Nhạc nềnShizima

Độc Xà Vào Lầu, Canh Bạc Của Lam Vô Song

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù phương Bắc rốt cuộc cũng không thể xuyên qua lớp rèm lụa mỏng của Thính Vũ lâu, nhưng cái lạnh âm lãnh của sương sớm vẫn len lỏi vào từng kẽ hở của những xà gỗ đàn hương cổ kính.


Tô Nguyệt Dao ngồi trước chiếc bàn trang điểm bằng gỗ trắc đổ nát, khẽ nâng tay trái lên. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn nến sắp tàn, vết bầm tím đen hằn rõ trên cổ tay trắng ngần của nàng—vết tích từ lực bóp tàn bạo của nhị hoàng tử Tề Mộ Diệp hôm trước—vẫn còn nhức nhối mỗi khi nàng cử động ngón tay. Trên bả vai phải, vết thương rách da do móng vuốt sói của Lục Tần Tiêu đã được băng bó bằng dải lụa sạch, nhưng mùi máu Hương Cốt Huyết ngọt ngào, thanh khiết vẫn thoang thoảng rỉ ra, kích thích khứu giác nhạy bén của chính nàng.


Nàng khẽ chạm vào dải lụa trắng quấn quanh cổ. Ẩn dưới lớp lụa mỏng ấy, Vòng tơ máu liên kết sinh mệnh dệt từ huyết thề của năm vị hoàng tử đêm qua đang khẽ tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, đều đặn nhịp nhàng theo nhịp tim của năm bạo chúa thú nhân. Đó là xiềng xích bảo mệnh, nhưng cũng là chiếc thòng lọng giam giữ nàng giữa bầy sói hoàng gia.


"Tiểu thư... người khẽ tay thôi, vết thương vẫn chưa khép miệng đâu."


Xuân Đào bước vào từ gian phòng bên cạnh, bước đi vẫn còn hơi khập khiễng. Tấm lưng gầy gò của cô bé cung nữ nhân tộc, nơi bị Tào ma ma tra tấn bằng roi da tẩm muối độc, đã được Ôn thái y băng bó bằng loại thuốc mỡ tốt nhất, nhưng mỗi hơi thở mạnh vẫn khiến cô bé khẽ nhíu mày. Sự trung thành tuyệt đối của Xuân Đào là điểm sáng ấm áp duy nhất trong cấm cung tối tăm này, và Nguyệt Dao tự hứa sẽ bảo vệ mạng sống của cô bé bằng mọi giá.


"Ta không sao. Em đã uống thuốc Ôn thái y sắc chưa?" Nguyệt Dao khẽ hỏi, giọng nói tĩnh lặng như nước hồ thu.


"Dạ, em uống rồi. Nhưng tiểu thư... hôm nay là ngày thứ Sáu. Theo quy tắc chia ngày giám sát mà người đề xuất đêm qua... hôm nay đến lượt tẩm cung của hoàng tử thứ tư." Giọng Xuân Đào run lên một chút, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự lo sợ bản năng. "Lam Vô Song điện hạ của Xà tộc... người ta đồn hắn là kẻ thâm trầm và tàn nhẫn nhất trong năm vị hoàng tử. Hắn coi mạng người như cỏ rác, quanh năm chỉ sống cùng rắn độc."


Nguyệt Dao khẽ mỉm cười, đôi mắt phượng tĩnh lặng không một gợn sóng. Nàng đứng dậy, ống tay áo vải thô màu xám tro rủ xuống, che đi con Dao Trích Huyết bằng ngọc bích đang giấu kỹ trong lớp lót bí mật.


"Đến thì cứ đến. Thú dữ hay rắn độc, suy cho cùng cũng chỉ là những sinh vật hành động theo bản năng. Chỉ cần nắm giữ được bản năng của chúng, chúng ta sẽ sống sót."


Lời nàng vừa dứt, một luồng gió lạnh buốt đột ngột thổi tung cánh cửa gỗ đàn hương của Thính Vũ lâu.


Không có tiếng bước chân rầm rập của cấm vệ quân, cũng không có tiếng gầm rú chấn động của Lang vương hay Hổ vương. Không gian hoàn toàn im lặng đến rợn người. Nhưng khứu giác thấu thị thiên bẩm của Nguyệt Dao lập tức reo vang một hồi chuông cảnh báo đỏ rực.


Nàng ngửi thấy một mùi hương âm lãnh, ẩm ướt tràn vào phòng—mùi của bùn lầy mục nát dưới đáy Đầm độc rắn, mùi tanh nồng của nọc độc xà tộc, hòa quyện cùng mùi mị hương âm u, lạnh lẽo như sương độc ban đêm.


Lam Vô Song đã đến.


Hắn bước vào sảnh chính của Thính Vũ lâu một cách lặng lẽ như một con rắn đang lướt đi trên tuyết. Mái tóc dài màu xanh lục thẫm xõa tung trên bả vai mảnh khảnh nhưng dẻo dai, đôi mắt xà mâu màu vàng lục lạnh lẽo, quyến rũ khóa chặt lấy bóng dáng mảnh mai của Nguyệt Dao. Hắn mặc một bộ y phục lụa tơ tằm màu lục bảo ôm sát cơ thể, tỏa ra một mị lực phi giới tính đầy mị hoặc nhưng cũng đầy nguy hiểm.


Trên cổ tay thon dài của hắn, ba con rắn lục bảo kịch độc—những sinh vật máu lạnh có lớp vảy xanh biếc lấp lánh như ngọc bảo—đang quấn quýt, thè chiếc lưỡi đỏ lòm ra không khí, phát ra những tiếng xì xì ghê rợn.


"Quy tắc chia ngày giám sát..." Lam Vô Song khẽ mở miệng, giọng nói của hắn trầm thấp, khàn nhẹ và mang theo một sự chế giễu âm lãnh. "Thật là một trò hề thú vị mà các hoàng huynh của ta lại ngoan ngoãn tuân theo hằng đêm. Nhưng đối với ta, một con nô lệ nhân tộc hèn mọn chỉ có hai giá trị: hoặc là vật thí nghiệm độc dược, hoặc là một xác chết lạnh ngắt."


Hắn tiến lại gần Nguyệt Dao. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo như băng tuyết của hắn phả vào mặt mình. Ngón tay thon dài, lạnh buốt của Lam Vô Song khẽ lướt qua dải lụa trắng trên cổ nàng, khẽ chạm vào Vòng tơ máu liên kết sinh mệnh đang phát sáng nhẹ.


"Ngươi dùng hương máu của mình để thuần hóa Lục Tần Tiêu và Tề Mộ Diệp. Nhưng xà tộc chúng ta là loài máu lạnh, không bị cảm xúc hay dã tính Lang tộc chi phối. Ngươi nghĩ khế ước này có thể bảo vệ ngươi khỏi nọc độc của ta sao?"


Nguyệt Dao đứng im sững như một tượng ngọc, không hề lùi bước trước uy áp âm lãnh của hắn. Cổ tay trái bị bầm tím của nàng khẽ siết lại dưới ống tay áo rộng. Nàng vận chuyển khí huyết Thần Hương trong người, kích hoạt Kháng độc tuyệt đối để duy trì nhịp thở và nhịp tim hoàn toàn bình ổn.


"Điện hạ mang theo bầy rắn từ Đầm độc rắn đến đây, chắc chắn không phải chỉ để nói những lời đe dọa vô ích này." Nguyệt Dao nhìn thẳng vào đôi mắt xà mâu vàng lục của hắn, giọng nói không một chút dao động.


Lam Vô Song khẽ nheo mắt, sự bình tĩnh của nàng rõ ràng đã khơi dậy sự hiếu kỳ bệnh lý trong lòng hắn. Hắn khẽ cười khẩy, vung tay lên.


Ba con rắn lục bảo kịch độc lập tức trườn xuống từ cổ tay hắn, lao thẳng lên chiếc bàn điều hương bằng gỗ đàn hương của Nguyệt Dao. Chúng ngóc đầu cao nửa thước, đôi mắt lạnh lùng khóa chặt lấy nàng, những chiếc răng nanh sắc nhọn rỉ ra những giọt nọc độc màu vàng nhạt, ăn mòn mặt bàn gỗ phát ra tiếng xèo xèo và những luồng khói trắng độc hại.


"Nọc độc của rắn lục bảo là kịch độc mạnh nhất của Đầm độc rắn. Một giọt của nó đủ làm tê liệt một con gấu khổng lồ trong mười nhịp thở, khiến lục phủ ngũ tạng mục nát mà chết." Lam Vô Song khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy vẻ tàn nhẫn và mong chờ. "Ta muốn ngươi tự tay điều chế một mẻ hương tịnh hóa từ chính nọc độc của ba con rắn này mà không được dùng bất kỳ dụng cụ bảo hộ nào của Thái y viện. Nếu ngươi làm được, ta sẽ tuân thủ quy tắc giám sát của ngươi. Nếu không... ngươi sẽ chết tại đây, và ta sẽ tự tay mổ xẻ lồng ngực ngươi để tìm bí mật của dòng máu Thần Hương."


"Điện hạ giới hạn thời gian bao lâu?" Nguyệt Dao khẽ hỏi, ánh mắt lướt qua ba con rắn độc đang bò sát lại gần ngón tay nàng.


"Một nén nhang." Lam Vô Song khẽ búng tay, một nén hương nhỏ cắm trên lư đồng góc phòng lập tức tự bùng cháy, tỏa ra làn khói xám nhạt đếm ngược thời gian.


Đây là một canh bạc sinh tử. Lam Vô Song không muốn giết nàng ngay lập tức, hắn chỉ muốn thử nghiệm giới hạn kháng độc của dòng máu Thần Hương và dùng sự đau đớn để bẻ gãy ý chí kiên định của nàng, biến nàng thành một vật thí nghiệm ngoan ngoãn dưới quyền kiểm soát của hắn.


Nguyệt Dao nín thở, tập trung tinh thần lực. Nàng kích hoạt Khứu Giác Thấu Thị thiên bẩm.


Trong tâm trí nàng, không khí xung quanh chiếc bàn điều hương lập tức biến đổi thành những dòng khí màu sắc phức tạp. Luồng độc khí tỏa ra từ răng nanh của bầy rắn hiện lên thành những sợi tơ màu tím đậm, sắc bén và lạnh lẽo như băng. Khứu giác nhạy bén của nàng bắt đầu bóc tách từng lớp độc tố: nàng ngửi thấy thành phần thần kinh gây tê liệt cơ bắp, chất độc ăn mòn huyết quản, và đặc biệt là một mùi hăng hắc của loài rêu mục dưới đáy đầm độc—đây chính là chất dẫn độc giúp nọc rắn bám chặt và lan nhanh trong máu.


*Chất dẫn độc là rêu mục mang tính kiềm mạnh. Để trung hòa nó, ta cần một chất dẫn mang tính axit nhẹ và có khả năng khóa dược tính an thần của Tuyết Đàn Hương.* Nguyệt Dao lạnh lùng phân tích.


Nàng nhìn thẳng vào Lam Vô Song: "Điện hạ quanh năm sống cùng rắn độc, kinh mạch xà tộc của ngài tuy kháng độc mạnh mẽ, nhưng nọc độc tích tụ lâu ngày dưới dạng độc tố mãn tính vẫn tạo ra những vết rạn nứt âm ỉ trong kinh mạch hằng đêm, khiến ngài phải chịu đựng những cơn đau buốt thấu xương mỗi khi trăng khuyết. Có đúng không?"


Đồng tử của Lam Vô Song đột ngột co rút lại. Nụ cười chế giễu trên môi hắn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sát khí âm lãnh dâng cao. Bí mật về vết thương kinh mạch do phản phệ độc tố của hắn là tối mật, ngay cả Thái y viện trưởng Ôn Nhược Hàn cũng không hề biết rõ.


"Ngươi... làm sao ngươi biết?" Giọng hắn trầm xuống đầy nguy hiểm.


"Ta ngửi thấy." Nguyệt Dao bình tĩnh đáp. "Mùi mồ hôi lạnh của ngài mang theo mùi nọc độc tích tụ bị rò rỉ từ kinh mạch bị tổn thương. Ta đề xuất một canh bạc: mẻ hương này, ta không chỉ tịnh hóa nọc độc rắn lục bảo trước mặt ngài, mà còn biến nó thành một loại hương dịch trị liệu thông kinh mạch cho ngài. Đổi lại, ngài phải tuân thủ quy tắc tẩm cung và không được tự ý làm tổn thương người của Thính Vũ lâu."


Lam Vô Song im lặng nhìn nàng trong vài nhịp thở, đôi mắt xà mâu vàng lục lóe lên những tia sáng phức tạp—sự nghi ngờ, kinh ngạc và một khát vọng chiếm hữu bệnh lý đang điên cuồng bùng phát.


"Được. Ta chấp nhận canh bạc của ngươi. Nhưng thời gian đang trôi đi, ngươi chỉ còn nửa nén nhang."


Nguyệt Dao không lãng phí một giây nào. Nàng bước lại gần bàn điều hương. Ba con rắn lục bảo ngóc đầu lên, sẵn sàng tấn công. Nàng không hề dùng võ lực, hai tay mềm mại, thon dài từ từ vươn ra.


Nàng dùng ngón tay trỏ nhẹ nhàng chạm vào đầu con rắn lục bảo chúa. Con rắn độc cảm nhận được sự xâm nhập, lập tức há to miệng, chiếc răng nanh sắc nhọn như kim châm đâm mạnh vào ngón tay trỏ của nàng.


"Tiểu thư!" Xuân Đào hét lên kinh hoàng từ phía sau cửa.


Một cơn đau buốt nhói truyền từ đầu ngón tay thẳng vào huyết quản của Nguyệt Dao. Vết xước rỉ ra dòng máu Hương Cốt Huyết đỏ tươi, ngọt lịm. Nọc độc màu vàng nhạt của rắn lục bảo lập tức theo vết thương xâm nhập vào cơ thể nàng.


Lam Vô Song nín thở quan sát, cơ thể hắn khẽ tiến về phía trước một bước. Hắn chờ đợi chứng kiến cảnh tượng nàng quỳ sụp xuống, cơ thể co giật và tê liệt do kịch độc tàn phá kinh mạch phàm nhân.


Nhưng điều đó đã không xảy ra.


Ngay khi độc tố rắn lục bảo vừa đi vào huyết quản, Kháng độc tuyệt đối trong cơ thể Nguyệt Dao lập tức tự động kích hoạt. Dòng máu Thần Hương ấm áp chảy dọc kinh mạch phát ra một luồng nhiệt lượng nóng bừng vô hình, bao vây lấy các phân tử độc tố và nhanh chóng phân hủy chúng thành tạp chất vô hại thoát ra ngoài qua lỗ chân lông. Làn da trắng mịn của nàng chỉ khẽ ửng hồng lên trong chớp mắt, nhịp thở của nàng vẫn đều đặn, đôi mắt phượng vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu.


Nàng không hề bị tê liệt.


Nguyệt Dao bình tĩnh dùng ngón tay còn lại vuốt nhẹ dọc theo cằm con rắn độc, khéo léo ép nọc độc rỉ ra từ răng nanh của nó vào một chén ngọc bích nhỏ trên bàn. Trong quá trình đó, ngón tay trỏ bị trầy xước của nàng liên tục rỉ ra những giọt máu Hương Cốt Huyết quý giá, hòa lẫn vào chén nọc độc rắn.


Nàng nhanh chóng lấy một lượng bột Tuyết Đàn Hương khô trộn vào chén ngọc bích. Nọc độc rắn lục bảo dưới tác dụng của máu kháng độc Thần Hương lập tức bị trung hòa tính kiềm, biến đổi màu sắc từ vàng nhạt sang một màu hồng nhạt lấp lánh như sương mai.


Nguyệt Dao dùng ngón tay nhào nặn hỗn hợp hương liệu thành một viên hương nén nhỏ, rồi thả nó vào chiếc lò hương đồng đặt trên bàn. Nàng châm lửa nung.


UỲNH!


Một làn khói hương màu hồng nhạt, dày đặc bùng lên từ lò hương, nhanh chóng lan tỏa khắp sảnh chính của Thính Vũ lâu.


Mùi hương tỏa ra không hề có vị tanh nồng của nọc độc, cũng không có mùi hắc ám của đầm lầy. Đó là một mùi hương thanh khiết tột đỉnh, ngọt ngào thấu xương của cốt tủy Thần Hương, hòa quyện cùng vị ấm áp, định thần của Tuyết Đàn Hương.


Lam Vô Song hít vào một hơi khói hương hồng nhạt. Ngay lập tức, đôi mắt xà mâu của hắn co rút lại. Luồng khói ấm áp đi vào phế quản, theo huyết quản lan tỏa khắp cơ thể hắn. Cơn đau buốt âm ỉ hằng đêm trong kinh mạch xà độc của hắn bỗng chốc dịu đi rõ rệt, những vết rạn nứt nội lực như được một dòng nước ấm áp xoa dịu và chữa lành.


"Mùi hương này..." Lam Vô Song run rẩy, nội lực của hắn tự động vận chuyển một cách trơn tru chưa từng có.


Nhưng sự chấn động lớn nhất vẫn chưa dừng lại ở đó.


Con rắn lục bảo chúa—loài bò sát máu lạnh tàn bạo, chỉ nghe lệnh tiếng sáo của Lam Vô Song—bỗng nhiên run rẩy dữ dội khi ngửi thấy mùi Hương Cốt Huyết tỏa ra từ khói hương và từ ngón tay trỏ đang rỉ máu của Nguyệt Dao.


Đôi mắt lạnh lùng của con rắn độc mất đi hoàn toàn sát ý. Nó không còn thè lưỡi đe dọa, mà từ từ trườn lại gần bàn tay của Nguyệt Dao. Trước sự kinh ngạc tột độ của Lam Vô Song, con rắn lục bảo chúa kiêu ngạo, máu lạnh bỗng nhiên nhẹ nhàng quấn quýt lấy ngón tay trỏ đang bị thương của nàng. Nó khẽ cọ chiếc đầu nhỏ vào làn da trắng mịn của nàng một cách đầy mê muội, ngoan ngoãn và phục tùng hoàn toàn như thể bị thôi miên bởi mùi hương máu cốt tủy Thần Hương.


Lam Vô Song chứng kiến cảnh tượng đó, nụ cười âm lãnh trên môi hắn hoàn toàn đông cứng. Hắn chấn động nhìn con rắn cưng của mình đang quy phục dưới tay một nữ nhân nhân tộc hèn mọn...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!