Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Sương Khói Thính Vũ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió biên thùy rít qua những khe nứt của vách đất nện, mang theo cái lạnh buốt xương của màn sương muối đặc quánh từ thung lũng dốc núi thổi về.


Tại khúc quanh hiểm trở của con đường dịch lộ hoang vắng, Thính Vũ Trà Hiên đứng lặng lẽ dưới bóng chiều tà. Quán trà tranh nghèo nàn, mái rạ mục nát phủ đầy rêu xám, vách đất nứt nẻ lấm lem bùn cát dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào trước một cơn giông mạnh. Nhưng giữa vùng biên trấn tiêu điều này, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một đường tơ, quán trà nhỏ này lại là nơi duy nhất tỏa ra một chút hơi ấm nhân gian.


Trong gian quán tối om không thắp đèn, tiếng nước sủi tăm reo khẽ trong chiếc ấm đất nung đặt trên lò than hồng đỏ rực.


Lục Vũ ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn bằng cói rách sờn. Dáng người anh gầy gò, khoác chiếc trường bào vải thô màu xanh nhạt đã bạc màu ở hai bên vai, trên mắt thắt một dải băng vải xám dày che đi đôi mắt mù lòa. Đôi bàn tay của anh thon dài nhưng thô ráp, lấm tấm những vết sẹo bỏng nhỏ – dấu vết của nhiều năm tháng đùa nghịch với nước sôi hằng ngày. Dù đôi mắt không thể nhìn thấy ánh sáng, gương mặt Lục Vũ vẫn giữ một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ, như thể mọi bão giông ngoài kia đều bị chặn đứng bên ngoài dải băng vải xám ấy.


Bên cạnh lò than, một cô bé khoảng mười tuổi, vóc dáng gầy gò lanh lợi, gương mặt lấm lem nhọ nồi đang chăm chú nhóm lửa. Đó là Tiểu Đào, đứa trẻ câm mồ côi được Lục Vũ cưu mang từ ba năm trước. Cô bé không thể nói, nhưng đôi tai thính nhạy vô song và đôi mắt to tròn sáng ngời linh khí của nàng luôn hiểu rõ từng ý nghĩ của vị trà sư mù.


Tiểu Đào khẽ kéo vạt áo thô của Lục Vũ, ra hiệu bằng hai tiếng thở ngắn.


Lục Vũ mỉm cười nhạt, đôi tai khẽ động. Anh không cần nhìn cũng biết ấm nước trên lò đã đạt đến giai đoạn nào. Anh ôn tồn nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, át đi cả tiếng gió hú ngoài vách đất:


“Tiểu Đào, nước đã bắt đầu reo tiếng ‘nhãn cua’ rồi. Cho thêm hai thanh than thông khô vào bếp, giữ lửa đều, đừng để ngọn lửa bùng lên quá mạnh. Nước đun bằng than thông khô mới giữ được độ thanh khiết, không bị ám mùi khói tạp.”


Tiểu Đào ngoan ngoãn gật đầu, nhanh nhẹn dùng chiếc muôi tre gạt nhẹ những tia lửa, lén lút bỏ hai thanh củi thông khô vào lòng lò đất nung giữ nhiệt.


Đối với Lục Vũ, thế giới không phải là một khoảng không tối tăm vô vọng. Kể từ ngày đôi mắt bị tàn phá bởi tà độc năm xưa, anh đã học cách nhìn cuộc đời bằng tai và bằng mũi. Anh có thể ngửi thấy mùi đất ẩm xốc lên trước cơn mưa nửa canh giờ, ngửi thấy mùi nhựa cây Tuyết Sơn chát nhẹ bám trên lá trà hoang dã phơi khô, và nghe thấy tiếng sủi bọt khí trong lòng ấm đất nung để xác định chính xác ba giai đoạn nước sôi.


Nước sôi đợt đầu, bọt khí nổi lên như mắt cua, tiếng reo rì rào nhẹ nhàng. Nước sôi đợt hai, bọt khí nối đuôi nhau như mắt cá, tiếng reo trầm đục. Nước sôi đợt ba, sóng cuộn sùng sục, đó là lúc nước đã già, nếu pha trà sẽ làm cháy mất vị thanh tao của lá trà non. Trà đạo của Lục Vũ không cần nội công thâm hậu, mọi sự diệu kỳ đều nằm ở sự thấu hiểu tuyệt đối về nhiệt độ, khói bụi và thời gian.


Đột nhiên, dải băng vải xám trên mắt Lục Vũ khẽ khựng lại. Khứu giác vô song của anh vừa thu nhận một mùi hương lạ lướt qua làn sương lạnh bên ngoài cửa quán.


Mùi mỡ động vật rẻ tiền dùng để bôi trơn vỏ đao, mùi mồ hôi dầu nồng nặc của những kẻ thô lỗ lâu ngày không tắm, và đặc biệt là mùi hăng nồng, chua chát cực loãng của chất nhựa độc bôi trên lưỡi sắt – loại độc dược sơ cấp nhất phẩm chuyên gây tê liệt kinh mạch ngoại vi.


“Có khách đến.” Lục Vũ khẽ thở dài, bàn tay đang cầm chiếc quạt giấy rách nát khẽ siết nhẹ.


Tiểu Đào lập tức cảnh giác, cô bé nhanh nhẹn lùi vào góc tối sau chiếc bàn gỗ nứt nẻ, đôi tay nhỏ bé khẽ ôm chặt lấy chiếc hũ đất đựng trà Tuyết Sơn hoang dã.


Một tiếng “rầm” lớn vang lên dội ngược vào không gian tĩnh lặng của quán trà. Cánh cửa gỗ ọp ẹp của Thính Vũ Trà Hiên bị một bàn chân thô bạo đạp tung, cát bụi và sương lạnh lập tức tràn vào bên trong.


Dưới ánh chiều tà lờ mờ, một thân hình mập mạp phì lủ bước vào. Hắn mặc chiếc áo lụa là thêu hoa sặc sỡ nhưng dơ bẩn bám đầy bụi đường, ngón tay đeo đầy những chiếc nhẫn vàng rực rỡ lấp loáng. Gương mặt đầy sẹo rỗ gớm ghiếc của hắn co rúm lại thành một nụ cười tàn nhẫn khi nhìn vào gian quán tối tăm.


Đó chính là Thiết Vô Tình, phó đà chủ Hắc Sa Bang – kẻ khét tiếng chuyên cưỡng bức thu thuế lậu và vận chuyển muối lậu khắp vùng biên trấn này. Đi sau hắn là bốn tên tay hạ đao thủ, gã nào gã nấy mặt mày bặm trợn, tay lăm lăm chuôi đao bản rộng gỉ sét bốc mùi tanh nồng của máu khô.


Thiết Vô Tình bước đến chiếc bàn gỗ thô chính giữa quán, vung chiếc bản đao nạm bạc nặng trịch đập mạnh xuống mặt bàn, khiến bụi bặm bay mù mịt. Hắn lớn giọng quát, tiếng cười khàn khàn đầy sát khí:


“Lục mù! Đã ba tháng nay ngươi chưa nộp thuế lậu cho Hắc Sa Bang rồi. Hôm nay, nếu không nộp đủ mười lượng bạc bảo kê, ta sẽ đập nát cái am rách này của ngươi, ném hai thầy trò ngươi xuống khe núi cho sói ăn!”


Lục Vũ vẫn ngồi im lặng trên bồ đoàn, đôi tay từ tốn đặt chiếc quạt giấy rách xuống đùi. Anh cúi đầu nhẹ, dùng giọng nói ôn hòa nhẫn nhịn đáp:


“Thiết phó đà chủ bớt giận. Biên thùy năm nay mất mùa, dịch lộ hoang vắng, quán trà rách này cả tháng qua chỉ đón vài phu xe nghèo khổ qua đường, kiếm không nổi vài đồng tiền lẻ uống rượu. Xin phó đà chủ rộng lòng thương xót, cho khất thêm vài tuần nữa.”


“Khất? Ở cái biên trấn này, chưa có kẻ nào dám khất nợ của Thiết Vô Tình ta quá ba ngày!” Thiết Vô Tình cười sằng sặc, đôi mắt híp lại đầy tham lam. Hắn khịt mũi một cái, đột nhiên khựng lại.


Một mùi hương trà thâm trầm, sâu lắng và thanh khiết lạ lùng đang lan tỏa trong không gian ẩm ướt của quán. Mùi hương ấy không giống với bất kỳ loại trà thô rẻ tiền nào mà bọn phu xe hay uống. Nó mang một phong vị cổ xưa, ấm áp, thấm sâu vào tận ruột gan, khiến sát khí trong lòng kẻ đối diện dường như cũng bị xoa dịu đi vài phần.


Ánh mắt Thiết Vô Tình lập tức dời từ gương mặt mù lòa của Lục Vũ xuống chiếc ấm trà đặt trên chiếc khay gỗ bên cạnh lò than.


Đó là một chiếc ấm đất nung màu đỏ sẫm, dáng ấm tròn trịa cổ kính, bề mặt mịn màng như da trẻ nhỏ nhưng lại tỏa ra một luồng khí thế thâm trầm khó tả. Dưới đáy ấm, nếu nhìn kỹ sẽ thấy có một đường viền chìm tinh xảo, ngầm chia chiếc ấm thành hai lớp riêng biệt.


Thiết Vô Tình tuy là kẻ thô lỗ nhưng lại có con mắt cực kỳ nhạy bén với bảo vật. Hắn lập tức nhận ra chiếc ấm này chính là Ấm Tử Sa cổ nhị lớp – di vật vô giá của trà sư huyền thoại Lục Vũ Hành, thứ bảo vật mà giang hồ đồn đại bấy lâu nay rằng ẩn chứa mật tịch võ học vô địch hoặc bí phương giải vạn độc.


“Ấm tốt! Quả là một chiếc ấm Tử Sa cổ cực phẩm!” Thiết Vô Tình thốt lên, đôi mắt sáng rực lên sự tham lam tột độ. Hắn liếm môi, vung tay ra hiệu cho hai tên đao thủ đi cùng:


“Lục mù, tiền thuế lậu mười lượng bạc hôm nay ta có thể xóa bỏ. Nhưng ngươi phải để lại chiếc ấm đất nung này cho ta tạ lỗi. Nếu không, đừng trách đao của Hắc Sa Bang không có mắt!”


Nghe thấy lời đe dọa trực diện đến chiếc ấm cổ của sư phụ, Tiểu Đào ở góc tối không kìm được tiếng nấc khẽ vì sợ hãi. Cô bé hoảng hốt chạy ra, định ôm lấy chiếc ấm cổ để giấu đi, nhưng một tên đao thủ của Hắc Sa Bang đã nhanh tay gạt mạnh.


“Cút ra, con nhóc câm!” Tên đao thủ quát lớn, cú gạt tay thô bạo khiến Tiểu Đào ngã nhào xuống nền đất nện ẩm ướt, trán va vào cạnh bàn gỗ chảy ra một dòng máu tươi ửng hồng.


Chứng kiến cảnh Tiểu Đào bị tổn thương, dải băng vải xám trên mắt Lục Vũ khẽ rung động. Một luồng sát khí vô hình, lạnh lẽo bỗng chốc bùng phát từ thân hình gầy gò của vị trà sư mù, khiến nhiệt độ trong gian quán dường như giảm xuống vài độ. Nhưng rất nhanh, anh hít sâu một hơi, ép lòng mình trở lại sự tĩnh lặng tuyệt đối của trà tâm. Anh biết, đối đầu vật lý với năm tên võ phu hung hãn này bằng sức mạnh phàm nhân là tự sát. Anh cần dùng mưu trí và trà đạo để phản sát.


Lục Vũ từ từ đứng dậy, tay cầm chiếc quạt giấy rách nát, khẽ nghiêng đầu nói:


“Thiết phó đà chủ đã có lòng nhòm ngó bảo vật, kẻ hèn này sao dám từ chối. Chỉ là chiếc ấm cổ này có tính linh, nếu không biết cách pha trà đúng điệu, nước trà rót ra sẽ chỉ là nước đục đắng ngắt, không thể thưởng thức được vị ngon. Xin phó đà chủ ngồi xuống, để kẻ hèn này pha một chén trà ngon tiễn khách, trước khi dâng ấm.”


Thiết Vô Tình nghe vậy thì đắc ý ngồi sụp xuống chiếc ghế tre ọp ẹp, vắt chéo chân đầy ngạo mạn. Hắn đập mạnh bản đao lên bàn nói:


“Khôn hồn thì pha cho nhanh! Ta uống xong chén trà này, nếu không ngon, ta sẽ chẻ đôi cái quán rách này của ngươi!”


Lục Vũ cúi đầu, ra hiệu cho Tiểu Đào lui lại phía sau lò than để tự băng bó vết thương. Anh bước đến bên bàn trà, đôi tay dài thon thả bắt đầu cử động một cách uyển chuyển kỳ lạ.


Lục Vũ không dùng bất kỳ nội công cận chiến nào, nhưng từng động tác múc nước, châm than, tráng ấm của anh đều đạt đến sự chuẩn xác tuyệt đối nhờ sự bù trừ khuyết tật thị giác bằng thính giác và khứu giác siêu phàm. Anh lắng nghe tiếng nước sôi trong ấm đất nung, cảm nhận luồng hơi nóng bốc lên chạm vào da mặt để đoán biết nhiệt độ nước đã đạt đúng trăm độ sôi liên tục.


Anh lén rải một chút bột lá trà hoang dã Tuyết Sơn có tính hàn cực mạnh vào lòng ấm Tử Sa cổ nhị lớp. Đồng thời, khứu giác nhạy bén của anh ngửi thấy mùi nhựa độc cấp thấp bám trên đao của Thiết Vô Tình đang bốc hơi nhẹ dưới sức nóng của lò than. Đó là Nhất Phẩm Độc (Tê Độc) – loại độc dược rẻ tiền chuyên gây tê liệt kinh mạch ngoại vi.


Lục Vũ khẽ cười thầm trong lòng. Anh biết Thiết Vô Tình là kẻ tàn nhẫn và đa nghi, chắc chắn hắn sẽ bắt anh uống trước một ngụm để thử độc. Do đó, anh đã sử dụng cấu trúc hai lớp độc đáo của chiếc ấm Tử Sa cổ. Lớp trên chứa nước trà sạch tinh khiết, lớp dưới ngầm chứa nước sôi trăm độ cực nóng có pha lẫn bọt trà dày đậm đặc.


Lục Vũ nâng chiếc ấm Tử Sa cổ bằng tay trái, tay phải khẽ cầm chiếc quạt giấy rách nát quạt nhẹ vào lò than để điều chỉnh luồng khói trà ấm áp bay về phía Thiết Vô Tình. Hương trà ngọt ngào, thâm trầm bốc lên ngùn ngụt, lấp đầy không gian quán, khiến Thiết Vô Tình và đồng bọn bắt đầu lơ là cảnh giác, hít thở sâu một cách vô thức.


“Nước đã sôi già. Xin phó đà chủ thưởng trà.” Lục Vũ nói nhẹ, tay trái nâng ấm rót một dòng nước trà xanh biếc, trong vắt vào chiếc chén đất nung Kiến Diêu đen tuyền đặt trước mặt Thiết Vô Tình.


Dòng nước trà chảy ra thành một đường thẳng tắp, không một giọt nước nào bị sánh ra ngoài, tỏa ra làn khói ấm áp che khuất tầm nhìn tầm ngắn của Thiết Vô Tình.


Thiết Vô Tình nhìn chén trà ngon, đôi mắt lộ vẻ nghi ngờ. Hắn hất hàm quát:


“Lục mù! Ngươi uống trước một ngụm cho ta xem! Giang hồ hiểm ác, ta không thể tùy tiện uống trà của một kẻ mù có quạt sắt phòng thân như ngươi.”


Lục Vũ không hề nao núng. Anh bình tĩnh nâng ấm Tử Sa cổ lên miệng, nghiêng ấm uống một ngụm nước trà trong vắt từ lớp ngăn trên của ấm – nơi hoàn toàn sạch sẽ không dính độc chất. Anh nuốt nhẹ ngụm trà, gương mặt thản nhiên không một chút biến đổi.


Thiết Vô Tình thấy vậy thì dẹp tan nghi ngờ, cười lớn đầy ngạo mạn:


“Tốt! Trà ngon không độc! Chiếc ấm cổ này từ nay thuộc về Thiết Vô Tình ta!”


Hắn giơ bàn tay mập mạp đeo đầy nhẫn vàng định chộp lấy chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp đặt trên bàn gỗ.


Nhưng ngay khi ngón tay thô bạo của hắn vừa chạm vào quai ấm, Lục Vũ đã khẽ nhúc nhích cổ tay phải. Chiếc quạt giấy rách nát cầm trên tay anh đột ngột quét ngang một đường nhu hòa nhưng chuẩn xác cực hạn. Nan sắt tinh luyện giấu trong chiếc quạt rách đập nhẹ vào cạnh chén trà đất nung Kiến Diêu đầy nước sôi trăm độ đặt bên cạnh.


Một động tác đưa chén trà đầy nước sôi diễn ra chớp nhoáng dưới sự định vị âm thanh tuyệt đối của Lục Vũ.


Chiếc chén đất nung Kiến Diêu bị lực quạt đẩy trượt đi trên mặt bàn gỗ trơn trượt, hất thẳng toàn bộ dòng nước sôi trăm độ cực nóng vào lòng bàn tay đang vươn ra của Thiết Vô Tình.


“Áaaa!”


Một tiếng thét thảm khốc rách tai vang lên, cắt đứt sự tĩnh lặng của quán trà tranh.


Nước sôi trăm độ dội trực diện vào lòng bàn tay da thịt phàm tục của Thiết Vô Tình, khiến lớp da mỏng lập tức bị phồng rộp, đỏ ửng lên đau đớn dữ dội. Hắn vội vã rụt tay lại, ôm lấy bàn tay phải đang bốc hơi nóng nghi ngút, gương mặt sẹo rỗ co rúm lại vì đau đớn tột cùng.


“Lục mù! Ngươi dám dùng nước sôi hại ta!” Thiết Vô Tình gầm lên điên cuồng, tay trái vội vã rút thanh bản đao nạm bạc bên hông ra định chém xuống đầu Lục Vũ.


Bốn tên đao thủ đi cùng cũng đồng loạt tuốt đao xông lên, tiếng kim loại cọ xát rít lên ghê rợn.


Lục Vũ vẫn ngồi im lặng trên bồ đoàn, dải băng vải xám trên mắt hướng thẳng về phía Thiết Vô Tình. Anh khẽ xoay nhẹ chiếc quạt giấy rách nát, dùng giọng nói lạnh lùng, tĩnh lặng như nước đá răn đe:


“Thiết phó đà chủ, bàn tay phải của ngươi đã bị nước sôi trăm độ hủy hoại huyệt đạo cử động tầm ngắn. Nếu ngươi cố tình vận lực vung đao tay trái, độc tính Nhất Phẩm Độc (Tê Độc) bám trên lưỡi đao của ngươi gặp nhiệt độ cơ thể đang tăng cao sẽ tự động phản phệ vào kinh mạch tay trái, khiến ngươi tê liệt toàn thân ngay lập tức. Nếu không tin, ngươi cứ thử vận hành nội lực xem.”


Lời nói của Lục Vũ nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu y lý thâm sâu và sự tự tin đáng kinh ngạc, khiến Thiết Vô Tình khựng lại trong gang tấc.


Hắn thử vận lực tay trái, quả nhiên cảm thấy một luồng hàn khí tê dại nhè nhẹ bốc lên từ lòng bàn tay dọc theo kinh mạch cánh tay, khiến lưỡi đao bản rộng trong tay hắn khẽ run rẩy suýt rơi xuống đất. Hắn kinh hoàng nhận ra vị trà sư mù trước mặt không hề đơn giản như vẻ ngoài phàm nhân tàn tật của anh. Anh hiểu rõ tính chất độc dược bám trên đao của hắn và biết cách dùng nước sôi để kích hoạt độc tính phản phệ kinh mạch của hắn.


Thiết Vô Tình cắn răng chịu đựng cơn đau rát bỏng ở tay phải, đôi mắt hổ trợn trừng đầy sát khí nhưng cũng lẫn lộn sự nghi kỵ sâu sắc. Hắn biết hôm nay nếu cố tình liều mạng chiến đấu trong không gian quán trà tối tăm đầy hơi nước nóng này, hắn chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi lớn trước khứu giác và thính giác siêu phàm của Lục Vũ.


Hắn hậm hực thu đao vào vỏ, tay trái ôm lấy bàn tay phải đang chảy dịch bỏng rộp, vỗ mạnh xuống bàn quát lớn để che giấu sự sợ hãi:


“Lục mù! Hôm nay coi như ngươi giỏi! Nhưng ngươi nên nhớ, Hắc Sa Bang bọn ta muốn thứ gì thì chưa từng thất bại. Ta cho ngươi thời hạn đến đêm trăng tròn tháng này. Đêm trăng tròn, ta sẽ đích thân dẫn toàn bộ đao thủ của tổng đà quay lại đây lấy chiếc ấm Tử Sa cổ nhị lớp này. Nếu lúc đó chiếc ấm không được lau chùi sạch sẽ dâng nộp, ta sẽ phóng hỏa thiêu rụi cái quán rách này cùng mạng sống của hai thầy trò ngươi thành tro bụi!”


Nói xong, Thiết Vô Tình đau đớn quay người, dẫn theo bốn tên thuộc hạ hậm hực rút lui ra khỏi Thính Vũ Trà Hiên, biến mất vào màn sương mù dày đặc đang bao phủ dốc núi biên thùy.


Cánh cửa gỗ ọp ẹp khép hờ, tiếng gió hú ngoài vách đất lại rít lên đều đặn, mang theo hơi lạnh buốt giá của đêm biên thùy.


Trong quán trà tranh tối tăm, Lục Vũ từ từ ngồi xuống bồ đoàn cói rách. Anh thở dài nhẹ, đặt chiếc quạt giấy rách nát xuống bàn trà gỗ đã bị chém nứt một góc.


Tiểu Đào khẽ bước ra từ góc tối, đôi tay nhỏ bé run rẩy bưng chiếc khăn ướt thấm nước giếng đá lạnh lau nhẹ vết thương trên trán cho Lục Vũ, dù chính trán cô bé cũng đang chảy máu. Lục Vũ đón lấy chiếc khăn, dịu dàng lau sạch vết máu đỏ ửng trên mặt Tiểu Đào, lòng tràn đầy dằn vặt nội tâm sâu sắc.


Anh biết, sự rút lui tạm thời của Thiết Vô Tình hôm nay chỉ là sự khởi đầu của một cơn cuồng phong đẫm máu sắp ập xuống Thính Vũ Trà Hiên. Thời hạn đêm trăng tròn tạo ra một áp lực thời gian cực lớn lên vai vị trà sư mù. Anh cần phải chuẩn bị đón nhận đợt tấn công tàn bạo hơn hằng đêm, bảo vệ bằng được chiếc ấm Tử Sa cổ chứa di thư của sư phụ Lục Vũ Hành trước khi giông bão giang hồ nuốt chửng sự bình yên cuối cùng của hai thầy trò.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!