Nhạc nềnShizima

Ưng Nhãn Tầm Không, Bóng Đen Trên Mái Ngói

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh phương Bắc lười biếng nhô lên sau những rặng núi tuyết trùng điệp, rải một lớp ánh sáng nhạt nhòa, lạnh lẽo xuống hoàng cung Dạ Nguyệt. Thính Vũ lâu sau đêm hỗn loạn hôm qua trông xơ xác đến thảm hại. Cánh cửa gỗ đàn hương dày nặng vốn đã bị móng vuốt cuồng bạo của đại hoàng tử Lục Tần Tiêu đập nát, nay chỉ được lũ gia nhân nhân tộc câm lặng vá víu tạm bợ bằng vài tấm ván gỗ thô sơ. Gió tuyết rít gào qua khe hở, mang theo cái lạnh thấu xương lùa vào sảnh chính, nhưng cái lạnh ấy vẫn không thể dập tắt nổi thứ mùi hương phức tạp đang đậm đặc trong không khí.


Đó là một hỗn hợp mùi quỷ dị: mùi sói hoang dã, khát máu của Lục Tần Tiêu còn sót lại trên những thớ gỗ nứt nẻ; mùi bùn lầy ẩm ướt, âm lãnh của rắn độc từ tà áo lụa màu lục bảo của Lam Vô Song; và thoang thoảng đâu đó là mùi máu tanh ngọt lịm từ lòng bàn tay phải của Tô Nguyệt Dao.


Nguyệt Dao ngồi tựa lưng vào chiếc bàn điều hương bằng gỗ nứt, gương mặt mong manh tái nhợt dưới ánh sáng ban mai. Lòng bàn tay phải của nàng đã được băng bó sơ sài bằng một dải vải thô, nhưng những sợi chỉ đỏ vẫn lờ mờ thấm ra ngoài. Vết rạch sâu hoắm do chính nàng tự tay thực hiện hôm qua để tịnh hóa nọc độc của Lam Vô Song vẫn nhói lên đau đớn theo từng nhịp đập của trái tim. Cổ tay trái của nàng hằn rõ vết bầm tím đen—dấu vết tàn bạo từ lực bóp của nhị hoàng tử Tề Mộ Diệp vẫn chưa hề tan đi. Trên bả vai phải, vết thương do móng vuốt sói của Lục Tần Tiêu sượt qua trong đêm trăng máu tuy đã khép miệng nhưng mỗi khi cử động mạnh vẫn khiến nàng khẽ nhíu mày chịu đựng.


Ở gian phòng bên cạnh, tiếng thở rên rỉ rụt rè của Xuân Đào khẽ vọng lại. Cô bé cung nữ trung thành ấy vừa được Ôn Nhược Hàn thái y lệnh ngầm thoa loại thuốc mỡ tốt nhất lên tấm lưng rách nát vì roi da của Tào ma ma, hiện đang chìm vào giấc ngủ mê mệt. Nguyệt Dao khẽ thở dài, dải lụa trắng quấn quanh cổ nàng—nơi che giấu chiếc vòng xích nô lệ bằng đồng lạnh buốt—khẽ lay động. Nàng vuốt nhẹ chiếc Vòng tơ máu liên kết sinh mệnh đang đeo sát da thịt. Sợi tơ mỏng manh thấm máu của nàng và năm vị hoàng tử lúc này đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, đều đặn, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về khế ước giam giữ chung mà nàng đã dùng mạng sống để đánh đổi.


Đột ngột, khứu giác thấu thị thiên bẩm của Nguyệt Dao khẽ động.


Mùi tuyết lạnh tinh khiết từ trên cao bỗng chốc bị xé rách bởi một luồng gió mạnh. Một tiếng rít bén nhọn, kiêu ngạo của loài chim săn mồi vang vọng giữa tầng không, chấn động cả mái ngói Thính Vũ lâu.


Nguyệt Dao ngước mắt nhìn qua khe cửa sổ vá víu. Trên bầu trời xám xịt, một bóng đen khổng lồ đang sải cánh bay lượn. Đó là một con chim ưng vàng với sải cánh rộng hơn bốn mét, đôi mắt sắc lạnh như hai luồng điện xanh lam quét qua toàn bộ sơ đồ phòng thủ của Thính Vũ lâu.


Hoàng tử thứ ba của đế quốc Dạ Nguyệt—Phượng Cô Hành. Hôm nay là ngày tiếp quản ngày giám sát của hắn.


Con chim ưng khổng lồ đột ngột khép cánh, lao vút xuống sân tẩm cung với tốc độ nhanh như chớp. Khi chỉ còn cách mặt đất vài thước, bóng đen khổng lồ ấy thu mình lại, hóa thành một nam tử tuấn mỹ kiêu ngạo bước ra từ luồng gió tuyết cuồn cuộn. Phượng Cô Hành sải bước vào sảnh chính Thính Vũ lâu, tà áo nhẹ thêu lông vũ màu vàng kim quý phái bay lượn theo nhịp bước. Mái tóc màu vàng tro vuốt ngược ra sau làm nổi bật gương mặt góc cạnh sắc sảo, đôi mắt ưng màu xanh lam sáng quắc quét qua đống đổ nát của sảnh chính với sự khinh miệt không hề che giấu.


Hắn dừng bước, khẽ nhíu mày. Khứu giác nhạy bén cực hạn của Ưng tộc lập tức bị kích ứng bởi mùi hương hỗn tạp trong phòng. Hắn rút một chiếc khăn lụa trắng tinh từ trong tay áo, che nhẹ lên mũi, giọng nói lạnh lùng, thanh cao vang lên đầy vẻ ghét bỏ:


"Bẩn thỉu. Thính Vũ lâu này từ bao giờ đã biến thành cái chuồng của lũ bò sát ẩm ướt và con sói hoang hôi hám thế này?"


Nguyệt Dao đứng dậy, hai tay giấu trong ống tay áo rộng vải thô màu xám tro, khẽ cúi đầu hành lễ theo quy tắc nô lệ: "Nô tỳ bái kiến Tam điện hạ."


Phượng Cô Hành không thèm nhìn nàng, hắn vẫy tay ra lệnh cho đám tùy tùng phía sau: "Quét dọn sạch sẽ nơi này cho ta. Vứt bỏ toàn bộ những thứ gỗ nứt nẻ dính mùi của Lục Tần Tiêu. Lau sàn bằng nước hồ Băng Sương ba lần. Ta không chấp nhận một hạt bụi hay bất kỳ thứ mùi tạp nham nào tồn tại trong ca trực của mình."


Hắn là kẻ có tính sạch sẽ cực đoan, ghét sự giả dối và sở hữu khứu giác nhạy bén nhất trong năm hoàng tử. Khi đám gia nhân bắt đầu lau dọn, Phượng Cô Hành mới từ từ quay sang nhìn Nguyệt Dao. Ánh mắt xanh lam sắc bén như dao cạo của hắn khóa chặt lấy bóng dáng mảnh mai của nàng, từ dải lụa trắng quấn cổ cho đến bàn tay phải đang băng bó dính máu.


"Ngươi chính là kẻ đã khiến hai huynh đệ của ta suýt xé xác nhau ngày hôm qua?" Phượng Cô Hành tiến lại gần một bước, uy áp của một Thú Vương sơ kỳ từ người hắn tỏa ra khiến không khí xung quanh Nguyệt Dao như đông cứng lại. "Lục Tần Tiêu điên cuồng vì máu của ngươi, Lam Vô Song thâm trầm cũng bị ngươi mê hoặc. Tô Nguyệt Dao... ngươi rốt cuộc là thứ gì?"


"Nô tỳ chỉ là một nô lệ chế hương thấp kém, dùng chút y lý mọn để xoa dịu cơn bạo tẩu của các điện hạ." Nguyệt Dao bình tĩnh đáp, giọng nói không một chút dao động.


"Nói dối!" Phượng Cô Hành khịt mũi lạnh lùng, ánh mắt đầy vẻ dò xét. "Khứu giác của ta không bao giờ lừa dối ta. Trên người ngươi có một mùi hương rất lạ. Nó không phải mùi của Tuyết Đàn Hương thông thường, cũng không phải mùi của thảo dược thái y viện. Nó thanh khiết, ngọt ngào nhưng lại mang theo một nỗi oán hận cổ xưa... Rất giống với mùi hương của gia tộc điều hương phản loạn đã bị triều đình diệt môn năm xưa."


Tim Nguyệt Dao khẽ thắt lại. Nàng biết Phượng Cô Hành đang nhắc đến Tô gia. Khứu giác nhạy bén của hắn là mối đe dọa lớn nhất đối với thân phận thực sự của nàng. Nếu hắn phát hiện ra nàng mang huyết mạch Thần Hương của Tô gia, Tả tướng Dung Thăng và cấm vệ quân sẽ lập tức ập vào đây kéo nàng lên đoạn đầu đài.


"Lục soát cho ta!" Phượng Cô Hành đột ngột ra lệnh, giọng nói sắc lạnh cắt ngang gió tuyết. "Tìm kiếm mọi ngóc ngách của Thính Vũ lâu này. Ta muốn biết ả nô lệ này đang cất giấu thứ gì để mê hoặc thần trí của hoàng tộc Dạ Nguyệt."


Đám cận vệ của hắn lập tức xông vào các gian phòng, đập phá tủ đồ, lục soát từng kẽ hở. Nguyệt Dao đứng im giữa sảnh, lòng bàn tay trái khẽ siết chặt. Chiếc Lư Hương Cửu Long bằng đồng cổ đang được nàng giấu kín trong hốc rỗng của thanh củi đàn hương lớn ở tẩm xá phía sau. Nếu chúng lục soát đến đó...


Nàng phải hành động ngay lập tức.


Nguyệt Dao tận dụng lúc đám cận vệ đang bận rộn, khẽ lùi lại một bước sát cạnh chiếc bàn điều hương nhỏ ở góc sảnh. Nàng dùng bàn tay phải đang bị thương, khéo léo gạt nhẹ chiếc nắp của một lò hương nhỏ bằng sành đang rực than hồng. Bên trong lò hương ấy, nàng đã chuẩn bị sẵn một lượng bột đàn hương ngụy trang phối trộn đặc biệt—Hương trận ngụy trang khứu giác.


"Xoẹt..."


Một làn khói trắng trong, dày đặc lập tức bùng lên từ lò sành, nhanh chóng khuếch tán vào không khí theo luồng gió tuyết rít qua khe cửa. Mùi hương ấm áp, mộc mạc và khô ráo của gỗ đàn hương cổ thụ tỏa ra mạnh mẽ, bao phủ toàn bộ sảnh chính, triệt tiêu hoàn toàn mùi tanh của máu tươi và mùi ẩm mốc của rắn độc còn sót lại.


Phượng Cô Hành lập tức chú ý đến luồng khói hương đột ngột này. Đôi mắt ưng của hắn nheo lại, hắn sải bước tiến thẳng về phía Nguyệt Dao. Thân hình cao lớn, sừng sững của hắn dồn nàng vào sát mép bàn điều hương, bóng tối từ đôi cánh vô hình của hắn như bao phủ lấy nàng.


"Ngươi đang muốn ngụy trang thứ gì bằng thứ hương đàn hương rẻ tiền này?" Phượng Cô Hành gầm nhẹ, hắn cúi đầu sát xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài tấc.


Hơi thở lạnh buốt của hắn phả vào làn da nhạy cảm trên cổ Nguyệt Dao. Hắn ghé sát mũi vào hõm cổ nàng, nơi dải lụa trắng đang quấn quanh, cố gắng dùng khứu giác nhạy bén nhất để bóc tách từng lớp mùi hương trên cơ thể nàng. Hắn ngửi thấy mùi đàn hương khô ráo, mùi tuyết lạnh ngoài sân, và... một mùi hương ngọt lịm tự nhiên phát ra từ xương tủy nàng đang cố gắng trào ra.


Nguyệt Dao nín thở hoàn toàn. Nàng vận khí đan điền, kích hoạt kỹ năng Ẩn giấu hương thể. Nàng điều khiển luồng khí trong kinh mạch chạy dọc cơ thể, bế chặt toàn bộ các lỗ chân lông, ép dòng máu Hương Cốt Huyết phải ngưng ngưng tụ sâu bên trong cốt tủy, không cho phép một chút hương thơm tự nhiên nào thoát ra ngoài.


cơ thể nàng trở nên lạnh buốt, nhịp tim đập chậm lại đến mức tối thiểu dưới sự kiểm soát lý trí cực hạn. Sự im lặng và tĩnh lặng đáng sợ của nàng khiến Phượng Cô Hành nhướng mày hoài nghi.


Hắn nhìn xuống cổ tay trái bầm tím của nàng, rồi lại nhìn vết rách trên bả vai phải ẩn sau lớp áo xám rách nát. Một tia sáng phức tạp, vừa ghen tuông vừa xót thương ngầm, lóe lên trong đôi mắt ưng xanh lam.


"Tề Mộ Diệp bóp nát cổ tay ngươi, Lục Tần Tiêu xé rách vai ngươi... Thế mà ngươi vẫn trung thành bảo vệ mùi hương của chúng trên người ngươi sao?" Hắn khàn giọng hỏi, ngón tay thon dài nạm giáp vàng khẽ chạm vào vết bầm tím trên cổ tay nàng, khiến nàng khẽ run lên.


"Nô tỳ chỉ muốn giữ cho Thính Vũ lâu sạch sẽ theo ý Tam điện hạ." Nguyệt Dao khàn giọng đáp, lồng ngực phập phồng nhẹ do nín thở quá lâu. Tinh thần nàng bắt đầu kiệt quệ, việc duy trì bế khí và điều khiển hương trận ngụy trang liên tục đang vắt kiệt chút sinh lực ít ỏi còn lại của nàng.


Phượng Cô Hành khịt mũi, có vẻ như hương đàn hương mộc mạc đã thành công đánh lừa được khứu giác nhạy bén của hắn. Hắn không ngửi thấy mùi hương đặc trưng của Tô gia trên người nàng nữa. Hắn lùi lại một bước, định ra lệnh cho đám cận vệ dừng cuộc lục soát vô ích.


Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một tên cận vệ bất ngờ kêu lên từ góc tẩm phòng phía sau:


"Tam điện hạ! Dưới gạch tẩm cung có dấu vết bất thường!"


Phượng Cô Hành lập tức quay ngoắt người lại, đôi mắt ưng sắc bén như muốn nhìn xuyên qua bức tường gỗ. Hắn sải bước đi thẳng vào phòng ngủ của Nguyệt Dao, nơi tên cận vệ đang chỉ vào một viên gạch lát nền bằng đá đen hơi bị lệch so với những viên gạch xung quanh.


Nguyệt Dao đứng ở sảnh chính, hai mắt phượng co rút lại. Viên gạch đó chính là nơi nàng cất giấu mảnh vải thô dính máu của Tô gia—vật chứng duy nhất từ đêm diệt môn mà nàng nhặt được từ đống tro tàn của dinh thự cũ.


"Tránh ra!" Phượng Cô Hành gạt tên cận vệ sang bên. Hắn dùng mũi kiếm lông vũ vàng kim khẽ lách vào khe gạch, dùng lực nâng mạnh lên.


"Rắc..."


Viên gạch đá đen bị lật tung, để lại một hốc tối nhỏ bên dưới. Phượng Cô Hành cúi người, ngón tay thon dài thọc sâu vào hốc tối và kéo ra một mảnh vải thô màu xám xịt, dính đầy những vệt máu khô màu tím đen đã hanh khô từ lâu.


Hắn đứng thẳng dậy, cầm mảnh vải dính máu lên trước ánh sáng ban mai. Khứu giác cực nhạy của hắn lập tức hoạt động. Hắn hít một hơi thật sâu, sắc mặt kiêu ngạo của hắn lập tức biến đổi hoàn toàn, trở nên âm trầm và đáng sợ như bầu trời trước cơn bão tuyết.


"Mùi máu này..." Phượng Cô Hành khàn giọng rít lên, hắn quay ngoắt lại nhìn Nguyệt Dao đang đứng lặng người ở ngưỡng cửa phòng ngủ. "Đây là máu của người mang huyết mạch Thần Hương Tô gia! Và nó dính trên mảnh vải thô này từ nhiều năm trước!"


Hắn tiến lại gần nàng, từng bước chân nặng nề như sấm nổ. Hắn giơ mảnh vải dính máu lên sát mặt nàng, đôi mắt ưng xanh lam sắc lạnh như băng tuyết nhìn chằm chằm vào đôi mắt phượng tĩnh lặng của nàng từ trên cao xuống.


"Giải thích đi, nô lệ!" Giọng Phượng Cô Hành lạnh lẽo vang lên khắp Thính Vũ lâu đổ nát. "Tại sao dưới nền gạch tẩm cung của ngươi lại giấu mảnh vải dính máu của Tô gia phản nghịch? Ngươi rốt cuộc có quan hệ gì với gia tộc đã bị diệt môn đó?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!