Huyết Nhuộm Tiêu Cục
Cơn giông bão biên thùy rít gào dữ dội, cuốn theo màn mưa quất xối xả vào những vách đá nhấp nhô quanh dịch lộ hoang vắng. Nhưng lúc này, Lục Vũ không còn tâm trí nào để bận tâm đến những hạt nước lạnh buốt đang táp thẳng vào gương mặt mình.
Dải băng vải xám dày quấn chặt ngang mắt anh đã thấm đẫm nước mưa, nặng trĩu và lạnh ngắt. Mỗi sải bước chạy của anh trên con đường dốc đá trơn trượt đều là một sự chịu đựng đau đớn tột cùng. Bàn tay phải của anh, vốn bị bỏng nặng phồng rộp, da thịt sém đen và co rút kinh mạch sau đêm nung ấm Tử Sa cổ, đang run lên bần bật dưới lớp áo vải thô màu xanh nhạt sờn vai. Cơn đau buốt thấu xương tủy từ vết bỏng hỏa độc dội ngược lên vai, khiến lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở trở nên hỗn loạn, đứt quãng.
“Chủ tử, bám chặt lấy tôi!”
Tiếng nói trầm đục, khàn khàn của A Phúc vang lên sát bên tai Lục Vũ giữa tiếng sấm sét dội ngược từ vách đá. Gã phu xe câm lặng ngày nào giờ đây di chuyển nhanh như một cái bóng xám khổng lồ trong đêm giông bão. Một bàn tay hộ pháp, thô ráp và đầy sẹo của y đang nắm chặt lấy bả vai trái của Lục Vũ, giúp anh định hướng và giữ thăng bằng để lướt đi băng băng trên con đường dốc trơn trượt hướng thẳng về phía hạ lưu dịch lộ.
Lục Vũ không cần đôi mắt để nhìn đường. Đối với một trà sư mù sở hữu khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh và thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh ở cảnh giới cực hạn, thế giới xung quanh anh hiện lên như một sơ đồ lập thể rõ ràng và tàn khốc.
Trong gió bão, mùi cát bụi hoang mạc ẩm ướt đã bị nuốt chửng hoàn toàn bởi một luồng tử khí kinh hoàng. Đó là mùi lưu huỳnh nồng nặc của hỏa công, mùi gỗ thông khô tẩm dầu hỏa cháy ngùn ngụt, mùi máu tanh nồng của hàng chục mạng người vừa ngã xuống, và trên hết – một mùi hương vô cùng tinh vi, mỏng mảnh nhưng lạnh lẽo đến gai người.
Mùi hương ấy ngọt dịu kỳ lạ hệt như mùi hoa nhài chớm nở, nhưng ẩn sau đó là vị tanh sắt loãng của máu tươi và chất nhựa dẻo ăn mòn kinh mạch.
“Tam Phẩm Độc... Huyết Độc tơ tằm!”
Trái tim Lục Vũ thắt chặt lại, răng anh nghiến chặt vào nhau đến bật máu. Khứu giác vô song của anh không thể sai lệch. Đây chính là loại kịch độc tơ tằm vô sắc vô vị của Thiên Độc Môn – thứ độc dược tàn bạo đã được sát thủ tự do Quỷ Kiến Sầu sử dụng để hạ sát sư phụ Lục Vũ Hành năm xưa. Giờ đây, mùi tử khí ấy đang bao phủ toàn bộ Biên Thùy Tiêu Cục, báo hiệu một cuộc tàn sát đẫm máu bằng độc dược và hỏa công đang diễn ra.
“A Phúc, nhanh lên! Tiêu cục bị nội phản phóng hỏa, Mã tiêu đầu đang gặp nguy kịch!” Lục Vũ khàn giọng thúc giục, bàn tay trái của anh siết chặt lấy khung sắt rỉ sét của chiếc quạt giấy rách nát.
A Phúc không đáp, nhưng tốc độ dưới chân y đột ngột tăng vọt. Hai bóng người lướt đi trong màn mưa giông, lao thẳng vào cánh cổng gỗ kiên cố của Biên Thùy Tiêu Cục giờ đây đã bị đập nát vụn, cháy sém đen ngòm.
Khi Lục Vũ bước qua ngưỡng cổng đổ nát, thính giác cực hạn của anh lập tức bị dội vào bởi một mớ âm thanh hỗn loạn và thảm khốc tột cùng. Tiếng lửa cháy rít gào ngùn ngụt bất chấp cơn mưa xối xả, tiếng xà nhà gỗ thông đổ sụp răng rắc, tiếng gào thét tuyệt vọng của các tiêu sư nghĩa khí trước khi bị đao chém đứt cổ họng, và tiếng cười khùng khục tàn bạo của những đao thủ Hắc Sa Bang.
“Giết sạch bọn chúng! Không để sót một tên tiêu sư nào! Tìm kiếm chiếc ấm Tử Sa cổ cho ta!”
Tiếng gầm rú của một nam tử có giọng nói thô thiển, nặng nề như tiếng đá hộc va chạm vang lên giữa sân tiêu cục. Lục Vũ lập tức nhận ra nhịp thở trầm hùng, đầy rẫy sát khí ngoại gia hoành luyện của phó bang chủ Hắc Sa Bang – Mãnh Hổ. Tên hộ pháp cao lớn như gấu này đang vung một cặp thiết lĩnh nặng trăm cân đúc bằng sắt lạnh núi cao, đập nát mọi vách ngăn gỗ, nghiền nát xương cốt của bất kỳ tiêu sư nào dám cản đường hắn.
Nhưng điều khiến Lục Vũ kinh hoàng nhất chính là nhịp tim của Mã Thiên Bá.
Cách anh ba mươi bước, giữa sảnh chính tiêu cục đang bốc cháy ngùn ngụt, nhịp tim của lão tiêu đầu hào sảng ngày nào đang đập một cách hỗn loạn, yếu ớt dị thường. Tiếng tim đập phát ra tiếng “thình thịch... thình thịch...” đứt quãng, nặng nề hệt như một chiếc trống rách bị nện mạnh.
Lục Vũ nghe thấy tiếng Mã Thiên Bá gầm lên một tiếng đau đớn, thanh đại đao Phá Quân rỉ sét của ông chém mạnh xuống đất để làm điểm tựa. Ngay sau đó là một tiếng “phụt” nặng nề, tiếng máu tươi phun ra từ cổ họng ông nện xuống nền gạch cháy đỏ. Mùi máu bốc lên tanh nồng, lẫn lộn vị chua chát của lục phủ ngũ tạng bị ăn mòn.
“Mã huynh!” Lục Vũ gào lên, định lao thẳng vào sảnh chính.
Nhưng ngay khi anh vừa nhấc chân, khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh đột ngột cảnh báo một luồng kình phong áp đảo đang quét tới từ phía bên phải.
“Rầm!”
Một tiếng nổ lớn vang lên ngay trước mặt Lục Vũ. Mãnh Hổ đã phát hiện ra sự xuất hiện của hai kẻ đột nhập. Hắn vung chiếc thiết lĩnh nặng trăm cân quét ngang một đường vòng cung tàn bạo, tạo ra một luồng kình phong cương mãnh thổi bạt cả màn nước mưa xối xả, đập nát vụn chiếc cột gỗ cháy sém bên cạnh để chặn đường Lục Vũ.
“Ha ha ha! Gã mù pha trà! Ngươi tự dẫn xác đến nộp mạng sao? Hôm nay Hắc Sa Bang ta sẽ huyết tẩy tiêu cục này, lấy đầu ngươi để tế vong hồn Thiết Vô Tình!” Mãnh Hổ cười điên cuồng, đôi mắt hổ sắc lạnh của hắn khóa chặt lấy vóc dáng gầy gò của Lục Vũ.
A Phúc không nói một lời, thân hình khổng lồ của y lập tức bước lên chắn trước mặt Lục Vũ. Hai bàn tay của A Phúc xòe rộng, da thịt trên lòng bàn tay đột ngột chuyển sang màu xám đen, thô ráp và cứng như sắt thép dưới tác động của Thiết Sa Chưởng hoành luyện.
“Chủ tử, tránh ra sau!”
A Phúc trầm giọng quát, bước chân nện mạnh xuống nền đất nện tạo thành hai hố sâu. Y vung lòng bàn tay phải, đón đỡ trực diện cú quét thiết lĩnh thứ hai của Mãnh Hổ.
“Keng! Rầm!”
Một tiếng va chạm kim loại kinh thiên động địa vang lên giữa đêm mưa. Luồng kình lực ngoại gia của hai cao thủ va chạm vào nhau, tạo ra một làn sóng xung kích vô hình thổi bạt đống tro tàn hỏa công xung quanh. Mãnh Hổ biến sắc, cú va chạm cực mạnh khiến cặp thiết lĩnh nặng trăm cân của hắn bị dội ngược trở lại, cơ thể hộ pháp khổng lồ của hắn bị đẩy lùi liên tiếp hai bước trên nền đất trơn trượt.
A Phúc cũng khẽ rên nhẹ một tiếng, bắp tay phải của y bị chấn thương nhẹ, rách da chảy máu do lực chấn động cực hạn của thiết lĩnh đè nặng. Nhưng y vẫn sừng sững đứng vững như một pho tượng đá cổ, đôi mắt lạnh lùng không một chút dao động.
Giữa lúc hai cao thủ ngoại gia đang kiềm chế lẫn nhau, thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh của Lục Vũ đột ngột bắt được một tiếng sột soạt nhẹ dịu của y phục vải thô từ góc tối sau bức tường đổ nát phía sau lưng anh.
Đó là tiếng bước chân vô cùng nhẹ nhàng, rụt rè của một kẻ quen thuộc trong tiêu cục. Nhưng nhịp tim của kẻ đó lại đang đập nhanh điên cuồng do sợ hãi và tội lỗi.
Khứu giác của Lục Vũ ngửi thấy mùi Bột đồng rỉ sét tanh nồng bám trên tay áo của kẻ đó – thứ mùi rỉ sét của những chiếc phi tiêu tẩm độc rẻ tiền mà Hắc Sa Bang thường dùng.
Kẻ đột lén phía sau chính là Khâu Lão Bát – gã tiêu sư kỳ cựu dưới trướng Mã Thiên Bá, kẻ đã bị Hắc Sa Bang mua chuộc bằng trăm lượng vàng để lén mở cửa kho và hạ độc tơ tằm vào chén rượu của lão tiêu đầu.
“Khâu Lão Bát! Ngươi dám phản bội tiêu cục!” Lục Vũ thét lớn cảnh báo.
Nhưng đã quá muộn. Khâu Lão Bát biết hành vi của mình đã bị gã mù phát hiện. Hắn điên cuồng vung tay, phóng ra một thanh đoản đao mỏng dính tẩm kịch độc rắn cát nhắm thẳng vào lưng gáy Lục Vũ hòng diệt khẩu chớp nhoáng.
“Vút!”
Tiếng xé gió sắc bén của thanh đoản đao rít lên trong màn mưa.
Lục Vũ không hề quay đầu lại, nhưng đôi tai của anh khẽ giật mạnh để định vị quỹ đạo bay của mũi đao qua tiếng hạt mưa bị cắt đôi. Anh nín thở, nghiêng người sang bên trái nửa tấc một cách vô cùng uyển chuyển và chuẩn xác trong gang tấc.
Thanh đoản đao tẩm độc lướt sát qua vành tai trái của anh, chém đứt vài sợi tóc rối bời trước khi cắm phập sâu vào chiếc cột gỗ cháy phía sau, tỏa ra mùi nhựa độc khét lẹt khi gặp hơi nóng hỏa hoạn.
Khâu Lão Bát kinh hoàng khi thấy gã mù tránh được đòn ám sát cự ly gần của mình. Hắn định rút thanh đơn đao thứ hai để lao lên kết liễu Lục Vũ, nhưng Lục Vũ đã nhanh hơn. Anh dùng tay trái vung mạnh chiếc quạt giấy nan sắt rách quét ngang một đường. Khung sắt rỉ sét của chiếc quạt va chạm mạnh vào cổ tay của Khâu Lão Bát, tiếng xương gãy “rắc” vang lên khô khốc, khiến hắn rú lên đau đớn và rụng đao xuống đất.
“Gầm!”
Mãnh Hổ thấy Khâu Lão Bát thất bại, càng thêm điên cuồng. Hắn vận dụng toàn bộ kình lực hoành luyện của Thiết Đầu Công, cúi rạp người lao thẳng về phía trước hệt như một con bò tót điên, húc sập hoàn toàn bức tường gỗ thông cháy dở ngăn cách giữa sân và sảnh chính.
Tấn đá và gỗ cháy đổ ụp xuống ngổn ngang, tạo thành một hàng rào đổ nát kiên cố chặn đứng lối đi, dồn Lục Vũ và A Phúc vào góc chết hẹp sát vách tường gạch đang cháy đỏ.
“Chủ tử! Mau tránh!”
A Phúc hét lớn, y phải dùng cả hai tay Thiết Sa Chưởng để nâng tấm xà nhà khổng lồ đang đổ sụp xuống che chắn cho Lục Vũ, không thể rảnh tay để tấn công Mãnh Hổ.
Lục Vũ bị khói lửa và bụi tro bao phủ, lồng ngực anh đau thắt dữ dội do hít phải khí độc lưu huỳnh. Nhưng anh không bận tâm đến bản thân. Qua khe hở của đống đổ nát, khứu giác và thính giác của anh đã tiếp cận được sát bên cạnh Mã Thiên Bá.
Lão tiêu đầu Mã Thiên Bá đang quỳ sụp trên nền đất gạch nóng bỏng. Thân hình hộ pháp của ông giờ đây run rẩy kịch liệt, gương mặt đỏ gay ngày nào đã chuyển sang màu xanh xám, xám xịt do kịch độc phát tác. Đôi mắt ông trợn ngược, sủi bọt mép đen ngòm, toàn bộ lục phủ ngũ tạng đang bị ăn mòn dữ dội bởi Tam Phẩm Độc (Huyết Độc) tơ tằm vô hình.
“Mã huynh! Ngậm lấy hạt trà này!”
Lục Vũ điên cuồng hét lên. Anh dùng bàn tay trái dẻo dai luồn qua khe hẹp của đống gỗ cháy, cố gắng tiếp cận để dâng hạt trà cổ thụ ngậm dưới lưỡi của mình cho Mã Thiên Bá. Hạt trà cổ thụ nghìn năm chứa đựng lượng lớn trà khí thanh khiết tuyệt đối, là bảo mệnh duy nhất có thể tạm thời kiềm chế độc tính của Huyết Độc lan vào tim, kéo dài mạng sống cho ông.
Nhưng ngay khi ngón tay của Lục Vũ chỉ còn cách bờ môi tím tái của Mã Thiên Bá một tấc, một bóng đen khổng lồ đột ngột đổ ụp xuống chặn đứng tầm nhìn âm thanh của anh.
Mãnh Hổ đứng sừng sững giữa đống đổ nát hỏa hoạn, cặp thiết lĩnh nặng trăm cân vung cao quá đầu, che khuất hoàn toàn ánh sáng đỏ rực của ngọn lửa cháy. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ tàn bạo, khát máu tột cùng khi nhìn gã mù đang bất lực dưới chân mình.
“Ha ha ha! Gã mù pha trà! Hôm nay không ai cứu được ngươi và lão già này đâu! Chết đi!”
Mãnh Hổ gầm lên, hai chiếc thiết lĩnh khổng lồ rít gió xé rách màn mưa giông, giáng thẳng xuống đầu Lục Vũ với một lực lượng cương mãnh vô song.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!