Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Thạch Động Trốn Đời

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nước đổ ào ạt tựa như hàng vạn thỏi sắt nện xuống vách đá tảng, gầm rú vang dội bên tai Lục Vũ. Sương nước lạnh buốt, mang theo hơi thở buốt giá của núi tuyết biên thùy, không ngừng luồn qua khe đá hẹp, phủ một màn ẩm ướt lên thềm đá tối tăm của Thạch Động Thính Vũ. Quán trà tranh Thính Vũ Trà Hiên giờ đây chỉ còn là đống tàn tro đổ nát phía trên đỉnh thác. Trận hỏa hoạn tàn bạo của bang chủ Lôi Hổ đã thiêu rụi tất cả, dồn họ vào hang đá ẩm ướt, biệt lập này.


Lục Vũ nằm tựa lưng vào vách đá lạnh ngắt, dải băng vải xám quấn ngang mắt đã ướt sũng nước thác. Cơn đau nhức nhối từ bàn tay phải đột ngột bùng lên như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương. Vết bỏng nặng phồng rộp sém đen từ trận chiến trước, sau khi bị ngâm vào dòng nước thác lạnh buốt, giờ đây bắt đầu co rút kinh mạch dữ dội. Từng thớ thịt ở lòng bàn tay phải của anh cứng đờ, đau đớn đến mức khiến lồng ngực anh phập phồng hỗn loạn, hơi thở không cách nào điều hòa.


“Tiểu Đào...” Lục Vũ khẽ gọi, giọng nói nhỏ nhẹ của anh bị tiếng thác nước gầm rú bên ngoài nuốt chửng một nửa.


Một tiếng động lách cách nhỏ vang lên bên cạnh. Tiểu Đào, đứa trẻ câm mồ côi mười tuổi, sờ soạng trong bóng tối để bò lại gần sư phụ. Cô bé khẽ phát ra một tiếng thở dồn dập, run rẩy trong cổ họng. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Đào lấm lem nhọ nồi và ướt đẫm nước lạnh, đang run rẩy chạm vào gấu áo vải thô sờn vai của Lục Vũ. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của Lục Vũ khẽ động. Anh ngửi thấy mùi máu tanh loãng lẫn mùi da thịt cháy sém nhẹ bốc lên từ hai cánh tay nhỏ của cô bé.


Tiểu Đào cũng bị bỏng. Trong lúc ôm chặt chiếc hòm gỗ chứa ấm Tử Sa cổ nhị lớp thoát khỏi biển lửa, tàn lửa từ trần nhà sập đã găm vào làn da non nớt của cô bé, tạo thành những vết phồng rộp tấy đỏ.


Lục Vũ nghiến răng chịu đựng cơn đau co rút ở tay phải, tay trái sờ soạng tìm chiếc hòm gỗ ướt sũng đặt bên cạnh. Anh mở nắp hòm, lấy ra một chiếc hũ đất nung nhỏ bọc kín bằng vải tẩm dầu. Khi nắp hũ vừa mở, một mùi hương chua chát, nồng đượm nhưng vô cùng thanh mát lập tức tỏa ra, xua tan bớt cái lạnh lẽo ẩm ướt của thạch động. Đó là bã trà ủ men – loại bã trà hoang dã Tuyết Sơn được Lục Vũ tích lũy lâu ngày trong hũ đất, lên men tự nhiên tạo ra tính kiềm cực cao.


“Tiểu Đào, đưa tay đây cho anh. Sẽ hơi đau một chút, nhưng phải hút hết hỏa độc ra ngoài,” Lục Vũ ôn tồn nói, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy.


Anh dùng ngón tay trỏ của bàn tay trái khều một chút bã trà ướt mềm, từ tốn thoa nhẹ lên những vết bỏng rộp trên hai cánh tay của Tiểu Đào. Đây chính là phương pháp Ủ bã trà hút độc. Bã trà ủ men mang tính hàn kiềm mạnh mẽ, khi tiếp xúc với vết bỏng sẽ lập tức thẩm thấu qua da, trung hòa hoàn toàn luồng hỏa khí độc hại đang thiêu đốt thịt da cô bé. Tiểu Đào khẽ rùng mình, hai bàn tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo Lục Vũ để chịu đựng cơn đau buốt nhói, nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng khóc nào. Chỉ sau vài hơi thở, hơi ấm tấy đỏ trên da cô bé dịu dần, làn da mát mẻ trở lại.


Sau khi băng bó xong cho Tiểu Đào, Lục Vũ dùng chút sức lực tàn dư tự thoa bã trà lên bàn tay phải của mình. Chất bã trà lạnh buốt áp vào vết thương sém đen, gây ra một cơn co thắt kinh mạch dữ dội khiến anh phải nín thở, trán rịn đầy mồ hôi hột. Lục Vũ hiểu rõ y lý trà đạo: vết bỏng hỏa khí tàn bạo này nếu không dùng bã trà lên men để hút độc sớm, luồng hỏa độc sẽ ăn mòn kinh mạch ngoại vi, gây hoại tử cánh tay phải và vĩnh viễn tước đi khả năng cử động pha trà nhanh giải độc của anh sau này. Anh cắn chặt môi, cảm nhận luồng hỏa khí nóng rực từ lòng bàn tay từ từ bị tính hàn kiềm của bã trà hút ra ngoài, để lại một cảm giác tê dại lạnh buốt.


“Rầm! Bốp!”


Một tiếng động mạnh vang lên từ vách đá phía trong hang. Mã Tiểu Bảo, thiếu tiêu đầu của Biên Thùy Tiêu Cục, điên cuồng đập nắm đấm rướm máu vào đá tảng. Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi lấm lem bùn đất và nước mắt phẫn nộ, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn hận thù tột cùng.


“Cha... Khâu Lão Bát... Lôi Hổ! Tại sao các người lại tàn ác như vậy!” Mã Tiểu Bảo gào lên trong tuyệt vọng, giọng nói khản đặc vì khóc suốt đêm. “Tiêu cục bị diệt môn, cha bị ám hại chết thảm... Con là một kẻ vô dụng! Con không bảo vệ được ai cả!”


Cậu thiếu niên điên cuồng siết chặt thanh đơn đao ngắn, quay người lao thẳng về phía cửa hang đá dốc đứng, nơi dòng thác nước đang đổ ầm ầm. “Con phải đi! Con phải giết chết Lôi Hổ! Con phải báo thù cho cha!”


“Bụp!”


Một cánh tay hộ pháp thô ráp, xám đen đầy sẹo bỗng vươn ra từ góc tối của thạch động, chặn đứng lồng ngực của Mã Tiểu Bảo hệt như một bức tường sắt gỉ. Đó là A Phúc. Gã phu xe câm lặng đứng sừng sững canh gác cửa động, đôi mắt lạnh lùng vô cảm nhìn xoáy vào cậu thiếu niên. Sức mạnh ngoại gia võ học thâm hậu của A Phúc khiến Mã Tiểu Bảo dù dồn hết tàn lực vẫn không thể nhúc nhích nổi một phân.


“Tiểu Bảo, dừng lại,” Lục Vũ trầm giọng nói, dải băng vải xám hướng thẳng về phía cậu thiếu niên đang thở dốc. “Ngươi muốn đi nộp mạng sao? Với đao pháp nhị lưu của ngươi, chưa bước chân ra khỏi chân thác đã bị đao thủ Hắc Sa Bang chém thành trăm mảnh.”


“Nhưng con không thể trốn ở đây như một con rùa rụt cổ!” Mã Tiểu Bảo khóc rống lên, quỳ sụp xuống thềm đá ẩm ướt. “Cha con đã chết! Con sống để làm gì nữa!”


Lục Vũ khẽ thở dài, anh dùng bàn tay trái run rẩy vỗ nhẹ lên bả vai của Tiểu Bảo. “Mã tiêu đầu dùng cả sinh mệnh lực cuối cùng, chịu đựng kịch độc tơ tằm cắn xé lục phủ ngũ tạng để mở ra đường sống cho chúng ta. Ông ấy muốn ngươi sống sót để kế thừa Biên Thùy Tiêu Cục, bảo vệ nghĩa khí biên cương, chứ không phải để ngươi mang cái mạng rách này đi nộp cho Lôi Hổ. Trà sinh độc tử, trà đạo mang lại sự sống, còn độc dược và thù hận chỉ mang lại cái chết câm lặng. Muốn báo thù, trước hết phải học cách sinh tồn.”


Lời nói nhỏ nhẹ nhưng cương nghị của Lục Vũ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Mã Tiểu Bảo, khiến cậu thiếu niên dần bình tĩnh lại, cúi đầu nức nở bên đai lưng da thú của cha để lại.


Lục Vũ im lặng một lát, rồi anh dùng bàn tay trái dẻo dai sờ soạng vào đai lưng vải thô sát lồng ngực của mình. Anh lấy ra tấm Bản đồ da dê Sát Lộ loang lổ những vệt máu tươi đã khô cứng của Mã Thiên Bá trao lại trước khi trút hơi thở cuối cùng. Tấm bản đồ da dê cũ kỹ, thô ráp, bám đầy bụi cát hoang mạc nhưng những đường vẽ lộ trình được khắc chìm tinh vi bằng mực dầu chống nước vẫn còn nguyên vẹn.


Lục Vũ dùng các đầu ngón tay nhạy cảm của bàn tay trái lướt nhẹ dọc theo các đường rãnh khắc trên tấm da dê. Thính giác và xúc giác nhạy bén của anh dần phác họa nên một sơ đồ lối thoát hiểm hiểm trở. Đường dịch lộ chính diện biên thùy chắc chắn đã bị hàng trăm đao thủ Hắc Sa Bang phối hợp nha dịch phong tỏa nghiêm ngặt dưới lệnh truy nã phản nghịch của quan huyện. Lối thoát duy nhất để rời khỏi biên cương hoang vu này hướng về thung lũng Giang Nam là phải băng qua Sát Lộ Sương Mù – đoạn đèo hiểm trở quanh năm bao phủ bởi chướng khí độc mỏng và bẫy rập của sơn tặc.


“Chúng ta không thể ở lại đây lâu,” Lục Vũ trầm giọng nói, cẩn thận giắt tấm bản đồ da dê vào sát ngực. “Lương thực và nước ngọt dự trữ trong hang sắp cạn kiệt. Lôi Hổ sẽ sớm cho đao thủ lùng sục các hang đá quanh thác nước. Khi vết bỏng dịu đi, chúng ta sẽ vượt đèo Sát Lộ.”


Đột ngột, A Phúc gác cửa động khẽ giật mình. Đôi tai của y khẽ động, dải băng vải đen trên mắt y hướng thẳng ra phía màn nước thác đang đổ ầm ầm bên ngoài. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của Lục Vũ cũng đột ngột co thắt nhẹ.


Trong tiếng thác nước gầm rú dữ dội, có lẫn tiếng kim loại va chạm loảng xoảng nhẹ và mùi mỡ đao rẻ tiền đặc trưng của bọn đao thủ Hắc Sa Bang đang tiến sát chân thác nước ngoài hang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!