Sát Thủ Cống Ngầm
Bóng tối dưới đường cống thoát nước ngầm của căn biệt thự cổ Trịnh Gia không phải là một màu đen thuần túy. Nó là một thứ chất lỏng đặc quánh, nhớp nháp, bốc mùi sình lầy lâu năm trộn lẫn với dư lượng hóa chất dệt nhuộm rò rỉ từ xưởng lụa phía trên. Đường ống bê tông tròn, đường kính chỉ vỏn vẹn tám mươi phân, ép chặt lấy cơ thể cao một mét tám mươi của Trịnh Hoài Nam. Ở không gian ngột ngạt này, mỗi hơi thở đều là một cuộc chiến giành giật oxy với làn khí ẩm mốc dột xuống từ những khe nứt thời Pháp thuộc.
Nam bò trườn bằng khuỷu tay phải và hai đầu gối. Cánh tay trái của anh lúc này hoàn toàn vô lực, buông thõng dọc theo hông. Chiếc thắt lưng kaki bảo hộ đang xiết chặt quanh bả vai trái để cầm máu cho vết rách cơ Delta nghiêm trọng, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ cánh tay trái đã tê dại, mất đi cảm giác. Cơn sốt cao bắt đầu hành hạ đại não Nam. Những đốm sáng xanh lục từ chiếc kính nhìn đêm NVG thế hệ hai nhấp nháy liên tục trước mắt anh, nhạt nhòa và chập chờn do hơi nước bão ngưng tụ trên lăng kính.
*Hộc... hộc...*
Tiếng hít thở trầm đục vang lên qua lớp mặt nạ phòng độc 3M. Vùng da cổ không được bảo vệ của anh đang bỏng rát đỏ do hơi axit sunfuric loãng từ phòng thí nghiệm phía trên thấm vào mồ hôi. Mỗi lần Nam rướn người về phía trước, vết rách ở bả vai trái lại co rút, dội lên một luồng đau buốt nhói chạy dọc sống lưng, ép anh phải nghiến chặt răng đến mức bật máu ở nướu.
Đường cống ngầm dốc dần về phía giếng nước cổ. Nước mưa bão từ miệng giếng dội ngược vào trong ống, dâng cao ngang hông Nam, lạnh buốt và ngập đầy bùn nhão. Anh cố gắng giữ thăng bằng, dịch chuyển từng xăng-ti-mét một cách im lặng tuyệt đối theo quy trình di chuyển bóng tối. Cuốn sổ địa chính năm 1995 bọc trong túi nilon chống nước vẫn nằm im lìm trước ngực áo bảo hộ kaki, cứng cáp và nặng trĩu như một lời thề nợ máu với chú Khắc.
Đột ngột, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng Nam. Đó là bản năng sinh tồn của một đặc công bộ binh từng trải qua hàng trăm giờ huấn luyện tác chiến vùng đầm lầy. Tiếng nước chảy róc rách phía sau lưng anh vừa có một nhịp thay đổi rất nhỏ. Không phải tiếng nước dột tự nhiên. Đó là tiếng rẽ nước cực nhẹ của một vật thể di động.
Nam chưa kịp phản ứng thì một bàn tay bọc thép có vuốt sắc nhọn đột ngột nhô lên từ làn nước bùn tối tăm, chộp lấy cổ chân trái của anh kéo giật mạnh về phía sau.
*Rầm!*
Cơ thể Nam bị kéo lê trên nền bê tông thô ráp của đường ống. Trán anh đập mạnh vào thành cống, chiếc kính nhìn đêm NVG bị lệch sang một bên, để lộ nửa khuôn mặt hốc hác dưới ánh sáng xám xịt chập chờn. Kẻ tấn công di chuyển nhanh như một con rái cá trong bóng tối. Đó là sát thủ "Móng Vuốt" của nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ. Hắn mặc bộ đồ lặn ôm sát cơ thể màu đen bóng, đôi mắt hí sắc lạnh lóe lên sau lớp kính bơi.
Móng Vuốt không để Nam có cơ hội thở dốc. Gã sát thủ vung mạnh tay phải, năm vuốt thép sắc nhọn tẩm hóa chất chống rỉ sét đâm thẳng vào hông Nam.
*Phập!*
Tiếng kim loại va chạm với sợi Kevlar vang lên đanh thép. Phát đâm cực mạnh trúng vào hông, nhưng lớp áo giáp chống đạn Kevlar mặc lót bên trong áo bảo hộ kaki đã cản được phần lớn lực xuyên phá. Dẫu vậy, cú đâm với lực quán tính lớn vẫn làm Nam chấn động mạnh, xương sườn bên trái đau buốt như muốn gãy rời, ép luồng khí cuối cùng ra khỏi lồng ngực anh.
Trong không gian đường ống hẹp chỉ 80cm, Nam bị ép nằm ngửa, lưng đè lên bùn nhão. Móng Vuốt rướn người lên, đè toàn bộ trọng lượng cơ thể hòng khóa chặt Nam dưới lòng cống ngập nước. Vuốt thép của hắn lại vung lên, hướng thẳng vào cổ họng Nam.
Nam cố gắng dùng tay phải rút khẩu súng ngắn K54 giấu ở thắt lưng. Thế nhưng, không gian cống quá chật hẹp, khuỷu tay phải của anh đập mạnh vào vách bê tông cong của đường ống, kẹt cứng. Khẩu súng ngắn K54 tuột khỏi những ngón tay bám đầy bùn đất của anh, rơi sầm xuống lòng bùn nhão bên dưới và biến mất hút vào dòng nước bẩn.
"Chết đi, thằng chó!" Móng Vuốt rít lên qua kẽ răng, vuốt thép sượt qua cằm Nam, để lại một vệt rách dài rỉ máu tươi.
Nam biết mình không thể dùng vũ khí nóng hay dao găm M9 lúc này. Cánh tay trái bị liệt lực hoàn toàn do xiết thắt lưng cầm máu, tay phải bị vướng vách cống. Anh buộc phải chuyển sang hệ năng lực cận chiến dưới nước của đặc công thủy không dùng tay. Anh chủ động buông lỏng thân người, để mặc cho Móng Vuốt ghì đầu mình xuống nước.
Ngay khi Móng Vuốt tưởng chừng đã chiếm thế thượng phong và dồn hết lực vào cánh tay vuốt thép để đâm xuống, Nam bất ngờ co mạnh hai đầu gối lên sát ngực. Tận dụng khoảng trống cự ly không mét cực hẹp khi đối thủ áp sát, anh đưa hai gót chân luồn qua nách Móng Vuốt, rồi dùng kỹ thuật khóa khớp chân đặc công thủy xoay mạnh góc chín mươi độ.
*Rắc!*
Tiếng khớp vai của Móng Vuốt bị bẻ vặn kêu lên giòn giã dưới nước. Gã sát thủ rú lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào, vuốt thép đâm lệch sang bên vách bê tông, bắn ra những tia lửa điện nhỏ. Nam không dừng lại. Anh dùng hai cổ chân kẹp chặt lấy cổ họng của Móng Vuốt, tạo thành một gọng kìm bằng xương thịt cực mạnh, kéo ghì đầu gã sát thủ xuống lòng nước bẩn dâng cao.
Móng Vuốt điên cuồng giãy giụa. Trong cơn hoảng loạn giành giật sự sống, hắn vung tay cào cấu liên tiếp vào đùi và bắp chân Nam. Những chiếc vuốt thép sắc nhọn cào rách lớp vải kaki bảo hộ sờn cũ, khoét sâu vào da thịt Nam, để lại những đường rãnh rỉ máu tươi loang lổ dưới dòng nước lũ.
Cơn đau buốt từ đùi và bả vai trái nhiễm trùng sưng tấy xộc thẳng lên đại não, khiến Nam suýt chút nữa lơ là gọng kìm chân. Nhưng hình ảnh gia nhân già Nguyễn Khắc bị sát hại dã man ngoài hành lang hầm thư hiện lên trong tâm trí anh như một liều Adrenaline cực mạnh. Nam nghiến chặt răng đến mức môi rách nát, ép tim giảm sốc đau đớn để duy trì sự tỉnh táo tột độ. Anh lấy đà lộn ngược người, đè toàn bộ trọng lượng cơ thể rắn rỏi của mình lên đầu Móng Vuốt, dìm chặt gã sát thủ xuống lớp bùn sâu dưới đáy cống.
*Sùng sục... sùng sục...*
Những bong bóng khí nghẹt thở sủi lên từ dưới lòng nước bẩn. Móng Vuốt giãy giụa yếu dần. Đôi bàn tay vuốt thép của hắn cào cấu vô vọng vào thành cống bê tông, để lại những vệt xước rỉ sét dài. Nam vẫn giữ nguyên tư thế khóa chân cứng ngắc, đè chặt đối thủ không buông suốt một phút dài đằng đẵng.
Cho đến khi những chuyển động cuối cùng của Móng Vuốt tắt lịm hoàn toàn dưới lòng bùn nhão, Nam mới từ từ buông lỏng hai chân. Cái xác của gã sát thủ cống ngầm trôi tuột ra phía sau, lờ lững trong dòng nước bẩn của đường ống tối tăm.
Nam nằm vật ra vách cống, thở dốc điên cuồng qua phin lọc của mặt nạ 3M. Thể lực của anh đã chạm ngưỡng suy kiệt cực hạn. Vết thương ở bả vai trái bị ngấm nước bẩn cống ngầm bắt đầu nhức nhối dữ dội, một cơn nóng lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng báo hiệu chất độc vi khuẩn đang xâm nhập sâu vào thớ cơ Delta bị rách cơ Delta nghiêm trọng.
Anh đã mất đi khẩu súng ngắn K54 bảo mệnh dưới lòng bùn. Giờ đây, vũ khí duy nhất còn lại của anh là chiếc xẻng phòng cháy thô gỉ sét cán gỗ lim đang dắt hờ bên hông.
Nén cơn đau buốt tận xương tủy, Nam dùng tay phải bám vào những gờ bê tông nứt nẻ của thành cống, vận dụng kỹ thuật leo trèo ống cống không dây để lôi kéo cơ thể kiệt quệ tiến về phía trước. Đường ống bê tông kết thúc, mở ra khoảng không gian đứng của giếng nước cổ.
Nam trườn lên sát miệng giếng cổ, những ngón tay bám đầy bùn đất bám chặt vào thành đá phủ rêu xanh. Nước mưa bão số 12 dội xối xả xuống khuôn mặt hốc hác của anh, rửa trôi đi lớp bùn đất và máu tươi. Anh ngước đầu nhìn lên khoảng trời đêm đen kịt ngoài vườn thông.
Ngay phía trên đỉnh đầu anh, sát mép miệng giếng đá cổ kính, tiếng sủa gầm rú điên cuồng của đàn chó săn Rottweiler đột ngột vang dội xé rách màn mưa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!