rơi tuột xuống bùn nhão. Lão vội vàng cúi rạp cái lưng còng, hai bàn tay dính đầy bụi than đen nhẻm đan chặt vào nhau, run rẩy bao biện: "Bẩm... bẩm quan lớn, có chuyện gì không ổn ạ? Con bò già của tiểu dân thấp hèn, đêm tối đường trơn nên đi hơi chậm, mong quan lớn giơ cao đánh khẽ..."
"Câm miệng!" Chu Sát gằn giọng, bước chân bọc giáp sắt nện nặng nề trên nền đất sũng nước, tiến sát lại hông xe bò. Gã đưa mũi kiếm sắt dí sát vào vết rách ở bao hành lý thô sơ lộ ra dưới đống than củi. "Mùi gì thế này? Mùi than củi nung dẫu có khét đến mấy cũng không thể có thứ hương thơm thanh mát, lạnh buốt thấu xương như thế này được. Ngươi giấu thứ gì bên dưới?"
Nằm sâu dưới đống than củi nóng bức và ngột ngạt, Lục Vũ cảm nhận rõ ràng từng luồng rung động truyền qua thành gỗ thùng xe. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh đã ngửi thấy mùi dầu bóng chuôi kiếm của Chu Sát đang dí sát ngay trên đỉnh đầu mình, chỉ cách một lớp gỗ mỏng và vài tấc than đen. Bên cạnh anh, cơ thể nhỏ nhắn của Tiểu Đào đang cứng đờ hệt như một khúc gỗ mục dưới tác dụng của tức khí điều hòa pháp. Huyệt vị sau gáy cô bé vẫn âm thầm chịu đựng luồng lực châm cứu nhẹ từ ngón tay trái của Lục Vũ, giúp lồng ngực nhỏ nhắn của nàng hoàn toàn phẳng lặng, không phát ra một hơi thở hay tiếng động nào.
Bàn tay phải bị bỏng nặng phồng rộp của Lục Vũ đang co rút đau đớn dữ dội dưới lớp băng vải xám sũng nước. Sức nóng âm ỉ từ đống than củi mới nung bốc lên, cộng hưởng với hỏa độc tích tụ trong kinh mạch, hệt như hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm sâu vào xương tủy anh. Nhưng gương mặt Lục Vũ ẩn sau dải băng vải xám vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. Anh nín thở, lắng nghe nhịp tim đập dồn dập của Chu Sát bên ngoài để phán đoán hành động tiếp theo.
Lão Ngưu lúc này mồ hôi hột hòa lẫn bụi than chảy ròng ròng trên trán. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, lão già đánh xe bò chợt nhớ đến lời dặn của Lục Vũ trước khi lên xe. Lão vội vàng quỳ sụp xuống thềm đá ải quan, vừa dập đầu vừa khóc lóc van xin:
"Quan lớn bớt giận! Quan lớn bớt giận! Đó... đó là trà cám Tuyết Sơn hoang dã, loại trà vụn rẻ tiền nhất mà tiểu dân nhặt nhạnh được ở các thung lũng đá. Than củi thông khô đêm mưa rất dễ bị ẩm mốc, nếu bị ngấm nước thì trà lâu trong trấn sẽ không thèm thu mua, tiểu dân sẽ chết đói mất! Tiểu dân phải rải một lớp trà vụn Tuyết Sơn dưới đáy xe để nó hút sạch hơi ẩm, giữ cho than luôn khô ráo. Loại trà cám này không đáng một đồng xu mẻ, xin quan lớn xá tội!"
Chu Sát nhíu mày. Gã dùng mũi kiếm khều nhẹ một nhúm bột đen lẫn lộn giữa bụi than và lá trà vụn rách nát bám trên mũi kiếm đưa lên mũi ngửi thử. Quả thật, mùi hương thanh khiết kia dẫu lạnh buốt nhưng lẫn lộn mùi mốc của lá trà thô thiển và vị chát lợ của bụi than củi. Đối với một kẻ hám tiền như Chu Sát, loại trà cám thô vụn này hoàn toàn không có giá trị thương mại, càng không giống thứ bảo vật trà cụ quý giá mà bang hội Hắc Sa đang săn lùng.
"Hừ, loại trà rác rưởi dơ bẩn." Chu Sát khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống bùn nhão, tra kiếm vào bao kêu "xoảng" một tiếng lạnh lùng. Gã vẫy tay ra hiệu cho binh lính mở rào chắn gỗ. "Cút đi! Lần sau còn mang thứ trà rác này qua ải, ta sẽ tịch thu toàn bộ xe than!"
"Tạ ơn quan lớn! Tạ ơn quan lớn!" Lão Ngưu lật đật bò dậy, dắt con bò già vội vã đánh xe qua rào chắn gỗ kiên cố của trạm gác biên phòng.
Chiếc xe bò lộc cộc lăn bánh qua cửa ải, khuất dần vào màn sương mù dày đặc và bóng tối lạnh giá của con đường dịch lộ hoang vắng. Đi được khoảng ba dặm, khi tiếng gào thét của lính tuần biên phòng đã hoàn toàn bị tiếng gió hú dốc núi nuốt chửng, Lão Ngưu mới lật đật dừng xe bên một rặng trúc già khuất gió.
"Lục trà sư! Tiểu Đào cô nương! Mau ra đi, an toàn rồi!" Lão Ngưu khẽ thì thầm, tay gạt vội những bao than củi nóng hầm hập.
Lục Vũ khẽ cử động thân hình cứng đờ, tay trái đỡ lấy Tiểu Đào từ dưới hầm đất thùng xe. Gương mặt hai thầy trò lấm lem nhọ nồi đen nhẻm, tóc tai rũ rượi bám đầy bụi than. Tiểu Đào khẽ ho khan một tiếng nhỏ sau khi được Lục Vũ bấm huyệt giải tỏa tức khí pháp, hai bàn tay nhỏ nhắn của nàng vẫn ôm khư khư chiếc hòm gỗ chứa ấm Tử Sa cổ nhị lớp "Vô Trần" dính nước mưa lạnh ngắt.
"T tạ ơn Lão Ngưu thúc thúc," Tiểu Đào khẽ phát ra những âm thanh ú ớ nghẹn ngào trong cổ họng, đôi mắt to tròn lấp lánh nước mắt nhìn lão già đánh xe bò trung hậu.
Lục Vũ đứng vững trên thềm đất ẩm, bàn tay phải bị bỏng nặng co rút nhẹ dưới lớp băng vải xám, nhưng phong thái của anh vẫn tĩnh lặng như một gốc tùng già giữa sương tuyết. Anh cúi đầu hướng về phía Lão Ngưu, trầm giọng nói: "Ơn cứu mạng của thúc, Lục Vũ suốt đời không quên. Đoạn đường phía trước hiểm trở, Hắc Sa Bang dẫu sụp đổ chi nhánh vẫn còn tai mắt, thúc hãy mau chóng quay về trấn, tránh bị Chu Sát nghi ngờ."
"Lục trà sư bảo trọng! Tôi phải đi đây, mong cậu sớm tìm được thuốc giải độc và muội muội!" Lão Ngưu gật đầu quay xe bò, biến mất vào màn đêm mịt mù.
Lục Vũ dắt Tiểu Đào đi bộ băng qua những lối mòn trơn trượt dọc vách đá dốc núi theo chỉ dẫn của tấm Bản đồ da dê Sát Lộ loang lổ vết máu của Mã Thiên Bá giắt sát ngực. Sau nửa canh giờ lội bùn dưới cơn mưa giông lạnh buốt, khứu giác nhạy bén của Lục Vũ ngửi thấy mùi gỗ mục, mùi mạng nhện ẩm ướt và mùi tro tàn nguội lạnh của nhang muỗi bốc lên từ phía trước.
"Đến rồi," Lục Vũ khẽ nói.
Trước mặt họ, hiện ra trong màn sương xám xịt là Miếu Thành Hoàng Đổ Nát ngoài rìa trấn biên thùy. Ngôi miếu hoang phế từ lâu, một nửa mái ngói đã sụp đổ hoàn toàn để lộ những thanh xà gồ mục nát chĩa thẳng lên trời hệt như những móng vuốt của bộ xương khô. Tượng thần Thành Hoàng bằng đất sét ở đại điện đã vỡ nát mất một bên cánh tay, mạng nhện giăng đầy trên các bệ thờ loang lổ rêu phong.
Từ trong bóng tối u ám của miếu hoang, một bóng người vạm vỡ bước ra, vai rộng lưng gấu, tay cầm thanh đao bản rộng gỉ sét. Đó chính là A Phúc, gã phu xe câm lặng hộ vệ ẩn tích hằng ngày của quán trà.
"A Phúc thúc thúc!" Tiểu Đào mừng rỡ ú ớ reo lên, định chạy lại gần nhưng Lục Vũ khẽ đưa tay trái giữ chặt bả vai cô bé lại.
Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của Lục Vũ đột ngột co thắt dữ dội. Trong bầu không khí ẩm ướt bốc mùi rêu phong và gỗ mục của miếu hoang, anh ngửi thấy một mùi hương vô cùng xa lạ nhưng đầy rẫy sát cơ.
Đó là mùi vải lụa nhuộm phẩm đỏ đắt tiền bốc lên từ phía xà nhà đổ nát, mùi phấn hoa độc ngọt lịm pha lẫn mùi máu tanh nồng của chất kịch độc ăn mòn da thịt bôi trên những đầu ngón tay sắt.
Mùi hương ấy hệt như mùi của một con bọ cạp đỏ đang rình rập trong khe đá tối tăm hằng đêm.
"A Phúc, Tiểu Đào, lùi lại sau bệ thờ! Có sát khí!" Lục Vũ khẽ quát, tay trái rút nhanh chiếc Quạt giấy nan sắt rách giắt bên hông.
"Ha ha ha! Khứu giác của gã mù pha trà quả nhiên vô song, thảo nào Thiết Vô Tình và Tần Vô Song lại bại trận thảm hại dưới tay ngươi!"
Một tiếng cười lanh lảnh, chói tai hệt như tiếng kim loại cọ xát vang lên từ phía xà nhà đổ nát của đại điện. Một bóng người mặc trường bào lụa đỏ rực hệt như một vệt máu tươi đột ngột lướt xuống từ trên cao, khinh công phi thiên lướt nhẹ nhàng không phát ra một tiếng động trên ngọn tre trúc ẩm ướt dội vào thềm miếu.
Kẻ vừa xuất hiện là một nam tử gầy gò thon gọn, gương mặt bôi phấn trắng bệch hệt như người chết, đôi mắt sâu hoắm đầy vẻ tham lam tàn nhẫn. Hai bàn tay của hắn đeo một cặp găng tay mỏng màu đỏ máu, các đầu ngón tay khảm những móng vuốt bằng sắt tinh luyện sắc bén, tỏa ra ánh xanh nhạt của kịch độc ăn mòn xương cốt.
Huyết Thủ Phi Thiên - sát thủ tự do khét tiếng dòm ngó bảo vật ấm Tử Sa cổ nhị lớp.
"Ngươi muốn cướp ấm Tử Sa?" Lục Vũ đứng sừng sững trước bệ thờ đổ nát, dải băng vải xám hướng thẳng về phía vệt màu đỏ rực trước mặt.
"Hừ, thứ ấm đất nung rách nát đó dẫu chứa bí mật gì cũng phải thuộc về ta! Ta sẽ dùng máu của ngươi để rửa sạch chiếc ấm cổ!" Huyết Thủ Phi Thiên gầm lên, khinh công lướt tới cực nhanh, móng vuốt độc trảo xé gió rít lên những tiếng "vút... vút..." lạnh buốt nhắm thẳng vào cổ họng Lục Vũ.
Trận chiến cận chiến chớp nhoáng bùng phát giữa đại điện đổ nát của miếu hoang hằng đêm.
Lục Vũ nhắm mắt dưới dải băng vải xám, toàn bộ tinh thần tập trung vào thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh để định vị đường bay của móng vuốt độc trảo qua tiếng gió rít. Khi luồng kình phong độc trảo chỉ còn cách cổ họng ba tấc, anh xoay tròn chiếc Quạt giấy nan sắt rách, dùng nan sắt tinh luyện cứng cáp đỡ cú trảo trực diện.
"Keng! Keng!"
Những tia lửa bắn ra tung tóe trong bóng tối âm u của miếu hoang. Móng vuốt sắt tinh luyện va chạm mạnh vào nan sắt rỉ sét của quạt giấy, tạo ra những âm thanh buốt tai. Lực trảo cương mãnh của Huyết Thủ Phi Thiên đẩy lùi Lục Vũ hai bước trên nền đất đầy bụi bẩn.
Chiếc quạt giấy nan sắt rách bị móng vuốt độc trảo cào rách nát thêm phần giấy bao ngoài, để lộ hoàn toàn khung sắt rỉ sét sắc bén bên trong. Lục Vũ bị xước nhẹ một vết nhỏ ở bả vai trái do gió độc trảo lướt qua, một cảm giác tê rát nhẹ lan tỏa nhưng lập tức bị tính hàn của hạt trà cổ ngậm dưới lưỡi ngăn chặn.
Huyết Thủ Phi Thiên xoay người trên một chân, bộ pháp nhanh nhẹn hệt như một con chim ưng đỏ, vung đòn trảo thứ hai từ dưới lên nhắm thẳng vào đôi mắt mù của Lục Vũ hòng mù hóa hoàn toàn giác quan của anh.
Lục Vũ không hề hoảng loạn. Anh nhanh trí ngả người nằm sát đất theo thế Thiết Bản Kiều, tránh né đường vuốt độc trong gang tấc. Đồng thời, tay trái anh vung mạnh chiếc quạt sắt quét ngang tầm chân của đối thủ hòng làm lệch bộ pháp di chuyển của hắn.
"Rắc!"
Đầu nan quạt sắt rỉ sét quét trúng vào cổ chân bọc lụa đỏ của Huyết Thủ Phi Thiên, khiến bộ pháp khinh công của hắn khựng lại một nhịp, cơ thể mất thăng bằng loạng choạng.
Lục Vũ định dùng tay trái thò vào đai lưng lấy hũ dầu mè trộn bã trà Tuyết Sơn rải xuống thềm đất để làm trơn sàn ngăn chặn bộ pháp của đối thủ, nhưng nền miếu hoang phế đầy rẫy bụi đất bẩn và gạch vỡ loang lổ đã nhanh chóng hút sạch độ trơn của dầu mè, hoàn toàn không phát huy tác dụng cản bước.
"Thằng mù chết tiệt! Đi chết đi!" Huyết Thủ Phi Thiên điên cuồng gầm rú, cố vung trảo độc nhắm vào ngực Lục Vũ khi anh đang nằm sát đất.
Nhưng sơ hở sau lưng của hắn đã hoàn toàn lộ ra.
Từ trong góc tối của bệ thờ đổ nát, A Phúc bước ra vô thanh vô thế hệt như một con gấu xám khổng lồ xuất hiện trong đêm giông bão. Hai bàn tay vạm vỡ, đen bóng đầy sẹo hoành luyện Thiết Sa Chưởng của y gồng lên, cơ bắp cuồn cuộn nổi gân xanh xám.
A Phúc tung một cú chưởng Thiết Sa Chưởng cương mãnh vô song đập thẳng vào gáy Huyết Thủ Phi Thiên, bẻ gãy cổ gã sát thủ đỏ máu chỉ bằng một lực lượng vật lý thuần túy dứt dạc.
"Rắc!"
Tiếng xương cổ nứt vỡ vang lên khô khốc giữa đại điện tĩnh lặng. Đôi mắt tham lam của Huyết Thủ Phi Thiên trợn trừng lên đầy kinh hoàng, cơ thể gầy gò mặc áo lụa đỏ rực của hắn mềm nhũn ra, đổ sụp xuống thềm đất bụi bặm hệt như một bao cát rách.
Trận phục kích chớp nhoáng kết thúc trong sự câm lặng đáng sợ của miếu hoang. Cơn mưa giông ngoài kia vẫn gầm rú dội nước xuống mái ngói sụp đổ, gột rửa đi vết máu đen độc tính chảy ra từ đầu ngón tay của xác chết.
Lục Vũ từ từ đứng dậy, tay trái phủi nhẹ bụi than và đất bẩn bám trên vạt áo bào xanh nhạt sờn vai. Anh giắt chiếc quạt sắt rách nát vào đai lưng, khẽ ho khan một tiếng nhỏ để điều hòa lại lồng ngực đang nóng rát do bụi than củi.
"Sư phụ... người có sao không?" Tiểu Đào ú ớ chạy lại, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy chạm vào vết xước rướm máu nhẹ trên vai trái của Lục Vũ, vội vàng lấy hũ bã trà ủ men Tuyết Sơn định đắp lên trị thương.
"Ta không sao, chỉ là vết thương ngoài da." Lục Vũ khẽ mỉm cười xoa đầu cô bé, rồi dải băng vải xám hướng về phía xác chết của Huyết Thủ Phi Thiên dưới đất.
Anh quỳ xuống bên cạnh xác chết, bàn tay trái thon dài gầy guộc sờ soạng, lục lọi khắp các túi gấm giắt trong trường bào lụa đỏ của gã sát thủ quá cố để tìm kiếm manh mối. Khứu giác nhạy bén của anh ngửi thấy một mùi sắt lạnh, tanh nồng đặc trưng của loại kim loại được rèn đúc tinh xảo trong các lò rèn quân đội triều đình, hoàn toàn khác biệt với sắt thô của thảo khấu biên thùy.
Ngón tay Lục Vũ chạm trúng một vật cứng, lạnh ngắt giấu sát ngực Huyết Thủ Phi Thiên. Anh lấy vật đó ra.
Đó là một tấm lệnh bài bằng sắt đen nặng trịch. Trên mặt lệnh bài, xúc giác nhạy bén của Lục Vũ cảm nhận rõ ràng những đường nét khắc nổi tinh xảo hình một chiếc "mặt nạ sắt" lạnh lùng vô cảm, xung quanh khảm họa tiết mây vần đặc trưng của quan binh Đông Xưởng triều đình.
Trái tim Lục Vũ thắt lại đau đớn.
Lệnh bài mật mang ký hiệu mặt nạ sắt của quan binh Đông Xưởng.
Chân tướng tàn khốc của đại cuộc võ lâm từ từ lộ diện trước mắt vị trà sư mù. Huyết Thủ Phi Thiên dẫu là sát thủ tự do, nhưng thực chất đã nhận lệnh bài mật và ngân lượng tài trợ của thế lực Đông Xưởng triều đình đứng sau để truy sát anh hòng cướp đoạt chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp chứa di thư của sư phụ Lục Vũ Hành.
Mối liên kết tà ác giữa Thiên Độc Môn chế độc và Đông Xưởng nắm quyền binh triều đình đang siết chặt lấy sinh mệnh của anh hằng đêm.
"Đông Xưởng..." Lục Vũ lẩm bẩm trong miệng, giọng nói nhỏ nhẹ của anh chứa đựng một sự căm hận tột cùng được kìm nén dưới dải băng vải xám.
Chưa kịp để cả nhóm định thần trước phát hiện chấn động, thính giác nhạy bén Tâm Nhãn Thính Cảnh của Lục Vũ đột ngột nghe thấy những tiếng vó ngựa dồn dập, nặng nề nện xuống mặt đường đất đá từ hướng trạm gác biên phòng đang tiến thẳng về phía miếu hoang dốc núi.
Tiếng vó ngựa dồn dập mang theo sát khí của quân tuần biên phòng do Chu Sát chỉ huy đang áp sát miếu hoang cự ly cực gần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!