Mãnh Hổ Xuất Sơn, Uy Áp Ngự Hoa Viên
Làn khói độc tím đen ngột ngạt bốc lên, kích hoạt bản năng hoang dã của cấm vệ quân Lang tộc đang đứng gác, đôi mắt chúng rực đỏ, dã tính bộc phát...
Trong chính điện Hương điện hoàng gia, tiếng gào thét thảm khốc của Thẩm Mỹ Lệ và Tần Nhã Tuyên bị lấn át bởi những tiếng gầm rú điên cuồng của bầy sói vệ binh. Chất độc bạo thú ngụy trang dưới mùi hương ngọt ngào của Hoàng Kim Hương Diệp đã hoàn toàn thiêu rụi lý trí của cấm vệ quân Lang tộc. Những thanh trọng kiếm vung lên loạn xạ, chém nát bàn đá, cột gỗ, máu tươi bắn tung tóe lên những bức tường đá đen lạnh lẽo. Triệu đại giám mập mạp đã sớm chui tọt xuống gầm bàn nạm vàng, run rẩy khóc lóc, không ngừng gọi tổ tiên cứu mạng.
Nấp sau cột đá lớn ở góc điện, Tô Nguyệt Dao nín thở. Khứu Giác Thấu Thị của nàng hoạt động hết công suất, bóc tách từng luồng khí độc đang cuồn cuộn lan rộng. Nàng biết, nếu không dập tắt cơn cuồng bạo này ngay lập tức, không chỉ Triệu đại giám mà cả nàng và tiểu dược đồng A Bảo cũng sẽ bị bầy thú điên loạn kia xé xác.
"A Bảo, đưa cho tỷ thanh củi đàn hương rỗng ruột!" Nguyệt Dao khẽ ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ giữa cảnh tượng hỗn mang.
A Bảo run rẩy nhưng vô cùng lanh lẹ, cậu bé lách người kéo ra thanh đàn hương đen bẩn thỉu đang được giấu dưới đống củi gánh hằng ngày. Nguyệt Dao thọc tay vào hốc rỗng, lôi chiếc Lư Hương Cửu Long bằng đồng cổ và Dao Trích Huyết bằng ngọc bích ra.
Nàng không thể trích máu ngón tay trước mặt đám đông, nhưng vết thương rách sâu ở bả vai phải—vết tích do móng vuốt sói của Lục Tần Tiêu đêm qua—đang rỉ máu đỏ tươi hanh khô dưới lớp áo xám tro. Nguyệt Dao nghiến răng chịu đau, dùng ngón tay thon dài nhấn mạnh vào bả vai phải, ép dòng máu Hương Cốt Huyết ấm nóng trào ra, thấm đẫm vào một nhúm bột Tuyết Đàn Hương khô mà nàng giấu sẵn trong tay áo.
Nàng ném nhúm bột hương thấm máu vào lò than đổ nát đang cháy dở bên cạnh cột đá.
Xèo...
Một làn khói hồng nhạt, mỏng manh nhưng mang theo mùi hương thanh khiết thấu xương lập tức lan tỏa. Nhờ kỹ năng Phân lập mùi hương hỗn hợp, làn khói máu ngụy trang này nhanh chóng lấn át luồng khí độc tím đen của Thẩm Mỹ Lệ. Khói hương lướt qua mũi cấm vệ quân Lang tộc.
Kỳ diệu thay, những tiếng gầm rú hoang dại dịu đi. Đôi mắt đỏ ngầu của bầy sói vệ binh dần lấy lại vẻ tĩnh lặng, chúng ngơ ngác nhìn quanh rồi đổ gục xuống đất vì kiệt sức. Triệu đại giám run rẩy chui ra khỏi gầm bàn, gương mặt bóng mỡ dính đầy tro than, thở hổn hển như vừa từ cõi chết trở về.
Đúng lúc đó, một đoàn y sĩ từ Thái y viện rầm rập tiến vào chính điện để ứng cứu. Dẫn đầu là Thái y lệnh Ôn Nhược Hàn. Nam tử hai mươi tám tuổi, phong thái nho nhã như trúc, mặc y phục trắng thêu hoa sen xanh, mang theo mùi dược thảo thanh sạch. Ánh mắt thông tuệ của ông quét qua hiện trường đẫm máu, dừng lại ở Thẩm Mỹ Lệ đang gào thét tự cào rách mặt, Tần Nhã Tuyên đứt cánh tay nằm bất tỉnh, và cuối cùng khóa chặt vào thiếu nữ nhân tộc mảnh mai đang lặng lẽ đứng sau cột đá.
Ôn Nhược Hàn nhạy bén ngửi thấy tàn dư của một mùi hương tịnh hóa cực kỳ tinh khiết—thứ hương thuật cấm kỵ mà chỉ có truyền nhân Tô gia mới có thể dệt nên. Ông bước đến trước mặt Nguyệt Dao, nhìn chiếc vòng cổ nô lệ bằng đồng siết chặt cổ nàng, rồi liếc xuống vết máu tươi đang rỉ ra từ bả vai phải dính chặt vào lớp áo vải thô xám tro của nàng.
"Triệu đại giám," Ôn Nhược Hàn chậm rãi lên tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng đầy uy nghiêm của bậc thần y. "Hương điện vừa xảy ra đại họa độc hương, cung nhân thương vong vô số. Thiếu nữ này có thiên phú nhận biết dược liệu, ta muốn chuyển nàng ta về Thái y viện làm trợ tá sắc thuốc, giúp dọn dẹp hậu quả."
Triệu đại giám vẫn chưa hoàn hồn, gã chỉ muốn tống khứ mọi thứ liên quan đến mẻ hương độc của Thẩm Mỹ Lệ, liền xua tay lia lịa: "Được, được! Ôn thái y cứ mang con tiện tỳ này đi! Đỡ chướng mắt ta!"
Thế là, bằng mưu trí cực hạn, Nguyệt Dao đã thoát khỏi kiếp lao dịch gánh củi nặng nề tại Hương điện hoàng gia, bước chân vào Thái y viện dưới sự bảo trợ ngầm của Ôn Nhược Hàn. Nàng được ban cho một tấm thẻ bài gỗ, cho phép tự do ra vào Ngự hoa viên vào buổi chiều tà để hái thảo dược bổ trợ.
***
Buổi chiều tà, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm chín những mái ngói cong vút của hoàng cung Dạ Nguyệt. Tuyết bắt đầu rơi nhẹ, phủ một lớp màn trắng mỏng lên những rặng hoa nhài cổ thụ trong Ngự hoa viên rộng lớn.
Nguyệt Dao xách chiếc giỏ tre nhỏ, bước đi chậm rãi giữa những lối đi lát đá xanh. Chiếc vòng cổ nô lệ bằng đồng cọ xát vào làn da cổ trắng ngần, lạnh buốt. Vết thương bả vai phải của nàng đã được Ôn Nhược Hàn âm thầm bôi thuốc sáp, nhưng mỗi nhịp cử động vẫn mang theo cơn đau âm ỉ. Nàng lẳng lặng hái những bông hoa nhài nở muộn, mùi hương hoa nhã nhặn tỏa ra xung quanh, giúp nàng tạm thời át đi mùi máu tươi trên cơ thể.
Đột nhiên, luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng Nguyệt Dao. Kỹ năng Cảm ứng thú nhân bạo tẩu trong nàng đột ngột kích hoạt dữ dội.
Một luồng sát khí nóng hổi, nặng nề và mang dã tính mãnh thú tột độ đang áp sát từ phía sau với tốc độ kinh hoàng. Khoảng cách dưới năm mươi mét... ba mươi mét... mười mét!
Nguyệt Dao biến sắc, nàng lập tức định lùi lại để lẩn trốn vào bụi cây đàn hương cổ thụ bên cạnh. Thế nhưng, tốc độ của đối phương quá nhanh, nhanh đến mức xé rách cả gió tuyết.
"Ai cho phép một tiện nô nhân tộc hèn mọn dám bén mảng đến khu vực cấm của Ngự hoa viên?"
Một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm như tiếng sấm rền vang lên sát bên tai nàng. Một bàn tay to lớn, thô ráp nạm đầy những vết chai sần chiến trận đột ngột vươn ra từ bóng tối, bóp chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Nguyệt Dao. Lực bóp mạnh đến mức xương cốt nàng kêu lên răng rắc, chiếc giỏ tre đựng hoa nhài rơi rụng xuống tuyết trắng.
Nguyệt Dao bị một lực lượng khổng lồ kéo giật lại, dồn chặt vào gốc cây đàn hương cổ thụ gồ ghề. Lưng nàng đập mạnh vào thân cây, cơn đau từ vết thương bả vai phải nhói lên khiến nàng khẽ rên rỉ.
Nàng ngước mắt lên. Đập vào mắt nàng là một thần thái uy nghiêm sừng sững như núi đá.
Nam tử trước mặt cao lớn vạm vỡ, mái tóc vàng kim rực rỡ cột cao bay lượn trong gió tuyết, đôi mắt hổ màu vàng sậm đang rực lên những tia sáng đỏ ngầu đầy khát máu. Hắn mặc chiến giáp đồng thau thêu hình mãnh hổ gầm rú, vai rộng sừng sững, tỏa ra một luồng Hổ Vương uy áp nghẹt thở khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
Hắn chính là nhị hoàng tử Hổ tộc Tề Mộ Diệp—Thống lĩnh Ngự Lâm Quân kiêu hùng của đế quốc Dạ Nguyệt.
Lúc này, Tề Mộ Diệp đang chịu đựng cơn bạo tẩu Thú hóa sơ kỳ (Manic) do áp lực từ những trận chiến đẫm máu ngoài biên cương chưa kịp tiêu tán. Đôi tai hổ ẩn hiện dưới mái tóc vàng kim khẽ giật giật, móng vuốt hổ sắc nhọn bắt đầu nhô ra khỏi đầu ngón tay, ghim chặt vào cổ tay Nguyệt Dao.
"Nói! Kẻ nào phái ngươi đến đây?" Tề Mộ Diệp rít lên, hơi thở nóng hực phả thẳng vào gương mặt trắng bệch của nàng. Đôi mắt hổ đỏ ngầu khóa chặt lấy nàng đầy nghi ngờ dã tính. "Một tiện tỳ nhân tộc mang vòng xích nô lệ, trên người lại thoang thoảng mùi Tuyết Đàn Hương ngự dụng của Lang tộc... Ngươi là gián điệp do Lục Tần Tiêu cài vào để dò thám quân tình của ta, đúng không?"
Uy áp từ một Thú Vương sơ kỳ đè nặng lên lồng ngực Nguyệt Dao khiến nàng hô hấp khó khăn. Thế nhưng, đôi mắt phượng của nàng vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một chút hoảng loạn. Lý trí cực hạn của một truyền nhân điều hương hoạt động điên cuồng. Nàng thầm nghĩ: *Đối phó với Hổ tộc nóng nảy và đa nghi, nếu dùng độc dược mạnh hay cố tình chống cự, chỉ càng kích hoạt bản năng chiến đấu và sát phạt của họ. Sự dịu dàng và mị hương xoa dịu là vũ khí duy nhất có hiệu quả.*
Nàng lặng lẽ vận khí, kích hoạt Cảm ứng thú nhân bạo tẩu để phân tích nhịp tim đang đập nhanh điên cuồng của Tề Mộ Diệp. Hắn đang bị căng thẳng thần kinh tột độ, kinh mạch bạo tẩu đang nóng bừng như lửa đốt.
Bằng một động tác cực kỳ nhẹ nhàng, Nguyệt Dao không giãy giụa, nàng để mặc cho cổ tay mình bị bóp đến bầm tím. Nàng khẽ nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ cao thanh tao trắng ngần bị siết chặt bởi vòng xích đồng, khàn giọng nói: "Nhị hoàng tử bớt giận... Nô tỳ chỉ là trợ tá mới của Thái y viện, đến đây hái hoa nhài làm thuốc theo lệnh của Ôn thái y... Nô tỳ không hề biết đây là khu vực cấm của ngài..."
Đồng thời, bàn tay trái tự do của nàng khẽ chạm vào chiếc Túi hương bảo mệnh đeo bên hông. Nàng khéo léo dùng ngón tay bóp nhẹ vào túi lụa, kích hoạt kỹ năng Mị hương dẫn dụ.
Một làn khói hương màu hồng nhạt, vô hình vô sắc, mang theo mùi oải hương ấm áp và nhài sương thanh khiết bắt đầu từ từ tỏa ra từ cơ thể nàng, len lỏi vào khứu giác nhạy bén của Tề Mộ Diệp.
Mùi hương nhẹ nhàng, dịu ngọt như một dòng nước suối mát lành chảy tràn vào đại não đang căng thẳng của nhị hoàng tử.
Tề Mộ Diệp bỗng nhiên chấn động. Đôi mắt hổ đỏ ngầu của hắn khẽ co rút lại. Cảm giác nóng nảy, điên cuồng muốn xé xác kẻ khác trong huyết quản hắn bỗng dưng bị một bàn tay vô hình, mềm mại vuốt ve, xoa dịu.
"Mùi hương này..." Tề Mộ Diệp lẩm bẩm, giọng nói mất đi vài phần hung bạo.
Hắn không tự chủ được mà cúi thấp đầu xuống, khịt khịt mũi sát vào hõm cổ của Nguyệt Dao. Mùi hương mị hoặc dẫn dụ hòa quyện với mùi hoa nhài thanh sạch trên người nàng khiến hắn trở nên mê muội. Lực bóp ở cổ tay nàng giảm dần, móng vuốt sắc nhọn từ từ thu lại.
Thế nhưng, khi dã tính bạo tẩu vừa dịu đi, một sự chiếm hữu sinh lý cực đoan, điên cuồng khác lại bùng phát trong lòng nhị hoàng tử Hổ tộc. Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt mong manh, xinh đẹp bất chấp y phục thô sơ của Nguyệt Dao. Một khát khao muốn độc chiếm mùi hương này, muốn giam giữ thiếu nữ này làm của riêng trỗi dậy mạnh mẽ.
"Ngươi không được đi đâu hết." Tề Mộ Diệp khàn giọng ra lệnh, bàn tay to lớn chuyển từ cổ tay lên bóp chặt lấy bả vai phải của nàng, dồn chặt nàng vào gốc cây đàn hương cổ thụ. "Từ hôm nay, ngươi phải hầu hạ một mình ta..."
Nhưng ngay khi bàn tay hắn chạm vào bả vai phải của Nguyệt Dao, lực bóp mạnh đã vô tình xé rách vết thương cũ của nàng. Máu Hương Cốt Huyết đỏ tươi, thanh khiết lập tức rỉ ra, thấm qua lớp áo xám tro, tỏa ra một mùi hương máu ngọt lịm, quyến rũ đến nghẹt thở.
Mùi máu tươi của Nguyệt Dao vừa xuất hiện trong không khí, khứu giác sói nhạy bén của Lục Tần Tiêu từ khoảng cách trăm mét đã lập tức phát hiện ra sự dao động huyết mạch định mệnh của hắn.
"GÀO!!!"
Một tiếng gầm rú rung trời chuyển đất, mang theo sát khí sói vương điên cuồng và sự ghen tuông tột độ đột ngột vang lên từ phía sau bụi rậm của Ngự hoa viên.
Gió tuyết cuộn lên dữ dội, bóng đen khổng lồ của đại hoàng tử Lang tộc Lục Tần Tiêu lao ra như một mũi tên rực lửa, móng vuốt sói sắc lạnh giương cao, hướng thẳng về phía Tề Mộ Diệp đang ôm chặt Nguyệt Dao.
Tề Mộ Diệp biến sắc, hắn không những không buông tay, ngược lại càng siết chặt lấy bả vai Nguyệt Dao, dồn nàng vào gốc cây đàn hương cổ thụ làm lá chắn, đôi mắt hổ rực lên sát khí sẵn sàng nghênh chiến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!