Hồ Ly Dệt Mộng, Cạm Bẫy Ngọt Ngào
Ánh mắt sắc lạnh của Phượng Cô Hành như muốn xé rách lớp ngụy trang cuối cùng của nàng. Giữa gian phòng ngủ Thính Vũ lâu mờ mịt khói đàn hương, vị hoàng tử thứ ba của đế quốc Dạ Nguyệt đứng sừng sững như một ngọn núi tuyết cô độc, bàn tay nạm giáp vàng của hắn siết chặt mảnh vải thô dính vệt máu khô màu tím đen của Tô gia. Luồng uy áp cuồn cuộn của chiến lực Thú Vương sơ kỳ đè nặng lên đôi vai mảnh khảnh của Tô Nguyệt Dao, khiến vết rách do móng vuốt sói của Lục Tần Tiêu trên bả vai phải nàng nhói lên đau đớn, máu ấm âm thầm rỉ ra thấm đẫm lớp áo xám tro.
Cổ tay trái hằn rõ vết bầm tím đen từ lực bóp tàn bạo của Tề Mộ Diệp run lên nhè nhẹ dưới dải lụa trắng. Nguyệt Dao nín thở, lý trí lạnh lùng của một truyền nhân điều hương mách bảo nàng rằng Phượng Cô Hành có khứu giác nhạy bén nhất trong năm hoàng tử, bất kỳ một nhịp tim hỗn loạn hay mùi mồ hôi lo sợ nào thoát ra cũng sẽ tố cáo nàng ngay lập tức.
"Tam điện hạ..." Giọng nàng khàn đặc, nhỏ nhẹ như tơ, mang theo sự run rẩy vật lý của một cơ thể đang lạnh cóng vì thiếu than sưởi do cấm vệ quân của Dung Hách cắt xén hằng ngày. Nàng khẽ cúi đầu, để mái tóc đen dài xõa tự nhiên che đi ánh mắt phượng tĩnh lặng như nước hồ thu. "Mảnh vải đó... quả thực dính máu của Tô gia phản nghịch."
Phượng Cô Hành nhướng mày, đôi mắt ưng màu xanh lam sáng quắc lóe lên tia sát khí lạnh lẽo: "Ngươi thừa nhận? Ngươi có biết tàng trữ vật chứng của gia tộc phản quốc sẽ bị lột da tế đàn hay không?"
"Nô tỳ biết." Nguyệt Dao khẽ ho nhẹ, vệt máu tịnh hóa độc tố rắn của Lam Vô Song hôm qua vẫn còn khiến cổ họng nàng bỏng rát. Nàng ngước mắt lên, ánh nhìn trong trẻo nhưng đượm buồn, bắt đầu vận dụng kế hoạch 'nửa thật nửa giả' đã tính toán kỹ lưỡng. "Nhưng đó là di vật duy nhất mẫu thân Diệp Dao Cơ để lại cho nô tỳ trước khi người qua đời trong ngục tối nhân tộc. Mẫu thân người năm xưa chỉ là một cung nữ thấp kém phụ việc giặt giũ cho Tô gia. Đêm diệt môn đẫm máu ấy, người vô tình nhặt được mảnh vải rách dính máu này từ đống tro tàn, cất giữ nó như một món đồ tưởng niệm về những ngày tháng yên bình trước khi bị hoàng gia Dạ Nguyệt bắt làm nô lệ."
Nàng khẽ nâng bàn tay phải đang băng bó dính máu lên, run rẩy chạm vào dải lụa trắng quấn cổ che giấu vòng xích đồng nô lệ: "Mẫu thân trước khi chết đã trao lại nó cho nô tỳ, dặn nô tỳ phải giấu thật kỹ để không bị cấm vệ quân khép tội phản nghịch. Nô tỳ hèn mọn, chỉ muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của mẫu thân đã khuất, hoàn toàn không biết gì về cấm thuật hay âm mưu phản quốc của Tô gia. Nếu Tam điện hạ nghi ngờ, nô tỳ sẵn sàng chịu phạt, chỉ xin người đừng sỉ nhục vong linh của mẫu thân người."
Trong lúc nói, Nguyệt Dao cố tình điều khiển nhịp thở thật chậm, vận khí đan điền để Hương Cốt Huyết ngưng tụ sâu trong xương tủy, đồng thời kích hoạt Túi hương bảo mệnh kháng độc đeo bên hông tỏa ra một làn mị hương dẫn dụ cực nhẹ. Mùi hương ngọt ngào, dịu mát của hoa oải hương hòa quyện với mùi tuyết lạnh tràn vào phòng, nhẹ nhàng xoa dịu khứu giác cực đoan của Phượng Cô Hành.
Phượng Cô Hành nheo mắt ưng sắc bén. Hắn dùng Ưng Nhãn quan sát từng chuyển động nhỏ nhất trên cơ mặt nàng, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn nhưng yếu ớt của nàng dưới lớp áo vải thô. Khứu giác nhạy bén của hắn chỉ ngửi thấy mùi tuyết lạnh, mùi đàn hương mộc mạc và một nỗi đau buồn chân thật, sâu sắc phát ra từ hơi thở của nàng khi nhắc đến người mẹ đã khuất Diệp Dao Cơ. Bởi vì câu chuyện nàng kể có một nửa là sự thật—Diệp Dao Cơ quả thực là mẫu thân nàng, và bà quả thực đã chết để bảo vệ nàng.
Sự nghi ngờ sắc bén của Phượng Cô Hành dần bị thay thế bởi một luồng cảm xúc phức tạp. Nhìn thiếu nữ mảnh mai, run rẩy vì lạnh trước mặt, cổ tay bầm tím đen vì Tề Mộ Diệp, bả vai phải rách nát dính máu vì Lục Tần Tiêu, lòng hắn bỗng dâng lên một sự ghen tuông ngầm và xót thương cực đoan. Hai huynh đệ của hắn đã chà đạp nàng đến nông nỗi này, vậy mà nàng vẫn kiên cường chịu đựng.
"Hừ, một lũ nô lệ nhân tộc ngu muội, chỉ biết ôm giữ những thứ giẻ rách dính máu để tưởng niệm." Phượng Cô Hành hất tay, ném mảnh vải dính máu vào vạt áo thêu lông vũ vàng kim của mình, lạnh lùng tịch thu nó. Hắn cởi chiếc áo choàng lông vũ màu vàng kim ấm áp, cực kỳ sạch sẽ của mình ra, thô bạo ném thẳng vào người Nguyệt Dao. "Yếu ớt như vậy, còn không mau khoác vào! Thính Vũ lâu này lạnh như hầm băng, nếu ngươi chết cóng trước khi ta tìm ra chân tướng về mùi hương trên người ngươi, ta sẽ bắt toàn bộ đám nô lệ Hương điện phải bồi táng!"
Nguyệt Dao ôm lấy chiếc áo choàng lông vũ ấm áp, khẽ cúi đầu: "Nô tỳ tạ ơn Tam điện hạ ban áo."
"Nhớ kỹ, mảnh vải này ta tạm thời giữ lại. Nếu ta phát hiện ngươi có nửa lời gian dối, ta sẽ tự tay bẻ gãy cổ ngươi." Phượng Cô Hành hừ lạnh một tiếng, sải bước dài rời khỏi phòng ngủ, tiếng xích sắt của đám cận vệ rầm rập rút lui ngoài sảnh chính báo hiệu hắn đã tạm thời bỏ qua cuộc lục soát.
***
Đêm thứ bảy buông xuống Thính Vũ lâu, mang theo những trận bão tuyết gào thét dữ dội ngoài hoàng thành Dạ Nguyệt. Không gian bên trong lâu các tối tăm và lạnh lẽo cực hạn do cấm vệ quân của Dung Hách phong tỏa nguồn tiếp tế. Xuân Đào vẫn đang ngủ mê mệt ở phòng bên cạnh, tấm lưng rách nát do roi da của Tào ma ma khẽ phập phồng dưới lớp băng gạc trắng.
Nguyệt Dao quấn chặt chiếc áo choàng lông vũ của Phượng Cô Hành quanh người, ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre ọp ẹp trong bóng tối đen kịch. Lòng bàn tay phải bị rạch sâu của nàng vẫn còn âm ỉ đau nhức, dải vải thô băng bó đã khô cứng lại. Vòng tơ máu liên kết sinh mệnh trên cổ nàng tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, đều đặn nhịp nhàng theo nhịp tim của năm bạo chúa thú nhân ngoài cung, như một chiếc thòng lọng vô hình trói chặt vận mệnh nàng.
Đột ngột, khứu giác thấu thị thiên bẩm của Nguyệt Dao khẽ động.
Mùi tuyết lạnh tinh khiết và hương đàn hương mộc mạc trong phòng bỗng chốc bị xé rách bởi một luồng hương khí ngọt lịm, nồng nàn đến nghẹt thở. Đó là mùi hương của hoa đào nở rộ giữa đêm xuân, mang theo một mị lực tự nhiên, mê hoặc thần trí phàm nhân—mị hương hồ ly.
"Quy tắc chia ngày giám sát... đã bị vi phạm." Nguyệt Dao thầm nghĩ, đôi mắt phượng tĩnh lặng mở ra trong bóng tối.
Hôm nay vẫn là ca trực của Phượng Cô Hành, nhưng luồng khói hồng nhạt quỷ dị đang luồn qua khe cửa gỗ mục nát hoàn toàn không thuộc về Ưng tộc. Nó mềm mại, lả lơi và đầy rẫy sự thao túng tâm lý của loài cáo tuyết.
"Xoẹt..."
Không gian xung quanh Nguyệt Dao đột ngột thay đổi. Những bức tường gỗ đàn hương xám xịt của Thính Vũ lâu biến mất, thay vào đó là một rừng hoa đào rực rỡ dưới ánh trăng rằm sáng tỏ. Những cánh hoa đào màu hồng phấn rơi lả tả trong gió xuân ấm áp, tiếng suối chảy róc rách du dương vang bên tai. Đây chính là Hồ ảnh ảo thuật—mị thuật ảo cảnh đỉnh cao của hoàng tử thứ năm Dạ Mặc Thần.
"Dao nhi... ngươi có lạnh không?" Một giọng nói trầm ấm, tà mị và quyến rũ như rót mật vào tai vang lên từ phía sau những gốc đào cổ thụ.
Nguyệt Dao nhắm hờ mắt, khứu giác thấu thị lập tức được kích hoạt tối đa. Trong tâm trí nàng, các luồng hương khí hiện lên thành những vệt màu sắc rõ rệt. Làn khói mị hương hoa đào màu hồng phấn bao phủ khắp nơi, nhưng ẩn sâu dưới lớp hương ngọt ngào ấy, nàng ngửi thấy mùi mồ hôi lạnh mang theo sự tính toán, tham lam và dối trá cực hạn phát ra từ một bóng đen đang từ từ tiến lại gần. Dạ Mặc Thần đang dùng ảo thuật để thôi miên nàng, hòng dụ dỗ nàng tiết lộ bí mật về nơi cất giấu Thần Hương Thư.
"Nàng đã chịu nhiều khổ cực rồi, hãy ngủ một giấc thật ngon đi..." Bóng dáng của Dạ Mặc Thần bước ra từ làn sương hoa đào. Hắn mặc một bộ y phục lụa đỏ thêu hoa văn tinh tế, mái tóc dài màu đỏ rực như lửa bay lượn, đôi mắt hồ ly màu tím đầy mị hoặc khóa chặt lấy nàng. Trên môi hắn nở một nụ cười nửa miệng quyến rũ, chiếc quạt xếp bằng xương cáo tuyết khẽ lay động hờ hững.
Nguyệt Dao quyết định tương kế tựu kế. Nàng giả vờ bị thôi miên, đôi mắt phượng trở nên trống rỗng, vô thần. Cơ thể mảnh mai của nàng khẽ lảo đảo, bước từng bước vô định về phía hắn như một con búp bê gỗ bị giật dây.
"Mẫu thân... người đã về rồi sao?" Nguyệt Dao khàn giọng thì thầm, diễn xuất hoàn hảo của nàng khiến nhịp tim nàng đập nhanh nhẹ, tạo ra ảo giác nàng đã hoàn toàn sập bẫy ảo cảnh ngọt ngào.
Dạ Mặc Thần nhìn thấy biểu cảm vô thần và nghe lời thì thầm của nàng, đôi mắt tím hồ ly khẽ lóe lên một tia đắc ý. Hắn tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân. Hắn dang rộng vòng tay lụa đỏ, ôm nhẹ lấy đôi vai mảnh khảnh của nàng, giọng nói ngọt ngào như thôi miên sát bên tai nàng:
"Đúng vậy, mẫu thân đã về bên nàng rồi. Dao nhi ngoan... hãy nói cho mẫu thân biết, cuốn sách cổ ghi chép các công thức chế hương của Tô gia—Thần Hương Thư—đang được cất giấu ở đâu? Có phải giấu dưới nền gạch Thính Vũ lâu hay không?"
Nguyệt Dao tựa đầu vào lồng ngực ấm áp tỏa mùi mị hương của hắn, hai tay nàng khẽ đưa lên như muốn ôm lấy mẫu thân. Nhưng trong ống tay áo rộng vải thô, những ngón tay thon dài của nàng đã bí mật chạm vào chiếc Trâm ngọc Trích Huyết cài trên tóc.
Nàng dồn tinh thần lực vào đầu ngón tay, khéo léo bẻ gãy phần đầu ngọc rỗng ruột của chiếc trâm.
"Xoẹt!"
Một làn khói độc màu đỏ đậm, cực kỳ hắc nồng và có tác dụng gây tê liệt hệ thần kinh ngay lập tức bùng phát ra từ đầu trâm bị bẻ gãy, trực tiếp xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của Dạ Mặc Thần ở cự ly gần nhất.
"Cái gì?!"
Dạ Mặc Thần biến sắc. Mùi độc hương kịch liệt cắt đứt luồng mị hương hoa đào. Hắn muốn lùi lại nhưng đã quá muộn. Độc tố gây mê cực mạnh từ Trâm ngọc Trích Huyết xâm nhập vào phế quản, nhanh chóng làm tê liệt toàn bộ kinh mạch và hệ thần kinh vận động của hắn.
"Rắc! rắc! rắc!"
Ảo cảnh rừng hoa đào rực rỡ lập tức rạn nứt rồi sụp đổ hoàn toàn như những mảnh thủy tinh vỡ. Không gian Thính Vũ lâu tối tăm, lạnh lẽo và xơ xác hiện ra trở lại. Dạ Mặc Thần lảo đảo ngã quỵ xuống chiếc giường tre ọp ẹp, chiếc quạt xương cáo tuyết rơi loảng xoảng xuống đất, đôi mắt tím hồ ly trợn trừng đầy kinh hoàng và bất lực khi thấy cơ thể mình hoàn toàn không thể cử động.
Nguyệt Dao đứng sừng sững trước giường, dải lụa trắng trên cổ khẽ bay nhẹ theo gió lạnh lùa qua khe cửa. Đôi mắt phượng của nàng không còn chút vô thần nào, ngược lại vô cùng sắc sảo, tĩnh lặng và lạnh lùng như băng tuyết phương Bắc. Nàng thọc tay vào ống tay áo, rút con Dao Trích Huyết bằng ngọc bích cực bén ra.
Nàng cúi người xuống, mái tóc đen dài xõa xuống chạm vào gương mặt tuấn mỹ đang tái nhợt của Dạ Mặc Thần. Lưỡi dao ngọc bích lạnh buốt, sắc lẹm được nàng kề sát vào động mạch cổ của hắn, chỉ cần khẽ dùng lực là máu nóng sẽ phun trào.
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt tím đang run rẩy của hồ ly, nở một nụ cười lạnh lùng, bone-chilling:
"Điện hạ, mộng đẹp không?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!