Nhạc nềnShizima

Khói Độc Thanh Tẩy, Sợi Xích Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ban sớm của phương Bắc lạnh lẽo như những dải lụa băng, lẩn khuất qua từng kẽ hở của Thính Vũ lâu. Trong sảnh chính mờ ảo khói hương, thời gian dường như ngưng đọng.


Lam Vô Song đứng sững như tượng đá, đôi mắt xà mâu màu vàng lục co rút lại thành một đường thẳng sắc lẹm. Hắn nhìn trân trân vào ngón tay trỏ đang rỉ máu của Tô Nguyệt Dao. Ở đó, con rắn lục bảo chúa—linh thú kịch độc nhất của Đầm độc rắn, sinh vật vốn chỉ phục tùng tiếng sáo trúc của hắn và sẵn sàng cắn xé bất kỳ nhân tộc nào thành đống xương khô—lúc này lại đang quấn quýt một cách nhu thuận. Nó khẽ cọ chiếc đầu nhỏ màu lục bảo lấp lánh vào làn da trắng mịn của nàng, mê muội liếm láp từng giọt Hương Cốt Huyết ngọt ngào rỉ ra từ vết thương nhỏ.


Cảnh tượng ấy tàn nhẫn mà quyến rũ đến nghẹt thở. Sự tương phản giữa vảy rắn lạnh lẽo, sắc sảo và ngón tay thon dài, mong manh của thiếu nữ nhân tộc tạo nên một bức tranh quỷ dị.


"Thật không thể tin nổi..." Lam Vô Song khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn nhẹ bỗng chốc mất đi vẻ âm lãnh thường ngày, thay vào đó là một sự chấn động tột cùng. Hắn tiến lại gần một bước, tà áo lụa tơ tằm màu lục bảo lay động nhẹ, tỏa ra mùi bùn lầy ẩm ướt của đầm độc. Hắn nhìn chằm chằm vào Nguyệt Dao như muốn nhìn thấu qua lớp y phục vải thô màu xám tro của nàng để chạm vào tận xương tủy phát ra hương thơm kỳ diệu kia. "Linh thú của ta... lại bị một con nô lệ nhân tộc thuần hóa chỉ bằng một giọt máu? Ngươi rốt cuộc mang thứ tà thuật gì trong người?"


Nguyệt Dao đứng im, không hề lùi bước. Gương mặt nàng tái nhợt vì mất máu và đói khát lâu ngày, nhưng đôi mắt phượng vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một gợn sóng sợ hãi. Vòng xích nô lệ bằng đồng thô ráp trên cổ nàng khẽ va chạm vào dải lụa trắng, phát ra tiếng leng keng lạnh lẽo.


"Điện hạ, đây không phải tà thuật." Giọng Nguyệt Dao thanh sạch, bình thản đến đáng sợ. "Đây là y lý. Máu của ta mang tính kháng độc tự nhiên, còn nọc độc của rắn lục bảo chúa mang tính kiềm mạnh. Khi hai thứ gặp nhau, máu của ta tự động tịnh hóa độc tính, biến nó thành chất dẫn hương dịu ngọt. Linh thú của ngài không phải phục tùng ta, nó chỉ đang bị mê hoặc bởi mùi hương tịnh hóa hoàn mỹ nhất mà thôi."


Lam Vô Song nghe vậy, đôi mắt xà mâu chợt lóe lên một tia sáng tàn nhẫn. Hắn hít sâu một hơi. Đột ngột, lồng ngực hắn phập phồng, sắc mặt âm trầm xuống trong tích tắc. Khứu giác nhạy bén của xà tộc giúp hắn nhận ra một mùi hương khác đang lẩn khuất dưới mùi Tuyết Đàn Hương và nọc độc rắn.


Mùi sói hoang dã, nồng nặc sát khí và tro tàn.


Đó là mùi hương đặc trưng của đại hoàng tử Lục Tần Tiêu. Mùi hương của kẻ đi săn tối cao vừa ngự trị nơi này đêm qua, để lại dấu vết chiếm hữu cực đoan trên từng thớ gỗ đàn hương, trên chiếc giường tre ọp ẹp, và thậm chí... bám cả trên làn da của thiếu nữ trước mặt.


Cơn ghen tuông bệnh lý của một thú nhân máu lạnh bùng phát đột ngột như dòng nham thạch phun trào dưới đáy băng đăng. Lam Vô Song bước áp sát, một tay bóp chặt lấy cằm Nguyệt Dao, ép nàng phải ngửa mặt lên nhìn hắn. Ngón tay lạnh buốt của hắn siết mạnh, khiến khóe môi nàng khẽ rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.


"Ngươi đã để con sói hoang đó bò lên giường của ngươi?" Giọng Lam Vô Song rít qua kẽ răng, lạnh lẽo và sắc nhọn như độc châm. "Mùi của Lục Tần Tiêu... tại sao lại nồng nặc trên người ngươi như thế? Ngươi nghĩ ngươi đã ký khế ước huyết thề với hắn thì có quyền dùng thân thể này để dung chứa mùi hương của kẻ khác trước mặt ta sao?"


Nguyệt Dao khẽ nhíu mày vì đau, cổ tay trái của nàng—nơi vẫn còn hằn rõ vết bầm tím đen do lực bóp tàn bạo của Tề Mộ Diệp hôm trước—nhói lên từng cơn dữ dội. Nàng có thể ngửi thấy mùi sát khí âm u tỏa ra từ người Lam Vô Song, biết rõ dã tính xà tộc của hắn đang bị kích thích đến mức cực hạn bởi mùi của tình địch.


"Điện hạ, ta chỉ là một nô lệ chế hương bị giam giữ." Nguyệt Dao lạnh lùng đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt vàng lục đầy điên cuồng của hắn. "Ai bước vào Thính Vũ lâu này, ta không có quyền từ chối. Nếu ngài khó chịu với mùi sói, cách duy nhất là dùng mùi hương của chính ngài để thanh tẩy nó."


"Thanh tẩy?" Lam Vô Song khẽ cười lạnh, nụ cười tà mị nhưng tràn đầy sự chiếm hữu độc hại. "Phải, ta sẽ thanh tẩy sạch sẽ dấu vết của con sói đó trên người ngươi. Bằng chính nọc độc và máu của ta!"


Hắn vung tay, con rắn lục bảo chúa trên ngón tay Nguyệt Dao lập tức bị tiếng sáo trúc vô hình của hắn triệu hồi, trườn nhanh về cổ tay hắn. Cùng lúc đó, hắn rút từ trong tay áo ra một con rắn độc nhỏ màu đỏ thẫm như máu—Huyết Xà kịch độc từ Đầm độc rắn. Không một chút do dự, hắn ép con Huyết Xà cắn mạnh vào mu bàn tay phải của Nguyệt Dao.


"A!"


Một cơn đau buốt nhói như lửa đốt lập tức chạy dọc từ mu bàn tay lên đến tận đỉnh đầu Nguyệt Dao. Vết cắn rỉ ra dòng máu đỏ sậm, độc tố Huyết Xà nhanh chóng xâm nhập, khiến các mạch máu trên mu bàn tay nàng nổi lên những đường chỉ màu tím đen ghê rợn.


Lam Vô Song buông cằm nàng ra, đẩy nàng lùi lại sát chiếc bàn điều hương, nơi chiếc Lư Hương Cửu Long bằng đồng cổ đang tỏa ra những làn khói trắng nhạt lạnh lẽo.


"Trích máu của ngươi ra!" Lam Vô Song khàn giọng ra lệnh, đôi mắt rực lên sự điên cuồng chiếm đoạt. "Dùng nọc độc đang chảy trong huyết quản ngươi, kết hợp với Hương Cốt Huyết, thực hiện Ngưng Huyết Chế Hương thuật ngay trước mặt ta! Ta muốn ngửi thấy mùi hương tịnh hóa tối cao dệt từ chính máu của ngươi để xóa sạch mùi sói hoang dã kia!"


Cơ thể Nguyệt Dao run lên nhẹ, độc tố đang điên cuồng tấn công hệ thần kinh của nàng. Nhưng lý trí lạnh lùng của một truyền nhân Tô gia không cho phép nàng ngã xuống. Nàng biết, nếu không phục tùng hắn lúc này, Lam Vô Song trong cơn ghen cuồng bạo sẽ thực sự dùng độc tố hủy hoại Thính Vũ lâu và Xuân Đào—người đang nằm dưỡng thương với vết roi da rách nát ở phòng bên cạnh.


Nàng nghiến chặt răng, dùng tay trái run rẩy rút con Dao Trích Huyết bằng ngọc bích từ trong ống tay áo rộng ra. Lưỡi dao ngọc bích sắc bén khẽ lướt qua lòng bàn tay phải đang bị nhiễm độc, rạch một đường sâu hoắm. Dòng máu Hương Cốt Huyết ấm nóng, đỏ tươi hòa quyện cùng nọc độc Huyết Xà tím thẫm trào ra, nhỏ từng giọt nóng hổi trực tiếp vào lòng Lư Hương Cửu Long đang rực than hồng.


"KÈO...!"


Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ lòng lư hương đồng cổ. Trận pháp giữ nhiệt của Cửu Long lập tức được kích hoạt bởi máu người thừa kế Tô gia. Nhiệt độ cực cao khóa chặt dược tính giải độc của máu vào tàn tro hương.


Trong chớp mắt, một làn khói hương màu hồng nhạt, dày đặc bùng lên dữ dội, cuồn cuộn tỏa ra khắp không gian Thính Vũ lâu.


Mùi hương thanh khiết tột đỉnh, ngọt ngào thấu xương của cốt tủy Thần Hương lập tức đè bẹp hoàn toàn mùi tanh nồng của độc tố và mùi sói hoang dã của Lục Tần Tiêu còn sót lại trong phòng. Nó như một dải lụa mềm mại, quét sạch mọi sát khí và sự u tối âm lãnh hằng ngày.


Lam Vô Song hít sâu một hơi khói hồng nhạt. Gương mặt tà mị của hắn khẽ biến đổi, đôi mắt xà mâu vàng lục từ từ khép lại đầy mê muội. Dưới tác động của Ngưng Huyết Chế Hương thuật, cơn đau buốt kinh mạch xà độc di truyền hằng đêm của hắn lập tức bị dập tắt hoàn toàn. Một cảm giác thư thái, ấm áp chưa từng có lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, đưa hắn vào trạng thái tịnh hóa dã tính lâm thời.


"Mùi hương này... quả thật là thần dược..." Lam Vô Song khàn giọng thì thào, bước chân lảo đảo tiến lại gần nàng như một kẻ nghiện thuốc.


Nhưng ngay khi hắn mở mắt ra, sự tỉnh táo lâm thời không làm giảm đi lòng chiếm hữu, ngược lại càng khiến hắn muốn trói buộc nàng vĩnh viễn vào sinh mệnh của mình. Hắn đột ngột vươn tay, bóp chặt lấy cổ tay trái đang bị bầm tím của Nguyệt Dao, kéo mạnh nàng vào lòng ngực lạnh lẽo của hắn.


"Ngươi là của ta, Tô Nguyệt Dao..." Hắn thì thầm bên tai nàng, những chiếc vảy rắn nhỏ màu lục bảo bắt đầu xuất hiện ẩn hiện dưới lớp da cổ của hắn. "Ta sẽ truyền độc tố liên kết huyết thề của xà tộc vào người ngươi. Một khi độc tố này hoàn thành, nếu ngươi dám để kẻ khác chạm vào, hoặc dám rời xa ta, ngươi sẽ bị vạn xà cắn xé mà chết!"


Nguyệt Dao cảm thấy một luồng khí lạnh buốt từ bàn tay hắn đang điên cuồng len lỏi qua cổ tay nàng, định xâm nhập vào kinh mạch để thiết lập liên kết huyết mạch cưỡng ép. Nàng biết, nếu để liên kết này hoàn thành, nàng sẽ hoàn toàn mất đi sự tự do và thọ nguyên sẽ bị ăn mòn vĩnh viễn.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Nguyệt Dao vẫn giữ được sự tỉnh táo cực hạn. Nàng không dùng lực lượng vật lý để giãy giụa, bởi nàng biết sức mạnh thú vương của hắn dư sức bẻ gãy xương nàng trong tích tắc.


Nàng khẽ vận khí đan điền, sử dụng kỹ năng Phân lập mùi hương hỗn hợp. Bằng khứu giác thấu thị thiên bẩm, nàng bóc tách dòng độc tố đang truyền từ tay hắn, nhận ra chất dẫn độc mang tính kiềm mạnh. Nàng lén dùng tay phải dính máu Hương Cốt Huyết quét nhẹ lên nắp Lư Hương Cửu Long, vận khí thổi một luồng khói kháng độc cực mạnh chứa Tuyết Đàn Hương và máu Thần Hương thẳng vào mặt Lam Vô Song.


Làn khói hồng nhạt ngưng tụ thành một sợi tơ khói sắc bén, xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của hắn.


"Khụ!"


Lam Vô Song bị luồng khói kháng độc đột ngột tấn công trực diện vào hệ thần kinh, lực bóp ở tay hắn lập tức bị giải tỏa. Hắn loạng choạng lùi lại ba bước, ôm lấy lồng ngực đang phập phồng thở dốc, đôi mắt xà mâu nhìn nàng đầy kinh ngạc và phẫn nộ.


"Ngươi dám phản kháng ta?" Hắn gầm lên nhẹ.


Nguyệt Dao tựa lưng vào bàn điều hương, cơ thể nhợt nhạt và suy yếu rõ rệt do mất thêm một lượng máu lớn. Nhưng nàng vẫn đứng vững, dải lụa trắng trên cổ khẽ bay nhẹ.


"Điện hạ, ta không phản kháng. Ta chỉ đang cứu mạng ngài." Nguyệt Dao khàn giọng nói. "Độc tố liên kết của ngài nếu gặp phải máu kháng độc của ta sẽ tự động phản phệ, khiến kinh mạch của ngài bị đóng băng vĩnh viễn. Ngài muốn bảo vệ nguồn hương này, hay muốn cả hai cùng ngọc nát đá tan?"


Lam Vô Song im lặng nhìn nàng, sự giằng xé giữa lòng ghen tuông điên cuồng và lý trí sinh tồn hiện rõ trên gương mặt tà mị của hắn.


Nhưng ngay khi bầu không khí căng thẳng trong mật phòng chưa kịp dịu xuống, từ phía ngoài hành lang Thính Vũ lâu, một tiếng gầm rú hoang dã, rung trời chuyển đất đột ngột vang lên, phá tan màn sương mù lạnh giá của buổi sớm.


Mùi máu tươi Hương Cốt Huyết của Nguyệt Dao bay ra ngoài cửa sổ, lập tức kích hoạt bản năng khát máu và ghen tuông điên cuồng của kẻ săn mồi tối cao đang tuần tra hoàng cung.


"RẦM!!!"


Cánh cửa gỗ đàn hương dày nặng của Thính Vũ lâu bị một lực lượng kinh hoàng tông thẳng từ bên ngoài, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn bay tứ tán trong không khí.


Lục Tần Tiêu đứng sừng sững tại ngưỡng cửa đổ nát. Mái tóc đen dã tính bay lượn trong gió tuyết, đôi mắt sói màu xám bạc rực lên những tia sáng huyết sắc điên cuồng đầy sát khí ngút trời. Móng vuốt Lang Vương trảo sắc nhọn nhô dài ra rỉ máu, tỏa ra uy áp bạo lực nghẹt thở khóa chặt lấy Lam Vô Song đang đứng sát bên Nguyệt Dao.


"LAM VÔ SONG! AI CHO PHÉP NGƯƠI CHẠM VÀO NÀNG?!"


Tiếng gầm của sói vương làm rung chuyển cả lâu các, báo hiệu một trận chiến đẫm máu sắp sửa bùng nổ ngay tại Thính Vũ lâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!