Nhạc nềnShizima

Hương Điện Sóng Gió, Đệ Tử Đáng Thương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở kinh thành Dạ Nguyệt chưa bao giờ mang lại cảm giác thanh khiết. Nó luôn đặc quánh, lạnh buốt và nồng nặc mùi tro tàn từ những lò nung khổng lồ của hoàng cung phương Bắc.


Tô Nguyệt Dao bị hai tên cấm vệ quân Lang tộc thô bạo áp giải ra khỏi Ngục tối Dạ Nguyệt. Chiếc vòng xích nô lệ bằng đồng thô ráp siết chặt lấy chiếc cổ thanh tao của nàng, mỗi bước đi lại va chạm vào nhau phát ra những tiếng lách cách lạnh lẽo. Vết thương rách da ở bả vai phải—dấu vết từ móng vuốt cuồng bạo của Lang vương Lục Tần Tiêu đêm qua—vẫn đang rỉ máu âm ỉ dưới lớp áo vải thô màu xám tro rách nát. Mỗi nhịp bước, lớp vải thô nhám lại cọ xát vào vết thương hở, mang đến cơn đau rát buốt thấu xương tủy, nhưng đôi mắt phượng của Nguyệt Dao vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một gợn sóng.


"Nhìn cái gì? Đi mau!" Một tên lính gác gầm lên, đẩy mạnh vào lưng nàng.


Nguyệt Dao khẽ lảo đảo nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Trong ống tay áo rộng thùng thình của bộ y phục nô lệ, những ngón tay thon dài của nàng khẽ siết chặt. Nàng có thể cảm nhận được hơi lạnh quen thuộc từ con Dao Trích Huyết bằng ngọc bích và chiếc Lư Hương Cửu Long bằng đồng cổ đang được giấu kỹ trong lớp vải lót bí mật. Đây là di vật cuối cùng của Tô gia, là mạng sống của nàng, tuyệt đối không thể để lộ trước tai mắt hoàng cung.


Nơi nàng bị đưa đến là Hương điện hoàng gia—trung tâm điều chế hương liệu và ngự dụng độc dược của đế quốc Dạ Nguyệt. Vừa bước qua cánh cổng vòm bằng đá đen, một luồng không khí nóng hầm hập kết hợp với hàng trăm mùi hương hỗn tạp, nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi Nguyệt Dao.


Khứu Giác Thấu Thị thiên bẩm của nàng khẽ động. Chỉ trong một nhịp thở, nàng đã bóc tách được vô số thành phần trong không khí: mùi hăng hắc của lưu hoàng, vị ngọt lịm giả tạo của mị dược Hồ tộc, mùi ẩm mốc của thảo dược rẻ tiền, và cả mùi oán khí từ những nô lệ nhân tộc đang còng lưng quét dọn dưới những lò nung khổng lồ khói nghi ngút quanh năm.


Để sinh tồn giữa hang ổ của bầy thú dữ này, Nguyệt Dao lập tức vận khí, kích hoạt kỹ năng "Ẩn giấu hương thể". Nàng điều hòa nhịp thở, bế các lỗ chân lông trên cơ thể, triệt tiêu hoàn toàn mùi hương cốt tủy thanh khiết tự nhiên phát ra từ xương tủy của mình. Hiện tại, nàng chỉ tỏa ra mùi Tuyết Đàn Hương nồng đậm bám từ tẩm cung của Lục Tần Tiêu đêm qua, biến bản thân thành một nô lệ điều hương sơ cấp tầm thường, nhạt nhòa giữa đám đông.


"Ồ, xem ai đây?"


Một giọng nói dính mỡ, the thé vang lên từ phía bục đá cao. Triệu đại giám—tổng quản Hương điện—chậm rãi bước xuống. Gã là một thú nhân thuộc Trư tộc với thân hình mập mạp, da mặt bóng dầu và đôi mắt hí đầy vẻ tham lam, độc ác. Gã cầm chiếc quạt giấy khẽ che miệng cười khẩy, ánh mắt quét qua bả vai rách nát dính máu của Nguyệt Dao với sự khinh miệt lộ liễu.


"Ả nô lệ mà Đại hoàng tử điện hạ ra sức bảo vệ đây sao? Dung tướng quốc đã có chỉ dụ, giao ả cho Hương điện ta quản lý. Ta không cần biết đêm qua ngươi đã dùng mị thuật gì để quyến rũ điện hạ, nhưng ở Hương điện này, quy tắc là tối cao. Kẻ lười biếng hay làm hỏng việc... đều sẽ bị phế bỏ khứu giác rồi ném xuống Vực Thẳm Trăng Máu làm thức ăn cho sói."


Nguyệt Dao cúi đầu, giọng nói run rẩy giả vờ sợ hãi: "Nô tỳ biết tội, xin đại giám chỉ dạy."


Triệu đại giám hừ lạnh một tiếng, vẫy tay: "Biết điều là tốt. Hương điện đang thiếu người gánh củi nung lò hằng ngày. Từ hôm nay, ngươi phụ trách gánh củi đàn hương từ kho ngoài vào tẩm xá lò nung số ba. Nếu thiếu một cân, ta sẽ lột da lưng của ngươi!"


Lao dịch tại Hương điện tàn khốc hơn nhiều so với những gì Nguyệt Dao tưởng tượng. Sức khỏe của nàng vốn đã suy kiệt sau đêm trích máu cứu Lục Tần Tiêu, giờ đây lại phải gánh những bó củi đàn hương nặng trĩu trên đôi vai rách nát. Mỗi lần đòn gánh đè xuống bả vai phải, vết thương lại rách rộng ra, máu thấm đỏ một mảng áo xám tro. Nhưng Nguyệt Dao vẫn cắn răng chịu đựng, nàng cần phải quan sát địa hình, tìm kiếm lối thoát và đặc biệt là tìm kiếm manh mối về người anh trai thất lạc Tô Minh Triết.


Trong lúc gánh củi đi qua khu vực lò nung ngự dụng số một dành cho các quý tộc, Nguyệt Dao bỗng nghe thấy tiếng roi da vun vút xé gió, kèm theo tiếng khóc lóc thảm thiết của một đứa trẻ.


"Á! Xin tiểu thư tha mạng! Nô tài không cố ý... Nô tài thực sự không cố ý!"


Nguyệt Dao dừng bước, nấp sau một cột đá đen lớn. Qua làn khói hương mờ ảo, nàng nhìn thấy một thiếu nữ thú tộc thuộc Miêu tộc kiêu kỳ, mặc cung y lụa là lộng lẫy màu hồng phấn. Ả có đôi tai mèo màu vàng quý phái dựng đứng trên đầu, gương mặt xinh đẹp nhưng méo mó vì đố kỵ và độc ác.


Ả chính là Thẩm Mỹ Lệ—cháu gái của Tả tướng quốc Dung Thăng, một hương sư sơ cấp có chút tài mọn nhưng cực kỳ kiêu ngạo tại Hương điện. Trên tay ả đang siết chặt chiếc roi da mèo nạm hồng ngọc lấp lánh, liên tục quất xuống tấm lưng gầy gò của một cậu bé dược đồng nhân tộc khoảng mười hai tuổi.


Cậu bé đó chính là A Bảo. Cậu bé gầy gò, lanh lợi, mặc bộ y phục dược đồng rách nát dính đầy bùn đất, đang quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm đầu khóc lóc thảm thiết. Bên cạnh cậu là những mảnh vỡ của một chiếc bình ngọc đựng sương hoa quý giá, thứ nguyên liệu dùng để pha chế mị hương mèo của Thẩm Mỹ Lệ.


"Đồ hạ đẳng bẩn thỉu!" Thẩm Mỹ Lệ rít lên, đôi mắt mèo hẹp dài lóe lên sát khí. "Ngươi dám làm vỡ bình ngọc đựng sương hoa ngàn năm của ta? Ngươi có biết thứ này quý giá thế nào không? Mạng của cả dòng họ nhân tộc nhà ngươi cũng không đền nổi!"


Ả vung roi quất mạnh một nhát chí mạng vào mặt A Bảo. Cậu bé hét lên đau đớn, vệt máu đỏ tươi lập tức bắn ra trên nền đá đen. Chưa dừng lại ở đó, Thẩm Mỹ Lệ chỉ tay vào một lò hương khổng lồ bên cạnh, nơi đống tàn tro hương đang nóng đỏ rực, bốc khói nghi ngút.


"Người đâu! Ép gã nô lệ nhỏ mọn này quỳ trên đống tàn tro nóng bỏng kia cho ta! Ta muốn xem đôi chân bẩn thỉu của gã có thể chịu đựng được bao lâu!"


Hai tên thú nhân gác cổng lực lưỡng lập tức bước lên, thô bạo túm lấy bả vai A Bảo, kéo gã về phía đống tro nóng đang tỏa nhiệt lượng kinh người. Nếu quỳ lên đó, đôi chân của đứa trẻ mười hai tuổi này chắc chắn sẽ bị thiêu rụi vĩnh viễn, kinh mạch đứt đoạn mà chết.


"Không! Xin tiểu thư tha mạng! Đau quá... cứu tôi với!" A Bảo tuyệt vọng gào khóc, đôi mắt tròn xoe đầy sự hoảng loạn nhìn xung quanh, nhưng những nô lệ nhân tộc khác chỉ biết cúi đầu, run rẩy né tránh ánh mắt của cậu.


Trong thâm cung này, mạng sống của nhân tộc chỉ là cỏ rác. Ai dám đứng ra đắc tội với cháu gái Tả tướng quốc?


Nguyệt Dao chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Nhìn dáng vẻ gầy gò, bất lực của A Bảo, nàng bỗng nhớ đến đứa em trai út đã khuất Tô Vĩnh Khang—đứa trẻ sáu tuổi đã bị cấm vệ quân sát hại dã man ngay trước mắt nàng trong đêm diệt môn. Một ngọn lửa căm phẫn âm thầm bùng lên dưới lồng ngực nàng, nhưng lý trí cực hạn lập tức kéo nàng trở lại.


Nàng không có võ lực để đối đầu trực diện. Nàng chỉ là một nô lệ chế hương yếu ớt. Nếu nàng dùng bạo lực, cả nàng và A Bảo sẽ bị xử tử ngay lập tức.


Nàng phải dùng trí tuệ. Dùng chính quy tắc của thú tộc để trói buộc thú tộc.


Nguyệt Dao hít một hơi thật sâu, buông đòn gánh củi xuống, chậm rãi bước ra khỏi bóng tối của cột đá. Nàng quỳ sụp xuống đất trước mặt Thẩm Mỹ Lệ, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, vang vọng khắp gian phòng lò nung đang ngột ngạt.


"Thẩm tiểu thư bớt giận. Xin tiểu thư hãy nương tay, đừng làm ô uế ngự hương dâng lên Hoàng đế điện hạ."


Thẩm Mỹ Lệ khựng lại, chiếc roi da trên tay ả ngừng vung giữa không trung. Ả quay ngoắt đầu lại, đôi tai mèo giật mạnh đầy vẻ khó chịu. Khi nhìn thấy bộ y phục nô lệ rách nát và chiếc vòng xích đồng trên cổ Nguyệt Dao, sự khinh miệt trên mặt ả càng tăng lên.


"Ngươi là thứ gì? Một con tiện tỳ hèn mọn mà dám quản chuyện của ta sao?"


Nguyệt Dao cúi đầu sát đất, giọng điệu vô cùng cung kính nhưng từng lời nói ra lại cực kỳ sắc bén: "Nô tỳ không dám quản chuyện của tiểu thư. Nhưng nô tỳ vừa được chuyển từ ngục tối lên đây theo lệnh của Triệu đại giám để chuẩn bị mẻ hương ngự dụng dâng lên Hoàng đế. Nô tỳ từng đọc qua Hương điện quy tắc do chính Hoàng triều thiết lập..."


Nàng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt phượng tĩnh lặng nhìn thẳng vào Thẩm Mỹ Lệ: "Quy tắc thứ mười hai của Hương điện ghi rõ: 'Mọi lò nung ngự dụng và tàn tro tế lễ đều là vật thánh khiết dâng lên thần linh và bạo chúa. Cấm tuyệt đối làm ô uế tàn tro bằng máu của nô lệ nhân tộc thấp hèn trong khu vực lò nung chính điện. Kẻ nào vi phạm, làm giảm linh tính của ngự hương, sẽ bị khép vào tội bất kính với Hoàng triều'."


Nguyệt Dao chỉ tay vào đống tro nóng đỏ rực: "Nếu tiểu thư ép gã dược đồng này quỳ lên tro nóng, máu của gã sẽ chảy ra, mùi tanh của máu nô lệ sẽ hòa quyện vào tàn tro, ám vào mẻ hương ngự dụng mà tiểu thư đang chế tạo hằng ngày. Đến lúc dâng lên, nếu Hoàng đế điện hạ ngửi thấy mùi tạp chất... liệu Tả tướng phủ có thể gánh nổi tội danh bất kính này không?"


"Ngươi..."


Thẩm Mỹ Lệ nghẹn họng. Gương mặt trang điểm đậm của ả đỏ bừng lên vì tức giận nhưng cũng có một chút hoảng hốt. Ả biết quy tắc đó có tồn tại, và Hoàng đế Lục Vạn Thiên là một bạo chúa cực kỳ đa nghi và tàn bạo, đặc biệt nhạy cảm với mùi hương dâng lên ngai vàng. Nếu mẻ hương của ả thực sự bị lẫn mùi máu nô lệ và bị phát hiện, hậu quả sẽ cực kỳ khôn lường.


Nhưng sự kiêu ngạo của một thiên kim thú tộc không cho phép ả chịu thua trước một con tiện tỳ nhân tộc.


"Con ranh guốc sắc sảo!" Thẩm Mỹ Lệ rít lên, đôi mắt mèo hẹp lại đầy dã tính. "Ngươi dám dùng quy tắc của Hoàng triều để đe dọa ta? Hôm nay ta không thiêu rụi chân của gã, nhưng ta sẽ lấy mạng của ngươi để thay thế!"


Ả vung mạnh chiếc roi da mèo nạm hồng ngọc, nhắm thẳng vào gương mặt thanh tú của Nguyệt Dao mà quất xuống. Nhát roi mang theo kịch độc nhẹ từ gai hồng ngọc, nếu trúng phải, dung nhan của Nguyệt Dao chắc chắn sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn.


A Bảo hét lên: "Tỷ tỷ, cẩn thận!"


Nguyệt Dao không hề né tránh vật lý. Trong khoảnh khắc nhát roi xé gió lao đến, khứu giác thấu thị của nàng đã khóa chặt lấy con linh miêu cưng của Thẩm Mỹ Lệ—một con mèo tuyết trắng muốt đang nằm lười biếng trên chiếc đệm lụa hồng gần đó.


Con linh miêu này là loài thú nuôi cực kỳ nhạy cảm với mùi hương, đặc biệt là mùi của các loại thảo dược kích thích hệ thần kinh của loài mèo.


Ngón tay trái của Nguyệt Dao khẽ búng nhẹ dưới ống tay áo rộng. Một làn bột ngụy trang hương vô hình—thực chất là bột "Hoàng Kim Hương Diệp" trộn lẫn với một chút tinh dầu cỏ mèo hoang dã mà nàng lén thu thập được từ ngục tối—bay thẳng về phía mũi của con linh miêu tuyết.


Chỉ trong một tích tắc.


Con linh miêu tuyết đang ngoan ngoãn bỗng nhiên dựng đứng toàn bộ lông gáy. Đôi mắt nó chuyển sang màu đỏ ngầu điên loạn do tác dụng kích thích cực hạn của bột hương. Nó gầm lên một tiếng rùng rợn, mất hoàn toàn lý trí, lao vút đi như một mũi tên trắng.


Nhưng nó không lao về phía Nguyệt Dao.


Nó lao thẳng về phía chủ nhân của mình—Thẩm Mỹ Lệ.


"Á!!!"


Một tiếng thét thảm thiết vang dội khắp lò nung. Con linh miêu tuyết điên cuồng bám chặt lấy cánh tay của Thẩm Mỹ Lệ, móng vuốt sắc nhọn của nó cào nát lớp lụa mỏng, để lại những vệt máu dài rỉ ra trên làn da trắng của ả. Chiếc roi nạm hồng ngọc rơi loảng xoảng xuống đất, chệch hướng hoàn toàn khỏi mặt Nguyệt Dao, quất mạnh vào cây cột đá đen bên cạnh phát ra tiếng nổ giòn giã.


"Bảo bối! Ngươi điên rồi sao?! Cứu ta! Mau gỡ nó ra!" Thẩm Mỹ Lệ gào khóc hoảng loạn, cố gắng giãy giụa để thoát khỏi sự tấn công điên cuồng của con thú cưng.


Hai tên lính gác cổng vội vã lao vào, chật vật mãi mới khống chế và đánh ngất được con linh miêu tuyết. Lúc này, cánh tay phải của Thẩm Mỹ Lệ đã đầy những vết cào sâu hoắm, máu chảy đầm đìa, gương mặt kiêu kỳ của ả tái nhợt vì đau đớn và sợ hãi.


"Tiện tỳ... ngươi... ngươi đã làm gì?" Thẩm Mỹ Lệ ôm cánh tay run rẩy, đôi mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm vào Nguyệt Dao, nhưng ả không có bất kỳ chứng cứ nào. Trong không khí lúc này chỉ có mùi máu của ả và mùi khói hương nồng nặc của lò nung.


Nguyệt Dao vẫn quỳ rạp dưới đất, giọng nói vô cùng sợ hãi và vô tội: "Tiểu thư bớt giận! Nô tỳ không làm gì cả! Chắc chắn là do mùi sương hoa bị vỡ đã kích thích linh tính của linh miêu, khiến nó bộc phát dã tính bạo tẩu. Xin tiểu thư mau đi chữa trị vết thương, nếu độc tố từ móng vuốt mèo ngấm vào huyết mạch... sẽ rất nguy hiểm cho dung nhan của ngài."


Lời cảnh báo về "dung nhan" lập tức đánh trúng tử huyệt của Thẩm Mỹ Lệ. Ả nhìn vết cào dính máu trên tay, nghiến răng kèn kẹt, gào lên đầy căm hận:


"Đợi đấy! Con tiện tỳ nhân tộc hèn mọn kia! Ta thề sẽ khiến ngươi phải sống không bằng chết! Người đâu, đỡ ta về tẩm cung chữa trị!"


Dưới sự áp giải của gia nhân, Thẩm Mỹ Lệ nhục nhã rút lui, hiện trường lò nung dần trở lại trạng thái im ắng.


Nguyệt Dao thở phào nhẹ nhõm, nhưng nàng biết, đây chỉ là sự bình yên ngắn ngủi trước cơn bão lớn. Nàng nhanh chóng đỡ A Bảo dậy, dùng tay áo lau đi vệt máu trên mặt cậu bé.


"Em có sao không?" Nguyệt Dao hỏi khẽ.


A Bảo nhìn nàng bằng đôi mắt tròn xoe đầy sự kính trọng và biết ơn, nước mắt cậu bé lại trào ra: "Em... em không sao. Cảm ơn tỷ tỷ đã cứu mạng. Nhưng tỷ tỷ ơi... tỷ vì cứu em mà đắc tội với Thẩm Mỹ Lệ, ả ta thâm độc lắm, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho tỷ đâu."


"Đừng sợ, có tỷ ở đây," Nguyệt Dao khẽ vỗ vai cậu bé, ánh mắt thoáng qua một sự kiên định.


Tuy nhiên, cái giá phải trả cho hành động nghĩa hiệp này lập tức ập đến. Triệu đại giám bước vào phòng nung, nhìn đống đổ nát và chiếc bình ngọc bị vỡ với gương mặt đen kịt. Gã không dám công khai giết Nguyệt Dao vì sợ Lục Tần Tiêu nổi giận lôi đình, nhưng gã hoàn toàn có quyền hành hạ nàng theo quy tắc của Hương điện.


"Hừ! Gan to bằng trời!" Triệu đại giám đập mạnh chiếc quạt giấy xuống bàn đá. "Tô Nguyệt Dao, ngươi dám gây rối tại lò nung ngự dụng, làm tổn thương Thẩm tiểu thư. Theo luật của Hương điện, từ hôm nay, khẩu phần ăn hằng ngày của ngươi sẽ bị cắt giảm một nửa. Ngoài ra, lượng củi đàn hương ngươi phải gánh hằng ngày sẽ tăng gấp đôi! Nếu không hoàn thành trước khi mặt trời lặn... ta sẽ tự tay dùng roi xích đánh chết ngươi!"


Đêm hôm đó, tại Khu nô lệ Hương điện tồi tàn phía sau cung điện.


Đây là một dãy nhà nát bằng tre nứa mục nát, gió tuyết phương Bắc rít gào qua những khe hở lạnh buốt thấu xương. Nguyệt Dao ngồi trên chiếc giường tre ọp ẹp, cơ thể rã rời vì kiệt sức. Đôi vai phải của nàng lúc này đã rỉ máu đỏ tươi, dính chặt vào lớp áo vải thô xám xịt. Cơn đói cào xé ruột gan do khẩu phần ăn bị cắt giảm, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng, không một tiếng rên rỉ.


Nàng khẽ đưa tay vào ống áo rộng, chạm vào chiếc Lư Hương Cửu Long và Dao Trích Huyết. Hai bảo vật gia truyền vẫn an toàn, tỏa ra hơi ấm nhẹ xoa dịu kinh mạch đang quá tải của nàng.


A Bảo lén lút chui qua khe cửa gỗ mục bước vào, tay bưng một bát cháo loãng rách nát và một ít thuốc mỡ thảo dược rẻ tiền. Cậu bé quỳ sụp xuống bên giường Nguyệt Dao, khóc nấc lên:


"Tỷ tỷ... đều tại em hại tỷ phải chịu khổ thế này. Đây là thuốc mỡ em lén lấy từ vườn thuốc, tỷ mau bôi lên bả vai đi."


Nguyệt Dao khẽ mỉm cười dịu dàng, đón lấy bát cháo loãng của cậu bé: "Tỷ không sao. Em hãy giữ lấy thuốc mỡ cho mình. A Bảo, từ nay về sau, em có muốn học cách điều hương cùng tỷ không?"


A Bảo ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực như sao: "Học điều hương? Em... một nô lệ hèn mọn như em cũng có thể học sao?"


"Chỉ cần em trung thành, tỷ sẽ truyền thụ cho em," Nguyệt Dao khẽ nói, ánh mắt nàng thâm sâu nhìn về phía bóng tối ngoài cửa sổ. Nàng cần một cánh tay đắc lực, một đệ tử trung thành để giúp nàng thu thập các loại thảo dược cấm ban đêm sau này.


Nhưng sự bình yên ngắn ngủi của đêm đông lập tức bị phá vỡ.


Tiếng bước chân dồn dập của lính gác cổng đột ngột vang lên bên ngoài khu nô lệ, kèm theo tiếng quát tháo thô bạo làm rung chuyển cả dãy nhà nát.


A Bảo hớt hải chạy ra ngoài cửa nhìn qua khe hở, rồi quay trở lại với gương mặt tái mét không còn một giọt máu, toàn thân run rẩy dữ dội:


"Tỷ tỷ... hỏng rồi! Thẩm Mỹ Lệ đã ra lệnh cho nô lệ gác cổng dẫn quân cấm vệ đến đây... Ả nói tỷ lén thu thập các loại bã thuốc quý của Hương điện để mưu phản, và hạ lệnh lục soát toàn bộ tẩm xá của tỷ ngay trong đêm nay!"


Nguyệt Dao biến sắc. Nàng nhìn xuống chiếc giường tre ọp ẹp, nơi chiếc Lư Hương Cửu Long và Dao Trích Huyết bằng ngọc bích đang được giấu dưới tấm đệm rơm rách nát.


Nếu cấm vệ quân xông vào lục soát, hai bảo vật gia truyền của Tô gia chắc chắn sẽ bị phát hiện, và thân phận tàn dư Tô gia của nàng sẽ bị phơi bày hoàn toàn trước triều đình thú tộc ngay trong đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!