Sát Cơ Khóa Viện
Tiếng mưa bão ngoài kia dường như mỗi lúc một dữ dội hơn, tạt vào mái rạ mục nát của Thính Vũ Trà Hiên những tiếng lộp bộp liên hồi. Gió rít qua các khe nứt trên vách đất nện, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên ải hoang vu dốc núi. Thế nhưng, trong lòng quán trà nhỏ bé, bầu không khí lại cô đặc và nóng bỏng đến mức ngạt thở. Xác của Khâu Lão Bát vẫn nằm gục lạnh ngắt bên chân bàn gỗ nứt nẻ, máu đen từ khóe miệng gã đã đông cứng lại, tỏa ra một mùi tanh nồng lợm giọng đặc trưng của kịch độc Tam Phẩm Độc.
Lục Vũ ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn cói sờn cũ cạnh lò than nung. Dải băng vải xám quấn chặt ngang mắt anh vẫn ẩm ướt hơi nước mưa, nhưng phong thái của anh lại tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ giữa dòng thác lũ. Đôi tai anh khẽ giật nhẹ. Nhờ vào cảnh giới Tâm Nhãn Thính Cảnh, anh không cần đôi mắt để nhìn thấy thế giới bên ngoài. Trong tâm trí anh, tiếng móng ngựa dồn dập dốc núi đã dừng lại từ lâu, thay vào đó là tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của hàng trăm đao thủ đang chậm rãi bao vây lấy quán trà từ ba phía.
“Thịch... thịch... thịch...”
Tiếng bước chân của một kẻ có nội công ngoại gia cực kỳ thâm hậu đang tiến gần cửa chính. Tiếng xích sắt nặng nề trên cây thiết côn khảm đầu hổ vàng va chạm loảng xoảng, xé rách màn mưa giông lạnh buốt. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của Lục Vũ khẽ động. Anh ngửi thấy mùi mỡ đao rẻ tiền của bọn thảo khấu, mùi dầu hỏa nồng nặc bốc lên từ những bó đuốc chưa châm lửa, và đặc biệt là mùi da hổ xám sang trọng tỏa ra từ chiếc áo choàng của kẻ đang dẫn đầu.
Là Lôi Hổ. Bang chủ Hắc Sa Bang đã đích thân dẫn toàn bộ lực lượng tinh nhuệ phối hợp cùng lính huyện nha tới đây.
“Lục Vũ!” Một giọng nói trầm hùng, rít qua kẽ răng như tiếng hổ gầm vang lên từ ngoài hiên quán. “Ngươi giết phó đà chủ Thiết Vô Tình của ta, thông đồng với cựu thần mưu phản, tội đáng muôn chết! Hôm nay, Lý tri huyện đã ban sắc lệnh truy nã khẩn cấp. Khôn hồn thì giao ra chiếc ấm Tử Sa cổ của sư phụ ngươi và chịu trói, bằng không ta sẽ san phẳng cái am tranh rách nát này thành bình địa!”
Trong quán trà, Mã Tiểu Bảo vừa gượng dậy trên chõng tre, gương mặt thiếu niên đỏ hoe vì phẫn nộ. Tay cậu siết chặt chuôi đơn đao ngắn, định lao ra ngoài liều chết để báo thù cho cha, nhưng ngay lập tức bị bàn tay Thiết Sa Chưởng của A Phúc đè chặt bả vai giữ lại. A Phúc lắc đầu lầm lì, ánh mắt hướng về phía Lục Vũ chờ đợi chỉ thị.
Lục Vũ vẫn không hề cử động. Anh ôn tồn quay sang phía Tiểu Đào, giọng nói nhỏ nhẹ như nước suối chảy qua khe đá: “Tiểu Đào, nước đã đạt đến giai đoạn nào rồi?”
Cô bé câm khẽ giật nhẹ gấu áo anh, rồi gõ nhẹ hai cái vào mạn chiếc ấm đất nung thông thường đang đặt trên bếp lò. Tiếng reo sủi bọt khí trong lòng ấm lúc này trầm đục, vang lên đều đặn tựa như tiếng gió thổi qua rặng thông già. Lục Vũ mỉm cười nhạt: “Nước đã sôi sủi bọt cua, đạt đến tám mươi độ. Hãy thêm vào vài thanh Than củi Thông Khô. Đêm nay lạnh lắm, chúng ta cần giữ cho nước luôn đạt trăm độ sôi liên tục.”
Tiểu Đào ngoan ngoãn gật đầu, cô bé nhanh nhẹn lướt đi vô thanh trong bóng tối dọn dẹp lò than, cẩn thận đặt những thanh than thông khô chứa đầy tinh dầu vào bếp lò. Lửa than bùng lên đỏ rực, xua đi phần nào cái lạnh buốt giá của hầm đất sau lò.
Lục Vũ đứng dậy, bàn tay phải bị bỏng nặng phồng rộp co rút đau đớn dữ dội dưới cái lạnh của nước mưa, khiến anh khẽ nhíu mày nhưng không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Anh giắt chiếc quạt giấy nan sắt rách nát vào đai lưng vải thô sát lồng ngực, nơi cất giấu mảnh lụa di thư của sư phụ và tấm Bản đồ da dê Sát Lộ loang lổ vết máu tươi của Mã Thiên Bá. Anh biết rõ, Hắc Sa Bang đã phong tỏa toàn bộ cửa ngõ biên trấn, việc đột phá trực diện bằng vũ lực lúc này là tự sát. Anh cần phải cầm cự thời gian để chuẩn bị một trận địa phòng thủ câm lặng.
“A Phúc,” Lục Vũ trầm giọng nói, giọng nói của anh truyền âm cực hẹp chỉ đủ cho gã phu xe câm nghe thấy. “Hãy lấy hũ bã trà ủ men Tuyết Sơn trộn lẫn với số dầu mè còn lại trong bếp lò. Rải đều lên toàn bộ lối vào chính và bậc cửa gỗ.”
A Phúc lầm lì gật đầu. Với sức mạnh cơ bắp dẻo dai của một cựu cao thủ hoành luyện, y nhanh nhẹn lướt đi trong bóng tối không tiếng động. Y mở hũ bã trà lên men có tính kiềm ẩm cao, trộn đều với dầu mè đặc sánh, tạo thành một hỗn hợp trơn trượt kỳ lạ rồi dùng tay quét đều lên bậc cửa chính và thềm đất nện ẩm ướt dẫn vào quán trà. Đây chính là thủ đoạn Rải Bột Trà Làm Trơn Sàn.
Bên ngoài, Lôi Hổ chờ đợi trong ba hơi thở không thấy tăm hơi gã mù trả lời, cơn giận dữ tột cùng bùng phát. Hắn vung mạnh cây thiết côn khảm đầu hổ vàng, hét lớn: “Lũ rác rưởi! Cho người bắn tên lửa vào mái nhà tranh! Khóa chặt mọi ngả đường sau nhà! Ta muốn nướng chín gã mù và lũ chuột nhắt bên trong!”
“Vút! Vút! Vút!”
Hàng chục mũi tên lửa tẩm dầu hỏa đỏ rực xé rách màn mưa bão, lao vun vút cắm chặt vào mái rạ mục nát của Thính Vũ Trà Hiên. Ngọn lửa đỏ rực lập tức bùng lên dữ dội, liếm láp những sợi tranh khô, tỏa ra làn khói đen kịt ngột ngạt tràn vào trong quán. Sức nóng bắt đầu lan tỏa nhanh chóng, không khí bên trong trở nên nóng bức khó thở vô cùng.
Lục Vũ nhắm mắt dưới dải băng vải xám, lắng nghe tiếng lửa cháy bén vào tre nứa trên mái nhà. Anh điềm tĩnh chỉ dẫn Tiểu Đào: “Tiểu Đào, di dời các hũ trà Tuyết Sơn hoang dã và chiếc ấm Tử Sa cổ vào góc hầm đất ẩm sau lò. Đừng để hỏa khí làm hỏng trà tâm.”
Cô bé câm lanh lợi ôm chặt lấy chiếc hòm gỗ chứa ấm cổ, nhanh nhẹn chui vào dưới bệ bếp lò đất sét ẩn nấp an toàn.
Ngay lúc đó, Lôi Hổ ra hiệu cho toán đao thủ tiên phong xông vào phá cửa chính. Ba tên đao thủ Hắc Sa Bang thân hình vạm vỡ, tay cầm đơn đao sáng loáng, gầm rú đạp tung cánh cửa gỗ mục nát lao vào bên trong quán trà.
“Rầm!”
Thế nhưng, ngay khi bàn chân mang giày da thô của tên đi đầu vừa đạp lên bậc cửa chính, gã lập tức cảm nhận được một độ trơn trượt cực hạn dưới chân. Hỗn hợp bã trà ướt bám dính cùng dầu mè đặc quánh tạo ra một lớp màng trơn trượt vô song trên nền đất nện ẩm ướt.
“Áaaa!”
Tên đao thủ đi đầu mất thăng bằng hoàn toàn, hai chân xoạc rộng ra hai bên rồi ngã nhào dập mông xuống đất, thanh đơn đao trong tay văng ra xa găm chặt vào cột gỗ. Hai tên đao thủ phía sau không kịp dừng đà chạy, đạp thẳng lên người gã đi đầu và cũng lập tức trượt chân ngã nhào thành một đống hỗn loạn trên sàn nhà trơn trượt, gào thét đau đớn.
Lục Vũ nghe tiếng cơ thể va chạm đất nện và tiếng đao rơi, anh không hề do dự. Tay trái anh rút nhanh chiếc quạt giấy nan sắt rách nát từ đai lưng, xoay tròn một vòng uyển chuyển lướt tới trước mặt ba tên đao thủ đang nằm bò dưới đất.
Một cây đuốc tẩm dầu hỏa cháy ngùn ngụt bị tên đao thủ ngã nhào đánh rơi đang lăn về phía cột nhà gỗ dễ cháy. Lục Vũ nghe tiếng lửa cháy lách tách di chuyển trên đất, anh vung mạnh chiếc quạt sắt, dùng kình lực nhu hòa của nan sắt tinh luyện gạt phăng cây đuốc bay ngược ra ngoài hiên quán, rơi trúng vào vũng nước mưa dập tắt hoàn toàn, ngăn không cho lửa cháy lan vào trong sớm.
A Phúc từ trong bóng tối bước ra, Thiết Sa Chưởng vung lên bẻ gãy khớp tay cầm đao của hai tên đao thủ đang cố gượng dậy, ném bay chúng ra ngoài cửa chính.
Lôi Hổ đứng ngoài hiên quán chứng kiến cảnh tượng toán tiên phong bại trận nhục nhã chỉ trong chớp mắt, đôi mắt hổ của hắn trợn trừng đầy sát khí. Hắn nhận ra gã mù pha trà không hề đơn giản như lời đồn, mà sở hữu những thủ đoạn phòng thủ vô cùng quái dị và nhạy bén.
“Lũ ăn hại!” Lôi Hổ gầm lên, vung thiết côn chỉ thẳng vào quán trà đang bốc khói nghi ngút. “Đao thủ dốc toàn lực bao vây chặt chẽ! Châm thêm đuốc hỏa công! Ta không tin gã mù có thể trốn dưới đất mãi mãi!”
Ngọn lửa trên mái rạ của Thính Vũ Trà Hiên lúc này đã bùng lên dữ dội từ bốn phía dưới sức gió bão biên thùy, khói đen cuồn cuộn che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Trần nhà bắt đầu có tiếng tre nứa nứt vỡ kêu lên răng rắc, đe dọa thiêu rụi toàn bộ quán trà chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Sát cơ khóa chặt lấy viện hoang hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!