Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Sát Lộ Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nước thác dội ầm ầm bên ngoài Thạch Động Thính Vũ như một khúc nhạc tiễn đưa bi tráng, không ngừng đập mạnh vào vách đá tảng, tung bọt trắng xóa che khuất cả lối vào hang tối. Trong lòng thạch động ẩm ướt, hơi lạnh thấu xương của sương đêm biên thùy len lỏi qua từng khe đá nứt, mang theo vị mặn chát của cát bụi hoang mạc và mùi tàn tro của quán trà tranh Thính Vũ Trà Hiên vừa bị thiêu rụi hằng đêm.


Lục Vũ ngồi xếp bằng trên thềm đá ẩm, dải băng vải xám quấn chặt ngang mắt anh đã thấm đẫm sương nước lạnh buốt. Cơn đau nhức nhối từ bàn tay phải đột ngột co rút mạnh, hệt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm sâu vào từng thớ thịt, xương tủy. Vết bỏng nặng phồng rộp sém đen từ những trận hỏa công trước, dù đã được đắp một lớp bã trà ủ men Tuyết Sơn mát lạnh, vẫn không ngừng hành hạ thể xác phàm nhân của vị trà sư mù mỗi khi nhiệt độ ban đêm hạ xuống cực hạn. Anh cắn chặt môi, cố điều hòa hơi thở để không phát ra một tiếng rên rỉ nào trước mặt hai đứa trẻ.


Bên cạnh anh, Tiểu Đào – đứa trẻ câm mồ côi mười tuổi – đang lặng lẽ ôm chặt chiếc hòm gỗ chứa ấm Tử Sa cổ nhị lớp "Vô Trần" vào lòng. Hai cánh tay nhỏ nhắn của cô bé, nơi vừa được Lục Vũ đắp bã trà ủ men Tuyết Sơn hoang dã để hút hỏa độc ngoài da, giờ đây đã dịu tấy đỏ, làn da mát mẻ trở lại nhưng vẫn còn run rẩy nhẹ vì sợ hãi. Cách đó không xa, Mã Tiểu Bảo – thiếu tiêu đầu của Biên Thùy Tiêu Cục – đang quỳ sụp dưới đất, hai tay siết chặt chuôi đơn đao gãy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn đăm đăm vào khoảng không tối tăm. Nỗi đau mất cha và thảm cảnh tiêu cục bị diệt môn trong đêm hỏa hoạn vẫn đang gặm nhấm tâm trí cậu thiếu niên mười bảy tuổi, biến sự phẫn nộ nông nổi thành một luồng sát khí hỗn loạn.


“A Phúc,” Lục Vũ khẽ gọi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng cương nghị của anh bị tiếng thác nước gầm rú bên ngoài nuốt chửng một phần.


Từ góc tối của hang đá, một bóng người hộ pháp lầm lì chậm rãi bước ra. A Phúc – gã phu xe câm lặng ngày nào, thực chất là cựu cao thủ ẩn tích giang hồ – khẽ cúi đầu sát bên vai trái của Lục Vũ. Đôi tai thính nhạy vô song của Lục Vũ nghe thấy tiếng thớ thịt bắp tay phải của A Phúc co duỗi, mùi mỡ đao rẻ tiền và mùi máu tanh loãng bám trên áo vải thô của y đã bị sương nước thác gột rửa phần nào, nhưng kình lực Thiết Sa Chưởng ẩn trong đôi bàn tay thô ráp của y vẫn căng tràn cảnh giác.


“Truy binh của Hắc Sa Bang đã áp sát bến đá dưới chân thác,” Lục Vũ trầm giọng nói, tay trái sờ soạng vào đai lưng vải thô sát lồng ngực, lấy ra tấm Bản đồ da dê Sát Lộ loang lổ những vệt máu khô cứng của lão tiêu đầu Mã Thiên Bá. “Lôi Hổ là kẻ cẩn trọng, hắn sẽ không bỏ sót bất kỳ hang đá nào quanh dốc núi này. Chúng ta không thể đợi vết thương lành hẳn. Phải đi ngay.”


Lục Vũ dùng các đầu ngón tay nhạy cảm của bàn tay trái lướt nhẹ dọc theo các đường rãnh khắc chìm trên tấm da dê ướt sũng. Những vết máu khô ráp dưới ngón tay anh hệt như những vết sẹo nghĩa khí của người đã khuất, dẫn dắt tâm nhãn của vị trà sư mù phác họa nên một lối thoát hiểm duy nhất. Con đường dịch lộ chính diện chắc chắn đã bị lính tuần biên phòng của Chu Sát và nha dịch của Lý tri huyện phong tỏa theo lệnh truy nã khống của quan huyện. Lối mòn duy nhất để rời khỏi biên trấn hoang vu này hướng về thung lũng Giang Nam là phải băng qua Sát Lộ Sương Mù – đoạn đèo dốc đứng hiểm trở, quanh năm bao phủ bởi sương mù dày đặc và chướng khí độc mỏng, nơi đặt sào huyệt của băng sơn tặc Hắc Phong Trại.


“Tiểu Bảo, thu đao lại,” Lục Vũ xoay dải băng vải xám về phía cậu thiếu niên đang thở dốc phẫn nộ. “Nếu ngươi muốn giữ mạng để dựng lại Biên Thùy Tiêu Cục, hãy đi theo sau A Phúc. Nhớ kỹ lời ta: Trà sinh độc tử, kẻ dùng đao kiếm sát sinh vô tội sẽ tự hủy hoại trà tâm, còn kẻ biết ẩn nhẫn sinh tồn mới là kẻ chiến thắng cuối cùng.”


Mã Tiểu Bảo cắn chặt răng, tiếng răng rắc vang lên trong miệng, nhưng trước phong thái tĩnh lặng như nước hồ thu của Lục Vũ, cậu chỉ biết cúi đầu tuân mệnh, giắt thanh đơn đao gãy vào hông, tiến lại gần đỡ lấy Tiểu Đào.


A Phúc lặng lẽ đi đầu, dùng thân hình hộ pháp che chắn làn nước thác lạnh buốt dội xuống từ cửa hang. Lục Vũ dắt tay Tiểu Đào, bước đi vững chắc trong bóng tối tuyệt đối của hẻm đá hẹp sau thác nước. Lối đi ngầm nhỏ hẹp, trơn trượt bởi rêu phong cổ đại, dẫn họ đi vòng qua sườn núi dốc đứng, tránh xa tầm mắt lùng sục của hàng chục đao thủ Hắc Sa Bang đang cầm đuốc soi rọi dưới chân thác.


Khi bước ra khỏi lối đi ngầm, cơn gió lạnh buốt của vùng biên cương lập tức ập vào mặt, mang theo hơi ẩm dày đặc và một mùi hương kỳ lạ, ngột ngạt. Lục Vũ khẽ hít một hơi sâu, khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh ngay lập tức co thắt nhẹ.


Trước mặt họ, đèo Sát Lộ Sương Mù hiện ra như một cái miệng khổng lồ của dã thú, nuốt chửng toàn bộ ánh trăng nhạt nhòa bằng một màn sương mù màu xám đục, dày đặc đến mức dường như có thể chạm tay vào được. Màn sương này không phải là hơi nước thông thường, mà trộn lẫn với một lượng chướng khí độc mỏng bốc lên từ đầm lầy độc tính Hắc Thủy lân cận. Nó mang mùi hôi thối của lá cây mục rữa và vị chua chát nhẹ bám vào đầu lưỡi, khiến người hít phải có cảm giác lồng ngực thắt lại, phế quản nóng rát.


“Tiểu Đào, lấy Kh khăn thêu thấm thuốc giải tẩm trà Tuyết Sơn ra,” Lục Vũ khẽ ra lệnh.


Tiểu Đào nhanh nhẹn mở hũ chì đựng trà, lấy ra ba tấm khăn vải thô màu xám đã được tẩm sẵn dịch trà hoang dã Tuyết Sơn có tính hàn kiềm mạnh mẽ. Lục Vũ quấn chặt khăn quanh mũi cho bản thân và hướng dẫn Mã Tiểu Bảo, Tiểu Đào làm theo. Tính kiềm ấm và hương trà thanh khiết thẩm thấu qua lớp vải thô, lập tức trung hòa hoàn toàn luồng chướng khí chua chát trong không khí ẩm, tạo thành một lá chắn bảo vệ phổi cho cả nhóm.


“A Phúc, giữ khoảng cách mười bước,” Lục Vũ whispers, bàn tay trái của anh khẽ nâng chiếc Quạt giấy nan sắt rách lên trước ngực. “Sương mù ở đây có thể che mắt người thường, nhưng không thể che được mùi rỉ sét của sắt thép và tiếng gió rít của bẫy rập.”


Họ chậm rãi tiến vào sâu trong đèo Sát Lộ. Con đường mòn dốc đứng, một bên là vách đá dựng đứng phủ đầy rêu đen, một bên là vực sâu vạn trượng bốc lên hơi lạnh ngột ngạt. Lục Vũ nhắm mắt dưới dải băng vải xám, toàn bộ tinh thần lực của anh dồn vào đôi tai và cánh mũi.


“Két... rắc...”


Một tiếng động cực nhỏ, hệt như tiếng thớ gỗ thông khô bị nén chặt dưới sức nặng vang lên từ vách đá phía trên bên phải, cách họ khoảng mười lăm bước. Cùng lúc đó, khứu giác nhạy bén của Lục Vũ ngửi thấy mùi đất cát ẩm ướt vừa bị xáo trộn gần đây và mùi nhựa thông khô nồng nặc.


“A Phúc, dừng lại! Giữ chặt Tiểu Bảo và Tiểu Đào!” Lục Vũ khẽ quát, tay trái vung mạnh chiếc quạt sắt quét ngang một đường nhu hòa.


Chưa đầy một hơi thở sau, một tiếng gầm rú kinh hoàng vang lên từ trên đỉnh vách đá. Một tảng đá khổng lồ nặng hàng trăm cân, kéo theo hàng loạt đá vụn và đất cát, đổ sập xuống ngay khoảng không gian trước mặt A Phúc chỉ ba bước chân. Tiếng đá va vào vách núi nổ lớn như sấm rền, bụi đất mù mịt bốc lên ngột ngạt. Nếu Lục Vũ không phát hiện sớm tiếng bánh răng gỗ cơ quan nén và mùi đất xáo trộn, cả nhóm đã bị đá đè nát vụn dưới vực sâu.


“Khốn khiếp! Có kẻ mai phục!” Mã Tiểu Bảo run rẩy rút đơn đao, định lao lên nhưng bị A Phúc dùng một tay đè chặt vai giữ lại.


“Ha ha ha! Gã mù, ngươi quả nhiên có khứu giác và thính giác nhạy bén hệt như lời đồn của bang chủ Lôi Hổ!”


Một giọng cười thô lỗ, khàn đặc và hung hãn đột ngột xé rách màn sương mù dày đặc phía trước. Từ trong lớp sương xám đục, một bóng người cao lớn, thô kệch như một con gấu xám chậm rãi bước ra. Hắn mặc chiếc áo da cừu rách rưới bẩn thỉu bốc mùi mỡ đao rẻ tiền và rượu mạnh, mắt phải đeo một băng vải đen gớm ghiếc, tay phải cầm một thanh đại đao bản rộng gỉ sét nặng trịch mang đầy vết sứt mẻ chém máu.


Đó chính là Độc Nhãn Long – đại đương gia của băng sơn tặc Hắc Phong Trại đóng tại dốc núi Sát Lộ, đồng minh ăn chia lợi nhuận muối lậu của Hắc Sa Bang. Theo sau hắn, hơn mười tên sơn tặc tay đao hung hãn lầm lì vây quanh, đôi mắt khát máu khóa chặt lấy chiếc hòm gỗ trên vai Tiểu Đào.


“Lôi Hổ bang chủ đã treo thưởng năm trăm lượng vàng để lấy đầu ngươi và chiếc ấm Tử Sa cổ kia,” Độc Nhãn Long gầm rú, vung thanh đại đao gỉ sét chém mạnh một đường xuống đất, phạt đứt ba cây trúc đen lớn chắn ngang lối mòn duy nhất. “Hôm nay, đèo Sát Lộ này chính là mồ chôn của thầy trò ngươi!”


Lục Vũ đứng tĩnh lặng đối mặt với họng đao của sát thủ. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh khẽ động. Từ lưỡi đao bản rộng của Độc Nhãn Long cách mười bước chân, một mùi tanh nồng, hôi thối cực loãng của chất nhựa dẻo màu đen bốc lên.


Là Nhựa trúc đen – loại kịch độc tê liệt kinh mạch ngoại vi cực mạnh mọc trong Rừng Trúc Đen, chỉ cần một vết xước nhỏ ngoài da cũng đủ khiến phàm nhân đông cứng kinh mạch trong nửa canh giờ.


“A Phúc, lùi lại bảo vệ Tiểu Đào và Tiểu Bảo,” Lục Vũ trầm giọng ra lệnh, tay trái của anh khẽ nắm chặt lấy lò đất nung giữ nhiệt di động đeo bên hông. “Sương mù quá dày, dưới chân đầy bẫy đá lăn, ngươi vận lực Thiết Sa Chưởng sẽ làm rung động vách đá gây sụt lở, suýt trúng bẫy đá rơi của chúng.”


“Nhưng sư phụ! Hắn có đao tẩm kịch độc!” Mã Tiểu Bảo hét lên trong lo lắng.


“Trà nhân không dùng kiếm sắt sát sinh; mọi sự tự vệ phải dùng trà cụ và nước sôi,” Lục Vũ ôn tồn nói, gương mặt dưới dải băng vải xám vẫn phẳng lặng như nước hồ thu. “Cấm sát sinh bằng sắt thép là giới luật của sư phụ ta. Hôm nay, ta sẽ dùng sự tĩnh lặng của trà đạo để hóa giải sát cơ của đao kiếm.”


Độc Nhãn Long gầm lên một tiếng điên cuồng, vung đại đao bản rộng chém thẳng về phía ngực Lục Vũ: “Thằng mù huênh hoang! Chết đi!”


Trong khoảnh khắc lưỡi đao tẩm độc xé gió rít lên, Lục Vũ không hề né tránh bằng khinh công. Anh nhắm mắt, lắng nghe tiếng gió rít nhẹ của lưỡi đao rỉ sét để đoán chính xác quỹ đạo bay. Tay trái của anh nhanh nhẹn mở nắp lò đất nung giữ nhiệt di động bên hông. Bên trong lò, những thỏi Than củi Thông Khô vẫn đang cháy đỏ rực, tỏa ra hơi nóng hừng hực.


Anh reaches vào túi gấm bên hông, lấy ra một nắm bột lá Trà hoang dã Tuyết Sơn hoang dã có tính hàn cực mạnh, rải thẳng vào lò than đỏ rực.


Đây chính là phương pháp "Xông khói trà đắng".


“Xèo xèo! Rắc rắc!”


Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong lò nung. Lá trà Tuyết Sơn gặp nhiệt độ cực cao của than củi thông khô lập tức bùng cháy, giải phóng một luồng khói trắng xám dày đặc, nồng đượm vị đắng chát cực hạn bốc lên ngùn ngụt ra không khí.


Lục Vũ vận dụng lực cổ tay trái dẻo dai, xoay tròn chiếc Quạt giấy nan sắt rách tạo thành một luồng gió xoáy nhu hòa nhưng mạnh mẽ, hướng thẳng luồng khói trà đắng dày đặc về phía Độc Nhãn Long và toán sơn tặc đang áp sát.


“Khói Trà Đắng Khóa Thở!” Lục Vũ khẽ quát.


Luồng khói trà Tuyết Sơn mang tính kiềm hàn cực cao, khi kết hợp với hơi ẩm dính đặc của sương mù đèo dốc, lập tức tạo thành một màn sương khói dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực chiến đấu. Khói trà đắng không chỉ trung hòa hoàn toàn độc tính chướng khí mỏng xung quanh, mà còn bám chặt vào niêm mạc đường hô hấp của kẻ thù.


Độc Nhãn Long và thuộc hạ của hắn, những kẻ quen sống trong sương mù tự nhiên nhưng phổi hoàn toàn không có bảo hộ, lập tức hít phải luồng khói đắng đậm đặc. Hoạt chất kiềm hàn của trà Tuyết Sơn cháy ngâm trực tiếp gây ra một cơn co thắt phế quản cực kỳ dữ dội.


“Khục... khục... oạt!”


Thanh đại đao bản rộng của Độc Nhãn Long dừng lại giữa chừng trong gang tấc cách ngực Lục Vũ ba tấc. Gương mặt thô kệch của tên thủ lĩnh sơn tặc đỏ bừng lên, rồi chuyển sang màu tím tái xám xịt. Hắn clutching lấy cổ họng bằng tay trái, ho sặc sụa đến mức chảy cả nước mắt nước mũi, lồng ngực co thắt dữ dội không thể hít thở nổi một hơi dưỡng khí.


“Khói... khói này có độc! Khục khục... không thể vận lực!” Một tên sơn tặc đao thủ phía sau gào lên trong tuyệt vọng trước khi quỳ sụp xuống đất, liên tục nôn mửa do phế quản bị khóa chặt.


Toàn bộ đội hình đao thủ hung hãn của Hắc Phong Trại lập tức hỗn loạn hoàn toàn trong màn khói trà đắng dày đặc. Chúng vứt bỏ đao kiếm, ôm lấy cổ họng ho sặc sụa, không một ai có thể vận hành nổi ngoại gia kình lực để tấn công.


Lục Vũ vẫn đứng tĩnh lặng giữa màn khói trắng, tay trái khẽ quạt nhẹ chiếc quạt sắt để giữ cho luồng khói đắng luôn bao phủ quanh đối thủ. Anh đã tiêu hao phần lớn lượng lá trà hoang dã Tuyết Sơn dự trữ trong hũ chì để duy trì màn khói giải độc này, bàn tay phải bị bỏng nặng dưới lớp băng vải lại bắt đầu co rút đau đớn dữ dội do phải chịu sức nóng dội ngược từ lò than, nhưng ánh mắt tâm nhãn của anh vẫn kiên định bảo vệ an toàn cho hai đứa trẻ phía sau.


“Độc Nhãn Long, thu quân rút lui đi,” Lục Vũ trầm giọng nói, giọng nói của anh vang lên giữa tiếng ho sặc sụa của kẻ thù hệt như một tiếng chuông chùa thanh lọc. “Trà Tuyết Sơn chỉ khóa phế quản của các ngươi trong nửa canh giờ. Nếu cố tình vận lực chém giết, độc tính Nhựa trúc đen trên đao của ngươi gặp khói trà đắng sẽ phản phệ, tự đóng băng kinh mạch tim của ngươi hệt như Thiết Vô Tình.”


Gương mặt của Độc Nhãn Long vặn vẹo vì đau đớn và sỉ nhục tột cùng. Hắn là một thủ lĩnh sơn tặc khét tiếng biên thùy, sở hữu sức mạnh thể chất hoành luyện tốt, chưa từng bại dưới tay một kẻ tàn phế mù lòa không có nội lực cận chiến nào. Sự kiêu ngạo và lòng tham năm trăm lượng vàng khiến hắn phát điên, gạt phăng lời cảnh báo của Lục Vũ.


“Thằng mù khốn kiếp! Ngươi dám làm hỏng đại sự của ta!” Độc Nhãn Long điên cuồng gầm rú qua kẽ răng rỉ máu đen do co thắt phổi.


Hắn dùng chút tàn lực cuối cùng, tay trái vứt thanh đại đao gỉ sét, reaches ra sau lưng giật mạnh một cuộn dây sắt đen dày đặc găm nhiều móc nhọn hoắt. Đó chính là Lưới sắt tẩm độc Hắc Sa – bảo vật trấn trại của Hắc Phong Trại, được dệt từ những sợi thép mảnh tẩm đẫm chất Nhựa trúc đen cực độc và nọc rắn cát hoang dã.


Hắn dùng cánh tay trái lực lưỡng vung mạnh, phóng chiếc lưới sắt tẩm độc khổng lồ bay vút ra giữa màn sương mù, bịt kín hoàn toàn đường thoát duy nhất của Lục Vũ ở mép vách đá dựng đứng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!