Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Di Ngôn Của Nghĩa Sĩ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông bão biên thùy vẫn rít gào điên cuồng ngoài kia, quất những lọn nước mưa lạnh buốt qua những kẽ hở của sảnh chính Biên Thùy Tiêu Cục đang bốc cháy ngùn ngụt. Sức nóng từ những cây xà ngang bằng gỗ thông tẩm dầu hỏa bốc hỏa hầm hập, phả ra làn khói đen kịt quyện với mùi máu tanh nồng dính dấp. Ngay lúc này, hai chiếc thiết lĩnh nặng hàng trăm cân đúc bằng sắt lạnh núi cao của phó bang chủ Hắc Sa Bang – Mãnh Hổ – đang xé rách màn sương khói, rít lên những tiếng tru tréo kinh hoàng hệt như tiếng hú của ác quỷ, giáng thẳng xuống đỉnh đầu Lục Vũ.


Lục Vũ không thể nhìn thấy, dải băng vải xám quấn chặt ngang mắt anh đã thấm đẫm nước mưa và tro than nóng bỏng, dán chặt vào hốc mắt lạnh ngắt. Nhưng thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh ở cảnh giới cực hạn của anh lại vẽ nên một sơ đồ lập thể rõ mồn một trong tâm trí: luồng kình phong từ cặp thiết lĩnh đang ép không khí nén lại, tạo ra một áp lực nặng nề đè nặng lên bả vai anh, chỉ còn cách đỉnh đầu chưa đầy nửa thước.


A Phúc vẫn đang gầm lên ở phía sau, hai bàn tay Thiết Sa Chưởng gồng lên chống đỡ khúc xà nhà cháy dở khổng lồ đang đổ ụp xuống, cơ bắp cuồn cuộn nổi gân xanh xám, không cách nào rảnh tay để cứu nguy. Khâu Lão Bát, kẻ phản bội đê tiện, đang ôm cánh tay bị Lục Vũ đánh gãy xương cổ tay, quỳ rạp dưới đất cười sằng sặc như điên dại. Cái chết cận kề trong gang tấc.


“Uống!”


Một tiếng gầm trầm hùng, khàn đặc hệt như tiếng sấm nổ ngang tai bỗng chốc át cả tiếng bão giông.


Một bóng người hộ pháp, toàn thân đầy vết chém rách da thịt và loang lổ máu đen, đột ngột lao thẳng vào giữa khoảng không giữa Lục Vũ và Mãnh Hổ. Đó là lão tiêu đầu Mã Thiên Bá. Dù trong người đang bị kịch độc tơ tằm Tam Phẩm Độc tàn phá dữ dội, lục phủ ngũ tạng bị ăn mòn đến mức ho ra từng ngụm máu đen đặc, vị nghĩa sĩ biên thùy này vẫn dùng chút hơi tàn cuối cùng để bùng nổ kình lực.


Thanh đại đao Phá Quân rỉ sét sứt mẻ đầy vết chém của ông vung lên, vẽ nên một vệt sáng bi tráng giữa màn khói lửa ngùn ngụt. Chiêu thức “Hoành Tảo Thiên Quân” cương mãnh vô song được thi triển bằng toàn bộ sinh mệnh lực còn sót lại của một đời tiêu sư lão luyện.


“Keng! Oàng!”


Tiếng va chạm kim loại đanh tai, chói óc vang lên dữ dội. Lưỡi đao Phá Quân chém thẳng vào thân cặp thiết lĩnh khổng lồ. Sức mạnh ngoại gia cực hạn của Mã Thiên Bá đối kháng trực diện với kình lực hoành luyện của Mãnh Hổ, tạo ra một luồng khí kình dội ngược, hất văng những hạt nước mưa đang rơi xung quanh thành một màn sương mỏng.


Mãnh Hổ biến sắc mặt, cơ thể cao lớn như gấu của hắn bị lực chém điên cuồng của lão tiêu đầu chấn động mạnh, lùi liên tiếp ba bước dài trên nền gạch nứt nẻ, hai bàn tay nắm thiết lĩnh run lên bần bật.


“Lão già sắp chết kia! Ngươi đã trúng kịch độc Huyết Độc tơ tằm của Quỷ Kiến Sầu, kinh mạch đã đứt đoạn, sao còn có thể vận lực?” Mãnh Hổ gầm lên, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng xen lẫn nghi kỵ.


Mã Thiên Bá không đáp lời hắn, ông quỳ một gối xuống đất, thanh đại đao Phá Quân cắm phập xuống nền gạch để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Một ngụm máu đen lớn lại trào ra từ khóe miệng râu quai nón rậm rạp của ông, mùi tanh nồng của độc tố tơ tằm bốc lên hôi thối.


Lục Vũ thừa cơ hội ngàn vàng ấy, lướt nhanh thân hình gầy gò của mình áp sát vào bên cạnh Mã Thiên Bá. Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh ngửi thấy mùi thối rữa của độc tố đang lan nhanh từ kinh mạch cánh tay hướng thẳng về phía tim của lão tiêu đầu.


“Mã huynh! Mau ngậm lấy cái này!”


Lục Vũ trầm giọng nói, bàn tay trái dẻo dai của anh khẽ bóp nhẹ cằm Mã Thiên Bá, nhanh như chớp nhét một hạt tròn cứng, tỏa ra mùi hương trà thanh khiết tuyệt đối vào dưới lưỡi của ông. Đó là Hạt trà cổ thụ ngậm lưỡi – hạt của cây trà cổ thụ nghìn năm chứa đựng lượng lớn trà khí dương hỏa thanh khiết mà Lục Vũ luôn mang theo bên mình như bảo mệnh phù cuối cùng.


Hạt trà vừa vào miệng, gặp nước bọt lập tức giải phóng ra một luồng dược tính thanh mát, nhu hòa nhưng vô cùng mạnh mẽ. Luồng trà khí thanh khiết ấy nhanh chóng thẩm thấu qua các huyệt đạo dưới lưỡi, hóa thành một rào chắn vô hình ngăn chặn tạm thời độc tính Tam Phẩm Độc không cho lan vào tim, kéo dài mạng sống cho Mã Thiên Bá trong vòng một canh giờ.


Ánh mắt đục mờ vì độc tố của Mã Thiên Bá đột ngột sáng lên một tia thần thái. Ông cảm thấy lồng ngực đang bị thiêu đốt bỗng dịu đi đôi chút, hơi thở dồn dập được điều hòa trở lại. Ông nhìn gã mù pha trà trước mặt, khóe mắt đỏ hoe vì cảm kích.


“Hiền... hiền đệ... Đừng lãng phí thần dược lên người ta...” Mã Thiên Bá khàn giọng nói, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng sự cương nghị sắt đá. “Ta tự biết... kinh mạch của mình đã nát vụn... không thể sống sót.”


Nói rồi, ông dùng bàn tay thô ráp, đầy sẹo run rẩy thò vào trong ngực áo giáp da sờn cũ, lôi ra một tấm da dê cũ kỹ, loang lổ những vệt máu tươi còn ấm nóng. Ông nhét mạnh tấm da dê vào lòng bàn tay trái của Lục Vũ.


“Đây là... Bản đồ da dê Sát Lộ... vẽ lại những lối mòn ẩn giấu trong sương mù vùng biên giới... Chỉ có nó mới giúp đệ thoát khỏi sự truy quét của Hắc Sa Bang và quan phủ...” Mã Thiên Bá thở dốc, giọng nói càng lúc càng nhỏ. “Hãy mang theo Tiểu Bảo... con trai ta... chạy trốn khỏi biên cương này. Hãy sống sót... tìm ra kẻ đứng sau Thiên Độc Môn... đòi lại công đạo cho Biên Thùy Tiêu Cục ta!”


“Mã huynh, đệ hứa với huynh! Đệ nhất định sẽ bảo vệ Tiểu Bảo an toàn!” Lục Vũ siết chặt tấm bản đồ da dê trong tay trái, khớp xương ngón tay trắng bệch, nỗi căm hận và đau xót dâng trào trong lồng ngực anh như núi lửa phun trào.


“Ha ha ha! Chạy trốn? Hôm nay toàn bộ Biên Thùy Tiêu Cục đã bị bao vây chặt chẽ hệt như một cái rổ sắt, các ngươi muốn trốn đi đâu?”


Một giọng nói thâm trầm, sắc lạnh và đầy uy quyền bỗng nhiên vang lên từ phía cổng chính đổ nát của tiêu cục.


Lục Vũ quay dải băng vải xám về phía đó. Khứu giác nhạy bén của anh lập tức ngửi thấy mùi áo bào da hổ sang trọng bốc lên mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi sắt rỉ tanh nồng phát ra từ cây thiết côn nặng trịch khảm đầu hổ vàng.


Bang chủ Hắc Sa Bang – Lôi Hổ – đã đích thân dẫn theo hàng trăm đao thủ tinh nhuệ bao vây chặt chẽ sảnh chính. Những bước chân của hắn nện xuống đất nặng nề, mang theo kình lực nội gia thâm hậu của kẻ đứng đầu thế lực thảo khấu biên cương.


“Mãnh Hổ, ngươi thật vô dụng, đối phó với một lão già sắp chết và một gã mù tàn phế mà cũng chậm trễ thế sao?” Lôi Hổ lạnh lùng liếc nhìn sư đệ của mình.


“Bang chủ... gã mù này có tà môn quạt sắt phòng thân rất giỏi, lại có phu xe ẩn tích hộ vệ,” Mãnh Hổ cúi đầu, giọng nói có phần kiêng dè.


Lôi Hổ hừ lạnh một tiếng, cây thiết côn khảm đầu hổ vàng gõ mạnh xuống nền gạch nứt nẻ, tạo ra một tiếng nổ trầm đục chấn động màng tai. Hắn khóa chặt ánh mắt sắc lạnh như diều hâu vào chiếc hòm gỗ đựng ấm Tử Sa cổ đeo sau lưng Lục Vũ.


“Lục Vũ, giao ra chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp và di thư của Lục Vũ Hành, ta sẽ cho ngươi và đứa trẻ câm kia một cái chết toàn thây. Nếu không, ta sẽ dùng đại hình của Hắc Sa Bang, khiến các ngươi sống không bằng chết!”


Lực lượng chênh lệch quá lớn. Hàng trăm đao thủ Hắc Sa Bang cầm đơn đao sáng loáng đã vây kín mọi lối thoát, họng cung tên tẩm độc bọc lửa từ ngoài sân đã giương sẵn, chỉ đợi lệnh là bắn hạ.


“Chủ tử! Tôi chặn chúng, người mau đi trước!”


A Phúc từ phía sau gầm lên, y đã dùng sức mạnh Thiết Sa Chưởng hất văng tấm xà nhà cháy sập sang một bên, lao đến đứng chắn trước mặt Lục Vũ, bắp tay phải rách da chảy máu ròng ròng nhưng kình lực vẫn cuồn cuộn.


Mã Tiểu Bảo, con trai của Mã Thiên Bá, từ trong đống đổ nát cũng gào khóc bò ra, tay cầm đơn đao ngắn run rẩy, đứng bên cạnh xác cha.


Lục Vũ biết, nếu đối đầu trực diện, tất cả bọn họ sẽ phải bỏ mạng tại đây. Anh là một trà sư mù không có nội lực cận chiến, nhưng anh có sự thấu hiểu tuyệt đối về nhiệt độ, khói trà và tâm lý chiến. Anh phải dùng đến bài tẩy cuối cùng để giải vây.


“A Phúc, giữ chặt Tiểu Bảo, chuẩn bị rút lui theo hướng cửa sau!” Lục Vũ trầm giọng ra lệnh.


Nói rồi, anh dùng bàn tay trái dẻo dai giật mạnh chiếc lò đất nung giữ nhiệt di động đeo bên hông xuống. Chiếc lò than nung bằng đất sét đặc biệt của Trần Tam Bình rèn vẫn đang cháy đỏ rực nhờ những khúc Than củi Thông Khô giữ nhiệt cực tốt bên trong.


Lục Vũ nhanh tay thò vào túi gấm bên hông, hốt một nắm lớn lá Trà hoang dã Tuyết Sơn hoang dã tẩm bột than trà bắt lửa cực mạnh – thứ phế liệu trà đạo lên men có tính kiềm cao mà anh luôn tích lũy – ném thẳng vào lòng lò than đang đỏ rực.


“Xèo xèo! Bùm!”


Một tiếng nổ nhỏ nhưng chói tai vang lên ngay trong lòng lò đất. Hỗn hợp bột than trà bắt lửa gặp nhiệt độ cực cao của than củi thông khô lập tức bùng phát dữ dội.


Lục Vũ vung mạnh chiếc quạt giấy nan sắt rách nát trên tay trái, thi triển thủ đoạn Khói Trà Chướng Nhãn. Nhịp quạt uyển chuyển, dẻo dai của anh tạo ra một luồng gió xoáy mạnh mẽ, dẫn dắt luồng hơi nước trà nóng bỏng và làn khói trà đắng dày đặc bốc lên ngùn ngụt.


Chỉ trong vòng vài nhịp thở, một bức tường khói trắng xám khổng lồ, đặc quánh và nồng nặc mùi trà đắng Tuyết Sơn lập tức bao phủ toàn bộ sảnh chính Biên Thùy Tiêu Cục. Làn khói trà đắng mang tính kiềm cực cao này không chỉ che khuất hoàn toàn tầm nhìn của hàng trăm đao thủ, mà còn mang theo hoạt chất giải độc nhẹ, trung hòa bớt mùi độc tố tơ tằm và lưu huỳnh nghẹt thở trong không khí.


“Khói độc! Cẩn thận khói độc!”


Đám đao thủ Hắc Sa Bang kinh hoàng hét lên, đội hình bao vây lập tức hỗn loạn. Chúng ra sức dùng tay áo che mũi, ho sặc sụa do hít phải vị đắng chát nồng đậm của lá trà Tuyết Sơn bị đốt cháy.


“Bắn tên! Bắn chết bọn chúng cho ta!” Lôi Hổ giận dữ gầm lên trong làn khói mù mịt.


“Vút! Vút! Vút!”


Hàng loạt mũi tên tẩm độc bọc lửa từ ngoài sân bắn bừa bãi vào trong màn khói dày đặc.


Lục Vũ đứng im lặng giữa màn khói, đôi tai khẽ động liên tục. Thính giác cực hạn giúp anh nhận biết chính xác quỹ đạo bay của từng mũi tên qua tiếng rít gió nặng nề do hơi ẩm khói trà bám vào.


Anh xoay tròn chiếc quạt giấy nan sắt rách nát trên tay trái, thi triển kỹ năng Quạt Sắt Phản Tiêu. Khung sắt rỉ sét cứng cáp của chiếc quạt va chạm liên tiếp vào đầu các mũi tên, tạo ra những tiếng “keng keng” giòn giã, gạt phăng toàn bộ loạt tên độc đang bay hướng về phía Mã Tiểu Bảo và A Phúc.


“A Phúc! Đi!” Lục Vũ hét lớn.


A Phúc nhanh như một tia chớp xám, y lao đến dùng một tay xách bổng Mã Tiểu Bảo đang khóc lóc thảm thiết lên vai, tay còn lại nắm chặt lấy bả vai trái của Lục Vũ, dẫn anh lao thẳng ra phía cửa sau sảnh chính.


Mã Tiểu Bảo đau đớn gào khóc, vươn tay về phía xác cha: “Cha ơi! Con không đi! Con phải cứu cha!”


“Tiểu Bảo! Đi mau! Hãy sống sót để báo thù cho ta!”


Tiếng hét cuối cùng của Mã Thiên Bá vang lên giữa màn khói lửa. Lão nghĩa sĩ dùng chút hơi tàn cuối cùng nhờ hạt trà bảo mệnh kéo dài, vung thanh đại đao Phá Quân lao thẳng về phía tiếng bước chân của Mãnh Hổ để chặn đường truy kích của kẻ thù, tạo cơ hội thoát thân duy nhất cho con trai và trà sư mù.


Nhóm Lục Vũ lợi dụng màn khói trà dày đặc và sự am hiểu địa hình tiêu cục của A Phúc, nhanh chóng lách qua cánh cửa sau đổ nát, thoát ra con hẻm tối tăm, ẩm ướt đầy nước mưa bên ngoài.


Ngay khi họ vừa đặt chân xuống con hẻm, từ phía sau sảnh chính đang cháy ngùn ngụt, làn khói trà đắng dần dần bị gió bão thổi tản mát, để lộ ra cảnh tượng tàn khốc bên trong.


Lôi Hổ vung thiết côn khảm đầu hổ vàng bước vào khoảng trống trống rỗng. Hắn nhìn quanh, không thấy bóng dáng của Lục Vũ, ấm Tử Sa cổ hay Mã Tiểu Bảo đâu cả. Chỉ có xác của Khâu Lão Bát và các đao thủ nằm la liệt dưới đất.


Cơn điên cuồng bùng phát trong mắt bang chủ Hắc Sa Bang.


Hắn nhìn xuống dưới chân mình, nơi lão tiêu đầu Mã Thiên Bá đang quỳ sụp, hơi thở cuối cùng đã tắt sau khi chém gãy một chiếc thiết lĩnh của Mãnh Hổ. Hạt trà cổ thụ dưới lưỡi ông đã tan hết, độc tố tơ tằm đen ngòm loang lổ khắp ngực áo giáp da.


“Lũ khốn kiếp! Dám lừa ta sao?”


Lôi Hổ gầm lên một tiếng điên cuồng hệt như dã thú bị thương. Hắn vung thanh đại đao bản rộng nạm bạc của Thiết Vô Tình nhặt dưới đất lên, dùng toàn bộ kình lực nội gia thâm hậu chém mạnh một đao cực mạnh xuống.


“Phập!”


Thân hình hộ pháp của vị nghĩa sĩ biên thùy Mã Thiên Bá bị chém đôi làm hai nửa ngay trước mắt đám đao thủ Hắc Sa Bang.


“Lục Vũ! Mã Tiểu Bảo! Các ngươi có trốn đằng trời cũng không thoát nổi đâu!” Lôi Hổ gầm rú vang dội cả đêm mưa bão. “Truyền lệnh của ta! Huy động toàn bộ đệ tử bang hội phối hợp với nha dịch quan huyện phong tỏa mọi nẻo đường! San phẳng quán trà tranh Thính Vũ Trà Hiên ngay lập tức cho ta! Ta muốn chúng phải tan xương nát thịt!”


Tiếng gầm rú đầy sát cơ của Lôi Hổ dội ngược từ vách đá biên thùy, hòa cùng tiếng sấm sét nổ vang trời, khắc sâu nỗi căm hận tột cùng vào trái tim của Lục Vũ và Mã Tiểu Bảo đang chạy trốn trong bóng đêm mưa lạnh buốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!