Nhạc nềnShizima

Thái Y Viện Cứu Trợ, Huyết Thề Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chất lỏng màu tím đậm trôi xuống cổ họng, một cơn đau rát bỏng tột cùng như hàng vạn nhát dao nung đỏ đồng loạt đâm thẳng vào lục phủ ngũ tạng bùng phát, khiến Nguyệt Dao run lên bần bật, đôi mắt phượng trợn trừng nhìn thẳng vào Thái hậu trong khi vệt máu đen tím đầu tiên bắt đầu rỉ ra từ khóe môi nàng.


Cơn đau ấy không giống bất kỳ thứ gì nàng từng trải qua. Thất Tinh Độc Sa – thứ kịch độc hắc ám của Ám Hương Hội – như một bầy kiến lửa điên cuồng cắn xé từng thớ thịt, thiêu đốt từng đường kinh mạch yếu ớt của phàm nhân. Trong khoảnh khắc ấy, Thần Hương cốt tủy ẩn sâu trong xương tủy nàng như cảm nhận được mối đe dọa chí mạng. Dòng máu Thần Hương nguyên thủy cuộn trào, điên cuồng sản sinh ra năng lượng thanh tẩy, phát ra những luồng sáng ánh kim nhạt vô hình dưới làn da trắng ngần của nàng để bao vây và phân hủy độc tố.


Nhưng sự tịnh hóa ấy đòi hỏi một cái giá cực kỳ thảm khốc. Nguyệt Dao cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, lồng ngực phập phồng không thể hít thở. Nàng quỳ rạp xuống nền gạch lạnh buốt của Thọ Khang cung, hai tay bấm chặt vào đá hoa cương đến mức móng tay bật máu.


"Tiểu thư!" Xuân Đào gào khóc thảm thiết, cố gắng lết thân thể đầy vết roi da rách nát đến bên cạnh nàng, nhưng lại bị Tào ma ma tàn nhẫn vung chân đạp văng ra xa.


Thẩm Thái hậu ngồi trên phượng tọa ngọc bích, đôi mắt hổ vàng nhạt khẽ nheo lại, lạnh lùng quan sát phản ứng của Nguyệt Dao. Bà ta đang chờ đợi cái chết thảm khốc của nàng để chứng minh cho sự nghi ngờ của mình. Bản lĩnh của Thất Tinh Độc Sa, phàm nhân không thể sống sót quá ba mươi nhịp thở.


Mười nhịp thở...

Hai mươi nhịp thở...


Máu đen từ khóe môi Nguyệt Dao nhỏ xuống nền đá, bốc lên những làn khói tím nhạt hôi hám. Nhưng kỳ diệu thay, ánh mắt nàng vẫn giữ được sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Dòng máu kháng độc tuyệt đối của Tô gia đang giành chiến thắng trong cuộc chiến tịnh hóa khốc liệt dưới da thịt nàng. Tuy nhiên, để che giấu bí mật huyết mạch này trước khứu giác nhạy bén của Thái hậu và Tào ma ma, Nguyệt Dao nghiến răng, cố ý buông lỏng thần trí, để cơ thể đổ ập xuống sàn đá như thể đã hoàn toàn kiệt quệ và mất đi tri giác.


"Thái hậu nương nương!"


Một giọng nói nho nhã nhưng vô cùng khẩn trương vang lên từ cửa điện. Ôn Nhược Hàn, vị Thái y lệnh trẻ tuổi của nhân tộc, vội vã sải bước vào cung. Ánh mắt ông lướt nhanh qua vệt máu đen trên sàn và cơ thể mảnh mai đang nằm bất động của Nguyệt Dao, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng ngầm. Ông lập tức quỳ sụp xuống trước phượng tọa:


"Khởi bẩm Thái hậu nương nương, vi thần vừa nhận được tin trợ tá Nguyệt Dao bị triệu kiến nên vội vã đến đây. Trận pháp bạo tẩu của Đại hoàng tử Lục Tần Tiêu và Nhị hoàng tử Tề Mộ Diệp đang ở thời điểm nhạy cảm, rất cần hương liệu của nàng ta để duy trì thần trí. Nếu nàng ta chết lúc này, e rằng không ai có thể kiềm chế được dã tính của hai vị điện hạ trong đêm trăng máu sắp tới!"


Thẩm Thái hậu khẽ biến sắc. Lời cảnh báo của Ôn Nhược Hàn đã đánh trúng vào tử huyệt của bà ta. Dù căm ghét huyết thống nhân tộc của Nguyệt Dao, nhưng bà ta không thể mạo hiểm tính mạng của hai đứa con trai độc nhất mang huyết mạch hoàng gia.


"Hừ, mạng của con tiện tỳ này thật lớn." Thái hậu lạnh lùng phất tay, giọng nói đầy uy áp. "Tào ma ma, dừng tay. Ôn thái y, bản cung giao nàng ta lại cho ngươi. Đưa về Thái y viện chữa trị. Nếu nàng ta không thể điều chế hương liệu cho các hoàng tử đúng hạn, bản cung sẽ lấy đầu ngươi và cả tông môn nhân tộc của ngươi!"


"Vi thần tuân chỉ!"


Ôn Nhược Hàn thở phào nhẹ nhõm. Ông vội vàng bước đến, cẩn thận bế thốc cơ thể lạnh buốt, nhẹ bẫng như một chiếc lá khô của Nguyệt Dao lên. Xuân Đào cũng được các ngự y đi cùng dìu dậy, lảo đảo bước theo sau. Họ nhanh chóng rời khỏi bầu không khí ngột ngạt, đầy sát khí của Thọ Khang cung, hướng về phía Thái y viện hẻo lánh.


***


Thái y viện hoàng gia phương Bắc quanh năm tuyết phủ. Bên trong gian phòng hẻo lánh dành riêng cho việc điều trị trọng bệnh, mùi hương thảo dược thanh khiết, đắng nhẹ tỏa ra từ những siêu thuốc đang sôi sùng sục trên lò than hồng, tạm thời xua đi cái lạnh thấu xương ngoài kia.


Nguyệt Dao nằm trên chiếc giường gỗ đơn sơ, gương mặt trắng bệch không một giọt máu, đôi môi khô khốc nứt nẻ. Dù độc tố Thất Tinh Độc Sa đã bị dòng máu Thần Hương phân hủy hoàn toàn, nhưng lục phủ ngũ tạng của nàng vẫn bị tổn thương nghiêm trọng, sinh mệnh lực bị suy kiệt nặng nề.


Ôn Nhược Hàn đứng bên cạnh giường, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị. Ông cẩn thận dùng một chiếc muỗng bạc, múc từng thìa nước thuốc màu đỏ sậm, tỏa ra mùi sâm nồng ấm, nhẹ nhàng đổ vào khuôn miệng nhỏ nhắn của nàng.


"Nguyệt Dao, ngậm chặt lấy." Giọng Ôn Nhược Hàn trầm thấp, chỉ đủ cho hai người nghe. "Đây là Đan Sâm Ngậm Độc—loại ngự dược bổ khí huyết hàng đầu mà ta phải âm thầm trích xuất từ kho dược liệu mật của hoàng gia. Nó chứa độc tính nhẹ từ đất để kích thích tủy xương tái tạo máu nhanh chóng, nhưng ta biết cơ thể ngươi có khả năng tự tịnh hóa độc tố này để hấp thụ toàn bộ nguyên khí."


Khi ngậm gốc sâm quý vào miệng, Nguyệt Dao cảm thấy một luồng dược lực ấm áp như dòng suối nhỏ chảy dọc theo thực quản, xoa dịu cơn đau rát bỏng trong lồng ngực. Nàng khẽ mở đôi mắt phượng tĩnh lặng như nước hồ thu, giọng nói khàn đặc yếu ớt:


"Cảm ơn... sư phụ... Xuân Đào đâu rồi?"


"Con bé đang ở phòng bên cạnh." Ôn Nhược Hàn khẽ thở dài, tay vẫn không ngừng châm cứu lên các huyệt đạo trên cánh tay nàng để khai thông kinh mạch. "Vết thương roi da tẩm muối độc trên lưng con bé rất nặng, thịt da đều bị rách nát. Ta đã dùng thuốc mỡ tốt nhất để băng bó, nhưng con bé cứ khóc lóc đòi sang hầu hạ ngươi. Đúng là một đứa trẻ trung thành đến ngốc nghếch."


Nguyệt Dao nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên một niềm xúc động xen lẫn căm phẫn. Thẩm Thái hậu, Tào ma ma... những món nợ máu này, nàng nhất định sẽ bắt họ phải trả lại gấp trăm lần.


Để bảo vệ chiếc cổ cao thanh tao khỏi sự cọ xát tàn nhẫn của chiếc vòng xích nô lệ bằng đồng thô ráp—thứ vẫn đang siết chặt lấy cổ nàng như một biểu tượng của sự sỉ nhục—Ôn Nhược Hàn đã khéo léo dùng một dải lụa tơ tằm màu trắng tuyết, mềm mại quấn quanh cổ nàng nhiều vòng để làm lớp đệm lót. Dải lụa trắng muốt ấy vô tình che đi vết lằn đỏ rớm máu, làm nổi bật lên vẻ đẹp mong manh, u buồn nhưng đầy kiên nghị của nữ điều hương sư Tô gia.


Bỗng nhiên, từ bên ngoài hành lang Thái y viện vang lên những tiếng bước chân rầm rập, nặng nề phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm tối. Sát khí hoang dã, nồng nặc của thú tộc tràn vào phòng như một cơn bão tuyết đột ngột.


RẦM!


Cánh cửa gỗ dày bị một lực lượng kinh hoàng tông thẳng từ bên ngoài, vỡ vụn thành những mảnh nhỏ bay tứ tán.


Lục Tần Tiêu sải bước vào phòng. Mái tóc đen dã tính của hắn dính đầy bông tuyết chưa tan, đôi mắt sói màu xám bạc rực lên những tia sáng đỏ rực đầy ghen tuông và phẫn nộ. Vai hắn khoác chiếc áo lông thú hoang dã, toàn thân tỏa ra sát khí Lang vương nghẹt thở. Hắn đã ngửi thấy mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai phải của Nguyệt Dao từ khoảng cách vạn dặm, và mùi kịch độc Thất Tinh Độc Sa còn sót lại trong không khí khiến bản năng thú tính của hắn phát điên.


"Nguyệt Dao!" Lục Tần Tiêu gầm nhẹ một tiếng, bước nhanh đến bên giường bệnh, định vươn đôi bàn tay to lớn đầy móng vuốt sắc nhọn để bế thốc nàng đi. "Ả mụ già Thọ Khang cung kia dám hạ độc ngươi! Đi theo ta, ta sẽ đưa ngươi về tẩm điện Lang tộc để bảo vệ. Ở đó, không ai dám đụng đến một sợi tóc của ngươi!"


"Đứng lại, Lục Tần Tiêu!"


Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng khác vang lên ngay sau lưng hắn. Tề Mộ Diệp bước vào phòng, chiến giáp đồng thau thêu hình mãnh hổ trên vai sừng sững như núi đá. Đôi mắt hổ màu vàng sậm của hắn khóa chặt lấy vết bầm tím đen nổi bật trên cổ tay trái của Nguyệt Dao—vết tích do chính lực bóp của hắn để lại từ ngày hôm qua—trong lòng dâng lên một sự giằng xé dữ dội giữa nghi ngờ chính trị và khát vọng bảo vệ cực đoan.


Hắn rút thanh Bạch Hổ Chấn Thiên thương ra chắn ngang trước mặt Lục Tần Tiêu, sát khí mãnh hổ bùng nổ dữ dội:


"Ngươi cậy thế là đại hoàng tử nên muốn độc chiếm nàng sao? Thính Vũ lâu hẻo lánh mới là nơi an toàn nhất để nàng dưỡng bệnh và tránh xa tai mắt của Thái hậu lẫn Tả tướng quốc Dung Thăng. Bản vương quyết không để ngươi mang nàng về hang sói của ngươi!"


"Ngươi muốn chết, Tề Mộ Diệp!" Lục Tần Tiêu lồng lộn gầm lên, móng vuốt sói dài ra sắc bén, lao thẳng vào lồng ngực giáp sắt của Tề Mộ Diệp.


KENG!


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp gian phòng chật hẹp, nội lực bùng phát làm rách toác những bức màn che xung quanh giường bệnh. Hai vị hoàng tử thú nhân đang bộc phát Thú hóa sơ kỳ, đôi mắt rực đỏ ghen tuông cuồng bạo, sẵn sàng quyết đấu đẫm máu ngay tại giường bệnh của Nguyệt Dao.


"Hai vị điện hạ, xin dừng tay!"


Ôn Nhược Hàn dũng cảm bước ra giữa hai luồng sát khí nghẹt thở, gương mặt nho nhã đầy vẻ nghiêm nghị. Ông lớn tiếng cảnh báo:


"Kinh mạch của trợ tá Nguyệt Dao đang bị quá tải trầm trọng do tác dụng phụ của việc trích máu bả vai và ngấm kịch độc Thất Tinh Độc Sa. Nàng ấy cần sự yên tĩnh tuyệt đối để phục hồi nguyên khí bằng Đan Sâm Ngậm Độc. Nếu hai ngài quyết đấu ở đây, chấn động nội lực sẽ làm đứt vỡ hoàn toàn kinh mạch của nàng ấy! Đến lúc đó, nguồn hương máu duy nhất trên thế gian này sẽ biến mất vĩnh viễn!"


Lời cảnh báo y khoa của Thái y lệnh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu hai vị bạo chúa đang điên cuồng ghen tuông. Lục Tần Tiêu khựng lại, móng vuốt sói dừng lại cách mặt Tề Mộ Diệp chỉ một tấc. Hắn liếc nhìn Nguyệt Dao đang nằm yếu ớt trên giường, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ, lòng bàn tay phải dính máu khô, bả vai phải rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng gạc. Nỗi xót xa vụng về xen lẫn khát vọng chiếm hữu cực đoan khiến lồng ngực hắn phập phồng dữ dội.


Tề Mộ Diệp cũng từ từ hạ thương xuống, đôi mắt hổ vàng sậm nhìn chằm chằm vào vết bầm tím trên cổ tay trái của nàng, trong lòng tự trách và phẫn nộ trước sự bất lực của bản thân.


Nguyệt Dao khẽ động đậy. Nàng nén cơn đau buốt từ bả vai và lồng ngực, dùng khứu giác thấu thị nhạy bén để phân tích nhịp tim và luồng sát khí đang dao động của hai hoàng tử. Nàng biết, dã thú khi ghen tuông sẽ cực kỳ cứng đầu và nguy hiểm. Việc thiên vị bất kỳ ai lúc này cũng sẽ kích hoạt cơn cuồng bẩu của người còn lại, đẩy nàng vào thế nguy hiểm hơn.


Nàng khẽ chống tay ngồi dậy, dải lụa trắng quấn quanh cổ khẽ lay động theo nhịp thở yếu ớt. Ánh mắt phượng tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn thẳng vào hai bạo chúa, giọng nói thanh khiết, lạnh nhạt vang lên:


"Hai vị điện hạ bớt giận. Nô tỳ mạng hèn, không dám làm phiền hai vị điện hạ phải tranh chấp. Thính Vũ lâu hẻo lánh, có hồ nước bao quanh, cách xa các cung điện chính, là nơi yên tĩnh nhất để nô tỳ sắc thuốc trị liệu và điều chế hương liệu an thần cho hai ngài. Nô tỳ đề xuất một khế ước giam giữ chung tại Thính Vũ lâu. Hai ngài có thể luân phiên giám sát nô tỳ theo ngày để công bằng nguồn hương, đồng thời tránh sự dòm ngó và ám sát từ phía Thái hậu lẫn Tả tướng quốc."


Lời đề xuất khôn khéo của Nguyệt Dao khiến cả hai hoàng tử cùng im lặng. Họ nhìn nhau, nhận ra đây là giải pháp duy nhất hợp lý để vừa bảo vệ nguồn hương máu cứu mạng của mình, vừa kiềm chế sự ghen tuông cực đoan của đối phương.


"Được, bản vương đồng ý." Lục Tần Tiêu khàn giọng lên tiếng, ánh mắt sói bạc khóa chặt lấy nàng. "Nhưng để đảm bảo ngươi không phản bội và luôn nằm trong tầm kiểm soát của ta, chúng ta phải ký kết huyết thề bảo mệnh vĩnh viễn."


"Bản vương cũng đồng ý." Tề Mộ Diệp lạnh lùng gật đầu, bước lại gần giường bệnh.


Lục Tần Tiêu bước tới, dùng móng vuốt sắc nhọn rạch nhẹ đầu ngón tay mình. Một giọt máu sói vương màu đỏ sẫm, nóng hổi trào ra. Hắn cầm lấy bàn tay lạnh buốt, run rẩy của Nguyệt Dao, nhẹ nhàng nâng lên, rồi nhỏ giọt máu của mình trực tiếp lên dải lụa tơ tằm màu trắng tuyết đang quấn quanh cổ nàng.


Tề Mộ Diệp cũng không chậm trễ, hắn dùng mũi thương rạch ngón tay, nhỏ một giọt máu hổ vương vàng sậm lên dải lụa trắng bên cạnh giọt máu của Lục Tần Tiêu.


Nguyệt Dao nghiến răng, dùng Dao Trích Huyết bằng ngọc bích trích nhẹ một giọt máu tim Thần Hương thanh khiết nhất của mình nhỏ vào giữa hai giọt máu hoàng gia.


OONG...


Một luồng sáng huyết sắc rực rỡ, lộng lẫy đột ngột bùng phát từ dải lụa tơ tằm trên cổ Nguyệt Dao. Ba dòng máu hòa quyện vào nhau, thấm sâu vào từng thớ sợi lụa, dệt nên những đường vân tơ máu liên kết sinh mệnh lấp lánh như một chiếc vòng cổ bảo mệnh vô hình. Khế ước huyết thề và sự phụ thuộc vĩnh viễn chính thức được kích hoạt, trói buộc định mệnh và sinh mạng của ba người vào nhau.


Lục Tần Tiêu nhìn chiếc vòng tơ máu đang phát sáng rực rỡ trên cổ Nguyệt Dao, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười chiếm hữu cực đoan đầy thỏa mãn.


Nhưng ngay khi ánh sáng huyết sắc vừa tản mát, tiếng bước chân dồn dập của cấm vệ quân dưới quyền Thống lĩnh Dung Hách lại vang lên rầm rập ngoài sân Thái y viện, mang theo một luồng áp lực đen tối mới đang điên cuồng áp sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!