Nhạc nềnShizima

Huyết Lệ Tô Gia, Đọa Vào Địa Ngục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi máu. Nó không chỉ đơn thuần là vị tanh ngọt của sắt rỉ, mà là một hỗn hợp kinh tởm của da thịt bị đốt cháy, mùi mồ hôi dầu đặc quánh của lũ thú nhân và hương gỗ đàn hương tàn lụi.


Đối với Tô Nguyệt Dao, khứu giác chưa bao giờ là một món quà bình yên. Sở hữu Hương Cốt thiên bẩm, xương tủy nàng tự phát ra mùi hương thanh khiết, đồng thời ban cho nàng một khả năng đáng nguyền rủa: Khứu Giác Thấu Thị. Nàng có thể ngửi thấy nỗi sợ hãi đang bốc hơi trên da thịt của những kẻ sắp chết, ngửi thấy sự thối rữa của lòng người, và ngửi thấy cả vận mệnh đang lụi tàn của chính gia tộc mình.


Đêm đó, kinh thành tuyết phủ trắng xóa, nhưng dinh thự Tô gia lại rực lửa đỏ ngầu.


“Chạy mau, Nguyệt Dao! Đừng ngoảnh đầu lại!”


Tiếng hét khản đặc của cha nàng, Tô Hoài, vẫn còn vang vọng bên tai. Gương mặt nho nhã của ông lúc ấy đầy máu, trường bào màu lam nhạt rách nát dưới móng vuốt của cấm vệ quân thuộc Lang tộc. Trước khi đẩy nàng vào mật đạo ngầm dưới đất, ông đã nhét vào tay nàng hai di vật cuối cùng: Lư Hương Cửu Long bằng đồng cổ và con Dao Trích Huyết bằng ngọc bích cực bén.


Nàng đã trốn dưới mật đạo, nín thở, hai tay siết chặt lư hương đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Qua khe hở nhỏ của nắp hầm, khứu giác thấu thị của nàng ngửi thấy mùi máu nóng hổi của em trai út Tô Vĩnh Khang, mùi da thịt cháy xém của chị họ Tô Mỹ Liên, và trên hết là mùi sương độc tà ác tỏa ra từ chiếc nhẫn ngọc của Tả tướng quốc Dung Thăng – kẻ chủ mưu tàn sát toàn bộ gia tộc nàng để cướp đoạt Thần Hương Thư.


Nhưng mật đạo không cứu được nàng vĩnh viễn. Khi nàng bò ra ngoài hoàng thành, cấm vệ quân đã đợi sẵn. Chúng xích cổ nàng, lột sạch y phục tiểu thư lụa là, thay bằng bộ đồ nô lệ vải thô màu xám tro rách nát, và ném nàng xuống nơi tăm tối nhất của đế quốc Dạ Nguyệt: Ngục tối Dạ Nguyệt.


***


Nước bẩn rỉ ra từ kẽ đá vôi trên trần ngục, nhỏ từng giọt lạnh buốt lên vai Tô Nguyệt Dao. Nàng khẽ rùng mình, cố gắng dịch chuyển cơ thể mảnh mai dính đầy bùn đất. Chiếc vòng xích nô lệ bằng đồng thô ráp siết chặt lấy chiếc cổ cao thanh tao của nàng, mỗi lần cử động lại cọ xát vào làn da trắng mịn, để lại những vết hằn đỏ rỉ máu.


Nằm sâu mười mét dưới lòng đất của Hương điện hoàng gia, ngục tối Dạ Nguyệt là một mê cung chết chóc reo rắc nỗi kinh hoàng cho bất kỳ nhân tộc nào. Không khí nơi đây đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi phân chuột, mùi xác chết phân hủy chưa được dọn dẹp và mùi hàn khí thấu xương.


Nhắm mắt lại, Nguyệt Dao vận khí, tập trung tinh thần lực lên vùng mũi. Khứu Giác Thấu Thị lập tức mở ra, vẽ nên một bản đồ vô hình trong tâm trí nàng. Cách đây ba phòng giam, có mùi của một nô lệ già đang thoi thóp thở những hơi cuối cùng – phổi của ông ta đã bị hủy hoại bởi khí độc của lò nung hương. Ở lối hành lang phía đông, cách nàng năm mươi bước chân, có mùi rượu ngũ cốc rẻ tiền hòa lẫn với mùi lông thú hôi hám của lũ cai ngục thú nhân.


Nàng khẽ chạm vào ống tay áo rộng của mình. Con Dao Trích Huyết bằng ngọc bích vẫn nằm im lìm trong lớp vải lót bí mật. Đó là vật phòng thân duy nhất nàng giữ được nhờ kỹ năng ẩn giấu mùi hương cơ thể, khiến lũ chó săn Lang tộc không thể đánh hơi thấy món bảo vật này khi chúng lục soát người nàng.


“Rầm!”


Cánh cửa sắt rỉ sét của phòng giam bị đá văng thô bạo. Tiếng xích sắt loảng xoảng kéo lê trên nền đá hộc cắt đứt sự tĩnh lặng của ngục tối.


Một bóng đen cao lớn sừng sững bước vào. Đó là Lý Hắc Lang, đội trưởng cai ngục của Dạ Nguyệt quốc. Gã là một thú nhân thuộc Lang tộc cấp thấp, gương mặt hung tợn đầy lông lá đen kịt, đôi mắt sói màu vàng đục sòng sọc sát khí. Trên tay gã cầm thanh roi xích sắt tẩm độc rỉ sét, phát ra những tiếng kêu rợn người mỗi khi gã nhịp nhẹ xuống đùi.


“Nha đầu Tô gia,” Lý Hắc Lang gầm gừ, giọng nói ồm ồm reo rắc mùi rượu nồng nặc và hơi thở hôi thối. “Mày đã nhịn ăn ba ngày rồi. Bản lĩnh nhẫn nhục của tàn dư Tô gia đúng là khiến tao mở mang tầm mắt.”


Nguyệt Dao không ngước đầu lên, đôi mắt phượng tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn chằm chằm vào đôi ủng da dính đầy bùn của gã. Nàng biết, bất kỳ sự phản kháng yếu ớt nào lúc này cũng chỉ chuốc lấy sự bạo hành tàn nhẫn hơn.


“Vút! Chát!”


Thanh roi xích sắt quất mạnh xuống bả vai Nguyệt Dao. Sợi xích sắt thô ráp xé toạc lớp áo vải thô, găm sâu vào da thịt nàng. Cơn đau rát bỏng ập đến như lửa đốt, máu tươi đỏ hồng lập tức rỉ ra, thấm đẫm bờ vai mảnh dẻ.


Nguyệt Dao cắn chặt môi đến bật máu, kiên quyết không để bật ra một tiếng rên rỉ nào. Nhưng điều đáng sợ hơn cả nỗi đau vật lý là mùi hương tỏa ra từ vết thương của nàng. Hương Cốt Huyết – dòng máu mang hương thơm thanh khiết tự nhiên từ xương tủy của nàng bắt đầu lan tỏa trong không khí. Đó là một mùi hương ngọt ngào, dịu mát như hoa nhài nở rộ sau cơn mưa, hoàn toàn tương phản với sự u tối, thối rữa của ngục tối.


Đôi mắt sói của Lý Hắc Lang chợt co rút lại. Gã hít hà một hơi thật sâu, gương mặt lộ rõ vẻ thèm khát dã tính. “Mùi gì thế này? Thật thơm... Máu của mày tại sao lại có mùi hương quyến rũ đến thế? Ha ha! Đúng là huyết mạch Thần Hương của Tô gia!”


Gã tiến lại gần, dùng chân giẫm mạnh lên chiếc xích chân của nàng, cúi người xuống sát mặt nàng. “Khai ra mau, nha đầu câm! Cuốn Thần Hương Thư của cha mày đang giấu ở đâu? Công thức chế tạo hương liệu dập tắt thú hóa của Tô gia ở đâu? Nếu mày dâng ra, tao sẽ xin Tả tướng quốc cho mày làm thị thiếp, thoát khỏi kiếp nô lệ bẩn thỉu này!”


Nguyệt Dao khẽ thở dốc, cơn đau từ bả vai khiến đầu óc nàng hơi choáng váng. Nhưng khứu giác thấu thị của nàng vẫn hoạt động cực kỳ tỉnh táo. Nàng ngửi thấy mùi rượu ngũ cốc trên người gã rất nồng, nhưng ẩn sâu dưới đó là mùi mồ hôi chua của sự kiệt sức. Gã đã đứng gác liên tục suốt hai ca trực, nhịp tim của gã đập nhanh nhưng yếu ớt, các khớp cơ ở tay phải hơi run rẩy do tác dụng phụ của việc sử dụng nội lực quá đà.


Gã đang kiệt sức. Và gã đang say.


Nàng cần kéo dài thời gian để tìm cơ hội hành động. Nguyệt Dao ngước đôi mắt phượng u uất nhưng kiên định nhìn thẳng vào gã, cất giọng khàn đặc, yếu ớt: “Thần... Thần Hương Thư... đã bị đốt cháy trong đêm diệt môn... Cha ta... không để lại gì ngoài... một đống tro tàn...”


“Mày lừa tao!” Lý Hắc Lang nổi giận, vung roi xích sắt định quất tiếp.


“Đội trưởng Lý, có lệnh kiểm tra xiềng xích của toàn bộ nô lệ mới nhập cung.”


Một giọng nói trầm mặc, khàn khàn vang lên từ cửa phòng giam. Một nam tử trung niên vạm vỡ bước vào, mặt đầy những vết sẹo dữ tợn, mặc tạp dề da thú dính đầy vết máu khô héo. Tay gã cầm một thanh đao lớn và một chùm chìa khóa vạn năng nặng nề.


Đó là Thẩm Nhất Đao, đao phủ của ngục tối Dạ Nguyệt. Gã là một nhân tộc lặng lẽ, ít nói, kẻ chuyên thực hiện các hình phạt tra tấn theo lệnh của cai ngục. Nhưng ít ai biết, Thẩm Nhất Đao từng mang ơn cứu mạng của Tô gia nhiều năm trước khi được cha Nguyệt Dao chữa trị một vết thương chí mạng.


Lý Hắc Lang hậm hực hạ roi xuống, liếc nhìn Thẩm Nhất Đao. “Kiểm tra cái gì giờ này? Lũ nhân tộc thấp hèn này thì có gì để chạy trốn?”


“Lệnh của Triệu đại giám từ Hương điện,” Thẩm Nhất Đao lầm lì trả lời, bước lại gần Nguyệt Dao. Gã thô bạo nắm lấy xích tay của nàng kéo mạnh lên để kiểm tra chốt khóa, nhưng trong khoảnh khắc che khuất tầm mắt của Lý Hắc Lang, gã đã lén nhét vào lòng bàn tay đang run rẩy của Nguyệt Dao một mảnh vải nhỏ màu xám, tẩm thứ nước ướt lạnh.


Nguyệt Dao giật mình, nhưng lập tức khép chặt các ngón tay lại. Khứu giác thấu thị của nàng ngửi thấy mùi thảo dược quen thuộc từ mảnh vải: đó là nước ép từ lá cây Mê Điệp kết hợp với độc tố của hoa Tê Tê – một loại thuốc mê nhẹ chuyên dụng của đao phủ để làm giảm đau đớn cho tù nhân trước khi hành hình, nhưng nếu tiếp xúc trực tiếp qua vết thương hở, nó sẽ gây tê liệt thần kinh vận động tạm thời.


Nàng khẽ liếc nhìn Thẩm Nhất Đao. Ánh mắt gã đao phủ sẹo lồi vẫn lạnh lùng như băng đá, gã đứng dậy, quay sang bảo Lý Hắc Lang: “Xiềng xích vẫn chắc chắn. Nha đầu này gầy gò thế này, không chịu nổi ba roi nữa đâu. Đừng làm chết người trước khi Tả tướng quốc tra hỏi.”


Lý Hắc Lang nhổ một bãi nước bọt đầy khinh miệt xuống đất. “Chết thì quăng xuống Vực Thẳm Trăng Máu làm thức ăn cho thú dữ. Nhưng gã đao phủ như mày nói cũng có lý. Tao phải vắt kiệt công thức từ miệng nó trước.”


Gã xua tay đuổi Thẩm Nhất Đao ra ngoài: “Cút đi làm việc của mày đi!”


Thẩm Nhất Đao cúi đầu, lặng lẽ quay lưng bước ra khỏi phòng giam, cánh cửa sắt một lần nữa khép hờ.


Trong phòng giam ẩm ướt chỉ còn lại Nguyệt Dao và gã cai ngục lang tộc tàn bạo. Lý Hắc Lang cười khẩy, tiến lại gần định nắm lấy tóc nàng kéo lên.


Nguyệt Dao biết thời cơ đã đến. Nàng không thể dùng võ lực để đối đầu với một thú nhân vạm vỡ, nhưng nàng có trí tuệ và độc thuật. Nàng khéo léo dùng ngón tay cái đẩy mạnh mảnh vải thấm thuốc mê tẩm vào vết thương rách da đang rỉ máu trên bả vai trái của mình. Dòng máu Hương Cốt Huyết của nàng hòa quyện với thuốc mê, dược tính lập tức được kích hoạt mạnh mẽ hơn nhờ khả năng kháng độc tự nhiên trong cơ thể nàng – máu nàng tự động lọc đi độc tố gây hại cho bản thân, nhưng giữ lại toàn bộ dược tính tê liệt trên bề mặt vết thương.


“Nha đầu, mày nhìn cái gì?” Lý Hắc Lang gầm lên khi thấy ánh mắt Nguyệt Dao bỗng trở nên sắc bén lạnh lùng.


Gã lao tới, thô bạo bóp chặt lấy cổ nàng, găm móng vuốt sói sắc nhọn vào làn da thanh tao. Nhưng đồng thời, bàn tay thô ráp đầy lông lá của gã cũng đè chặt lên bả vai trái đang đầm đìa máu tươi của nàng để giữ chặt cơ thể nàng vào tường đá.


Thuốc mê cực mạnh từ bả vai Nguyệt Dao lập tức thấm qua các vết xước trên tay gã cai ngục, đi thẳng vào huyết quản.


Chỉ trong ba hơi thở, đồng tử của Lý Hắc Lang chợt giãn nở. Gã cảm thấy các ngón tay phải của mình bỗng nhiên mất đi cảm giác, lực bóp ở cổ Nguyệt Dao yếu dần đi một cách kỳ lạ.


“Cái... cái gì thế này?” Lý Hắc Lang lảo đảo lùi lại một bước, gương mặt thú nhân đầy vẻ hoang mang hoảng loạn. Gã cố gắng vung roi xích sắt nhưng cánh tay phải đã hoàn toàn tê liệt, rơi thõng xuống bên hông như một khúc gỗ mục.


“Mày... mày đã làm gì tao? Yêu nữ!” Gã gầm lên điên cuồng, dùng cánh tay trái còn lại nắm lấy xích cổ của Nguyệt Dao, kéo lê nàng trên nền đá lạnh buốt. Sự kiệt sức từ hai ca trực kết hợp với độc tố tê liệt khiến gã không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ thấu đáo. Gã nghĩ nàng đã dùng tà thuật của Tô gia để ám hại gã.


“Tao sẽ lôi mày vào khu vực cấm!” Lý Hắc Lang nghiến răng ken két, gương mặt vặn vẹo vì giận dữ và sợ hãi. “Nơi đó có những con quái vật bạo tẩu khát máu nhất! Tao sẽ để chúng xé rác mày thành trăm mảnh!”


Nguyệt Dao bị kéo lê trên nền đá hộc gồ ghề, những kẽ đá sắc nhọn cào rách da thịt ở chân và hông nàng, để lại những vệt máu hồng nhạt tỏa hương thơm thanh khiết khắp hành lang tối tăm. Tinh thần nàng chịu áp lực cực hạn, nhịp tim đập liên hồi trong lồng ngực mảnh dẻ. Nàng đã tạm thời thoát khỏi trận đòn roi chí mạng của gã, nhưng cái giá phải trả là bị đẩy vào khu vực nguy hiểm nhất của ngục tối Dạ Nguyệt.


Càng đi sâu vào hành lang phía tây, không khí càng trở nên lạnh buốt thấu xương. Ánh đuốc thưa thớt trên tường đá chao đảo dữ dội theo từng cơn gió lạnh rít qua các khe đá. Mùi của ngục tù thông thường biến mất, thay vào đó là một mùi hương hoang dã, nồng nặc sát khí huyết sắc, mùi của lông thú cháy xém và mùi máu tươi nóng hổi vừa mới chảy ra.


Khứu giác thấu thị của Nguyệt Dao đột ngột rung động dữ dội. Một luồng sát khí hoang dã cực hạn, mạnh mẽ như một cơn bão tuyết phương Bắc đang cuồn cuộn tràn ra từ căn phòng biệt giam bằng đá đen kiên cố ở cuối hành lang.


“UỲNH! UỲNH!”


Tiếng đập phá kinh hoàng làm rung chuyển cả những bức tường đá ngàn năm của ngục tối. Tiếng xích sắt khổng lồ va đập vào nhau loảng xoảng, kèm theo đó là một tiếng gầm rú hoang dã, tàn bạo tột cùng vang lên, xé toạc bóng tối tịch mịch.


Đó không phải là tiếng gầm của một thú nhân bình thường. Đó là tiếng gầm của một Thú Vương đang bạo tẩu thú hóa hoàn toàn, một thực thể đang mất sạch lý trí nhân loại, chỉ còn lại bản năng khát máu và hủy diệt.


Lý Hắc Lang run rẩy dừng bước trong một khoảnh khắc, gương mặt gã lộ rõ vẻ sợ hãi bản năng trước uy áp của Thú Vương, nhưng sự điên loạn do thuốc mê gây ra đã lấn át lý trí của gã. Gã cười savagely, thô bạo lôi mạnh xích cổ của Nguyệt Dao, kéo nàng đứng sát vào cánh cửa sắt dày cộp của phòng biệt giam tối tăm nhất.


“Nghe thấy chưa, nha đầu?” Lý Hắc Lang thở dốc, cánh tay trái của gã run rẩy tìm cách bẻ khóa cơ quan của cánh cửa đá đen. “Lang vương bạo tẩu đang ở bên trong! Hôm nay tao sẽ ném mày vào làm thức ăn cho hắn!”


Cánh cửa đá đen nặng nề từ từ hé mở ra một khe hẹp. Từ bên trong bóng tối sâu thẳm không một ánh đuốc, một đôi mắt sói màu xám bạc, to lớn và rực đỏ sát khí huyết sắc đột ngột lóe lên, khóa chặt lấy bóng dáng mảnh mai của Tô Nguyệt Dao đang đứng run rẩy dưới đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!