Nhạc nềnShizima

Xiềng Xích Của Lang Vương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh xám xịt của phương Bắc từ từ len lỏi qua những khe hở hẹp trên trần đá ngục tối Dạ Nguyệt, xua tan đi màn sương máu u ám của đêm trăng tròn.


Tô Nguyệt Dao khẽ động đậy hàng mi dài, cơn đau thấu xương từ bả vai phải lập tức kéo nàng trở về với hiện thực tàn khốc. Làn da trắng ngần nơi hõm cổ vẫn còn vương lại hơi thở nóng hổi, dồn dập của Lục Tần Tiêu. Vị đại hoàng tử Lang tộc lúc này đã thu hồi hoàn toàn hình dạng sói khổng lồ, nhưng cánh tay vạm vỡ của hắn vẫn siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của nàng, giam cầm nàng trong lồng ngực rắn chắc như bàn thạch.


Khứu Giác Thấu Thị của Nguyệt Dao khẽ động. Nàng ngửi thấy mùi sát khí cuồng bạo đêm qua đã hoàn toàn lắng xuống, thay vào đó là một mùi hương trầm ấm, dã tính nhưng đã lấy lại sự bình tĩnh của lý trí nhân loại.


Lục Tần Tiêu mở mắt. Đôi mắt sói xám bạc của hắn không còn rực đỏ điên loạn, mà lạnh lùng và sắc bén như lưỡi đao vừa rút ra khỏi bao. Hắn nhìn thiếu nữ nhân tộc đang nằm trong lòng mình. Bộ y phục nô lệ vải thô màu xám tro của nàng đã bị móng vuốt của hắn xé rách một mảng lớn ở vai, lộ ra làn da mịn màng như tuyết dính đầy vết máu đỏ tươi đã hanh khô.


Hắn nhớ lại tất cả. Đêm qua, trong cơn bạo tẩu cuồng bạo nhất, khi hắn chuẩn bị xé xác mọi thứ, chính mùi hương máu thanh khiết từ cơ thể nàng đã kéo hắn lại từ bờ vực cái chết. Một sự thèm khát sinh lý mãnh liệt, điên cuồng bùng lên trong huyết quản của Lục Tần Tiêu. Khế ước huyết thề và sự phụ thuộc vĩnh viễn đã âm thầm bén rễ. Hắn biết, từ giây phút này, hắn đã bị trói buộc hoàn toàn vào dòng máu của nàng. Nếu không có nàng, cơn bạo tẩu tiếp theo sẽ là ngày tàn của hắn.


"Ngươi..." Giọng Lục Tần Tiêu khàn đặc, mang theo sự kiêu ngạo bẩm sinh của hoàng tộc thú nhân, nhưng cũng ẩn chứa một sự chiếm hữu cực đoan không thể che giấu. "Máu của ngươi... rốt cuộc là thứ gì?"


Nguyệt Dao cố gắng kiềm chế cơn run rẩy của cơ thể suy kiệt vì đói khát và mất máu. Đôi mắt phượng tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn thẳng vào hắn, không có sự sợ hãi của một nô lệ, chỉ có sự tỉnh táo lạnh lùng.


"Điện hạ," Nguyệt Dao khàn giọng nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định. "Máu của nô tỳ có thể cứu mạng ngài, nhưng cũng có thể lấy mạng ngài nếu ngài cố tình vắt kiệt nó. Chúng ta... có thể lập một thỏa hiệp."


Lục Tần Tiêu nhe răng nanh, một nụ cười tàn nhẫn thoáng qua: "Một nô lệ hèn mọn mà dám đòi thỏa hiệp với ta? Ta chỉ cần xích ngươi lại trong tẩm cung, mỗi ngày trích máu của ngươi là đủ."


"Nếu ngài làm vậy, máu của nô tỳ sẽ mất đi dược tính thanh tẩy tự nhiên do cơ thể bị u uất và kiệt quệ," Nguyệt Dao không hề lùi bước, nàng khéo léo sử dụng y lý để đánh vào điểm yếu của hắn. "Hơn nữa, ngài nghĩ mình có thể độc chiếm được nô tỳ sao? Đêm qua, tiếng gầm của ngài đã chấn động cả hoàng cung. Kẻ thù của ngài... chắc chắn đang trên đường tới đây."


Lục Tần Tiêu biến sắc. Đúng lúc đó, tai sói của hắn khẽ giật mạnh. Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của giáp sắt va chạm vào nhau vang lên từ phía hành lang ngục tối.


Nguyệt Dao lập tức hành động. Nàng chịu đựng cơn đau nhói ở lòng bàn tay phải, nhanh chóng chụp lấy con Dao Trích Huyết bằng ngọc bích cực bén và chiếc Lư Hương Cửu Long bằng đồng cổ đang nằm trên nền đá. Bằng động tác nhanh nhẹn và khéo léo không để lại dấu vết, nàng nhét cả hai bảo vật gia truyền vào lớp vải lót bí mật sâu trong ống tay áo rộng của mình. Nàng khẽ thổi nhẹ, dùng tàn tro lạnh từ lò sưởi ngục tối bôi lên vết rạch ở lòng bàn tay để ngụy trang vết thương mới.


"Rầm!"


Cánh cửa sắt rỉ sét của ngục tối bị cấm vệ quân thô bạo đạp mở.


Dẫn đầu toán quân là một lão giả thú nhân thuộc Lang tộc khoảng năm mươi lăm tuổi. Lão mặc quan phục lụa tím thêu hình sói dữ nạm vàng lộng lẫy, phong thái uy nghiêm nhưng tỏa ra sát khí lạnh lùng, âm hiểm. Trên ngón tay lão đeo một chiếc nhẫn ngọc bích tỏa ra mùi hương tà độc nhàn nhạt—thứ mùi hương đã ám ảnh Nguyệt Dao suốt những năm qua.


Lão chính là Tả tướng quốc Dung Thăng, kẻ thù diệt tộc của nàng.


Đi bên cạnh Dung Thăng là Triệu đại giám, gã tổng quản Hương điện mập mạp với da mặt bóng mỡ, tay cầm quạt giấy che miệng cười khẩy đầy vẻ tham lam.


Khứu Giác Thấu Thị của Nguyệt Dao lập tức thu nhận mùi hương tà độc từ nhẫn ngọc của Dung Thăng. Lòng căm thù bùng lên như lửa bỏng trong lồng ngực nàng, nhưng nàng lập tức cúi đầu, giấu đi đôi mắt phượng sắc bén dưới mái tóc đen xõa dài, giả vờ là một nô lệ nhút nhát đang run rẩy.


"Ồ, Điện hạ," Dung Thăng nhìn lướt qua hiện trường đẫm máu, ánh mắt dừng lại ở xác chết bị xé rách làm đôi của Lý Hắc Lang, rồi chuyển sang Lục Tần Tiêu và Nguyệt Dao. Lão nở một nụ cười giả tạo, chắp tay hờ hững. "Đêm qua trăng tròn, nghe tin Điện hạ bạo tẩu cuồng bạo, lão thần vô cùng lo lắng cho an nguy của ngài. Nhưng xem ra... Điện hạ đã tìm được cách tự xoa dịu dã tính một cách kỳ diệu?"


Triệu đại giám bước lên một bước, mũi hít hà đầy nghi ngờ: "Lạ thật, trong ngục tối ẩm mốc này... sao lại có mùi hương thanh khiết như vậy? Lý Hắc Lang chết thảm khốc thế này, chắc chắn đã xảy ra chuyện phi thường."


Lục Tần Tiêu lạnh lùng đứng dậy, chắn trước mặt Nguyệt Dao, uy áp Thú Vương sơ kỳ bộc phát chấn nhiếp toàn bộ cấm vệ quân.


"Lý Hắc Lang canh gác không cẩn thận, làm phiền ta tịnh dưỡng trong đêm trăng tròn, ta đã tự tay xé xác gã," Lục Tần Tiêu lạnh giọng nói, thanh âm trầm thấp đầy đe dọa. "Tướng quốc dẫn quân đột nhập vào ngục giam tư nhân của ta hừng hực khí thế thế này, là muốn hỏi tội ta sao?"


"Lão thần không dám," Dung Thăng cười nhạt, ánh mắt hẹp dài nham hiểm vẫn không ngừng dò xét thiếu nữ nhân tộc đang quỳ sụp phía sau Lục Tần Tiêu. "Nhưng triều đình vừa ban chỉ dụ, dạo gần đây có tàn dư của Tô gia điều hương phản loạn lẻn vào cung làm nô lệ. Để bảo vệ long thể và huyết mạch hoàng gia, Hoàng đế có lệnh đưa toàn bộ nô lệ mới nhập cung đi thử độc để kiểm tra huyết mạch. Kẻ nào có dị trạng... lập tức xử tử lột da."


Dung Thăng bước lên một bước, bàn tay đeo nhẫn ngọc bích khẽ vung lên. "Triệu đại giám, đưa ả nô lệ này đi thử độc."


"Chậm đã!" Lục Tần Tiêu gầm nhẹ, Lang Vương trảo của hắn khẽ lộ ra, sát khí sói vương khóa chặt lấy Dung Thăng. "Ả là vật sở hữu riêng của tẩm cung Lang tộc ta. Đêm qua ta bạo tẩu, chính ả đã hầu hạ ta xoa dịu kinh mạch. Không có lệnh của ta, ai dám chạm vào ả?"


"Điện hạ," Dung Thăng không hề sợ hãi, lão từ trong tay áo rút ra một cuộn giấy vàng khảm ngọc—thánh chỉ của Hoàng đế Lục Vạn Thiên. "Hoàng lệnh của Hoàng đế tối cao, không ai được phép kháng chỉ. Cho dù là Đại hoàng tử, ngài cũng muốn mang danh phản nghịch sao?"


Không khí trong ngục tối Dạ Nguyệt lập tức căng thẳng đến mức nghẹt thở. Cấm vệ quân đồng loạt tuốt kiếm, tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Lục Tần Tiêu siết chặt nắm đấm, cơ thể vạm vỡ run nhẹ vì giằng xé giữa lòng tự tôn hoàng gia và sự phụ thuộc sinh lý cực đoan vào hương máu của Nguyệt Dao. Hắn biết, nếu để Dung Thăng mang Nguyệt Dao đi thử độc, bí mật về Hương Cốt Huyết của nàng sẽ bị bại lộ, và hắn sẽ mất đi liều thuốc cứu mạng duy nhất.


Nhưng lúc này, ám vệ của Hoàng đế ẩn nấp trong bóng tối ngục đường đã khẽ động, phát ra uy áp chấn nhiếp, buộc Lục Tần Tiêu phải nhượng bộ một phần quân sự. Hắn không thể công khai khởi binh phản nghịch ngay lúc này.


Dung Thăng nhìn thấy sự do dự của Lục Tần Tiêu, cười đắc ý. Lão chậm rãi tiến lại gần Nguyệt Dao, cúi người xuống, khứu giác nhạy bén của Lang tộc thú nhân cấp cao khẽ động, định kiểm tra mùi hương trên người nàng.


Nguyệt Dao biết mình đang đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết. Dung Thăng là kẻ đã tàn sát gia tộc nàng, lão quá quen thuộc với mùi hương máu của Tô gia. Nếu lão ngửi thấy dù chỉ một chút Hương Cốt Huyết còn sót lại trên vết thương bả vai của nàng, mọi thứ sẽ sụp đổ.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, lý trí cực hạn của Nguyệt Dao hoạt động nhanh như chớp. Nàng lén dùng ngón tay trái lướt qua ống tay áo rộng, chạm vào chiếc túi thơm ngụy trang nhỏ chứa bột Tuyết Đàn Hương phơi sương mà nàng ngầm chuẩn bị sẵn từ trước.


Nàng khẽ ho nhẹ một tiếng đầy yếu ớt, nhân cơ hội đó, nàng dùng ngón tay búng nhẹ, giải phóng một luồng bột Tuyết Đàn Hương cực mịn vào không khí lạnh buốt của ngục tối. Luồng bột hương mỏng manh nhanh chóng dung hợp với hơi thở lạnh giá của nàng, khuếch tán ra xung quanh ngay khi Dung Thăng cúi đầu xuống sát cổ nàng.


"Hít..."


Dung Thăng nhíu mày, lão hít vào một hơi thật sâu. Nhưng thay vì mùi máu ngọt ngào thanh khiết của Thần Hương cốt tủy, khứu giác nhạy bén của lão chỉ thu nhận được mùi gỗ đàn hương lạnh lẽo, dày đặc và nồng nàn của đỉnh núi tuyết phương Bắc—mùi Tuyết Đàn Hương đặc trưng vốn luôn được dùng để định thần hằng ngày trong tẩm cung của Lục Tần Tiêu.


Mùi Tuyết Đàn Hương nồng đậm đã hoàn toàn ngụy trang và triệt tiêu mùi Hương Cốt Huyết thật từ vết thương bả vai phải của Nguyệt Dao. Dung Thăng bị đánh lừa khứu giác tạm thời, lão đứng thẳng dậy, ánh mắt nghi ngờ giảm đi một chút nhưng sự thâm độc vẫn còn nguyên vẹn.


"Lạ thật..." Dung Thăng lẩm bẩm. "Ả nô lệ này chỉ mang mùi Tuyết Đàn Hương tầm thường của tẩm cung Lang tộc."


"Ta đã bảo rồi," Lục Tần Tiêu lạnh giọng cắt ngang, hắn bước tới gạt tay Dung Thăng ra khỏi Nguyệt Dao, ánh mắt sói xám bạc đầy vẻ ghen tuông chiếm hữu dữ dội. "Ả đã ngâm mình trong đàn hương của ta suốt đêm để hầu hạ ta. Tướng quốc đã kiểm tra xong chưa?"


Dung Thăng híp mắt lại, ánh mắt lão đột ngột dừng lại ở bàn tay phải đang giấu trong ống tay áo của Nguyệt Dao. Dù nàng đã dùng tàn tro ngụy trang, nhưng khứu giác thấu thị của Dung Thăng vẫn phát hiện ra một vệt máu khô nhỏ dính nơi kẽ móng tay nàng.


"Vết thương trên tay ngươi... là thế nào?" Dung Thăng bất ngờ nắm lấy cổ tay Nguyệt Dao, kéo mạnh nàng lên trước sự phẫn nộ của Lục Tần Tiêu. Lão chăm chú nhìn vào vết cắt nhỏ trên ngón tay nàng. "Một nô lệ chế hương tầm thường, tại sao tay lại có vết trích huyết tinh xảo như vậy? Vết thương này... rất giống với kỹ thuật trích máu của Tô gia điều hương danh tiếng năm xưa."


Nguyệt Dao cắn chặt môi dưới, cơ thể mảnh mai run rẩy đầy vẻ sợ hãi, nhưng trong lòng nàng lạnh lùng tính toán từng bước phản kích. Trận đối đầu chính trị và sinh lý giữa nàng và bầy sói hoàng gia chỉ mới bắt đầu.


Lục Tần Tiêu giận dữ rút Huyết Lang đao, lưỡi đao sáng loáng kề sát cổ Dung Thăng: "Dung Thăng! Ngươi dám chạm vào người của ta trước mặt ta sao?"


Dung Thăng nhìn lưỡi đao sắc lạnh, khẽ cười khẩy nhưng ánh mắt lão nhìn Nguyệt Dao đã hoàn toàn thay đổi—một sự nghi ngờ cực độ, sắc bén dâng cao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!