Nhạc nềnShizima

Bẫy Ngầm Tráo Hương, Gậy Ông Đập Lưng Ông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Rầm! Rầm! Rầm!


Tiếng đập cửa thô bạo dội thẳng vào căn phòng nát của khu nô lệ Hương điện, làm chấn động những thanh tre mục nát và bụi bặm rơi xuống lả tả. Giữa đêm đông lạnh giá phương Bắc, tiếng bước chân rầm rập của cấm vệ quân Lang tộc vang lên như những nhát búa gõ vào thần kinh vốn đã căng thẳng của Tô Nguyệt Dao.


"Mở cửa! Lục soát tẩm xá! Có chỉ dụ của Thẩm tiểu thư, nghi ngờ có kẻ lén lút tàng trữ thảo dược cấm để mưu phản!"


Tiếng quát tháo dõng dạc của tên cai đội cấm vệ quân vang lên ngoài cửa gỗ. A Bảo, cậu bé dược đồng nhân tộc đang đứng cạnh giường tre, gương mặt gầy gò nhợt nhạt không còn một giọt máu. Đôi môi cậu run rẩy, ánh mắt hoảng loạn tột độ nhìn về phía tấm đệm rơm rách nát—nơi đang giấu chiếc Lư Hương Cửu Long bằng đồng cổ và con Dao Trích Huyết bằng ngọc bích, những di vật tối mật của dòng họ Tô.


"Tỷ tỷ... làm sao bây giờ? Chúng... chúng sẽ tìm ra mất!" A Bảo thì thầm, giọng nói nghẹn ngào vì sợ hãi.


Nguyệt Dao khẽ nhíu mày, cơn đau buốt từ vết rách sâu hoắm ở bả vai phải—vết tích do móng vuốt sói của Lục Tần Tiêu đêm qua—nhói lên dữ dội khi nàng khẽ cử động. Chiếc vòng cổ nô lệ bằng đồng thô ráp siết chặt lấy chiếc cổ thanh tao, lạnh buốt như băng tuyết ngoài trời. Nàng không cho phép mình hoảng loạn. Lý trí cực hạn của một truyền nhân điều hương mách bảo nàng rằng, nếu lúc này tỏ ra sợ hãi, cả nàng và đứa trẻ này sẽ bị nghiền nát dưới chân cấm vệ quân.


"A Bảo, bình tĩnh. Đỡ tỷ dậy."


Nguyệt Dao khàn giọng nói, đôi mắt phượng tĩnh lặng như nước hồ thu không một chút dao động. Nàng liếc nhanh quanh căn phòng hẹp. Giường tre ọp ẹp, đệm rơm rách nát, một vài góc tường ẩm mốc—hoàn toàn không có nơi nào đủ an toàn để che mắt khứu giác nhạy bén của thú nhân Lang tộc.


Bỗng nhiên, ánh mắt nàng khóa chặt vào bó củi đàn hương lớn xếp ở góc phòng—bó củi mà nàng đã phải còng lưng gánh từ kho ngoài về suốt cả ngày hôm nay theo hình phạt của Triệu đại giám. Đó là những thanh gỗ đàn hương đen thô ráp, xù xì, có những thanh bị rỗng ruột do mối mọt.


Một kế hoạch nảy ra trong đầu trong chớp mắt.


"A Bảo, mau lấy thanh đàn hương rỗng ruột lớn nhất ở góc kia ra đây!" Nguyệt Dao nhanh chóng ra lệnh, bàn tay thon dài thoăn thoắt luồn xuống dưới đệm rơm, lôi chiếc Lư Hương Cửu Long và Dao Trích Huyết ra.


Cậu bé lanh lợi hiểu ý ngay lập tức. Cậu lao đến góc phòng, kéo mạnh một khúc gỗ đàn hương đen dài khoảng hai thước, ruột đã bị mục rỗng một nửa. Nguyệt Dao khéo léo nhét chiếc lư hương đồng cổ và con dao ngọc bích vào sâu bên trong hốc rỗng của khúc gỗ.


"Lấy tro than dưới lò sưởi lấp đầy hốc rỗng, sau đó lấy bã thảo dược ẩm đắp lên miệng hốc!" Nguyệt Dao vừa nói vừa vận khí, kích hoạt kỹ năng "Ẩn giấu hương thể" để triệt tiêu hoàn toàn mùi hương cốt tủy tự nhiên đang chực chờ rò rỉ từ cơ thể mình do căng thẳng.


A Bảo phối hợp vô cùng ăn ý. Cậu bốc từng nắm tro than đen ngòm nhét chặt vào khúc gỗ, sau đó lấy nắm bã thuốc đàn hương ẩm ướt, nồng nặc mùi hắc ám của lưu hoàng đắp kín miệng hốc rỗng, tạo ra một vẻ ngoài như thể khúc gỗ này chỉ là một thanh củi mục nát dính đầy muội than bếp.


Khi khúc gỗ được xếp ngược trở lại vào đáy bó củi cũng là lúc cánh cửa gỗ mục nát bị một lực lượng thô bạo đạp tung.


Rầm!


Cánh cửa vỡ đôi làm hai nửa, cấm vệ quân Lang tộc nạm giáp sắt nặng nề rầm rập xông vào, ánh đuốc rực lửa soi rọi khắp căn phòng tối tăm. Dẫn đầu là một tên cai đội Lang tộc với gương mặt đầy lông lá, đôi mắt sói màu xanh lục quét qua căn phòng với sự khinh miệt lộ liễu.


"Lục soát cho ta! Không được bỏ sót một góc nào!" Tên cai đội gầm lên.


Bọn lính gác lao vào như bầy sói đói, chúng thô bạo lật tung chiếc giường tre, xé rách tấm đệm rơm nghèo nàn, hất tung bát cháo loãng của A Bảo xuống đất vỡ tan tành. Một tên lính dùng mũi giáo sắt đâm liên tiếp vào đống rơm rách nát, rít lên khi không tìm thấy gì ngoài bụi bặm.


Nguyệt Dao quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm lấy bả vai phải đang rỉ máu dính chặt vào lớp áo vải thô xám xịt. Nàng cố tình run rẩy bần bật, gương mặt trắng bệch giả vờ sợ hãi tột độ, đầu cúi sát đất: "Quan ải bớt giận... Nô tỳ chỉ là một nô lệ thấp hèn gánh củi, không hề tàng trữ thứ gì phản nghịch... Xin các quan ải tha mạng..."


Tên cai đội Lang tộc bước đến trước mặt nàng, dùng mũi ủng sắt thô bạo nâng cằm nàng lên. Đôi mắt sói của gã híp lại đầy nghi ngờ, gã khịt khịt mũi, cố gắng ngửi mùi hương trên người nàng.


Khứu giác nhạy bén của gã chỉ ngửi thấy mùi Tuyết Đàn Hương nồng đậm bám từ tẩm cung của Lục Tần Tiêu và mùi hôi hám của tro than lò nung. Tuyệt nhiên không có mùi hương cốt tủy thanh sạch của Tô gia, cũng không có mùi máu tươi đặc biệt nào. Thuật ẩn giấu hương thể của Nguyệt Dao đã phong tỏa hoàn hảo mọi lỗ chân lông trên cơ thể nàng.


"Hừ, toàn mùi củi mục và tro bếp bẩn thỉu." Tên cai đội khạc nhổ một bãi nước bọt xuống đất đầy ghê tởm. Gã quay sang nhìn bó củi đàn hương ở góc phòng.


Trực giác của Nguyệt Dao căng lên như dây đàn, nhưng gương mặt nàng vẫn giữ vẻ khúm núm của một tiện tỳ.


Một tên lính bước đến, dùng chân đá mạnh vào bó củi. Khúc gỗ đàn hương rỗng ruột chứa bảo vật lăn ra ngoài, dính đầy muội than đen kịt và tỏa ra mùi bã thuốc đàn hương lưu hoàng hôi hắc nồng nặc. Tên lính bị mùi hắc ám làm cho hắt hơi liên tục, tức giận quất roi vào khúc gỗ: "Mẹ kiếp, toàn củi mục dính phân trư! Đi thôi, ở đây chẳng có gì ngoài đống rác rưởi nhân tộc!"


Tên cai đội hừ lạnh một tiếng, hạ lệnh rút quân. Trước khi đi, gã không quên quay lại chỉ tay vào mặt Nguyệt Dao, đe dọa: "Thẩm tiểu thư đang rất tức giận vì vết cào của linh miêu. Khôn hồn thì lo mà làm việc, nếu để bọn ta tìm thấy bất kỳ manh mối nào về tà thuật Tô gia... đầu của ngươi sẽ bị treo trên cổng thành!"


Đoàn cấm vệ quân rầm rập rút đi, trả lại sự yên lặng lạnh lẽo cho căn phòng nát.


A Bảo lúc này mới dám thở phào, cậu bé ngã quỵ xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Nguyệt Dao chậm rãi đứng dậy, bả vai phải đau nhức như muốn nứt ra. Nàng bước đến góc phòng, nhẹ nhàng nhấc khúc gỗ đàn hương rỗng ruột lên, phủi đi lớp tro bếp bên ngoài. Bảo vật vẫn an toàn.


"Tỷ tỷ... Thẩm Mỹ Lệ sẽ không dừng lại ở đây đâu." A Bảo lo lắng nói.


Nguyệt Dao khẽ vuốt ve bề mặt thô ráp của khúc gỗ đàn hương, đôi mắt phượng khẽ híp lại, lóe lên một tia sáng lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao bích ngọc: "Ả muốn chơi đùa với hương thuật? Được, vậy tỷ sẽ cho ả biết thế nào là gậy ông đập lưng ông."


***


Sáng hôm sau, Hương điện hoàng gia vẫn ngột ngạt trong làn khói nóng hầm hập của hàng trăm lò nung khổng lồ.


Nguyệt Dao gánh trên vai đôi bó củi đàn hương nặng gấp đôi ngày thường, chiếc vòng cổ bằng đồng siết chặt vào da thịt khiến nàng thở dốc. Vết thương ở bả vai phải rách rộng, máu thấm đỏ một mảng áo xám tro, nhưng nàng vẫn lẳng lặng làm việc, không một lời oán thán. Sự ẩn nhẫn của nàng khiến Triệu đại giám đứng trên bục cao vô cùng hài lòng, gã cười khẩy khinh bỉ, coi nàng chỉ là một con tiện tỳ cam chịu số phận.


Tuy nhiên, trong bóng tối của Hương điện, một đôi mắt đố kỵ khác đang âm thầm quan sát nàng.


Đó là Tần Nhã Tuyên—một nô lệ nhân tộc có chút thiên phú điều hương sơ cấp. Nhã Tuyên luôn ghen tị với nhan sắc của Nguyệt Dao và đố kỵ tột độ khi thấy Lục Tần Tiêu từng ra sức bảo vệ nàng trong ngục tối. Nhã Tuyên khát khao thoát khỏi kiếp nô lệ hèn mọn, và ả sẵn sàng làm mọi thứ—kể cả bán đứng đồng bào của mình—để đổi lấy sự sủng ái của quý tộc thú tộc.


Nguyệt Dao bước vào phòng chế hương phụ số ba để chuẩn bị mẻ hương an thần thử nghiệm. Nàng cố tình không đóng chặt cửa gỗ, để lộ một khe hở nhỏ vừa đủ cho kẻ đứng ngoài quan sát.


Nàng lấy ra một tờ giấy da dê cũ kỹ, đặt trên bàn đá, giả vờ đang cẩn thận ghi chép một công thức điều hương tuyệt mật. Nàng lén trích một giọt máu nhỏ từ vết thương bả vai phải, nhỏ vào lò nung nhỏ đang cháy đỏ.


Ngay lập tức, một mùi hương ngọt ngào, thanh khiết dịu nhẹ tỏa ra, làm dịu đi cái nóng bức bối của phòng lò. Đó chính là mùi Hương Cốt Huyết ngụy trang bằng đàn hương.


Nhã Tuyên đứng ngoài khe cửa, khịt khịt mũi, đôi mắt ả sáng rực lên đầy vẻ tham lam khi ngửi thấy mùi hương kỳ diệu đó. ả thầm nghĩ: "Đây chắc chắn là công thức hương máu tịnh hóa thú tính mà Thẩm tiểu thư đang điên cuồng tìm kiếm! Nếu mình có được nó dâng cho Thẩm tiểu thư, mình sẽ được phong làm hương sư ngự dụng, thoát khỏi kiếp nô lệ bẩn thỉu này!"


Nguyệt Dao dùng Khứu Giác Thấu Thị nhạy bén, lập tức ngửi ra mùi phấn hoa rẻ tiền và mùi mồ hôi lo sợ, đố kỵ phát ra từ cơ thể Nhã Tuyên đang nép sau cánh cửa. Khóe môi nàng khẽ cong lên một độ cong lạnh lùng, vô hình.


Con mồi đã cắn câu.


Nàng cố tình nói nhỏ với A Bảo đang đứng gác lò bên cạnh: "A Bảo, tỷ tỷ phải ra ngoài gánh thêm củi đàn hương. Công thức 'Tịnh Hóa Huyết Hương' tuyệt mật của gia tộc ta... tỷ để trên bàn đá này. Em trông coi cẩn thận, tuyệt đối không được để ai chạm vào. Đây là phương thuốc duy nhất dập tắt dã tính thú hóa mà không gây suy nhược."


"Dạ, tỷ tỷ yên tâm, em sẽ canh giữ cẩn thận!" A Bảo dõng dạc đáp.


Nguyệt Dao gật đầu, chậm rãi bước ra ngoài. Nàng vừa rời đi được một lát, nàng liền ra hiệu cho A Bảo giả vờ đau bụng, chạy vội ra ngoài nhà vệ sinh, để lại phòng chế hương hoàn toàn trống không.


Chỉ chờ có thế, Tần Nhã Tuyên lén lút như một con chuột ngày, nhanh chóng lẻn vào phòng chế hương số ba. Ả lao đến bàn đá, đôi tay run rẩy chộp lấy tờ giấy da dê cũ kỹ đang đặt cạnh lò nung.


Ả liếc nhanh qua nội dung viết trên giấy: *"Tuyết Đàn Hương ba chỉ, Hoàng Kim Hương Diệp năm phân, nhỏ ba giọt máu tươi Thần Hương vào tro nóng nung ở nhiệt độ cực cao..."*


Nhã Tuyên đắc ý cười thầm, nhanh chóng nhét tờ giấy da dê vào trong ngực áo, rồi lẻn ra ngoài bằng lối cửa sau, hoàn toàn không biết rằng mọi hành động của mình đều nằm trong sự giám sát của đôi mắt phượng tĩnh lặng đang đứng sau cột đá lớn ngoài hành lang.


Nguyệt Dao bước ra khỏi bóng tối, nhìn theo bóng dáng vội vã của Nhã Tuyên, ánh mắt nàng lạnh lùng như băng tuyết: "Tần Nhã Tuyên, con đường vinh hoa phú quý mà ngươi thèm khát... thực chất là một vực thẳm không đáy."


Thực chất, tờ công thức đó là một hương phương giả do Nguyệt Dao cố tình ngụy trang. Nàng đã dùng kỹ năng "Phân lập mùi hương hỗn hợp" để phối trộn Hoàng Kim Hương Diệp ngọt ngào nhằm che giấu một loại độc tố kịch độc—bột bạo thú (được dệt từ một phần nhỏ chất kích thích dã tính của linh miêu mà nàng giữ lại hằng ngày).


Nếu đốt mẻ hương này lên, khói hương sẽ không tịnh hóa dã tính, ngược lại sẽ kích phát dã tính thú hóa cuồng bạo của thú nhân ngay lập tức, đồng thời tỏa ra chất độc gây ngứa ngáy, ăn mòn da thịt cực mạnh đối với người đứng gần.


***


Tại tẩm điện xa hoa của Thẩm Mỹ Lệ.


Thiên kim Miêu tộc đang ngồi trên ghế lụa hồng, cánh tay phải quấn đầy băng gạc trắng thấm máu do vết cào của linh miêu ngày hôm qua. Gương mặt xinh đẹp của ả méo mó vì đau đớn và căm phẫn tột cùng.


"Ả tiện tỳ nhân tộc đó đâu? Đã tìm thấy chứng cứ tà thuật của ả chưa?" Thẩm Mỹ Lệ rít lên với tên thuộc hạ.


"Dạ... cấm vệ quân lục soát tẩm xá của ả đêm qua nhưng không tìm thấy gì ngoài củi mục và tro bếp bẩn thỉu..." Tên thuộc hạ run rẩy đáp.


"Lũ ăn hại!" Thẩm Mỹ Lệ tức giận hất văng chiếc bình ngọc trên bàn xuống đất vỡ tan.


Đúng lúc đó, cung nữ thông báo Tần Nhã Tuyên xin cầu kiến khẩn cấp.


Nhã Tuyên bước vào, quỳ sụp dưới đất, gương mặt đầy vẻ nịnh hót và đắc ý. Ả dâng tờ giấy da dê cũ kỹ lên bằng hai tay: "Tiểu thư bớt giận! Nô tỳ đã lập được công lớn! Nô tỳ đã lén đột nhập phòng chế hương của ả tiện tỳ Tô Nguyệt Dao và ăn cắp được công thức 'Tịnh Hóa Huyết Hương' tuyệt mật của Tô gia phản nghịch!"


Thẩm Mỹ Lệ biến sắc, giật phắt tờ giấy da dê từ tay Nhã Tuyên. Ả đọc nhanh qua nội dung, đôi tai mèo trên đầu giật mạnh đầy vẻ phấn khích: "Ngươi nói thật chứ? Đây thực sự là công thức tịnh hóa thú tính của Đại hoàng tử?"


"Dạ thật 100%! Nô tỳ tự tay ngửi thấy mùi hương tịnh hóa ngọt ngào tỏa ra từ lò hương của ả khi ả thử nghiệm! Chỉ cần tiểu thư chế tạo mẻ hương này dâng lên Thái hậu nương nương... ngôi vị Hương sư ngự dụng tối cao chắc chắn sẽ thuộc về tiểu thư!" Nhã Tuyên nịnh hót.


Thẩm Mỹ Lệ cười lớn đầy đắc ý, vết thương trên tay ả như bớt đau đi vài phần: "Tốt! Rất tốt! Tần Nhã Tuyên, ngươi lập được công lớn. Ta sẽ phong ngươi làm phó hương sư của ta ngay khi ta lên ngôi ngự dụng! Mau chuẩn bị nguyên liệu, ta sẽ tự tay luyện chế mẻ hương này ngay lập tức để trình diễn trước mặt Triệu đại giám và cấm vệ quân tuần tra!"


Ả muốn dùng mẻ hương này để chứng minh cho toàn bộ Hương điện thấy rằng, tài năng điều hương của ả vượt trội hơn hẳn con tiện tỳ nhân tộc, và vết thương ngày hôm qua chỉ là một tai nạn nhỏ.


***


Chiều hôm đó, tại chính điện của Hương điện hoàng gia.


Một bầu không khí trang nghiêm và căng thẳng bao trùm khắp gian điện rộng lớn. Triệu đại giám ngồi trên bục cao nạm vàng, tay cầm quạt giấy khẽ che miệng cười khẩy. Xung quanh điện là hàng chục tên cấm vệ quân Lang tộc đứng gác nghiêm ngặt, tay lăm lăm vũ khí sắt lạnh.


Thẩm Mỹ Lệ bước ra giữa điện, cánh tay phải vẫn quấn băng gạc nhưng gương mặt kiêu kỳ tràn đầy sự tự tin và ngạo mạn. Ả liếc nhìn Nguyệt Dao đang đứng cúi đầu lặng lẽ trong hàng ngũ nô lệ gánh củi góc điện, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt và chiến thắng.


"Triệu đại giám, hôm nay Mỹ Lệ xin được dâng lên một mẻ hương tịnh hóa đặc biệt do chính tay ta nghiên cứu và điều chế dựa trên các cổ thư quý hiếm." Thẩm Mỹ Lệ dõng dạc tuyên bố. "Mẻ hương này có khả năng tịnh hóa hoàn toàn dã tính bạo tẩu của thú nhân, mang lại sự thư thái tuyệt đối cho tinh thần."


Triệu đại giám híp mắt cười lớn: "Ồ? Thẩm tiểu thư quả là thiên tài điều hương của thú tộc ta! Mau đốt hương lên cho ta và cấm vệ quân cùng thưởng ngoạn!"


Thẩm Mỹ Lệ kiêu hãnh bước đến trước chiếc lò hương ngọc bích lớn đặt giữa điện. Ả lấy ra một nén hương màu vàng kim lộng lẫy—thứ hương mà ả đã vội vã chế tạo theo công thức giả của Nguyệt Dao trong suốt buổi trưa.


Ả không hề biết rằng, tờ công thức giả đó đòi hỏi nung ở nhiệt độ cực cao của lò nung ngự dụng mới kích hoạt độc tố bạo thú ẩn giấu. Và chiếc lò hương ngọc bích lớn giữa điện chính là lò nung có nhiệt độ cao nhất Hương điện.


Nguyệt Dao đứng trong góc tối, khẽ ngẩng đầu nhìn thẳng vào chiếc lò hương ngọc bích. Khứu Giác Thấu Thị của nàng đã ngửi thấy mùi hắc nồng của chất kích thích bạo thú đang bị nén chặt dưới lớp vỏ ngọt ngào của Hoàng Kim Hương Diệp. Nàng lén kéo A Bảo lùi sâu ra sau cột đá lớn, thì thầm: "A Bảo, che mũi lại."


Cậu bé gật đầu, nhanh chóng lấy chiếc khăn lụa tẩm nước kháng độc đeo kín mũi.


Giữa chính điện, Thẩm Mỹ Lệ tự tin cầm mồi lửa, tự tay châm vào nén hương màu vàng kim đặt trong lò ngọc bích.


Xèo...


Nén hương bắt đầu cháy. Ban đầu, một làn khói màu vàng nhạt thanh nhã bay lên, tỏa ra mùi hương ngọt ngào, dịu mát của hoa cỏ mùa xuân. Triệu đại giám hít hà một hơi, gật đầu khen ngợi liên tục: "Thơm! Thật là thơm! Quả là thần hương!"


Nhưng chỉ ba nhịp thở sau.


Khi ngọn lửa nung nóng lò ngọc bích chạm đến lõi của nén hương, nhiệt độ cực cao đã kích hoạt hoàn toàn độc tố bạo thú (Thất Tinh Độc Sa ngụy trang) ẩn giấu sâu bên trong.


Bùng!


Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ trong lò ngọc bích. Làn khói vàng nhạt thanh nhã trong chớp mắt biến thành một luồng khói độc màu tím đen ngột ngạt, dày đặc bùng lên dữ dội, cuồn cuộn khuếch tán khắp không gian chính điện.


"Khụ! Khụ! Mùi gì thế này? Đau đầu quá!" Triệu đại giám bỗng nhiên ôm lấy đầu, gương mặt mập mạp nhăn nhó vì đau đớn dữ dội.


Nhưng cơn ác mộng thực sự mới chỉ bắt đầu.


Khói độc màu tím đen mang theo chất kích bạo dã tính cực mạnh xộc thẳng vào mũi của hàng chục tên cấm vệ quân Lang tộc đang đứng gác xung quanh điện. Khứu giác nhạy bén của thú nhân Lang tộc lập tức bị kích thích đến mức cực hạn.


"GÀO!!!"


Một tên cấm vệ quân Lang tộc bỗng nhiên rú lên một tiếng hoang dã, đôi mắt sói màu xanh lục trong tích tắc chuyển sang màu đỏ rực như máu. Gã mất hoàn toàn lý trí nhân loại, cơ thể bắt đầu bộc phát Thú hóa sơ kỳ, móng vuốt dài ra sắc bén, vung mạnh thanh trọng kiếm chém nát chiếc bàn đá bên cạnh.


"Gào! Khát máu! Ta muốn máu!"


Hàng loạt tiếng gầm rú điên cuồng vang lên đồng loạt. Khói độc tím đen đã kích hoạt cơn bạo tẩu thú hóa cuồng bạo của toàn bộ cấm vệ quân Lang tộc trong điện. Chúng điên cuồng lao vào nhau, vung kiếm chém giết loạn xạ, máu tươi bắn tung tóe trên nền đá đen.


"Á!!! Cứu tôi với! Lính gác phản loạn rồi!" Triệu đại giám hoảng sợ tột độ, gã lăn lộn bò xuống gầm bàn nạm vàng để trốn tránh những nhát kiếm điên cuồng.


Thẩm Mỹ Lệ đứng ngay sát lò hương ngọc bích, là người hít phải lượng khói độc tím đen nhiều nhất. Chất độc ăn mòn da thịt ngụy trang trong khói lập tức phát huy tác dụng tàn bạo.


"A!!! Mặt của ta! Tay của ta! Nóng quá! Ngứa quá!"


Thẩm Mỹ Lệ thét lên thảm thiết, hai tay điên cuồng cào cấu vào gương mặt xinh đẹp và cánh tay quấn băng gạc của mình. Chất độc gây ngứa ngáy dữ dội khiến ả không thể tự kiểm soát, móng tay mèo sắc nhọn tự cào rách nát làn da mặt mịn màng, để lại những vết cào sâu hoắm rỉ máu đầm đìa.


Ả tự hủy hoại dung nhan của chính mình ngay trước mặt mọi người.


"Nhã Tuyên! Công thức... công thức có độc! Ngươi hại ta!" Thẩm Mỹ Lệ khóc thét lên trong vũng máu, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn về phía Tần Nhã Tuyên đang đứng run rẩy, tè cả ra quần ở góc điện.


Nhã Tuyên mặt cắt không còn giọt máu, ả muốn bỏ chạy nhưng một tên cấm vệ quân Lang tộc đang bạo tẩu đã lao đến, vung kiếm chém đứt lìa cánh tay của ả. Tiếng thét thảm khốc vang vọng khắp Hương điện hoàng gia.


Giữa hiện trường hỗn loạn đẫm máu, khói độc tím đen bùng lên dữ dội bao phủ toàn bộ chính điện, biến nơi tôn nghiêm thành một địa ngục trần gian hoang dã.


Tô Nguyệt Dao đứng sau cột đá lớn, lặng lẽ chứng kiến cảnh tượng kẻ ác tự tàn sát lẫn nhau. Đôi mắt phượng của nàng tĩnh lặng, lạnh lùng như một vị thần đang phán xét thế gian từ trên cao. Nàng không cần tự tay dùng bạo lực, chỉ bằng một tờ công thức giả và sự tham lam, đố kỵ của kẻ thù, nàng đã tự tay dệt nên một bản án tử hình hoàn mỹ dành cho những kẻ dám đụng đến nàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!