Nhạc nềnShizima

Cấm Vệ Quân Đột Kích, Lá Chắn Thiết Vệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết phương Bắc gầm rú qua những kẽ đá của hoàng thành Dạ Nguyệt, mang theo cái lạnh thấu xương phủ lên Thính Vũ lâu hẻo lánh. Nằm cô độc ở góc Tây Bắc của hoàng cung, lâu các bằng gỗ đàn hương cổ kính này được bao bọc bởi một hồ nước sâu quanh năm đóng một lớp băng mỏng. Đây từng là nơi ở của một cựu phi tần nhân tộc triều trước, giờ đây lại trở thành nơi giam giữ chung Tô Nguyệt Dao dưới sự giám sát nghiêm ngặt của năm vị hoàng tử thú nhân.


Trong căn phòng các ấm áp thoang thoảng mùi gỗ đàn hương đắng nhẹ, Tô Nguyệt Dao ngồi tựa lưng vào thành giường tre. Làn da nàng dưới ánh nến lung linh trắng đến trong suốt, đôi mắt phượng tĩnh lặng như nước hồ thu khẽ cụp xuống. Trên chiếc cổ thanh tao của nàng, dải lụa trắng muốt mà Ôn thái y quấn hờ hôm qua giờ đây đã biến đổi hoàn toàn. Những đường tơ máu lấp lánh như những sợi chỉ đỏ tinh xảo tự động dệt sâu vào thớ vải lụa, khẽ nhịp nhàng tỏa ra ánh sáng huyết sắc mờ ảo theo từng nhịp đập của trái tim nàng. Đó chính là Vòng tơ máu liên kết sinh mệnh—vật chứng của khế ước huyết thề trói buộc định mệnh của nàng vào Lục Tần Tiêu và Tề Mộ Diệp.


Cổ tay trái của nàng vẫn còn hằn rõ vết bầm tím đen do lực bóp tàn bạo của Tề Mộ Diệp hôm trước, nhói lên từng cơn mỗi khi nàng cử động. Vết rách sâu hoắm ở bả vai phải tuy đã được Ôn thái y ngầm đắp thuốc Đan Sâm Ngậm Độc nhưng vẫn rỉ ra một mùi hương máu ngọt ngào, thanh khiết đến kỳ lạ—mùi hương cốt tủy Thần Hương vốn là khắc tinh của lời nguyền thú hóa.


"Tiểu thư... người uống chút nước ấm đi."


Xuân Đào lảo đảo bước vào, tay bưng một chén nước ấm. Gương mặt cô bé cung nữ nhân tộc vẫn còn tái nhợt vì mất máu, bước đi khập khiễng do vết thương roi da tẩm muối độc trên lưng vẫn chưa hoàn toàn khép miệng. Dù đã được Ôn thái y dùng loại thuốc mỡ tốt nhất băng bó, nhưng mỗi bước đi của Xuân Đào vẫn khiến những thớ vải thô xám cọ xát vào vết thương, làm cô bé khẽ nhíu mày chịu đau.


"Xuân Đào, ta đã bảo ngươi cứ nghỉ ngơi ở gian bên cạnh." Nguyệt Dao khàn giọng nói, đôi mắt phượng lộ ra vẻ xót xa hiếm hoi. Nàng đưa tay đỡ lấy chén nước, khẽ chạm vào bàn tay run rẩy của cô hầu cận.


"Không... Xuân Đào không sao." Cô bé lắc đầu, cố nở một nụ cười gượng gạo. "Được hầu hạ tiểu thư ở Thính Vũ lâu này đã là ân huệ lớn nhất của Ôn thái y rồi. Ở đây hẻo lánh, ít nhất chúng ta không phải đối mặt với mụ phù thủy Tào ma ma kia hằng ngày."


Nguyệt Dao im lặng, ngón tay thon dài khẽ siết chặt chén sứ. Nàng hiểu rõ, sự bình yên ngắn ngủi này chỉ là ảo ảnh. Khế ước giam giữ chung giữa Lang vương và Hổ vương tuy tạm thời bảo vệ nàng khỏi Thọ Khang cung của Thái hậu, nhưng nó cũng biến Thính Vũ lâu thành tâm điểm của những cơn bão ghen tuông cực đoan và những mưu đồ chính trị tàn độc nhất.


RẦM!


Một tiếng động kinh hoàng đột ngột xé rách màn đêm tĩnh lặng của Thính Vũ lâu. Tiếng gỗ đàn hương cổ thụ bị đập phá vang lên chói tai, kéo theo tiếng bước chân rầm rập của hàng chục binh sĩ mặc giáp sắt gõ xuống nền đá tuyết ngoài sân.


"Cấm vệ quân tuần tra! Kẻ nào dám chứa chấp tàn dư phản loạn của Tô gia trong Thính Vũ lâu? Mau mở cửa ra lục soát!"


Giọng nói kiêu ngạo, thô bạo của Dung Hách—Thống lĩnh cấm vệ quân và là con trai cả của Tả tướng quốc Dung Thăng—vang dội khắp lâu các. Sát khí Lang tộc nồng nặc tràn vào qua những khe cửa sổ gỗ, khiến không khí trong phòng lập tức đông cứng lại.


Xuân Đào giật mình, chén nước ấm trên tay suýt rơi xuống đất. Cô bé hốt hoảng nhìn Nguyệt Dao: "Tiểu thư... là cấm vệ quân của Dung gia! Chúng... chúng tìm đến đây rồi!"


Nguyệt Dao lập tức giữ được sự tỉnh táo cực hạn. Khứu Giác Thấu Thị của nàng khẽ động, bóc tách mùi hương qua làn gió lạnh thổi vào phòng. Nàng ngửi thấy mùi sắt gỉ lạnh lẽo từ giáp nặng, mùi máu tanh nồng của những nô lệ nhân tộc vừa bị tra tấn, và trên hết là mùi hương Lang tộc đầy dã tính kiêu ngạo của Dung Hách. Lão tướng quốc Dung Thăng quả nhiên không cam lòng để nàng rơi vào tay các hoàng tử, liền phái con trai cả dẫn quân đột kích ngay trong đêm đầu tiên nàng dời đến đây.


"Xuân Đào, thổi tắt nến đi!" Nguyệt Dao khẽ ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh không một chút hoảng loạn.


Nàng nhanh chóng thọc tay vào ống tay áo rộng, chạm vào con Dao Trích Huyết bằng ngọc bích lạnh buốt để phòng thân. Cùng lúc đó, nàng lén lút lấy ra Bản đồ phòng thủ hoàng cung ngầm do phó tướng Lâm Túc âm thầm cung cấp trước đó. Dưới ánh sáng mờ nhạt của ánh trăng rọi qua cửa sổ, ngón tay nàng lướt nhanh trên những đường vẽ mực đen, định vị một lối thoát hiểm nhỏ dẫn ra hồ nước đóng băng phía sau lâu các.


"A Bảo!" Nguyệt Dao gọi nhỏ dược đồng đang trốn dưới gầm giường tre. Đứa trẻ nhân tộc gầy gò lanh lẹ chui ra, mắt tròn xoe đầy vẻ sợ hãi nhưng không hề khóc lóc.


"Tỷ tỷ... cấm vệ quân đông lắm, chúng đang phá cửa chính!"


"Nghe lời tỷ, đưa Xuân Đào lách qua lối cửa sau, chạy dọc theo bờ hồ đóng băng hướng về phía Thái y viện tìm Ôn sư phụ." Nguyệt Dao thì thầm, bàn tay nàng siết chặt lấy vai A Bảo.


"Nhưng còn tiểu thư thì sao?" Xuân Đào khóc nghẹn, cố nắm lấy vạt áo xám của nàng. "Xuân Đào quyết không bỏ người lại!"


"Nghe ta!" Ánh mắt Nguyệt Dao sắc lạnh như dao ngọc, chấn nhiếp cô bé cung nữ nhút nhát. "Mục tiêu của chúng là ta và chiếc Lư Hương Cửu Long. Nếu các ngươi ở lại chỉ làm vướng chân ta. Đi mau!"


Nói rồi, Nguyệt Dao đứng dậy, mò mẫm đi đến góc phòng, lôi từ trong bó củi đàn hương lớn ra chiếc Lư Hương Cửu Long bằng đồng cổ—bảo vật gia truyền chứa trận pháp tịnh hóa tối cao của Tô gia. Nàng nhanh chóng bỏ vào đó một nhúm bột ngủ cực mịn chiết xuất từ hoa Mê Điệp—Bột Ngủ Ngàn Năm—định dùng khói hương để ru ngủ đám cấm vệ quân khi chúng xông vào.


Tuy nhiên, ngay khi nàng vừa đánh lửa nung lò hương, một luồng gió đông cực mạnh bất ngờ thốc ngược từ cửa sổ bị vỡ vào trong phòng. Luồng gió lạnh buốt thổi tạt toàn bộ làn khói trắng mỏng manh quay trở lại tẩm điện, khiến chính Nguyệt Dao và A Bảo khẽ ho khan vì ngột ngạt.


*Thất bại rồi! Gió đêm quá lớn, khói hương không thể khuếch tán ra ngoài sảnh mà ngược lại sẽ đầu độc chính chúng ta.* Nguyệt Dao nghiến răng, lập tức dùng vạt áo dập tắt ngọn lửa trong lò hương, giấu chiếc lư hương đồng cổ trở lại hốc gỗ đàn hương rỗng ruột.


XOẢNG!


Cánh cửa gỗ đàn hương kiên cố của Thính Vũ lâu bị một nhát chém kinh hoàng chẻ làm đôi. Dung Hách sải bước bước vào, giáp sắt đen kịt dính đầy bông tuyết, thanh trọng kiếm nạm răng nanh lang thú gác trên vai tỏa ra một luồng uy áp Lang vương tàn tạ nhưng vô cùng hung hãn.


"Ả tiện tỳ nhân tộc! Trốn trong bóng tối làm gì?" Dung Hách cười khẩy, đôi mắt hẹp dài đầy vẻ dâm tà và tàn nhẫn quét qua căn phòng đổ nát. "Tả tướng quốc có lệnh, bắt giữ trợ tá Thái y viện Nguyệt Dao vì nghi ngờ tàng trữ cấm hương phản nghịch của Tô gia!"


Xuân Đào không biết lấy đâu ra dũng khí, cô bé vọt lên đứng chặn ngay trước lối vào phòng ngủ của Nguyệt Dao, hai tay dang rộng, cơ thể run rẩy dữ dội trước uy áp của Thống lĩnh cấm vệ quân:


"Không được vào! Đây là Thính Vũ lâu... là nơi giam giữ chung của Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử! Ngài không có quyền lục soát!"


"Cút ngay, con nô lệ hèn hạ!"


Dung Hách nổi giận lôi đình. Một con nô lệ nhân tộc thấp kém dám dùng danh nghĩa các hoàng tử để đè bẹp lão? Hắn vung tay, chiếc roi da Lang tộc tẩm độc trên thắt lưng quất mạnh một nhát chí mạng vào vai Xuân Đào.


CHÁT!


Tiếng roi xé rách không khí lạnh buốt. Xuân Đào hét lên một tiếng đau đớn thảm thiết, cơ thể nhỏ nhắn bị đánh văng ra xa, đập mạnh vào thành giường tre. Vết thương roi da cũ trên lưng bị xé rách hoàn toàn, máu tươi đỏ sẫm nhuộm đỏ lớp vải xám tro, thấm đẫm sàn nhà gỗ.


"Xuân Đào!" Nguyệt Dao thốt lên, lý trí lạnh lùng của nàng lần đầu tiên xuất hiện một vết rạn nứt vì phẫn nộ. Nàng bước ra khỏi bóng tối, đứng sừng sững giữa phòng, dải lụa trắng trên cổ tỏa ra ánh sáng huyết sắc lộng lẫy bảo vệ tinh thần lực của nàng khỏi bị uy áp Lang tộc đè bẹp.


"Dung Hách, ngươi dám hành hung người của Thính Vũ lâu trước mặt ta?" Giọng Nguyệt Dao lạnh nhạt nhưng ẩn chứa một sức chấn nhiếp vô hình, đôi mắt phượng tĩnh lặng nhìn thẳng vào Thống lĩnh cấm vệ quân.


Dung Hách khựng lại một nhịp trước khí chất cao quý, thanh sạch bất khả xâm phạm của nàng. Khứu giác sói của hắn ngửi thấy mùi hương máu Hương Cốt Huyết ngọt lịm từ bả vai rách của nàng, kích hoạt một sự thèm khát sinh lý mãnh liệt ẩn sâu trong huyết quản. Hắn liếm môi, nụ cười dâm dật càng hiện rõ:


"Ha ha! Quả nhiên là một mỹ nhân có mùi hương đặc biệt. Thảo nào hai vị hoàng tử lại phát điên vì ngươi. Nhưng hôm nay, lệnh của Tả tướng quốc là tối cao. Khám xét cho ta! Tìm ra chiếc lư hương đồng cổ và tất cả lò hương của ả!"


"Ai dám lục soát Thính Vũ lâu?"


Một giọng nói cương nghị, lạnh lùng đột ngột vang lên từ trên mái ngói đổ nát. Một bóng đen nhanh như chớp lướt xuống từ cửa sổ sổ trần.


Lâm Túc xuất hiện. Thanh Phong kiếm dẻo dai trong thắt lưng hắn rút ra nhanh như một tia chớp bạc, vẽ nên một đường kiếm khí sắc bén chặn đứng ba tên cấm vệ quân đang định lao vào phòng ngủ của Nguyệt Dao.


KENG! KENG!


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội. Lâm Túc với kiếm pháp nhanh nhẹn, vô hình của nhân tộc Tông sư sơ kỳ khéo léo đẩy lùi cấm vệ quân, đứng chắn trước mặt Nguyệt Dao và Xuân Đào. Ánh mắt hắn sáng lên dưới ánh trăng, mang theo sự trung nghĩa tuyệt đối bảo vệ nàng:


"Dung thống lĩnh, Thính Vũ lâu là vùng trung lập bất khả xâm phạm đã được hai vị điện hạ ký kết huyết thề bảo hộ. Ngài dẫn quân đột kích ban đêm, phá hoại tẩm cung, hành hung cung nhân, là muốn công khai đối đầu với Ngự Lâm Quân và Lang tộc chiến vệ sao?"


"Lâm Túc! Ngươi chỉ là một phó tướng cấm vệ quân nhân tộc thấp kém, dám dùng kiếm chỉ vào ta?" Dung Hách cười gằn, vung trọng kiếm nạm răng nanh lang thú chém mạnh xuống. "Hôm nay ta sẽ thanh lý môn hộ, giết chết tên phản đồ nhân tộc ngươi!"


Trọng kiếm của Dung Hách mang theo nội lực Thú vương sơ kỳ nặng nề nện xuống, ép Lâm Túc phải dùng khinh công lùi lại liên tục. Kiếm pháp của Lâm Túc tuy nhanh nhưng đối đầu vật lý trực diện với sức mạnh thô bạo của thú nhân Lang tộc luôn rơi vào thế hạ phong. Sàn gỗ Thính Vũ lâu bị chém rách từng mảng lớn, bụi đàn hương bay mù mịt.


Nguyệt Dao đứng trong góc phòng, bàn tay siết chặt lấy Dao Trích Huyết. Nàng biết Lâm Túc không thể chống cự lâu trước binh lực cấm vệ quân đông đảo. Nàng khẽ vận khí, kích hoạt Khứu Giác Thấu Thị để tìm kiếm một mùi hương quen thuộc đang áp sát.


*Đến rồi.*


Một mùi sát khí mãnh hổ nồng nặc, nóng bỏng như lửa đốt đang điên cuồng lao qua hồ nước đóng băng ngoài lâu các.


"GÀOOOO!!!"


Tiếng gầm rú chấn động tâm can của mãnh hổ vang dội khắp Thính Vũ lâu, làm rung chuyển những xà gồ gỗ đàn hương cổ kính. Tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm Thiết vệ giáp vàng của Hổ tộc sải bước bao vây hoàn toàn vòng ngoài lâu các, dồn cấm vệ quân của Dung Hách vào thế bị kẹp thịt.


Tề Mộ Diệp sải bước bước qua cánh cửa đổ nát. Mái tóc vàng kim rực rỡ cột cao của hắn bay lượn trong gió tuyết, đôi mắt hổ màu vàng sậm rực lên sát khí mãnh thú điên cuồng. Hắn nhìn thấy cảnh tượng Thính Vũ lâu bị đập phá đổ nát, nhìn thấy Xuân Đào đang nằm trên vũng máu, và trên hết, hắn nhìn thấy vết thương rách da trên bả vai phải của Nguyệt Dao đang rỉ máu tươi.


Sự ghen tuông cực đoan và bản năng bảo vệ vật sở hữu riêng của Hổ vương bùng nổ tột độ. Hắn gầm lên một tiếng dữ dội, bước chân sừng sững như núi đá tiến thẳng về phía Dung Hách:


"DUNG HÁCH! Ngươi dám dẫn quân đập phá thánh địa của ta, làm tổn thương người của ta? Ngươi chán sống rồi sao?"


Dung Hách khẽ biến sắc trước uy áp Hổ vương sừng sững của Tề Mộ Diệp. Hắn lùi lại một bước, cố lấy lại vẻ kiêu ngạo, giơ thanh trọng kiếm nạm răng nanh lang thú lên chắn trước ngực:


"Tề điện hạ! Bản thống lĩnh thực thi công vụ theo lệnh của Tả tướng quốc để truy tìm tàn dư phản loạn Tô gia! Ngài muốn dùng binh lực Ngự Lâm Quân để che chở cho một con nô lệ nhân tộc mưu phản sao?"


"Câm miệng!"


Tề Mộ Diệp nổi giận lôi đình. Hắn không thèm rút thanh Bạch Hổ Chấn Thiên thương sau lưng, ngược lại vươn bàn tay to lớn cuồn cuộn cơ bắp, hộ thể kim cang giáp vàng kim bao phủ lòng bàn tay, lao thẳng về phía Dung Hách với tốc độ kinh hoàng của loài hổ dữ.


"Á!"


Dung Hách kinh hoàng vung trọng kiếm chém mạnh xuống lòng bàn tay trần của Tề Mộ Diệp.


KENG!


Một tiếng nổ chói tai như sấm rền vang lên. Bàn tay trần bọc kim cang giáp của Tề Mộ Diệp bắt chặt lấy lưỡi trọng kiếm nạm răng nanh lang thú của Dung Hách. Những tia lửa bắn ra tung tóe dưới lực bóp kinh hoàng của Hổ vương.


RẮC... RẮC...


Trước sự chứng kiến kinh ngạc tột độ của hàng trăm binh sĩ cấm vệ quân và Ngự Lâm Quân, Tề Mộ Diệp gầm nhẹ một tiếng, lực ngón tay co bóp cực hạn.


XOẢNG!


Thanh trọng kiếm sắt ròng nạm răng nanh lang thú—vũ khí gia truyền kiêu ngạo của Dung Hách—bị Tề Mộ Diệp dùng tay trần bẻ gãy làm đôi ngay trước cửa Thính Vũ lâu. Những mảnh thép gãy rơi loảng xoảng xuống nền đá tuyết dính đầy máu.


Sát khí Hổ vương màu vàng sậm bùng nổ dữ dội, thổi bay toàn bộ bông tuyết xung quanh lâu các, dồn ép Dung Hách ngã quỵ xuống nền đá lạnh buốt, kinh hoàng nhìn thanh kiếm gãy trên tay mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!