Đấu Trí Ải Biên Phòng
Chiếc lưới sắt đen xì mang theo tiếng rít gió lạnh buốt và mùi tanh nồng của kịch độc rắn cát bốc lên ngùn ngụt, xé rách màn khói trà đắng, chụp thẳng xuống đầu Lục Vũ ngay bên mép vực sâu vạn trượng không lối thoát. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, dải băng vải xám trên mắt Lục Vũ khẽ lay động theo luồng kình phong ập đến. Anh không thể nhìn thấy tử thần đang chụp xuống từ trên cao, nhưng khứu giác siêu phàm của một bậc thầy trà đạo đã ngửi ra từng thớ thép lạnh lẽo bám đầy chất Nhựa trúc đen nhầy nhụa, đang tỏa ra một mùi chua chát, hôi thối cực loãng hệt như xác chết phân hủy.
Bàn tay phải bị bỏng nặng sém đen dưới lớp băng vải của Lục Vũ đột ngột co rút một cơn đau dữ dội, nhưng anh không hề lùi bước. Bằng bàn tay trái dẻo dai và nhanh nhẹn, anh không nhấc quạt sắt, mà nâng ngược chiếc ấm đất nung đang sôi sùng sục trên lò lửa di động đeo bên hông. Tiếng nước reo réo đạt đến giai đoạn cực nóng trăm độ vang lên một âm thanh sắc lẹm trong tai anh. Lục Vũ dùng lực cổ tay hất mạnh, một dòng nước sôi tắp lự như một dải lụa trắng nóng bỏng bắn thẳng lên không trung, dội diện rộng vào tâm chiếc lưới sắt đang ập xuống.
"Xèo xèo!"
Một tiếng rít chói tai bùng lên giữa màn sương mù. Chất Nhựa trúc đen gặp nước sôi trăm độ lập tức bị nung chảy, bốc lên một làn khói khét lẹt. Sợi thép mảnh của chiếc lưới sắt, vốn dĩ dẻo dai nhờ lớp nhựa độc liên kết, nay bị nhiệt độ cực cao triệt tiêu hoàn toàn tính đàn hồi, mềm nhũn ra và rơi rụng lả tả xuống thềm đá sạt lở như những sợi bún thiu. Độc Nhãn Long đứng bên kia vách đá kinh hoàng nhìn chiếc lưới bảo vật của mình bị hóa giải chỉ trong một chớp mắt, chưa kịp gầm lên thì A Phúc đã từ trong bóng tối lao ra hệt như một con gấu xám, Thiết Sa Chưởng đập mạnh vào một tảng đá lớn bên vách núi, tạo ra một trận sạt lở đất cát dữ dội chặn đứng hoàn toàn lối mòn truy sát của toán sơn tặc.
"Đi!" Lục Vũ khẽ quát, tay trái dắt chặt Tiểu Đào, ra hiệu cho Mã Tiểu Bảo và A Phúc lập tức rút lui theo lộ trình của tấm Bản đồ da dê Sát Lộ loang lổ vết máu của Mã Thiên Bá.
Họ chạy băng băng trong sương mù dày đặc của đèo dốc, tiếng gào rú bất lực của Độc Nhãn Long nhỏ dần rồi biến mất phía sau vách đá hiểm trở. Nhưng Lục Vũ biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc đào thoát dài. Lối thoát duy nhất để rời khỏi biên trấn hoang vu này hướng về thung lũng Giang Nam là phải vượt qua Trạm gác biên phòng dưới chân núi. Nơi đó, Đội trưởng tuần tiễu Chu Sát – kẻ nhận hối lộ của Hắc Sa Bang – đã treo lệnh truy nã khống của Lý tri huyện và thiết lập rào chắn kiểm tra nghiêm ngặt mọi ngả đường.
Tại một khúc quanh khuất gió dưới chân đèo Sát Lộ, một cỗ xe bò cũ nát chất đầy những bao than củi đen nhẻm đang lặng lẽ chờ đợi. Lão Ngưu – lão già đánh xe bò trung hậu nợ ân tình cũ của quán trà Thính Vũ Trà Hiên – đang đứng bồn chồn gặm một cọng cỏ khô, đôi mắt nhăn nheo đầy lo âu nhìn vào màn sương mù.
"Lục trà sư! Các người cuối cùng cũng tới!" Lão Ngưu lật đật chạy lại, giọng nói run rẩy khàn đặc vì lạnh. "Lính tuần biên phòng của Chu Sát đã phong tỏa toàn bộ cửa ải. Chúng mang theo chân dung của cậu và nha dịch của huyện nha rà soát kỹ lắm. Đi đường thẳng là tự nộp mạng!"
Lục Vũ khẽ gật đầu, dải băng vải xám hướng về phía cỗ xe bò bốc mùi than củi nồng đượm. Anh trầm giọng nói: "Tiểu Bảo, A Phúc, hai người có võ nghệ thân thủ dẻo dai, hãy băng qua lối mòn vách đá phía đông để vượt biên giới. Tiểu Đào không thể chạy đường núi, ta lại bị phế bàn tay phải, thể lực kiệt quệ, chỉ có thể giấu mình dưới xe than của Lão Ngưu để qua ải. Chúng ta sẽ hội quân tại bến đò Ly Giang phía sau cửa ải."
Mã Tiểu Bảo định lên tiếng phản đối vì lo lắng cho an nguy của vị trà sư mù, nhưng trước ánh mắt cương nghị vô hình ẩn sau dải băng vải xám của Lục Vũ, cậu thiếu niên chỉ biết siết chặt đơn đao gãy, gật đầu thề độc rồi cùng A Phúc biến mất vào bóng tối rặng tre.
Lão Ngưu nhanh chóng gạt bớt những thanh than củi đen nhẻm, để lộ một khoảng trống nhỏ hẹp, ẩm ướt ở đáy thùng xe gỗ sờn cũ. Lục Vũ ôm lấy Tiểu Đào, nhẹ nhàng nằm rạp xuống đáy xe. Lão Ngưu lấp đầy than củi lên trên, che khuất hoàn toàn hai cơ thể dưới một đống than đen đúa, ngột ngạt.
Bóng tối đen kịt lập tức bao phủ lấy Lục Vũ. Không gian dưới đống than củi vô cùng ngột ngạt, nóng bức và đầy khói bụi. Những thanh than mới nung từ rừng sâu vẫn còn giữ lại hơi ấm âm ỉ, hầm hập tỏa nhiệt hệt như một lò nung đất sét thu nhỏ. Bụi than mịn li ti bay lơ lửng trong khoảng không chật hẹp, chui vào mũi, vào họng, khiến lồng ngực Lục Vũ nóng rát, ngứa ngáy dữ dội. Bàn tay phải bị bỏng nặng phồng rộp của anh, khi bị lớp than củi nóng tì đè lên, lại bùng phát một cơn đau co rút kinh mạch thấu xương tủy. Anh phải nghiến chặt răng, trán rịn ra những giọt mồ hôi hòa lẫn với bụi than đen nhẻm, chảy dài xuống má.
Tiểu Đào nằm sát ngực anh, cơ thể nhỏ nhắn của cô bé câm run lên bần bật vì sợ hãi và ngột ngạt. Cô bé cố gắng hít thở những luồng không khí ít ỏi còn sót lại, lồng ngực phập phồng hỗn loạn. Lục Vũ biết, chỉ cần một tiếng ho nhẹ hay một hơi thở dồn dập của cô bé phát ra tiếng động, cả hai sẽ lập tức bị Biên Phòng Tuần Binh phát hiện.
Lục Vũ dùng bàn tay trái dẻo dai sờ soạng trong bóng tối, nhẹ nhàng tìm thấy các huyệt vị trên lưng và cổ của Tiểu Đào. Anh áp dụng tức khí điều hòa pháp, dùng ngón tay bấm nhẹ vào huyệt đạo để giúp cô bé nín thở tuyệt đối, triệt tiêu hoàn toàn mọi âm thanh hô hấp, đưa cơ thể nhỏ nhắn vào trạng thái tĩnh lặng câm lặng như một khúc gỗ mục dưới đống than.
"Cạch... cạch... rầm..."
Tiếng bánh xe bò lăn bánh nặng nề trên mặt đường đá hộc gồ ghề vang lên dội thẳng vào tai Lục Vũ. Nằm sát đáy thùng xe, anh có thể cảm nhận rõ ràng độ rung động của mặt đất truyền qua trục gỗ. Anh nhắm mắt, kích hoạt giác quan Linh Nhãn Khứu Cảnh đến mức tối đa để thay thế đôi mắt mù lòa, bắt đầu phác họa nên thế giới bên ngoài đống than củi đen tối.
Mùi hôi thối của chướng khí đèo dốc nhạt dần, thay vào đó là mùi khói bếp, mùi phân ngựa nồng nặc và mùi rỉ sét tanh nồng của hàng chục binh khí sắt thép đang tập trung phía trước. Xe bò chậm lại rồi dừng hẳn. Tiếng vó ngựa dậm chân bồn chồn và tiếng quát tháo thô lỗ của binh lính tuần phòng vang lên loảng xoảng.
"Đứng lại! Xe chở gì đây?" Một giọng nói hách dịch, rít qua kẽ răng vang lên. Đó là lính gác cửa ải.
Lão Ngưu vờ gãi đầu, cười xòa giải thích: "Dạ bẩm quan binh, là than củi thông khô chở từ rừng sâu về cho các trà lâu trong trấn biên thùy ạ. Mong các quan mở lối cho con bò già đi qua."
"Than củi? Tránh ra để kiểm tra! Gần đây có lệnh truy nã khống của huyện nha đối với một gã mù pha trà phản nghịch giết phó đà chủ Hắc Sa Bang. Mọi xe qua lại đều phải rà soát kỹ lưỡng!"
Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát nện xuống đất đá vang lên gần thành xe bò. Lục Vũ nín thở dưới đống than, khứu giác nhạy bén của anh ngửi thấy mùi mỡ đao rẻ tiền bám trên giáp da của lính gác, và đặc biệt là một mùi dầu bóng thơm nồng, đắt đỏ tỏa ra từ chuôi kiếm của một kẻ đang tiến lại gần.
Mùi dầu bóng này vô cùng đặc trưng, chỉ có Đội trưởng tuần tiễu Chu Sát mới sử dụng để bảo quản thanh trường kiếm sắt tiêu chuẩn của triều đình.
"Chu Sát đang đến gần," Lục Vũ âm thầm tính toán trong lòng, nhịp tim của anh vẫn phẳng lặng như nước hồ thu không một gợn sóng để tránh làm rung động đống than củi bên trên.
"Lão già, xe than của ngươi hôm nay sao chở nặng thế? Con bò già này bình thường kéo nhẹ lắm mà?" Giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm của Chu Sát vang lên ngay sát thành xe gỗ.
Chu Sát vung thanh kiếm sắt gõ nhẹ "cộc... cộc..." vào thành xe bò, nghi ngờ xe chở quá nặng so với lượng than củi thông thường.
Lão Ngưu run rẩy, vội vàng giải thích: "Dạ bẩm Chu đội trưởng, đêm qua trời mưa giông dữ dội trên đèo Sát Lộ, than củi bị ngấm nước mưa ẩm ướt nên nặng hơn ngày thường rất nhiều ạ. Mong quan lớn thương tình cho kẻ nghèo khổ kiếm vài đồng bạc lẻ."
Lão Ngưu lén thò tay vào đai lưng, lấy ra vài đồng bạc vụn rỉ sét định hối lộ cho Chu Sát để xin qua ải khẩn cấp. Nhưng Chu Sát lạnh lùng gạt phăng bàn tay của lão già ra, tiếng bạc rơi xuống đất cát kêu "xoảng... xoảng..." lạnh lẽo. Lệnh truy nã của quan huyện có giá trị năm trăm lượng vàng từ Hắc Sa Bang, vài đồng bạc vụn này đối với hắn chỉ là rác rưởi.
"Than ẩm nước mưa? Để ta xem thử có đúng là than ẩm hay là giấu thứ gì khác!" Chu Sát nhíu mày, giọng nói đầy nghi ngờ và sát khí.
Lục Vũ nằm dưới đống than nóng bỏng, khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh phát hiện mùi rỉ sét của thanh kiếm sắt Chu Sát đang từ từ rút ra khỏi bao, tiếng ma sát kim loại rít lên ghê rợn trong tai anh. Khoảng cách giữa mũi kiếm sắt và cơ thể anh chỉ cách nhau một lớp than củi mỏng chưa đầy nửa thước.
Anh ngửi thấy mùi dầu bóng trên chuôi kiếm của Chu Sát di chuyển từ trên xuống dưới, biết hắn sắp đâm kiếm kiểm tra đống than củi. Trong khoảnh khắc sinh tử câm lặng ấy, Lục Vũ không thể vận lực phản kháng, cũng không thể dùng nước sôi hay quạt sắt để tự vệ dưới đống than chật hẹp.
Anh âm thầm dùng ngón tay dẻo dai, nhẹ nhàng đẩy cơ thể nhỏ nhắn của Tiểu Đào né sang một bên khe hở hẹp của thùng xe gỗ sát góc khuất, bản thân anh cũng nghiêng người thu gọn bả vai trái bám sát vào thành gỗ sờn cũ, chừa ra một khoảng trống lớn ở chính giữa thùng xe nơi Chu Sát chuẩn bị đâm xuống.
Chu Sát giơ cao thanh kiếm sắt, lưỡi kiếm phản chiếu ánh đuốc đỏ rực của cửa ải, từ từ hướng thẳng vào đống than củi đen đúa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!