Chén Độc Của Thái Hậu, Thử Thách Sinh Tử
Gió tuyết rít gào qua những kẽ lá của rặng hoa nhài cổ thụ trong Ngự hoa viên. Tiếng móng vuốt sói của Lục Tần Tiêu xé rách không khí, va chạm chan chát vào hộ thể kim cang giáp của Tề Mộ Diệp tạo nên những tia lửa xanh lét giữa chiều tà. Sát khí của Lang vương và Hổ vương cuộn trào, khiến tuyết rơi xung quanh chưa chạm đất đã bị nội lực nóng bỏng làm cho bốc hơi thành sương mù dày đặc. Nguyệt Dao bị kẹt ở giữa hai mãnh thú đang ghen tuông cuồng bạo, lưng nàng dán chặt vào gốc cây đàn hương cổ thụ gồ ghề, bả vai phải đau nhức nhối khi vết thương cũ bị rách rộng, rỉ ra dòng máu Hương Cốt Huyết đỏ tươi dính chặt vào lớp áo vải thô xám tro. Mùi máu tươi thanh khiết, ngọt lịm như mật ong rừng ngàn năm đột ngột khuếch tán, khiến cả hai hoàng tử cùng một lúc khựng lại.
Lục Tần Tiêu trợn trừng đôi mắt sói màu xám bạc rực đỏ, lồng ngực phập phồng thở dốc, móng vuốt chỉ còn cách cổ họng Tề Mộ Diệp nửa tấc. Trong khi đó, Tề Mộ Diệp cũng nghiến răng, móng vuốt hổ bấu chặt lấy gốc cây đàn hương ngay sát bên đầu Nguyệt Dao, để lại những vết cào sâu hoắm trên thân gỗ cứng như sắt. Cả hai đều bị mùi hương máu của nàng làm cho mê muội, dã tính bạo tẩu trong huyết quản bị kiềm chế, nhưng khát vọng chiếm hữu cực đoan lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Buông nàng ra, Tề Mộ Diệp!" Lục Tần Tiêu khàn giọng gầm nhẹ, luồng hơi thở nóng hổi phả ra sương trắng. "Nàng là vật sở hữu của tẩm cung Lang tộc. Ngươi dám đụng vào một sợi tóc của nàng, ta sẽ san bằng Ngự Lâm Quân của ngươi!"
Tề Mộ Diệp khẽ cười khẩy, đôi mắt hổ vàng sậm không hề dao động, hắn siết chặt bả vai Nguyệt Dao hơn, khiến nàng khẽ nhíu mày chịu đau: "Lục Tần Tiêu, ngươi cậy thế là hoàng tử cả nên muốn độc chiếm nguồn hương sao? Bản vương nghi ngờ ả tiện tỳ nhân tộc này là gián điệp ngươi cài vào Ngự hoa viên để dò thám quân tình của ta. Hôm nay, ta phải đưa nàng ta về tẩm cung Hổ tộc để tra khảo!"
Nguyệt Dao nén cơn đau buốt từ bả vai phải và cổ tay trái đang bị bóp đến bầm tím nặng. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực lửa ghen tuông của hai bạo chúa, giọng nói tĩnh lặng như nước hồ thu vang lên, không mang theo một chút sợ hãi bản năng nào: "Hai vị hoàng tử bớt giận. Nếu hai ngài quyết đấu ở đây, tiếng động sẽ kinh động đến cấm vệ quân của Tả tướng quốc Dung Thăng và tai mắt của Thái hậu. Đến lúc đó, bí mật về mùi hương máu của nô tỳ sẽ không thể giấu kín được nữa. Liệu hai ngài có muốn chia sẻ nguồn hương này với toàn bộ hoàng tộc và bạo chúa Lục Vạn Thiên?"
Lời nói của Nguyệt Dao như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu hai vị hoàng tử đang điên cuồng. Sự lý trí cực hạn của nàng khiến họ giật mình. Lục Tần Tiêu thu lại móng vuốt sói, ánh mắt xám bạc lướt qua vết thương đang rỉ máu trên bả vai nàng, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vụng về xen lẫn tức giận. Tề Mộ Diệp cũng từ từ buông lỏng cổ tay nàng, để lộ vết bầm tím đen nổi bật trên làn da trắng ngần như tuyết của Nguyệt Dao.
"Hôm nay ta tha cho ngươi, Tề Mộ Diệp." Lục Tần Tiêu hừ lạnh, bước lại gần định bế Nguyệt Dao đi, nhưng nàng khéo léo lùi lại một bước, cúi đầu cung kính: "Nô tỳ hiện là trợ tá của Thái y viện dưới quyền Ôn thái y, phải về sắc thuốc đúng giờ. Xin hai vị hoàng tử tự trọng."
Nói xong, nàng lặng lẽ nhặt chiếc giỏ tre dính tuyết, quay người bước đi nhanh chóng, để lại hai vị bạo chúa đứng nhìn theo bóng lưng mảnh mai của nàng với ánh mắt đầy khát khao chiếm hữu.
***
Sáng hôm sau, tại một gian phòng hẻo lánh của Thái y viện hoàng gia. Mùi dược thảo thanh khiết tỏa ra từ những siêu thuốc đang sôi sùng sục trên lò than hồng. Nguyệt Dao đang tỉ mỉ phân loại các gốc hoàng kỳ và nhân sâm sấy khô. Ôn Nhược Hàn đứng bên cạnh, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, ánh mắt lo lắng nhìn vết bầm tím trên cổ tay trái và bả vai phải băng bó của nàng.
"Nguyệt Dao, hôm qua ngươi quá liều lĩnh." Ôn Nhược Hàn thở dài, giọng nói nho nhã nhu hòa. "Đụng độ cả Lang vương và Hổ vương cùng một lúc, nếu không phải máu của ngươi có tác dụng tịnh hóa, ngươi đã bị họ xé rách thành trăm mảnh rồi. Hơn nữa, tai mắt của Thẩm Thái hậu trong Ngự hoa viên vô cùng nhiều, chuyện hôm qua chắc chắn đã truyền đến tai bà ta."
Nguyệt Dao chưa kịp trả lời, cửa gỗ của Thái y viện đột ngột bị một lực lượng thô bạo đạp mạnh từ bên ngoài.
RẦM!
Một toán cung nhân mặc y phục màu xám sẫm của cung Thái hậu rầm rập tiến vào, dẫn đầu là Tào ma ma—bà lão thú nhân thuộc Ưng tộc gầy gò mỏ nhọn, mắt sắc lẹm đầy nếp nhăn độc ác. Tay mụ cầm một chiếc roi da nhỏ tẩm muối độc, tỏa ra sát khí âm lãnh.
"Tiện nô Tô Nguyệt Dao đâu? Có chỉ dụ của Thái hậu nương nương, lập tức áp giải ngươi đến Thọ Khang cung!" Tào ma ma rít lên, giọng nói chói tai như tiếng chim ưng đêm.
Xuân Đào—cung nữ nhân tộc nhút nhát hầu cận bên cạnh Nguyệt Dao—hốt hoảng lao ra chắn trước mặt nàng, quỳ rạp xuống đất, đầu chạm nền gạch lạnh buốt: "Tào ma ma bớt giận! Tiểu thư... à không, trợ tá Nguyệt Dao đang sắc thuốc cho các hoàng tử theo lệnh của Ôn thái y, xin ma ma nhẹ tay!"
CHÁT!
Tào ma ma vung roi da quất mạnh vào bả vai Xuân Đào, khiến chiếc áo lụa mỏng rách toác, để lại một vệt máu tươi đỏ rực. Xuân Đào đau đớn kêu lên một tiếng rồi ngã nhào ra đất, cơ thể tròn trịa run rẩy kịch liệt.
"Tiện tỳ nhân tộc hèn mọn, dám cản đường bản ma ma thực thi chỉ dụ của Thái hậu?" Tào ma ma trợn mắt đầy tàn độc.
Nguyệt Dao biến sắc, đôi mắt phượng tĩnh lặng chợt lóe lên một tia lạnh lẽo tột cùng. Nàng nhanh chóng bước lên, đỡ lấy Xuân Đào đang khóc nức nở, che chở cô bé sau lưng mình. Nàng nhìn thẳng vào Tào ma ma, giọng nói lạnh nhạt như băng tuyết: "Nô tỳ tuân chỉ. Xin ma ma đừng làm tổn thương cung nhân vô tội."
Ôn Nhược Hàn định bước ra can thiệp, nhưng Nguyệt Dao khẽ lắc đầu ra hiệu cho ông không được manh động để tránh bị vạ lây. Nàng lẳng lút vuốt nhẹ chiếc Túi hương bảo mệnh bên hông và kiểm tra chiếc Trâm ngọc Trích Huyết cài trên tóc hằng ngày để đề phòng bất trắc, rồi lẳng lặng bước đi theo toán cung nhân hung tợn.
***
Điện Kim Loan của Thọ Khang cung lộng lẫy nhưng u tối, ngập tràn mùi trầm hương nồng nặc đến mức nghẹt thở. Trên chiếc ghế phượng bằng ngọc bích chạm khắc hình hổ cái gầm rú, Thẩm Thái hậu ngồi sừng sững. Bà ta khoảng bốn mươi lăm tuổi nhưng nhan sắc bảo dưỡng vô cùng tốt, gương mặt sắc sảo, lạnh lùng, đôi mắt hổ vàng nhạt đầy uy áp nhìn xuống Nguyệt Dao đang bị ép quỳ dưới điện.
Bên cạnh Thái hậu, Tào ma ma đang đứng cung kính, tay vẫn lăm lăm chiếc roi da tẩm độc. Xuân Đào cũng bị áp giải quỳ bên cạnh Nguyệt Dao, đầu gối cô bé rỉ máu do bị kéo lê trên nền đá nhám.
"Tô Nguyệt Dao," Thẩm Thái hậu chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo Hổ Vương uy áp cực mạnh đè nặng lên không gian. "Bản cung nghe nói, dạo gần đây hai đứa con trai kiêu ngạo của ta—Lục Tần Tiêu và Tề Mộ Diệp—đều vì một con tiện nô nhân tộc thấp hèn như ngươi mà tranh giành đến mức suýt chút nữa khởi binh quyết đấu ngay trong cung?"
Nguyệt Dao cúi đầu, chiếc vòng cổ nô lệ bằng đồng thô ráp cọ xát vào làn da cổ trắng ngần đau rát: "Thái hậu nương nương minh giám. Nô tỳ chỉ là một trợ tá nhỏ của Thái y viện, hằng ngày chỉ biết sắc thuốc cứu người, tuyệt đối không dám có ý đồ quyến rũ các vị hoàng tử."
"Câm miệng!" Thẩm Thái hậu đập mạnh tay lên thành ghế ngọc bích, tiếng nổ vang lên chấn động cả triều điện. "Nhân tộc các ngươi là lũ sinh vật bẩn thỉu, xảo quyệt nhất thế gian. Ngươi nghĩ bản cung không biết ngươi đang dùng mị thuật tà ác để mê hoặc thần trí của chúng? Lục Tần Tiêu bạo tẩu đêm trăng tròn bỗng nhiên hồi phục kỳ diệu, Tề Mộ Diệp nóng nảy lại ra sức bảo vệ ngươi tại Ngự hoa viên... Tất cả đều do mùi hương kỳ lạ trên người ngươi gây ra!"
Thái hậu khẽ ra hiệu bằng ánh mắt. Tào ma ma lập tức bước lên, dâng lên một chiếc chén bạc nạm ngọc bích rực rỡ. Bên trong chén chứa một loại chất lỏng màu tím đậm, sủi bọt khí li ti, tỏa ra một mùi hăng hắc, kim loại vô cùng khó chịu.
Khứu Giác Thấu Thị của Nguyệt Dao khẽ động. Chỉ trong một nhịp thở, nàng đã bóc tách được thành phần độc tố ẩn giấu sâu nhất bên trong chén nước: mùi hắc nồng của lưu hoàng, chất độc ăn mòn của nọc rắn cổ, và đặc biệt là bột độc tím Thất Tinh Độc Sa của Ám Hương Hội. Chất độc này có khả năng kích phát dã tính bạo tẩu của thú nhân lên mức cuồng bạo mất trí hoàn toàn, nhưng đối với phàm nhân nhân tộc, nó là kịch độc ăn mòn lục phủ ngũ tạng, khiến người uống phải thối rữa ruột gan và chết thảm khốc trong vòng ba mươi nhịp thở.
"Đây là Thất Tinh Độc Sa ngự dụng," Thẩm Thái hậu nở nụ cười tàn nhẫn, đôi mắt hổ hẹp lại đầy dã tâm. "Nếu ngươi thực sự là một nô lệ trung thành, không dùng mị thuật tà ác hại người, hãy uống cạn chén độc này để chứng minh lòng trung thành của mình trước bản cung. Nếu ngươi sống sót, bản cung sẽ tha cho mạng sống của ngươi và con tiện tỳ bên cạnh. Còn nếu ngươi từ chối..."
Thẩm Thái hậu khẽ liếc mắt sang Xuân Đào. Tào ma ma lập tức vung roi da tẩm muối độc quấn chặt lấy cổ Xuân Đào, siết mạnh khiến cô bé nghẹt thở, gương mặt bầu bĩnh đỏ bừng lên vì thiếu khí, đôi mắt tròn xoe ngập tràn nước mắt nhìn Nguyệt Dao đầy tuyệt vọng.
"Tiểu... trợ tá... cứu..." Xuân Đào khàn giọng ú ớ.
"Xuân Đào!" Nguyệt Dao siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Nàng rơi vào thế cô lập hoàn toàn. Nếu nàng từ chối uống độc, Tào ma ma sẽ siết cổ Xuân Đào chết ngay lập tức, và bản thân nàng cũng sẽ bị khép tội mưu phản triều đình, bị cấm vệ quân lột da xé xác.
Uống chén kịch độc này là canh bạc duy nhất nàng phải đặt cược mạng sống của mình.
Nàng vận khí điều tức, dẫn dắt luồng khí ấm áp chạy dọc kinh mạch để kích hoạt dòng máu Kháng độc tuyệt đối chảy trong huyết quản từ thuở sơ sinh. Dòng máu Thần Hương cổ xưa bắt đầu phát ra ánh kim nhạt vô hình bao phủ lấy các cơ quan nội tạng của nàng.
Nguyệt Dao quỳ thẳng lưng, gương mặt mảnh mai toát lên khí chất thanh sạch, cao quý bất khả xâm phạm. Nàng đưa tay ra, bình tĩnh đón lấy chén độc bạc từ tay Tào ma ma.
"Tiểu thư! Đừng uống! Đừng vì nô tỳ mà..." Xuân Đào gào khóc thảm thiết, cố gắng bò lại gần nhưng bị Tào ma ma tạt một báng roi vào lưng đau đớn nằm rạp xuống đất.
Nguyệt Dao nhìn chén kịch độc màu tím đậm đang sủi bọt khí dữ dội trên tay. Nàng biết, dù có năng lực kháng độc tuyệt đối, nhưng khi kịch độc đi vào cơ thể, nàng vẫn phải chịu đựng cơn đau nóng bừng như lửa thiêu đốt nội tạng trong lúc máu Thần Hương phân hủy độc tố. Đó là cái giá đắt đỏ bằng sinh lực mà nàng phải trả.
Nàng không hề do dự.
Trước sự kinh ngạc tột độ của Thẩm Thái hậu và ánh mắt độc ác của Tào ma ma, Nguyệt Dao nâng chén độc dược lên, dứt khoát uống cạn sạch không sót một giọt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!