Đêm Ký Khế Ước, Ngũ Vị Tranh Vương
Tuyết phương Bắc dường như chưa bao giờ ngừng rơi trên những mái ngói đá đen của hoàng thành Dạ Nguyệt. Cơn gió bão rít lên qua những khe hở của Thính Vũ lâu, thổi bạt những bông tuyết lạnh buốt vào trong sảnh gỗ đàn hương đang đổ nát.
Dưới đất, Dung Hách—Thống lĩnh cấm vệ quân kiêu ngạo—đang quỳ sụp trên tuyết lạnh. Bàn tay gã run rẩy nắm chặt chuôi của thanh trọng kiếm nạm răng nanh lang thú giờ chỉ còn là một nửa sắt vụn rỉ sét. Gương mặt gã tái mét, vừa nhục nhã vừa kinh hoàng nhìn nhị hoàng tử Tề Mộ Diệp.
Tề Mộ Diệp đứng sừng sững như một ngọn núi đá, hộ thể kim cang giáp trên cánh tay phải vẫn còn dính những mảnh thép vụn từ thanh kiếm gãy của Dung Hách. Đôi mắt hổ của hắn rực lên sắc vàng sậm dã tính, sát khí mãnh thú cuồng bạo tỏa ra khiến không một tên cấm vệ quân nào dám tiến lên nửa bước.
"Cút!" Giọng Tề Mộ Diệp trầm đục như tiếng sấm rền, chấn động cả lâu các. "Trở về bảo với cha ngươi, muốn đụng vào người của Thính Vũ lâu, bảo lão tự mình mang quân đến đây!"
Dung Hách nghiến răng đến bật máu, gã nhìn lướt qua Tô Nguyệt Dao đang đứng trong sảnh gỗ đổ nát, dải lụa trắng trên cổ nàng khẽ bay trong gió tuyết, che đi vết bầm tím đen nơi cổ tay trái do lực bóp của Tề Mộ Diệp hôm trước. Gã không thể đấu vật lý lại Hổ vương, càng không thể kháng lệnh quân sự của Thống lĩnh Ngự Lâm Quân.
"Tề Mộ Diệp... ngươi dám kháng lệnh của Tả tướng quốc! Ngươi hãy đợi đấy!" Dung Hách khàn giọng đe dọa, nhục nhã đứng dậy, ôm lồng ngực bị phản chấn nội lực, dẫn theo đám cấm vệ quân đang run rẩy rút lui hỏa tốc khỏi Thính Vũ lâu.
Khi tiếng xích sắt và bước chân rầm rập của cấm vệ quân xa dần, bầu không khí trong Thính Vũ lâu không những không giãn ra, mà ngược lại càng trở nên nghẹt thở.
Gió tuyết đột ngột ngừng thổi. Nhưng khứu giác thấu thị thiên bẩm của Tô Nguyệt Dao lập tức reo vang một hồi chuông cảnh báo đỏ rực. Nàng ngửi thấy mùi hương Lang tộc dã tính đầy ghen tuông đang áp sát từ phía rừng phong; mùi lông vũ vàng kim quý phái lướt nhanh từ trên không trung; mùi vảy rắn âm lãnh mang theo độc tố mị hoặc bò lướt dưới nền tuyết; và cả mùi mị hương hồ ly tà mị quyến rũ đang dệt nên một làn sương đỏ nhạt.
Cả năm vị hoàng tử thú nhân... đều đã tề tựu.
"Tề Mộ Diệp, ngươi dám dùng bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào nàng?"
Một bóng hắc y thêu chỉ bạc nhanh như chớp lướt vào sảnh. Lục Tần Tiêu—Đại hoàng tử Lang tộc—xuất hiện với mái tóc đen dã tính bay loạn, đôi mắt sói xám bạc rực đỏ sát khí khóa chặt lấy bàn tay Tề Mộ Diệp vẫn đang giữ chặt lấy vai Nguyệt Dao. Thanh Huyết Lang đao sau lưng hắn khẽ rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu ong ong khát máu.
"Bản vương bảo vệ người của mình, có gì là sai?" Tề Mộ Diệp không những không buông, ngược lại càng siết chặt vai Nguyệt Dao, dồn nàng vào gốc cây đàn hương cổ thụ phía sau làm lá chắn, đôi mắt hổ trừng lớn nghênh chiến. "Lục Tần Tiêu, đừng quên đêm nay ai là người cứu nàng khỏi cấm vệ quân!"
"Ồ, hai vị hoàng huynh quả nhiên rất có nhã hứng hằng đêm tranh giành một con nô lệ nhân tộc hèn mọn."
Một tiếng cười lười biếng, tà mị vang lên từ phía cửa sổ trần đổ nát. Dạ Mặc Thần—Hoàng tử thứ năm của Hồ tộc—bước ra từ trong một làn sương đỏ nhạt. Hắn mặc y phục lụa đỏ thêu hoa văn tinh tế, chiếc quạt xếp bằng xương cáo tuyết khẽ lay động, đôi mắt hồ ly màu tím đầy mị hoặc lướt qua cơ thể mảnh mai của Nguyệt Dao. Hắn khẽ vận khí, một luồng mị hương hồ ly vô hình bắt đầu lan tỏa, cố tình dẫn dụ thần trí của Nguyệt Dao hướng về phía hắn.
"Dạ Mặc Thần, thu hồi cái trò mị thuật bẩn thỉu của ngươi lại."
Một giọng nói lạnh lùng, có tính sạch sẽ cực đoan vang lên từ trên không. Phượng Cô Hành—Hoàng tử thứ ba của Ưng tộc—đáp xuống từ mái ngói đổ nát. Đôi cánh lông vũ vàng kim quý phái khẽ khép lại sau lưng, đôi mắt ưng sắc bén màu xanh lam có thể nhìn xuyên thấu bóng tối khóa chặt lấy Nguyệt Dao. Hắn bước lại gần nàng, khứu giác cực nhạy khẽ động, dò xét mùi hương máu Hương Cốt Huyết đang rỉ ra từ vết rách bả vai phải của nàng: "Mùi rắn... mùi sói... mùi hổ... Ả nữ nhân này rốt cuộc đã quyến rũ bao nhiêu người trong các ngươi?"
"Quyến rũ hay không, thử một chút là biết."
Từ góc tối âm u nhất của sảnh gỗ, Lam Vô Song—Hoàng tử thứ tư của Xà tộc—từ từ bước ra. Y phục lụa tơ tằm màu lục bảo ôm sát cơ thể mảnh khảnh nhưng dẻo dai của hắn, đôi mắt xà mâu màu vàng lục lạnh lẽo khóa chặt lấy Nguyệt Dao. Trên vai hắn, một con rắn lục bảo kịch độc đang thè lưỡi đỏ lòm, tỏa ra mùi nọc độc tanh nồng. Lam Vô Song khẽ vươn ngón tay dài thon thả, ra hiệu cho con rắn trườn xuống nền đất, hướng thẳng về phía chân của Nguyệt Dao để thử thách năng lực kháng độc của nàng.
Năm vị hoàng tử đứng bao quanh Thính Vũ lâu đổ nát, tạo thành một trận pháp uy áp thú tộc nghẹt thở. Sát khí sói, uy nghiêm hổ, kiêu ngạo ưng, âm lãnh rắn và mị hoặc cáo va chạm vào nhau, khiến những xà gỗ đàn hương cổ kính khẽ kêu răng rắc như muốn sụp đổ.
Lục Tần Tiêu nổi giận lôi lình, hắn không thể chịu đựng được việc những kẻ khác dòm ngó nguồn hương máu duy nhất của mình. Hắn vung Huyết Lang đao, chỉ thẳng vào mặt bốn vị hoàng tử còn lại:
"Cút hết khỏi Thính Vũ lâu! Ả là của ta! Kẻ nào dám bước tới một bước, bản vương sẽ chém không tha!"
"Muốn độc chiếm nàng? Ngươi nghĩ Lang tộc của ngươi đủ sức đấu lại bốn bộ tộc chúng ta sao?" Phượng Cô Hành lạnh lùng giương cung tên lông vũ vàng kim, mũi tên sắc bén nhắm thẳng vào tim Lục Tần Tiêu.
Tề Mộ Diệp vung thương, Lam Vô Song nâng ống sáo ngọc bích triệu hồi vạn xà, Dạ Mặc Thần khẽ lắc chiếc quạt xương cáo, sẵn sàng kích hoạt ảo ảnh tấn công. Trận chiến đẫm máu giữa năm vị hoàng tử thú vương sắp sửa nổ ra ngay tại tẩm cung của Nguyệt Dao.
Giữa luồng sát khí cuồng bạo có thể xé nát một phàm nhân trong chớp mắt, Tô Nguyệt Dao vẫn đứng im. Nàng khẽ cắn môi, vết bầm tím trên cổ tay trái và vết thương rách vai phải nhói lên đau đớn, nhắc nhở nàng về sự yếu ớt thể chất của bản thân. Nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một chút dao động hay sợ hãi.
Nàng khẽ vận khí, kích hoạt Kháng độc tuyệt đối để giữ cho thần trí hoàn toàn tỉnh táo trước mị hương hồ ly của Dạ Mặc Thần. Cùng lúc đó, nàng dùng Khứu Giác Thấu Thị để phân tích nhịp tim và cảm xúc ghen tuông cực đoan đang bùng nổ của cả năm người.
*Họ đều bị lời nguyền thú hóa hành hạ, và hương máu của ta là chiếc phao cứu sinh duy nhất của họ. Sự ghen tuông này chính là vũ khí tốt nhất để ta bắt họ phải tự kiềm chế lẫn nhau.* Nguyệt Dao lạnh lùng tính toán trong lòng.
Nàng bước lên một bước, đứng thẳng giữa năm vị hoàng tử đang giương cung bạt kiếm, giọng nói thanh khiết, lạnh nhạt vang lên, cắt ngang tiếng gầm rú của gió tuyết:
"Các vị điện hạ muốn tàn sát lẫn nhau tại đây, để rồi cùng bạo tẩu hóa thú mà chết sao?"
Câu nói của nàng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn cuồng bạo của năm vị thú vương. Lục Tần Tiêu khựng lại, đôi mắt sói xám bạc khẽ nheo lại nhìn nàng. Tề Mộ Diệp cũng thu hồi sát khí hổ vương, chăm chú lắng nghe.
"Ngươi nói thế là ý gì, ả tiện tỳ?" Phượng Cô Hành lạnh giọng hỏi, nhưng mũi tên vàng kim đã khẽ hạ xuống.
Nguyệt Dao khẽ chỉ tay vào vết thương rỉ máu trên vai mình, rồi nhìn lướt qua năm người:
"Hương máu của ta là liều thuốc duy nhất dập tắt cơn bạo tẩu thú hóa của các ngươi. Nhưng nếu các ngươi cứ tranh giành, đập phá Thính Vũ lâu này, cấm vệ quân của Dung gia sẽ có cớ dâng sớ lên Hoàng đế để bắt giữ ta làm vật thử độc hoàng gia vĩnh viễn. Lúc đó, không một ai trong các ngươi có thể chạm vào ta nữa."
"Vậy ngươi muốn thế nào?" Lam Vô Song âm lãnh hỏi, con rắn lục bảo dưới chân hắn đã dừng lại, ngước đầu nhìn Nguyệt Dao như thể bị mê hoặc bởi mùi hương tỏa ra từ cơ thể nàng.
Nguyệt Dao bình tĩnh đưa ra đề xuất mà nàng đã tính toán kỹ lưỡng:
"Ta đề xuất Quy tắc chia ngày giám sát. Thính Vũ lâu này sẽ là vùng trung lập bất khả xâm phạm. Mỗi người các ngươi sẽ có quyền giam giữ và giám sát ta một ngày trong tuần để công bằng nguồn hương máu. Hai ngày cuối tuần, ta cần sự yên tĩnh để điều chế giải dược. Kẻ nào vi phạm quy tắc, lẻn vào tẩm cung ngoài giờ quy định, bốn người còn lại sẽ đồng loạt trừng phạt."
Năm vị hoàng tử im lặng. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy sự đề phòng và tính toán chính trị. Đề xuất của Nguyệt Dao tuy tước đi quyền độc chiếm của mỗi người, nhưng lại bảo đảm họ đều có cơ hội tiếp cận nguồn hương cứu mạng, đồng thời tạo ra một hàng rào bảo vệ kiên cố nhất chống lại sự dòm ngó của Tả tướng quốc và Thái hậu.
"Bản vương đồng ý." Dạ Mặc Thần là người đầu tiên lên tiếng, nụ cười tà mị hiện rõ trên môi. "Quy tắc này rất thú vị. Ta chọn ngày thứ Sáu."
"Ta chọn ngày thứ Hai." Lục Tần Tiêu hừ lạnh, thu đao vào bao.
"Ta chọn ngày thứ Ba." Tề Mộ Diệp nghiến răng đồng ý.
Phượng Cô Hành và Lam Vô Song cũng lần lượt gật đầu chấp thuận, chọn ngày thứ Tư và thứ Năm.
"Nhưng khế ước miệng không có giá trị với thú tộc." Lam Vô Song khè lưỡi, đôi mắt xà mâu rực sáng. "Chúng ta cần một huyết thề vĩnh viễn để trói buộc định mệnh."
Nguyệt Dao không hề do dự. Nàng rút con Dao Trích Huyết bằng ngọc bích từ trong ống tay áo ra. Lưỡi dao lạnh buốt lấp lánh dưới ánh trăng. Nàng dùng dao rạch nhẹ vào năm đầu ngón tay của mình, để những giọt máu Hương Cốt Huyết đỏ tươi, ngọt lịm trào ra.
"Đưa tay các ngươi ra." Nguyệt Dao khẽ ra lệnh.
Năm vị hoàng tử bước lại gần. Lục Tần Tiêu, Tề Mộ Diệp, Phượng Cô Hành, Lam Vô Song và Dạ Mặc Thần lần lượt trích máu ngón tay của mình. Nguyệt Dao dùng tinh thần lực điều khiển, dệt năm dòng máu của năm vị hoàng tử hòa quyện cùng dòng máu Thần Hương của nàng thành năm sợi tơ đỏ lấp lánh.
Nàng quấn năm sợi tơ máu này quanh dải lụa trắng trên cổ mình, kích hoạt Vòng tơ máu liên kết sinh mệnh.
UỲNH!
Một luồng sáng huyết sắc lộng lẫy đột ngột bùng phát từ cổ Nguyệt Dao, nhuộm đỏ cả khoảng trời đêm của Thính Vũ lâu. Luồng sáng mang theo một sức mạnh khế ước vô hình, trói chặt lấy linh hồn và huyết mạch của năm vị hoàng tử vào tay nữ điều hương sư nhân tộc hèn mọn.
Vòng tơ máu trên cổ Nguyệt Dao thấm đẫm máu của năm vị hoàng tử bỗng bùng lên ánh sáng huyết sắc lộng lẫy, đánh dấu sự bắt đầu của một trật tự cấm cung mới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!