Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Hỏa Thiêu Thính Vũ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lửa. Ngọn lửa đỏ rực hung tàn như một con mãnh thú bằng vàng đang nhe nanh múa vuốt, điên cuồng liếm láp lên từng thớ tre, từng sợi tranh khô trên mái nhà của Thính Vũ Trà Hiên. Tiếng tre nứa nổ lách tách liên hồi dưới sức nóng kinh hoàng hòa cùng tiếng gió rít gào của cơn giông bão biên thùy, tạo nên một bản nhạc tang tóc vang dội cả một góc dốc núi hoang vu. Khói đen cuồn cuộn, đặc quánh và nồng nặc mùi dầu hỏa, lưu huỳnh tràn ngập khắp gian đại điện, che khuất hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại của lò than nung.


Lục Vũ đứng sừng sững giữa trung tâm gian phòng bốc khói nghi ngút. Dải băng vải xám dày quấn chặt ngang mắt anh đã bắt đầu sém nhẹ ở rìa, hơi nóng phả vào da mặt bỏng rát. Dưới lớp vải thô, đôi mắt mù lòa của anh không thể nhìn thấy ánh lửa đang hoành hành, nhưng khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh và thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh của anh lại vẽ nên một bản đồ lập thể vô cùng chi tiết và tàn khốc về hiểm cảnh xung quanh. Anh ngửi thấy mùi gỗ thông cháy khét, mùi mỡ đao rẻ tiền bốc lên từ xác của Khâu Lão Bát dưới đất, và đặc biệt là mùi da hổ xám sang trọng cùng sát khí cương mãnh của Lôi Hổ đang rình rập ngoài hiên quán.


Bàn tay phải của Lục Vũ bị bỏng nặng phồng rộp từ những trận chiến trước, lúc này dưới sức nóng của hỏa hoạn càng co rút kinh mạch đau đớn dữ dội. Từng ngón tay sém đen run rẩy nhẹ, luồng hỏa độc như những cây kim nung đỏ đâm sâu vào xương tủy. Anh phải dùng toàn bộ ý chí để giữ vững trà tâm, tay trái dẻo dai nắm chặt lấy khung sắt rỉ sét của chiếc quạt giấy đã rách nát hoàn toàn phần giấy bồi ngoài.


“Ầm! Rắc rắc!”


Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía trên. Cột nhà gỗ lim chống đỡ góc mái phía đông bị ngọn lửa ăn mòn hoàn toàn, bắt đầu nứt vỡ và đổ sập xuống.


Thông qua thính giác nhạy bén, Lục Vũ nghe thấy tiếng thớ gỗ nứt toác và hướng rơi của tàn lửa dốc thẳng xuống bệ bếp lò đất sét – nơi bệ bếp lò khẽ nứt ra một vệt nhỏ phát ra tiếng lách tách. Không một giây chần chừ, anh lướt nghiêng người sang bên trái, bàn tay trái vươn ra chụp lấy bả vai nhỏ nhắn của Tiểu Đào, kéo cô bé lùi lại ba bước trong gang tấc. Ngay lập tức, một khúc gỗ cháy đỏ rực nặng trịch đổ ập xuống đúng vị trí cô bé vừa đứng, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ tung tóe.


Tiểu Đào không thể nói, cô bé chỉ khẽ phát ra một tiếng thở gấp gáp trong cổ họng, nhưng hai bàn tay nhỏ nhắn vẫn ôm chặt lấy chiếc hòm gỗ chứa ấm Tử Sa cổ nhị lớp trước ngực, kiên quyết không buông. Mã Tiểu Bảo lúc này đã hồi phục nhẹ trên chõng tre, gương mặt thiếu niên lấm lem nhọ nồi và nước mắt phẫn nộ, ho sặc sụa vì khói độc. Cậu cố gượng dậy, tay siết chặt đơn đao ngắn, nhưng sức nóng và khói độc lưu huỳnh khiến đầu óc cậu xây xẩm, kinh mạch toàn thân đau nhói.


“A Phúc! Đưa Tiểu Bảo ra cửa sau!” Lục Vũ trầm giọng ra lệnh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng truyền đi rõ ràng xuyên qua tiếng lửa cháy gầm rú.


A Phúc gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, thân hình hộ pháp vạm vỡ lướt đi trong khói đen hệt như một bóng xám khổng lồ. Y dùng Thiết Sa Chưởng gạt phăng một thanh xà nhà cháy dở đang chắn lối, một tay xách bổng Mã Tiểu Bảo lên vai, tay còn lại che chắn cho Tiểu Đào tiến về phía cửa sau của quán trà.


Đường thoát phía trước đã hoàn toàn bị phong tỏa bởi hỗn hợp bột trà và dầu mè trơn trượt cùng ngọn lửa hung tàn của Lôi Hổ. Lối thoát duy nhất lúc này là cửa sau dẫn ra dòng thác nước lạnh buốt đổ xuống dốc núi hiểm trở. Thế nhưng, khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của Lục Vũ đột ngột co thắt nhẹ. Anh ngửi thấy một mùi tanh nồng của mỡ đao và mùi mồ hôi dầu đặc trưng của bọn thảo khấu bốc lên từ phía cửa sau ẩm ướt.


Có mai phục. Ba tên sát thủ tinh nhuệ của Hắc Sa Bang đã dùng hàng rào sắt khóa chặt lối thoát hiểm này, tay cầm đơn đao sáng loáng, mắt sắc lạnh chờ đợi con mồi tự dẫn xác đến.


“Lục Vũ! Ngươi không thoát được đâu!” Giọng nói của tên cầm đầu toán sát thủ cửa sau vang lên lạnh lùng, xé rách màn khói đen. “Bang chủ đã hạ lệnh, thà thiêu rụi toàn bộ quán trà này cũng phải lấy được đầu ngươi và chiếc ấm cổ!”


Lục Vũ không trả lời. Anh biết rõ giới luật của sư phụ Lục Vũ Hành: trà nhân không được phép dùng binh khí sắt thép sát sinh để tránh hủy hoại trà tâm thanh khiết. Mọi sự tự vệ và phản sát đều phải giải quyết trên bàn trà bằng nước sôi, hơi ấm và mưu trí trà đạo.


Anh bước chậm rãi tiến về phía cửa sau, tay trái xách theo chiếc lò đất nung giữ nhiệt di động chứa đầy than củi thông khô đang cháy đỏ rực. Sức nóng của lò than hòa cùng nhiệt độ kinh hoàng của hỏa hoạn khiến chiếc lò đất nung bốc hơi nóng dữ dội, khẽ nứt ra một vệt nhỏ phát ra tiếng lách tách nhè nhẹ. Trên tay trái của anh, chiếc ấm Tử Sa cổ chứa nước suối Tuyết Sơn đã sôi sùng sục đến giai đoạn trăm độ sôi liên tục, tiếng sủi bọt khí trầm đục vang lên đều đặn tựa như tiếng sấm rền trong lòng ấm.


“Tiểu Đào, giữ chặt hòm gỗ ấm cổ. A Phúc, chuẩn bị!” Lục Vũ ra hiệu.


Ba tên sát thủ Hắc Sa Bang thấy gã mù một tay xách lò than, một tay cầm ấm trà lầm lũi tiến lại gần, trong lòng chúng không khỏi dâng lên một sự khinh bỉ tột cùng. Đối với những kẻ hoành luyện ngoại gia đao pháp như chúng, một kẻ tàn phế không nội lực chân khí, tay phải lại bị bỏng nặng co rút như Lục Vũ chỉ là một con cừu non chờ mổ thịt.


“Chết đi, gã mù!”


Tên cầm đầu toán sát thủ thét lớn, vung thanh đơn đao bản rộng chém ra một đường đao cương mãnh nhắm thẳng vào cổ họng Lục Vũ. Hai tên sát thủ bên cạnh cũng đồng loạt ra chiêu, đơn đao xé rách màn khói đen tạo thành một thế gọng kìm hiểm hóc khóa chặt mọi đường lui của anh.


Lục Vũ nhắm mắt dưới dải băng vải xám, đầu óc anh đạt đến sự tĩnh lặng tuyệt đối của Thính Vũ Trà Ý. Anh nghe thấy tiếng gió rít xé gió của ba lưỡi đao, cảm nhận được sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ do kình lực của chúng tạo ra. Anh không lùi mà tiến bước lách nghiêng người sang bên phải nửa bước, tránh được mũi đao của tên cầm đầu trong gang tấc. Đồng thời, anh đưa chiếc ống tre nhỏ giắt bên hông lên miệng, lấy hơi thổi mạnh một hơi thật dài vào lòng lò than nung giữ nhiệt đang cháy đỏ rực trên tay trái.


Đây chính là tuyệt kỹ Thổi Than Trà Hỏa Công.


“Phùuuu!”


Một luồng hơi gió cực mạnh từ ống tre thổi thẳng vào lòng lò than chứa đầy bột trà Tuyết Sơn hoang dã bắt lửa đang cháy âm ỉ bên trong. Trong chớp mắt, một luồng sương lửa hỗn hợp đỏ rực trộn lẫn với khói trà đắng đậm đặc phun ra như rồng lửa phun châu, quét ngang một khoảng không rộng lớn cự ly ngắn ngay trước mặt ba tên sát thủ.


Sức nóng kinh hoàng của sương lửa kết hợp với tính kích ứng cực mạnh của bột trà Tuyết Sơn bị đốt cháy lập tức thiêu rụi y phục và tóc mai của ba tên sát thủ. Làn khói trà đắng nồng nặc tràn vào mắt và phế quản khiến chúng đau đớn tột cùng, mắt cay xè chảy nước mắt giàn giụa, lồng ngực co thắt ho sặc sụa không thể vận hành nội lực ngoại gia.


“Áaaa! Mắt tôi! Độc hỏa!”


Tên cầm đầu toán sát thủ gào thét thảm thiết, thanh đơn đao trong tay vung vẩy loạn xạ trong vô vọng để tự vệ. Dù bị mù mắt tạm thời, bản năng sát thủ lão luyện vẫn giúp hắn định vị được tiếng thở của Lục Vũ, hắn dồn hết chút tàn lực vung đao chém bồi một nhát chí mạng về phía trước.


Thế nhưng, Lục Vũ đã đi trước một bước. Anh nghe tiếng gió đao hỗn loạn, bàn tay trái dẻo dai nâng chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp lên cao, hất mạnh cổ tay dứt khoát.


Một dòng nước suối Tuyết Sơn sôi sùng sục đúng trăm độ bắn ra từ vòi ấm Tử Sa cổ, vẽ nên một đường thẳng tắp, chính xác vô song xuyên qua làn khói đen kịt. Dòng nước sôi bỏng rát trúng đích vào huyệt Kiên Ngung và Khúc Trì trên cánh tay phải cầm đao của tên sát thủ cầm đầu.


Đây chính là Nước sôi đoạt huyệt pháp.


“Xèo xèo!”


Nước sôi trăm độ dội thẳng vào huyệt đạo lộ ra dưới lớp giáp da rách nát, lập tức gây bỏng sâu hoại tử da thịt, làm co rút toàn bộ kinh mạch và cơ bắp cánh tay của hắn. Tên cầm đầu rú lên một tiếng đau đớn kinh hoàng, năm ngón tay cứng đờ mất hoàn toàn lực lượng, thanh đơn đao nặng trịch rụng xuống đất cát nảy lên loảng xoảng.


Hai tên sát thủ bên cạnh đang ho sặc sụa định lao lên hỗ trợ, liền bị A Phúc từ phía sau lướt tới, hai chưởng Thiết Sa Chưởng cương mãnh phá giáp đập mạnh vào ngực chúng, đánh bay cả hai va rầm vào hàng rào sắt khóa cửa sau gãy xương ngực, ngã gục không thể cử động.


Đường máu đã mở.


Thế nhưng, ngay lúc nhóm Lục Vũ chuẩn bị bước ra ngoài cửa sau, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía sảnh chính của quán trà. Toàn bộ hệ thống cột trụ bằng gỗ của Thính Vũ Trà Hiên bị ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn, đổ sập xuống tạo thành một biển lửa khổng lồ chặn đứng lối đi cũ.


Từ trong biển lửa đỏ rực và khói đen cuồn cuộn, bóng dáng lực lưỡng của Lôi Hổ xuất hiện hệt như một con ác quỷ bước ra từ địa ngục. Chiếc áo choàng da hổ xám của hắn đã bị lửa cháy sém vài góc, gương mặt hổ đầy sẹo rỗ đỏ gay vì phẫn nộ và sức nóng. Trên tay hắn, cây thiết côn khảm đầu hổ vàng vung vẩy điên cuồng, tỏa ra kình lực ngoại gia cương mãnh vô song thổi bạt cả khói đen.


“Lục Vũ! Ngươi không chạy thoát được đâu!” Lôi Hổ gầm lên điên cuồng, tiếng gầm rú át cả tiếng bão giông bên ngoài. “Hôm nay ta sẽ băm vằn ngươi làm trăm mảnh để tế linh hồn phó đà chủ Thiết Vô Tình!”


Hắn vận kình lực, vung cây thiết côn nặng trịch chém sập bức tường vách đất ngăn cách đại điện, lao thẳng về phía cửa sau với tốc độ kinh hoàng. Kình phong từ cây thiết côn xé rách không khí, mang theo sức nóng thiêu đốt dội thẳng vào lưng Lục Vũ.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lục Vũ không hề ngoảnh đầu lại. Anh biết rõ thể lực phàm nhân của mình không thể chịu nổi một đòn thiết côn cương mãnh của nhất lưu ngoại gia cao thủ như Lôi Hổ. Anh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy của Tiểu Đào, hét lớn: “Nhảy!”


A Phúc cõng Mã Tiểu Bảo đi đầu, Lục Vũ dắt Tiểu Đào theo sau, cả bốn người đồng loạt phóng mình nhảy ra khỏi bậu cửa sau của quán trà tranh đang bùng cháy dữ dội.


Ngay phía sau cửa sau của Thính Vũ Trà Hiên là vách đá dựng đứng hiểm trở của dốc núi biên thùy, nơi dòng thác nước lạnh buốt đổ xuống từ đỉnh núi tuyết đang gầm rú dữ dội giữa đêm giông bão.


“Bùm! Bùm!”


Bốn bóng người lao thẳng vào màn sương nước trắng xóa của dòng thác dốc đứng, dòng nước lạnh thấu xương lập tức dập tắt hoàn toàn hơi nóng hỏa khí bám trên y phục và làn da bỏng rát của họ. Sức nước chảy xiết cuốn phăng cả nhóm rơi tự do xuống dưới, biến mất hoàn toàn vào bóng tối ẩm ướt của Thạch Động Thính Vũ ẩn giấu kín kẽ ngay phía sau bức tường nước khổng lồ của thác nước.


Lôi Hổ lao đến sát bậu cửa sau bị cháy sập, nhìn xuống dòng thác nước gầm rú dữ dội và màn sương nước trắng xóa lạnh buốt dưới dốc núi hiểm trở. Hắn điên cuồng vung thiết côn chém nát vụn bậu cửa gỗ cháy dở, gầm lên bất lực giữa màn mưa bão biên thùy lạnh giá. Con mồi đã biến mất ngay trước mắt hắn một cách không thể tin nổi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!