Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đoạt Mệnh Chiêu Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông bão biên thùy gầm rú điên cuồng, trút những lọn nước mưa lạnh buốt qua những vách núi đá hiểm trở của con đường dịch lộ. Trời tối đen như mực, sương mù dày đặc quyện cùng hơi ẩm buốt giá bao phủ lấy Thính Vũ Trà Hiên. Quán trà tranh nghèo nàn, vách đất nứt nẻ đứng im lìm trong màn đêm giông bão, tựa như một kẻ lữ hành cô độc đang run rẩy trước cơn thịnh nộ của đất trời. Từ phía con hẻm tối tăm dẫn về phía hạ lưu dịch lộ, ba bóng người lướt đi vô thanh trong màn mưa xối xả. A Phúc, gã phu xe câm lặng vạm vỡ, một tay cõng Mã Tiểu Bảo đang lịm đi vì kiệt sức và đau đớn, tay còn lại dìu chặt lấy bả vai trái của Lục Vũ. Bộ trường bào vải thô màu xanh nhạt của vị trà sư mù đã sũng nước mưa, dán chặt vào thân hình gầy gò của anh. D dải băng vải xám quấn chặt ngang mắt anh ướt đẫm, lạnh ngắt.


Vừa bước qua bậu cửa gỗ mục nát của Thính Vũ Trà Hiên, A Phúc khẽ thở dốc, đặt Mã Tiểu Bảo nằm xuống chiếc chõng tre cũ kỹ góc nhà. Lục Vũ đứng tĩnh lặng giữa đại điện tối tăm của quán trà. Anh không cần ánh sáng, bởi trong bóng tối tuyệt đối này, khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh và thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh của anh đang hoạt động đến cực hạn. Anh ngửi thấy mùi tro than nguội lạnh của bếp lò, mùi đất sét ẩm ướt của vách tường, và đặc biệt là mùi rêu phong thanh khiết quen thuộc bốc lên từ dưới bếp lò nung.


Lục Vũ khẽ dậm nhẹ gót chân trái xuống nền đất nện hai lần. Từ khoảng tối bên dưới bệ bếp lò đất sét, một tiếng động lách cách nhỏ vang lên. Một tấm ván gỗ ngụy trang khẽ dịch chuyển, và một bóng dáng nhỏ nhắn, lấm lem nhọ nồi bò ra. Đó là Tiểu Đào. Cô bé câm khoảng mười tuổi, đôi mắt to tròn sáng ngời linh khí đầy lo âu, lập tức lao đến ôm chặt lấy vạt áo sũng nước của Lục Vũ. Anh khẽ đặt bàn tay trái dẻo dai lên đầu cô bé, vuốt ve mái tóc rối để trấn an. Bàn tay phải bị bỏng nặng phồng rộp từ những trận chiến trước co rút đau đớn dữ dội dưới cái lạnh của nước mưa, khiến anh khẽ nhíu mày nhưng không hề phát ra một tiếng rên rỉ.


“Ngoan, Tiểu Đào. Anh không sao,” Lục Vũ trầm giọng nói, giọng nói nhỏ nhẹ của anh bị tiếng mưa xối xả trên mái rạ mục nát nuốt chửng một phần. “Mau giúp anh nhóm lò than. Dùng Than củi Thông Khô. Hãy đun sôi một ấm nước bằng chiếc ấm đất nung thông thường. Chúng ta cần pha một ấm trà thô.”


Tiểu Đào ngoan ngoãn gật đầu, cô bé nhanh nhẹn lướt đi trong bóng tối không tiếng động, bắt đầu nhóm lửa. A Phúc lặng lẽ đứng bên cạnh Lục Vũ, đôi tai của gã phu xe câm khẽ động đậy, cảnh giác hướng ra phía cửa chính đang mở toang đón gió lạnh. Mã Tiểu Bảo trên chõng tre khẽ rên rỉ, nỗi đau mất cha và cảnh tượng Biên Thùy Tiêu Cục bị diệt môn đang dày vò tâm trí thiếu niên trẻ tuổi trong cơn mê sảng.


Lục Vũ ngồi xuống chiếc ghế băng gỗ nứt nẻ cạnh bàn trà. Anh đặt chiếc quạt giấy nan sắt rách nát lên đùi. Khung sắt rỉ sét của chiếc quạt khẽ chạm vào đai lưng vải thô sát lồng ngực anh, nơi cất giấu mảnh lụa mỏng di thư của sư phụ Lục Vũ Hành và tấm Bản đồ da dê Sát Lộ loang lổ vết máu tươi của Mã Thiên Bá. Nỗi đau xót trước cái chết thảm thương của vị tiêu đầu nghĩa sĩ khiến lồng ngực Lục Vũ thắt lại. Nhưng anh biết, đây không phải là lúc để đau buồn. Sát cơ đang siết chặt lấy Thính Vũ Trà Hiên.


Tiếng nước bắt đầu reo lách tách trong lòng chiếc ấm đất nung trên bếp lò than thông khô. Tiếng sủi bọt khí ban đầu nhỏ như tiếng kiến bò, rồi dần dần chuyển sang tiếng reo trầm đục tựa như tiếng gió thổi qua rặng thông. Lục Vũ nhắm mắt dưới dải băng vải xám, thi triển Thính Vũ Định Vị Pháp. Anh lắng nghe tiếng hạt mưa rơi chạm vào mái rạ, tiếng nước suối chảy xiết ngoài khe đá, và tiếng thở nặng nề của A Phúc. Thế giới xung quanh anh hiện lên như một sơ đồ âm thanh lập thể rõ ràng đến từng tấc.


Nhưng đột nhiên, giữa tiếng mưa giông gầm rú và tiếng nước sôi reo đều đặn, tai Lục Vũ khẽ giật mạnh. Anh phát hiện ra một tần số âm thanh bất thường, lạc điệu hoàn toàn với nhịp điệu của tự nhiên. Đó là một tiếng bước chân cực kỳ nhẹ, nhẹ đến mức gần như vô thanh, đang lướt qua bậu cửa sau của quán trà. Kẻ đột nhập di chuyển rất khéo léo, nương theo tiếng sấm sét dội ngược từ vách đá để che giấu tiếng động.


Nhưng thứ không thể che giấu được trước cảnh giới Tâm Nhãn Thính Cảnh của Lục Vũ chính là nhịp tim.


“Thình thịch... thình thịch... thình thịch...”


Nhịp tim ấy đập rất nhanh, dồn dập và hỗn loạn. Đó không phải là nhịp tim chậm rãi, thâm trầm của một cao thủ nội gia chân khí, cũng không phải nhịp tim bình thản của người vô tội. Đó là nhịp tim của sự sợ hãi, tội lỗi và lòng tham vô độ. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của Lục Vũ khẽ động. Trong không khí ẩm ướt bốc mùi đất cát, anh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc đến lợm giọng: mùi mỡ đao rẻ tiền trộn lẫn với mùi bột độc Nhất Phẩm Độc (Tê Độc) và mùi mồ hôi dầu dơ bẩn của một kẻ quen sống trong bóng tối.


Là Khâu Lão Bát.


Gã tiêu sư phản bội của Biên Thùy Tiêu Cục, kẻ đã bán đứng sơ đồ phòng thủ cho Hắc Sa Bang và đầu độc Mã Thiên Bá, đã lén bám theo dấu vết của họ hòng cướp đoạt chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp để dâng công cầu vinh với Lôi Hổ.


Lục Vũ không hề biến sắc, anh khẽ ra hiệu bằng một ngón tay trái cho A Phúc lùi sâu vào khoảng tối sau cột nhà gỗ. Anh ra hiệu cho Tiểu Đào tiếp tục rót nước sôi vào ấm trà thô, cố tình tạo ra tiếng nước chảy róc rách đều đặn để làm nhiễu loạng sự cảnh giác của kẻ đột nhập. Bản thân anh vẫn ngồi im lặng trên ghế băng, tay trái hờ hững cầm chiếc quạt giấy nan sắt rách, phong thái tĩnh lặng như một mặt hồ không một gợn sóng.


Khâu Lão Bát nín thở bước qua bậu cửa gỗ mục sau nhà. Gã cầm trong tay phải một thanh đoản đao mỏng tẩm kịch độc rắn cát xanh nhạt. Đôi mắt gã tham lam đảo liên tục trong bóng tối, lập tức khóa chặt vào chiếc hòm gỗ đựng ấm Tử Sa cổ đang đặt trên kệ tre sát vách đất. Gã nhìn thấy gã mù pha trà đang ngồi quay lưng về phía mình, dường như hoàn toàn vô hại và không hề hay biết sự xuất hiện của tử thần.


Khâu Lão Bát nở một nụ cười tàn nhẫn, khốn nạn. Gã nhón chân lướt tới, thanh đoản đao tẩm độc trong tay vung lên, nhắm thẳng vào sau gáy Lục Vũ mà đâm xuống với một tốc độ chớp nhoáng của kẻ có chút võ nghệ ngoại gia. Gã muốn giết chết gã mù này ngay lập tức để bịt đầu mối, rồi ôm ấm cổ chạy trốn.


Nhưng ngay khi mũi đoản đao chỉ còn cách gáy Lục Vũ chưa đầy ba tấc, Lục Vũ khẽ động cổ tay trái. Anh không hề quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng gõ cạnh chiếc quạt sắt rách vào cạnh bàn gỗ nứt nẻ.


“Cộc!”


Một tiếng động đanh gọn vang lên. Một luồng độ rung vật lý cực mạnh truyền từ cạnh bàn gỗ, lan qua sàn đất nện dốc núi dội thẳng vào lòng bàn chân của Khâu Lão Bát.


Độ rung bất ngờ khiến bộ pháp đang lướt đi của Khâu Lão Bát khẽ bị lệch hướng trong một phần mười giây. Bàn chân gã trượt nhẹ trên nền đất nện ẩm ướt do nước mưa hắt vào bậu cửa. Nhát đao đâm lén mất đi sự chuẩn xác, sượt qua bả vai Lục Vũ, cắm phập sâu vào mặt bàn gỗ nứt nẻ, tạo ra một tiếng “phập” khô khốc. Lực chém mạnh khiến góc bàn trà bằng gỗ tranh bị chém nứt toác một đường dài.


Khâu Lão Bát kinh hoàng biến sắc mặt. Gã không ngờ một gã mù tàn phế lại có thể hóa giải đòn sát thủ của mình một cách kỳ dị như vậy. Không kịp rút đoản đao ra khỏi mặt gỗ, gã điên cuồng dùng tay trái thò vào túi gấm bên hông lôi ra một nắm bột độc màu trắng Nhất Phẩm Độc (Tê Độc), định thổi mạnh vào mặt Lục Vũ để gây tê liệt.


“Tiểu Đào! Nước!” Lục Vũ khẽ quát lớn.


Từ phía sau bếp lò than nung đỏ rực, Tiểu Đào đã cảnh giác từ trước. Cô bé câm vung mạnh chiếc muôi tre mòn vẹt đầu, múc một gáo nước lạnh buốt từ hũ đất tạt thẳng vào mặt Khâu Lão Bát.


“Xào xạc!”


Gáo nước lạnh dội trúng tay trái của Khâu Lão Bát ngay khi gã vừa đưa bột độc lên miệng. Bột độc Nhất Phẩm Độc gặp nước lạnh lập tức bị hòa tan, vón cục lại thành một chất keo xám xịt vô dụng bám chặt vào lòng bàn tay gã, hoàn toàn mất đi khả năng phát tán trong không khí. Khâu Lão Bát bị nước lạnh dội trúng mắt, cay xè ú ớ không thành tiếng.


Ngay lập tức, một bóng đen khổng lồ từ trong khoảng tối sau cột nhà lao ra như một con mãnh thú vồ mồi. A Phúc vung bàn tay Thiết Sa Chưởng thô ráp, đầy sẹo rách da chảy máu ròng ròng, chộp thẳng vào khớp vai của Khâu Lão Bát.


“Rắc! Rắc!”


Tiếng xương khớp vỡ vụn vang lên ghê rợn giữa tiếng sấm sét ngoài trời. A Phúc dùng lực lượng ngoại gia vô song bẻ quặt hai cánh tay của Khâu Lão Bát ra sau lưng, khóa chặt gã quỳ sụp xuống nền đất nện ẩm ướt cạnh bàn trà. Thanh đoản đao tẩm độc rơi keng xuống đất.


“Áaaa!”


Khâu Lão Bát hét lên đau đớn, mồ hôi hột tuôn ra như tắm, gương mặt sạm đen nhăn nheo vì đau đớn và sợ hãi tột cùng. Gã ngước nhìn gã mù pha trà đang thong thả đứng dậy trước mặt mình, đôi mắt gã run rẩy như nhìn thấy ác quỷ.


Lục Vũ từ tốn bước đến trước mặt Khâu Lão Bát. Dải băng vải xám hướng thẳng xuống đỉnh đầu kẻ phản bội. Anh khẽ nâng ấm trà thô vừa sôi lên, rót một dòng nước nóng bỏng vào chén đất nung Kiến Diêu bị mẻ góc trên bàn. Tiếng nước chảy róc rách đều đặn vang lên giữa không gian tĩnh mịch đầy sát cơ của quán trà tranh.


“Khâu Lão Bát,” Lục Vũ trầm giọng nói, giọng nói của anh lạnh lẽo hệt như nước tuyết tan trên đỉnh Cô Độc. “Mã Thiên Bá lão tiêu đầu đối đãi với ngươi như huynh đệ ruột thịt, Biên Thùy Tiêu Cục cưu mang ngươi suốt mười năm qua. Tại sao ngươi lại phản bội nghĩa khí, bán đứng sơ đồ phòng thủ cho Hắc Sa Bang và hạ độc sát hại ông ấy?”


Khâu Lão Bát run rẩy dữ dội dưới sức ép từ bàn tay khóa chặt của A Phúc. Gã biết mình đã rơi vào đường cùng, không còn cơ hội trốn thoát. Nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc biến thành sự điên cuồng tàn bạo của kẻ tiểu nhân sắp chết. Gã ngẩng đầu lên, gương mặt vặn vẹo gớm ghiếc, cười sằng sặc như điên dại, tiếng cười khàn đặc quyện cùng tiếng sấm dội ngoài vách đá.


“Ha ha ha! Nghĩa khí? Nghĩa khí có đáng giá một trăm lượng vàng không? Có mua được vinh hoa phú quý ở kinh thành không?” Khâu Lão Bát nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu xuống đất. “Mã Thiên Bá là một gã ngu xuẩn! Ông ta thà để tiêu sư nghèo khổ chết đói chứ không chịu vận chuyển muối lậu cho Hắc Sa Bang! Hắc Sa Bang có tiền, có quyền thế, có Thiên Độc Môn bảo trợ! Ta đầu quân cho chúng thì có gì sai?”


Lục Vũ siết chặt chiếc quạt sắt trong tay trái, mu bàn tay phải bị bỏng rát đau đớn co rút kinh mạch nhẹ khiến khớp xương anh run lên. Anh phẫn nộ trước sự đê tiện vô liêm sỉ của kẻ phản bội.


“Ngươi vì trăm lượng vàng hối lộ của Hắc Sa Bang mà nhẫn tâm dùng kịch độc tơ tằm Tam Phẩm Độc siết cổ, ăn mòn lục phủ ngũ tạng của vị ân nhân đã cứu mạng ngươi năm xưa sao?” Lục Vũ bước thêm một bước sát mặt Khâu Lão Bát. “Ngươi có biết cái giá phải trả cho sự phản bội nghĩa khí là gì không?”


Khâu Lão Bát nhìn vào dải băng vải xám của Lục Vũ, tiếng cười điên cuồng của gã đột ngột dừng lại, thay vào đó là một vẻ mặt xảo quyệt, đắc thắng đầy tàn nhẫn.


“Cái giá? Ha ha ha! Lục Vũ, ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao? Ngươi tưởng ngươi và gã phu xe câm này có thể sống sót rời khỏi biên cương này sao?” Khâu Lão Bát nghiến răng, đôi mắt gã đỏ sọc lộ rõ vẻ tàn độc. “Lôi Hổ đã cấu kết với Lý tri huyện từ lâu! Bức mật thư phản nghịch cấu kết với thế lực triều đình đã được ký sắc lệnh! Ngay lúc này, Lý tri huyện đã ban bố lệnh truy nã khẩn cấp toàn trấn đối với ngươi!”


Trái tim Lục Vũ khẽ thắt lại. Anh lắng nghe từng nhịp tim run rẩy nhưng đầy vẻ đắc ý của Khâu Lão Bát để xác nhận xem gã có nói dối hay không. Nhịp tim của gã phản bội rất mạnh, chứng tỏ đây là sự thật.


“Ngươi nói gì?” Lục Vũ trầm giọng hỏi.


“Ha ha ha! Lôi Hổ đã khép tội ngươi mưu sát phó đà chủ Thiết Vô Tình và phóng hỏa Biên Thùy Tiêu Cục! Quan phủ địa phương đã khép ngươi vào tội phản nghịch, thông đồng với thảo khấu biên cương mưu phản triều đình!” Khâu Lão Bát cười lớn, máu từ khóe miệng rỉ ra loang lổ trên hàm răng vàng khè gớm ghiếc. “Toàn bộ cổng thành, trạm gác biên phòng của Chu Sát và bến đò Ly Giang đã bị phong tỏa nghiêm ngặt! Lính nha dịch và đao thủ Hắc Sa Bang đang kéo đến bao vây Thính Vũ Trà Hiên từ ba phía! Các ngươi đã bị triệt tiêu mọi đường sống rồi! Ha ha ha!”


Nói rồi, Khâu Lão Bát đột ngột trợn trừng mắt. Gã không đợi A Phúc hạ thủ, mà điên cuồng dùng sức mạnh tàn dư cắn nát một viên độc dược giấu sẵn trong răng hàm.


Kịch độc Tam Phẩm Độc (Huyết Độc) lập tức phát tác. Toàn thân Khâu Lão Bát co quắp dữ dội, máu đen từ mắt, mũi và miệng trào ra ròng ròng, kinh mạch nứt vỡ kêu lên những tiếng lách tách nhỏ dưới lớp da thịt sạm đen. Gã quỳ sụp xuống, đầu gục xuống nền đất nện ẩm ướt cạnh chân bàn trà, đôi mắt trợn trừng đầy oán hận dán chặt vào Lục Vũ trước khi tắt thở hoàn toàn.


A Phúc buông hai cánh tay gãy của gã phản bội ra, xác của Khâu Lão Bát đổ ập xuống sàn gỗ nứt nẻ, lạnh ngắt giữa màn mưa giông.


Không gian Thính Vũ Trà Hiên chìm vào sự tĩnh mịch đáng sợ. Chỉ có tiếng nước sôi reo đều đặn trên bếp lò than và tiếng mưa bão gầm rú dồn dập ngoài vách đá.


Lục Vũ đứng lặng người bên bàn trà. Nỗi lo âu tột độ dâng trào trong lồng ngực anh như triều cường bão giông. Lời tiết lộ cuối cùng của Khâu Lão Bát hệt như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu anh. Áp lực pháp lý từ phía quan phủ địa phương kết hợp với binh lực vây quét của Hắc Sa Bang đang siết chặt lấy họ hệt như một chiếc thòng lọng vô hình.


Mã Tiểu Bảo trên chõng tre khẽ cựa mình tỉnh dậy sau cơn mê sảng, đôi mắt thiếu niên đỏ hoe nhìn xác kẻ phản bội dưới đất rồi nhìn Lục Vũ đầy hoang mang. Tiểu Đào đứng cạnh lò than, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy nắm chặt chiếc muôi tre đun nước, hướng ánh mắt lo sợ tột cùng về phía sư phụ.


Lục Vũ siết chặt tấm Bản đồ da dê Sát Lộ loang lổ vết máu tươi trong đai lưng sát lồng ngực. Sát cơ ngập trời đang áp sát quán trà tranh từ ba phía dốc núi hiểm trở biên thùy hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!