Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Ám Sát Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông bão tràn qua vùng biên trấn hoang vu mang theo luồng khí lạnh thấu xương của tuyết tan trên đỉnh núi dốc. Những hạt mưa nặng hạt như những mũi kim đá nện liên tiếp xuống mái rạ mục nát của Thính Vũ Trà Hiên, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, ồn ã dội ngược vào lòng đất sét nứt nẻ. Gió hú rống qua khe cửa gỗ sờn cũ, giật mạnh từng hồi như muốn giật sập cả quán trà tranh nghèo nàn ven đường dịch lộ.


Lục Vũ đứng tĩnh lặng bên cạnh chiếc bàn gỗ nứt nẻ giữa đại điện tối tăm. Dải băng vải xám dày thắt chặt ngang mắt anh đã thấm đẫm hơi nước ẩm ướt của đêm mưa, lạnh buốt sát vào da thịt. Cánh tay phải của anh giấu kín trong ống tay áo rộng vải thô màu xanh nhạt sờn vai, khẽ co rút lại từng đợt đau đớn dữ dội. Vết bỏng nặng phồng rộp, da thịt sém đen do sức nóng cực hạn khi nung ấm Tử Sa cổ hai đêm trước vẫn đang hành hạ anh hằng giờ. Kinh mạch bàn tay phải gần như đông cứng, đau buốt thấu xương mỗi khi anh thử cử động các ngón tay. Lúc này, anh hoàn toàn phải dựa vào bàn tay trái dẻo dai đang nắm chặt chiếc quạt giấy nan sắt rách để phòng thân.


Trong đai lưng vải thô sát lồng ngực anh, mảnh lụa mỏng di thư thêu chỉ vàng thô ráp khẽ cọ vào da thịt, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về món nợ máu của gia tộc và thân thế thực sự của sư phụ Lục Vũ Hành quá cố. Lục Vũ khẽ thở dài, bàn tay trái của anh siết chặt mảnh giấy mật báo mỏng dính mà Tiêu Dao Tử lén để lại trên khay trà ban sáng. Những nét chữ khắc nổi bằng đầu móng tay sắc bén của trà sư Giang Nam như hằn sâu vào da thịt anh: "Hắc Sa Bang đã thuê sát thủ tự do Quỷ Kiến Sầu đến lấy mạng ngươi đêm nay. Tiêu cục đã bị bán đứng sơ đồ phòng thủ. Mau trốn đi!"


“Sơ đồ phòng thủ bị rò rỉ...” Lục Vũ lẩm bẩm trong miệng, giọng nói nhỏ nhẹ của anh bị tiếng sấm sét dội ngược từ vách đá ngoài kia nuốt chửng hoàn toàn. Anh biết Giang Hoài Nam là kẻ tiểu nhân nham hiểm, nhưng không ngờ hắn lại tàn nhẫn đến mức cấu kết với bang chủ Lôi Hổ để dâng sơ đồ phòng thủ của Biên Thùy Tiêu Cục cho thảo khấu. Mã Thiên Bá – vị tiêu đầu nghĩa khí – đang đối mặt với hiểm họa diệt môn mà không hề hay biết.


Tiếng sột soạt nhẹ của y phục vải thô kéo Lục Vũ ra khỏi dòng suy nghĩ. Ở góc tối sau lò than nung đất sét, Tiểu Đào đang ôm chặt lấy chiếc hũ đất nung đựng bã trà hoang dã Tuyết Sơn. Đứa trẻ câm mồ côi gầy gò nhom nhem nhọ nồi nhìn anh bằng đôi mắt to tròn lấp lánh nước mắt, đôi vai nhỏ nhắn run lên bần bật trước tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài. Cô bé không thể nói, nhưng thính giác nhạy bén giúp cô nhận ra sát khí đang siết chặt lấy quán trà nhỏ này hằng phút.


Lục Vũ bước lại gần, đặt bàn tay trái mềm mại lên vai cô bé, khẽ vỗ nhẹ. Anh cúi xuống, ghé sát tai Tiểu Đào nói nhỏ:


“Tiểu Đào, nghe lời anh. Lát nữa dù có nghe thấy tiếng động gì, em cũng tuyệt đối không được bước ra khỏi hầm đất sau lò nung. Hãy ngậm chặt bã trà Tuyết Sơn dưới lưỡi để giữ hơi thở thanh khiết, tránh hít phải hơi độc. Đi đi.”


Tiểu Đào khẽ gật đầu, nước mắt rơi lã chã bám vào lớp nhọ nồi trên má. Cô bé ngoan ngoãn ôm hũ đất bò vào trong khoang hầm đất nhỏ khuất sau đống than củi thông khô, kéo tấm liếp tre che chắn cẩn thận. Lục Vũ đứng dậy, hơi thở của anh dần trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, hòa quyện vào tiếng mưa gió gầm rú ngoài hiên.


Anh khẽ di chuyển tai, áp dụng kỹ năng Thính Vũ Định Vị Pháp để lắng nghe vạn vật. Đối với một trà sư mù, mưa giông không phải là rào cản, mà là một tấm màn định vị hoàn hảo. Tiếng hạt mưa rơi chạm vào mái rạ, tiếng nước chảy dọc theo vách đất nện, tiếng gió rít qua khe cửa... tất cả tạo nên một sơ đồ lập thể rõ ràng trong tâm trí anh.


Đột ngột, giữa tiếng mưa rào rào nện xuống mái nhà, đôi tai Lục Vũ khẽ giật mạnh.


Cách anh mười lăm bước, trên mái rạ phía sau quán trà, có một âm thanh rất lạ. Đó không phải là tiếng nước mưa chảy tràn, mà là tiếng những sợi rạ khô bị nén xuống một cách vô cùng nhẹ nhàng, rồi tiếng nước mưa nhỏ giọt đập vào một bề mặt kim loại rỉ sét phát ra tiếng "tách... tách..." rất nhỏ.


Khứu giác Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh khẽ động. Giữa mùi đất ẩm cát bụi hoang mạc bị nước mưa gột rửa, anh ngửi thấy một mùi tanh nồng dị thường bốc lên từ phía trần nhà. Đó là mùi của nọc độc rắn cát biên thùy pha lẫn vị chua chát của nhựa độc trúc đen bôi trên lưỡi binh khí.


Kẻ đột nhập không phải là Quỷ Kiến Sầu sử dụng tơ tằm độc vô hình, mà là Triệu Hạt Tử – tên sát thủ độc nhãn chém mướn khét tiếng của Hắc Sa Bang. Hắn sử dụng đoản đao tẩm độc rắn cát, chuyên ám hại đối thủ từ phía sau trong bóng tối.


Lục Vũ vẫn đứng im lặng cạnh bàn gỗ, giả vờ như không hề hay biết. Anh cố tình đưa tay trái nâng ấm đất nung trên lò than lên, định rót nước nóng. Nhưng ngay khi chạm vào thành ấm, anh nhận ra nước trong ấm đã nguội lạnh do những giọt mưa giông dột từ kẽ mái rạ dập tắt ngọn lửa than thông khô từ lúc nào. Lò than chỉ còn lại đống tro ẩm ướt bốc mùi than củi lạnh lẽo.


Không có nước sôi trăm độ để rót trà đoạt huyệt châm. Lục Vũ khẽ mím chặt môi, bàn tay trái của anh chuyển sang nắm chặt lấy chuôi chiếc quạt giấy nan sắt rách giắt nơi đai lưng vải thô. Đây là trận chiến đầu tiên anh không thể dùng nước sôi để tự vệ, buộc phải đối đầu trực diện bằng quạt sắt nan sắt.


“Rắc...”


Một tiếng tre nứt rất nhỏ vang lên ngay trên đỉnh đầu Lục Vũ.


Triệu Hạt Tử đạp rách mái rạ mục nát, thân hình gầy gò thon gọn mặc dạ y phục đen bết nước mưa nhảy xuống như một con chim ưng săn mồi trong đêm tối. Thanh đoản đao mỏng dính tẩm kịch độc rắn cát xé rách màn đêm sương mù, vung lên chớp nhoáng nhắm thẳng vào cổ họng Lục Vũ với một lực chém cương mãnh.


Lục Vũ nín thở, định vị đối thủ qua tiếng nước mưa chảy dọc theo thân đao rỉ sét đang rít lên trong không khí. Anh không lùi bước, mà nghiêng người sang bên phải một tấc trong gang tấc. Thanh đoản đao lướt sát qua dải băng vải xám ngang mắt anh, mang theo luồng gió lạnh buốt bốc mùi độc rắn tanh nồng.


“Keng!”


Một tiếng va chạm kim loại đanh gọn vang lên trong bóng tối đại điện. Lục Vũ kịp thời vung chiếc quạt giấy nan sắt rách bằng tay trái, đỡ thẳng vào sống đao của Triệu Hạt Tử. Tia lửa bắn ra chớp nhoáng, chiếu sáng khuôn mặt đầy sẹo rỗ và chiếc băng vải đen che mắt trái của gã sát thủ độc nhãn trong một phần mười giây.


Sức nặng từ cú chém của gã ngoại gia võ phu khiến cổ tay trái của Lục Vũ tê rần, chấn thương nhẹ. Lực chấn động dội ngược làm anh lùi lại hai bước, gót chân chạm vào cạnh lò than ẩm ướt. Chiếc quạt giấy bị chém rách nát hoàn toàn phần giấy bồi bên ngoài, để lộ những nan sắt tinh luyện lạnh lẽo, rỉ sét mờ nhạt.


Triệu Hạt Tử kinh ngạc khi thấy gã mù đỡ được cú chém chí mạng của mình. Hắn không thốt lên một lời, cổ tay xoay chuyển cực nhanh, thanh đoản đao tẩm độc lại quét ngang một đường vòng cung nhắm vào sườn trái của Lục Vũ hòng kết liễu đối thủ.


Lục Vũ không thể nhìn thấy đường đao, nhưng thính giác Tâm Nhãn Thính Cảnh giúp anh nghe thấy tiếng gió rít nặng nề của lưỡi đao bết nước mưa. Anh không dùng lực đối lực, mà áp dụng Thính Vũ Trà Ý, nhẹ nhàng xoay tròn chiếc quạt nan sắt rách theo một đường nhu hòa.


Nan sắt quạt khẽ chạm vào cạnh lưỡi đao, mượn lực đẩy lực, làm lệch đường đao của Triệu Hạt Tử đâm sầm vào chiếc bàn gỗ nứt nẻ bên cạnh. Tiếng gỗ vỡ vụn vang lên, thanh đoản đao cắm sâu vào mặt bàn tre.


Triệu Hạt Tử phẫn nộ gầm lên một tiếng nhỏ trong cổ họng. Nhận thấy không thể hạ gục gã mù bằng đao pháp cận chiến trong không gian hẹp, hắn quyết định sử dụng sát chiêu ám khí độc môn. Hắn buông chuôi đao, tay trái thọc vào đai lưng giắt đầy phi tiêu, phóng liên tiếp ba chiếc phi tiêu tẩm kịch độc nhựa trúc đen cự ly ngắn nhắm thẳng vào ngực Lục Vũ.


“Vút! Vút! Vút!”


Tiếng xé gió cực nhanh của ba mũi ám khí mỏng mảnh vang lên sát sạt.


Lục Vũ nghe tiếng gió rít dồn dập, biết đây là sát cơ không thể né tránh bằng bộ pháp thông thường. Anh dồn toàn bộ kình lực phàm nhân vào cánh tay trái dẻo dai, thi triển kỹ năng Quạt Sắt Phản Tiêu. Chiếc quạt nan sắt rách xoay tròn cực nhanh trước ngực anh hệt như một chiếc khiên sắt rỉ sét, tạo ra một luồng gió xoáy nhu hòa nhưng kiên cố trong bóng tối.


“Cộc! Cộc! Cộc!”


Ba tiếng kim loại va chạm liên tiếp vang lên. Nan sắt tinh luyện của chiếc quạt giấy đã cuốn lấy ba chiếc phi tiêu tẩm độc, triệt tiêu lực phóng của chúng. Nhưng Lục Vũ không dừng lại ở đó. Cổ tay trái của anh khẽ rung mạnh, mượn luồng gió xoáy ngược từ quạt sắt, hất mạnh ba chiếc phi tiêu độc bay ngược trở lại hướng xuất phát với tốc độ cực nhanh.


“Phập!”


Một tiếng cắm sâu vào da thịt vang lên giữa màn mưa gió gầm rú.


“Á!”


Triệu Hạt Tử rú lên một tiếng đau đớn thảm thiết. Chiếc phi tiêu tẩm kịch độc nhựa trúc đen bị hất ngược đã găm thẳng vào bả vai trái của hắn. Độc tính của nhựa trúc đen vốn là loại kịch độc tê liệt cực mạnh, gặp nước mưa ẩm ướt trên vai áo hắn lập tức thẩm thấu nhanh vào kinh mạch phế quản.


“Ngươi... tà công...” Triệu Hạt Tử run rẩy thốt lên, giọng nói nghẹn đặc do độc tính bắt đầu ăn mòn cơ khớp lồng ngực. Hắn kinh hoàng nhìn gã mù đang đứng tĩnh lặng trước mặt, tay cầm chiếc quạt nan sắt rỉ sét không hề có chút sát khí nào.


Hắn biết mình đã trúng kịch độc của chính mình, nếu không rút lui khẩn cấp để uống thuốc giải, kinh mạch toàn thân sẽ đông cứng tử vong trong vòng nửa canh giờ. Triệu Hạt Tử điên cuồng vung tay ném một quả bom khói độc cấp thấp xuống đất để che mắt, rồi ôm bả vai trái tê liệt nhảy ngược lên mái rạ vỡ nát, biến mất hoàn toàn vào màn mưa giông lạnh buốt bên ngoài.


Lục Vũ đứng im lặng giữa đại điện, khói độc mỏng bốc lên từ quả bom khói khiến lồng ngực anh đau thắt nhẹ. Anh nhanh tay lấy Khăn thêu thấm thuốc tẩm sẵn dịch trà Tuyết Sơn giắt nơi đai lưng quấn chặt quanh mũi để bảo vệ khứu giác nhạy cảm của mình.


Anh không đuổi theo Triệu Hạt Tử. Thính giác của anh nghe thấy tiếng nước mưa dột rào rào từ mái rạ vỡ nát xuống sàn đất nện, quán trà tranh Thính Vũ Trà Hiên của anh giờ đây đã không còn là nơi ẩn cư an toàn nữa. Sát cơ của Hắc Sa Bang đã chính thức bùng phát.


Nhưng ngay khi Lục Vũ chuẩn bị gọi Tiểu Đào bước ra khỏi hầm đất, khứu giác siêu phàm Linh Nhãn Khứu Cảnh của anh bỗng giật mạnh.


Giữa luồng gió lạnh mang hơi nước mưa buốt giá từ phía đông thổi đến, anh không ngửi thấy mùi đất ẩm thông thường, mà là một mùi hương vô cùng nồng nặc, kinh hoàng.


Đó là mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi khói súng khét lẹt của hỏa công và mùi gỗ thông cháy dữ dội đang cuồn cuộn bốc lên từ khoảng cách dặm xa phía hạ lưu dịch lộ.


Mùi khói lửa đẫm máu ấy phát ra từ đúng hướng của Biên Thùy Tiêu Cục.


“Tiêu cục... Mã tiêu đầu...”


Trái tim Lục Vũ thắt lại đau đớn. Anh nhận ra thảm họa lớn hơn đang diễn ra. Lôi Hổ và Hắc Sa Bang đã bắt đầu tiến hành cuộc vây quét tàn bạo dã man vào Biên Thùy Tiêu Cục bằng hỏa công theo sơ đồ phòng thủ bị rò rỉ. Mã Thiên Bá đang gặp hiểm cảnh nguy kịch tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!