Nhạc nềnShizima

Đêm Trăng Máu, Lang Vương Bạo Tẩu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa đá đen khổng lồ rít lên những tiếng kèn kẹt chói tai, rũ xuống từng trận bụi bặm và tàn tro xám xịt. Từ trong khe hở hẹp vừa hé mở, một luồng sát khí huyết sắc nồng nặc tràn ra, lạnh buốt và tanh ngọt mùi máu tươi mới chảy.


Tô Nguyệt Dao quỳ sụp dưới nền đá hộc, hai tay bị xích đồng siết chặt đến rỉ máu. Khứu Giác Thấu Thị của nàng lập tức bị kích hoạt đến mức cực hạn bởi luồng khí lưu hung hãn kia. Nàng ngửi thấy mùi lông thú cháy xém, mùi mồ hôi dầu đặc quánh của sói hoang, và trên hết là mùi kinh mạch đang rạn nứt vì quá tải nội lực. Kẻ ở bên trong căn phòng biệt giam tối tăm này không còn là một con người nữa, hắn đã hóa thú hoàn toàn, một dã thú điên cuồng đang bị hành hạ bởi lời nguyền thú hóa cuồng bạo nhất.


“A... Á...”


Lý Hắc Lang, gã đội trưởng cai ngục Lang tộc cấp thấp, lúc này gương mặt vặn vẹo vì đau đớn và hoảng sợ. Cánh tay phải của gã đã hoàn toàn tê liệt do độc tố từ mảnh vải tẩm thuốc mê của Thẩm Nhất Đao thấm qua vết thương bả vai của Nguyệt Dao. Gã cố gắng dùng tay trái còn lại để bẻ khóa xích, nhưng sự điên rồ của cơn say rượu và độc tố tê liệt khiến các ngón tay gã run rẩy, chiếc chìa khóa đồng rơi loảng xoảng xuống đất.


“GÀO!!!”


Một tiếng gầm rú rung chuyển đất trời vang lên từ bên trong phòng giam. Cánh cửa đá đen khổng lồ bị một lực lượng kinh hoàng tông mạnh từ bên trong, vỡ vụn thành những mảnh đá hộc bay tứ tán.


Một cái chớp mắt. Chỉ đúng một cái chớp mắt.


Nguyệt Dao nín thở, đôi mắt phượng tĩnh lặng chứng kiến một bóng đen khổng lồ lao ra từ bóng tối sâu thẳm. Đó là một con sói khổng lồ cao hơn hai mét, mái tóc đen dã tính bay lượn trong gió lạnh, toàn thân bao phủ bởi một tầng sát khí màu đỏ sậm như máu. Đôi mắt sói màu xám bạc rực lên những tia sáng huyết sắc điên cuồng, mất sạch lý trí nhân loại.


Hắn chính là đại hoàng tử Lang tộc—Lục Tần Tiêu, kẻ đang rơi vào trạng thái Thú hóa cuồng bạo (Frenzied) trong đêm trăng máu.


Lý Hắc Lang chưa kịp hét lên một tiếng hoàn chỉnh, móng vuốt sói sắc nhọn của Lục Tần Tiêu—Lang Vương trảo—đã vung lên trong không trung, vẽ nên ba đường sáng huyết sắc sắc bén.


“Xoẹt!”


Tiếng da thịt bị xé rách vang lên ghê rợn. Cơ thể vạm vỡ của Lý Hắc Lang bị chém đứt làm đôi trong tích tắc. Máu tươi bắn tung tóe lên bức tường đá xám, nhuộm đỏ cả những sợi xích rỉ sét treo trên trần ngục. Gã cai ngục tàn bạo từng hành hạ nàng chỉ trong một giây đã biến thành một đống thịt vụn không còn hình dạng. Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên, kích thích dã tính khát máu của con sói khổng lồ lên đến đỉnh điểm.


Sau khi xé xác Lý Hắc Lang, đôi mắt sói xám bạc rực đỏ của Lục Tần Tiêu lập tức khóa chặt vào Tô Nguyệt Dao đang nằm bất động dưới đất.


Sát khí huyết sắc cuồn cuộn ép tới khiến lồng ngực Nguyệt Dao nghẹt thở. Nàng biết mình không thể chạy trốn. Với thể chất phàm nhân yếu ớt đang bị thương tích đầy mình và nhịn đói ba ngày, nàng chỉ là một con mồi không có khả năng chống cự trước mặt vị Thú Vương đang bạo tẩu này.


Nhưng nàng không cam lòng chết ở đây. Mối thù diệt môn của Tô gia chưa trả, kẻ chủ mưu Dung Thăng vẫn đang nhởn nhơ trên đỉnh cao quyền lực. Nàng phải sống.


Lục Tần Tiêu gầm lên một tiếng điên cuồng, vung móng vuốt sắc nhọn lao thẳng về phía Nguyệt Dao với tốc độ nhanh như chớp. Luồng gió sát khí từ cú vồ của hắn thổi tung mái tóc đen dài của nàng.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Nguyệt Dao không hề hoảng loạn. Lý trí cực hạn của một hương sư thiên tài giúp nàng đưa ra quyết định nhanh chóng. Nàng dùng tay phải lướt nhanh vào ống tay áo rộng của bộ y phục nô lệ vải thô màu xám tro, rút ra túi bột mê hương thông thường mà nàng lén giữ được.


Nàng ném mạnh túi bột hương về phía đầu con sói đang lao tới.


“Phù!”


Tuy nhiên, luồng gió sát khí cực mạnh từ cú vồ và tiếng gầm rú của Lục Tần Tiêu đã thổi bay hoàn toàn làn khói bột hương thông thường trước khi nó kịp tiếp cận khứu giác của hắn. Bột hương tản mát vô hại vào không khí lạnh buốt.


Thử nghiệm thất bại lập tức đẩy Nguyệt Dao vào hiểm cảnh lớn hơn. Móng vuốt khổng lồ của Lục Tần Tiêu đã sượt qua vai phải của nàng, xé rách lớp áo vải thô và để lại ba vết cào sâu rỉ máu. Cơn đau thấu xương khiến nàng ngã nhào ra đất, chiếc lư hương đồng cổ Cửu Long giấu trong ngực áo rơi ra ngoài, lăn lốc trên nền đá hộc.


Con sói khổng lồ chồm lên người nàng, hơi thở nóng hổi, hôi hám mùi máu tươi phả thẳng vào mặt nàng. Móng vuốt của hắn găm chặt xuống đất ngay sát cổ nàng, chỉ cần dịch chuyển một phân nữa là đầu nàng sẽ lìa khỏi cổ.


Nguyệt Dao cắn chặt răng, nén cơn đau đớn từ bả vai đang chảy máu. Khứu giác thấu thị của nàng ngửi thấy mùi Hương Cốt Huyết của chính mình đang tỏa ra từ vết thương mới. Đó là một mùi hương ngọt ngào, dịu mát và thanh khiết vô ngần, bắt đầu lan tỏa trong không khí ẩm mốc của ngục tối.


Nàng nhận ra, dã thú nhạy cảm với mùi hương hơn con người gấp trăm lần. Khói hương thông thường không thể tiếp cận hắn vì gió sát khí, nhưng nếu dùng chính máu hương cốt của nàng làm chất dẫn nung trong Lư Hương Cửu Long, dược tính thanh tẩy sẽ được khóa chặt và khuếch tán mạnh mẽ nhất.


Ngón tay thon dài lướt nhanh, nàng cầm lấy con Dao Trích Huyết bằng ngọc bích cực bén giấu trong tay áo trái. Không một chút do dự, nàng rạch một đường sâu vào lòng bàn tay phải của mình.


Máu tươi đỏ hồng lấp lánh ánh kim nhạt tuôn ra. Nàng chụp lấy chiếc Lư Hương Cửu Long bằng đồng cổ đang nằm dưới đất, nhỏ trực tiếp từng giọt Hương Cốt Huyết nóng hổi vào lòng lư hương, nơi vẫn còn sót lại vài mẩu than sưởi hồng ngầm từ ca trực trước.


“Xèo... xèo...”


Khi những giọt máu Thần Hương tiếp xúc với tro nóng của lư hương đồng cổ, một phản ứng kỳ diệu lập tức xảy ra. Trận pháp giữ nhiệt của Lư Hương Cửu Long được kích hoạt bởi máu người thừa kế Tô gia. Nguyệt Dao vận chút khí lực yếu ớt cuối cùng trong kinh mạch, dùng ý niệm dẫn dắt luồng khói hương bùng lên mạnh mẽ.


“Vút!”


Một làn khói hương màu hồng nhạt, lấp lánh như sương mai ban sớm đột ngột phun mạnh ra từ chín miệng rồng khắc trên lư hương đồng cổ. Làn khói hồng nhạt nhanh chóng khuếch tán, tạo thành một quầng sương mù dày đặc bao phủ bán kính ba mét xung quanh Nguyệt Dao và Lục Tần Tiêu.


Mùi hương của làn khói này thanh khiết và dịu ngọt đến mức thấu tận xương tủy. Nó hoàn toàn cắt đứt mùi máu tanh nồng của Lý Hắc Lang và mùi sát khí hoang dã của sói hoang.


Móng vuốt sắc nhọn của Lục Tần Tiêu đang định cắm xuống ngực Nguyệt Dao bỗng nhiên khựng lại giữa không trung.


Con sói khổng lồ hít hà một hơi thật sâu làn khói hồng nhạt. Khứu giác nhạy bén của hắn lập tức bị bao phủ bởi dược tính thanh tẩy cực mạnh của Hương Cốt Huyết.


“Gừ... gừ...”


Tiếng gầm rú điên cuồng của Lục Tần Tiêu bỗng nhiên giảm âm lượng, chuyển thành những tiếng rên rỉ trầm thấp trong cổ họng. Đôi mắt sói màu xám bạc đang rực đỏ sát khí huyết sắc bắt đầu xuất hiện những tia sáng lý trí nhân loại. Khói hương máu len lỏi vào kinh mạch bạo tẩu của hắn, tịnh hóa hoàn toàn độc tố kích bạo dã tính, xoa dịu các mạch máu đang căng phồng sắp nứt vỡ dưới da.


Nhiệt độ cơ thể khổng lồ của hắn bắt đầu hạ xuống. Sát khí màu đỏ sậm bao quanh người hắn dần tản mát. Con sói khổng lồ từ từ thu nhỏ lại, các lớp lông thú đen dã tính rút dần vào da thịt, móng vuốt dài ra biến mất, để lộ ra thân hình vạm vỡ, cao lớn của một nam tử nhân loại.


Hắn quỳ rạp trên người Nguyệt Dao, mái tóc đen dã tính xõa tung trên bả vai nàng. Đôi mắt sói xám bạc của hắn lúc này đã lấy lại 70% lý trí nhân loại, nhìn chằm chằm vào gương mặt mảnh mai, nhợt nhạt của thiếu nữ dưới thân.


Tuy nhiên, dã tính cuồng bạo tạm thời bị khống chế, nhưng một bản năng khác lại trỗi dậy trong lòng Lang vương.


Mùi hương ngọt ngào từ Hương Cốt Huyết trên người nàng đang chảy ra từ vết thương vai phải khiến cơ thể hắn nảy sinh một cơn thèm khát sinh lý cực hạn. Đó không phải là khát khao giết chóc, mà là khát vọng chiếm hữu điên cuồng. Hắn muốn giam giữ mùi hương này, độc chiếm dòng máu này làm của riêng vĩnh viễn.


Lục Tần Tiêu thở dốc, lồng ngực vạm vỡ phập phồng liên hồi. Hắn cúi rạp người xuống, dùng cánh tay vạm vỡ siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của Nguyệt Dao, kéo sát cơ thể yếu ớt của nàng vào lồng ngực nóng như lửa đốt của mình.


“Áo...”


Nguyệt Dao khẽ rên rỉ vì đau đớn khi vết thương bả vai bị cọ xát. Lực ôm của hắn quá mạnh, như muốn khảm nàng vào xương tủy của hắn. Lớp áo vải thô ở cổ nàng bị móng vuốt sượt nhẹ lúc nãy rách ra, để lại chiếc cổ cao thanh tao trắng mịn hoàn toàn lộ ra ngoài.


Lục Tần Tiêu vùi đầu vào hõm cổ trắng ngần của nàng, điên cuồng hít hà mùi hương máu tươi thanh khiết đang rỉ ra. Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào làn da nhạy cảm của nàng, mang theo một sự chiếm hữu cực đoan, nghẹt thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!