Nhạc nềnIrregular

Màn Sương Khí Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rè rè từ chiếc bộ đàm dã chiến gắn trên vai giáp của Trần Đại vang lên dồn dập, phá vỡ bầu không khí đặc quánh mùi dầu diesel của phòng máy phát điện. Giọng nói của Vũ Đình Lôi truyền qua loa nhỏ, khản đặc và tràn đầy sát khí:


"Trần Đại! Báo cáo tình hình ngay! Mày đã dồn được thằng Nam vào góc chết chưa? Trả lời tao!"


Trịnh Hoài Nam đứng im lặng trong bóng tối. Anh không trả lời. Dưới chân anh, cái xác của Trần Đại – gã phó tướng tàn bạo của nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ – đã bắt đầu lạnh đi trên nền gạch men sình lầy dính đầy dầu máy. Khẩu súng ngắn K54 trong tay phải Nam khẽ hạ xuống. Trong băng đạn của anh lúc này chỉ còn đúng ba viên đạn bảo mệnh. Anh không thể lãng phí bất kỳ nguồn lực nào nữa.


Cơn đau từ bả vai trái bất ngờ dội lên như một nhát dao nung đỏ cắm sâu vào da thịt. Vết thương rách cơ Delta – hệ quả từ những mảnh kính vỡ cường lực găm vào ở trận chiến trước – đang có dấu hiệu nhiễm trùng nghiêm trọng. Bụi mục hầm sâu ẩm ướt kết hợp với nước mưa bão dột từ trần nhà đã khiến vết thương sưng tấy, nóng hầm hập. Nam cảm nhận rõ một luồng khí nóng rát chạy dọc cánh tay trái, đầu óc anh bắt đầu có những cơn váng vất nhẹ do sốt cao.


Anh nghiến chặt răng, dùng bàn tay phải bám đầy máu khô rút chiếc thắt lưng kaki bảo hộ ra khỏi đỉa quần. Vận dụng quy tắc sơ cứu vết thương hở dưới áp lực, Nam quấn chặt chiếc thắt lưng quanh khớp vai trái, dùng hết sức tàn xiết mạnh để ép chặt động mạch nách. Kỹ thuật cầm máu bằng áp lực cơ học này tạm thời ngăn chặn dòng máu tươi đang rỉ xối xả qua kẽ áo bảo hộ kaki, nhưng cái giá phải trả là cánh tay trái của anh bắt đầu tê dại, mất đi gần như hoàn toàn khả năng cầm nắm thô.


Bên kia đầu dây bộ đàm, sau gần mười giây im lặng chết chóc, Vũ Đình Lôi dường như đã hiểu ra chuyện gì xảy ra. Tiếng gầm rú phẫn nộ của hắn vang lên qua tần số vô tuyến:


"Mẹ kiếp! Trần Đại chết rồi! Thằng chó Nam... mày khá lắm! Bóng Ma! Kích hoạt hệ thống xả khí gây mê ngay lập tức! Bịt kín tất cả các họng thông gió, bơm kịch trần cho tao! Tao muốn nhìn thấy nó tự bò ra ngoài xin chết!"


*Cạch.*


Tiếng ngắt bộ đàm lạnh lùng vang lên. Ngay sau đó, từ phía trần bê tông dày của hầm lưu trữ, hệ thống quạt thông gió cũ từ thời Pháp thuộc bắt đầu rên rỉ hoạt động trở lại bằng nguồn điện dự phòng riêng biệt. Nam ngước đầu lên. Qua lăng kính xanh lục hạt của chiếc kính nhìn đêm NVG thế hệ hai, anh nhìn thấy một làn sương mù màu vàng nhạt, đục ngầu đang bắt đầu phun ra xối xả từ họng gió sắt rỉ sét.


Mùi ngọt lợm, nồng hắc của khí gas gây mê dã chiến lập tức tràn ngập không gian hẹp. Phổi của Nam co thắt lại. Một cơn ho khan dữ dội ập đến, bóp nghẹt phế quản của anh. Đầu óc anh quay cuồng, hai đầu gối run rẩy chực quỵ xuống.


Nam lập tức hành động. Anh giật phăng chiếc áo khoác kaki bên ngoài, nhúng đẫm vào vũng nước mưa dột dưới sàn, rồi cố gắng nhét chặt vào họng thông gió để bịt kín đường khí độc. Thế nhưng, áp lực thổi của hệ thống quạt thông gió dã chiến quá mạnh. Chỉ trong vòng năm giây, chiếc áo đẫm nước bị áp lực khí thổi bay ra ngoài, rơi sầm xuống đất. Làn sương độc màu vàng nhạt tiếp tục tràn xuống, cuồn cuộn như một bầy rắn độc.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Nam không hoảng loạn. Trí nhớ không gian lập thể của một cựu đặc công giúp anh định vị nhanh chóng chiếc ba lô chiến thuật nhặt được từ tên lính trước đó. Anh thò tay vào góc tối, rút ra chiếc mặt nạ phòng độc công nghiệp 3M hai phin lọc – món đồ mà thủ kho Nguyễn Tiến Thành đã bí mật tuồn cho anh trước khi cuộc tấn công nổ ra. Nam áp chặt mặt nạ lên mặt, kéo căng các dây đai cao su qua đầu, tạo thành một vòng niêm phong kín khít tuyệt đối quanh mũi và miệng.


*Hộc... hộc...*


Tiếng hít thở trầm đục, nặng nề vang lên qua hai phin lọc than hoạt tính. Làn khí độc màu vàng nhạt bị chặn đứng ngoài lớp màng lọc, nhưng Nam biết phin lọc công nghiệp này chỉ có giới hạn sử dụng tối đa ba mươi phút trong môi trường nồng độ khí gas cao. Anh phải thoát khỏi đây trước khi phin lọc bị bão hòa.


Nam rút từ túi quần ra bản sơ đồ thông gió hệ thống biệt thự cổ bằng giấy dầu cũ. Dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc kính nhìn đêm, anh dùng ngón tay rà dọc theo các đường ống dẫn khí. Hệ thống thông gió của hầm lưu trữ kết nối trực tiếp với một khu vực liền kề: Phòng thí nghiệm hóa chất dệt lụa cũ của Tập đoàn Trịnh Gia.


Khu nhà xưởng dệt lụa truyền thống này đã ngưng hoạt động một phần từ những năm 1970, nhưng Trịnh Thế vẫn giữ lại phòng hóa chất để pha chế các loại thuốc nhuộm lụa cổ truyền. Nam biết, đó là lối thoát duy nhất của anh trước khi tiến vào lối thoát hiểm ngầm cơ học dẫn ra giếng cổ.


Anh nhặt chiếc xẻng công binh thô gỉ sét dưới đất, dùng vai phải đâm mạnh vào tấm cửa gỗ bọc tôn ngăn cách giữa hầm thư và xưởng lụa.


*Rầm! Rầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát sau nhiều năm ẩm ướt đổ sập xuống. Nam lách người bò qua khe hẹp, tiến vào phòng thí nghiệm hóa chất dệt lụa cũ. Không gian ở đây rộng hơn, nồng nặc mùi lưu huỳnh, mùi amoniac và mùi mốc của các cuộn vải lụa thô dệt dở dang xếp đống trên kệ gỗ.


Nam di chuyển áp sát các dãy bàn thí nghiệm bằng đá xám. Đúng lúc này, tiếng xột xoạt của vải giáp chiến thuật và tiếng bước chân nện xồm xoạt vang lên từ phía cửa chính của xưởng lụa. Qua lăng kính NVG, Nam nhìn thấy ba bóng người đang di chuyển theo đội hình bọc lót góc chín mươi độ tiêu chuẩn. Chúng đeo kính nhìn đêm hồng ngoại và lăm lăm súng ngắn có ống giảm thanh.


"Nó ở trong này! Camera nhiệt phát hiện nguồn nhiệt di động hướng mười hai giờ!" Tiếng một tên lính đánh thuê thì thầm qua bộ đàm.


Nam hiểu ngay vấn đề. Kính nhìn đêm hồng ngoại của đối thủ có thể dễ dàng phát hiện ra thân nhiệt ba mươi bảy độ C của anh giữa phòng hóa chất lạnh ngắt. Khí gas gây mê bên ngoài vẫn đang tiếp tục tràn vào qua các khe hở. Anh bị kẹt giữa hai gọng kìm: khí độc phía sau và súng đạn phía trước.


Anh phải tạo ra một màn sương chiến thuật mạnh hơn để phá hủy hoàn toàn cảm biến nhiệt của kẻ thù, đồng thời đẩy lui chúng mà không cần nổ súng phí đạn.


Ánh mắt Nam quét nhanh qua các kệ gỗ đựng hóa chất dệt nhuộm cũ. Anh nhìn thấy hai bình thủy tinh lớn màu nâu đặt trong góc tối. Một bình chứa axit sunfuric loãng (H2SO4) dùng để tẩy trắng sợi lụa, bình còn lại chứa cồn công nghiệp (Ethanol) dùng làm dung môi pha màu nhuộm.


Một kế hoạch tác chiến hóa học dã chiến lập tức hình thành trong đầu gã cựu đặc công.


Nam dùng tay phải ôm chặt bình axit sunfuric loãng nặng khoảng mười ký, đặt nó lên chiếc bồn chứa bằng đồng cũ ở giữa phòng. Tiếp đó, anh đổ toàn bộ lượng cồn công nghiệp còn sót lại vào chung một bể chứa. Hỗn hợp chất lỏng bắt đầu sủi bọt, tỏa ra một luồng nhiệt lượng lớn làm nóng vách đồng của bồn chứa.


Để kích hoạt phản ứng tạo khói độc axit tự chế diện rộng, anh cần một nguồn nhiệt lượng cực mạnh và đột ngột. Nam nhìn sang chiếc máy phát điện diesel nhỏ đặt ở góc phòng. Anh dùng kìm cộng lực cắt đứt hai sợi cáp đồng nối từ bình ắc-quy của máy phát điện, kéo lê hai đầu dây trần về phía bồn chứa đồng.


Tiếng bước chân của ba tên lính đánh thuê đã tiến sát đến vách ngăn gỗ, chỉ cách Nam chưa đầy năm mét.


"Tao thấy vệt nhiệt rồi! Ngay sau cái bồn đồng! Chuẩn bị nổ súng!"


Nam nín thở. Anh chập hai đầu dây đồng trần vào nhau ngay sát miệng bồn chứa hỗn hợp axit và cồn.


*Xoẹt! Đoàng!*


Một tia lửa điện hồ quang cực mạnh bắn ra, kèm theo tiếng nổ đoản mạch đanh tai. Tia lửa điện lập tức kích nhiệt hỗn hợp hóa chất đang sôi sùng sục.


*Hù... u... u!*


Một phản ứng hóa học mãnh liệt nổ ra. Một màn sương khói axit sunfuric trắng đục, dày đặc và nóng bỏng bốc lên cuồn cuộn từ bồn đồng, nhanh chóng bành trướng ra toàn bộ không gian phòng thí nghiệm. Làn khói axit này có tính ăn mòn cực cao và tỏa ra nhiệt độ lên tới hơn sáu mươi độ C.


Qua lăng kính NVG của Nam, thế giới xanh lục bỗng chốc bị bao phủ bởi một mảng trắng xóa. Luồng nhiệt lượng khổng lồ từ màn khói axit lập tức làm quá tải cảm biến nhiệt trên kính hồng ngoại của lính đánh thuê. Màn hình hiển thị của chúng bị nhiễu loạn hoàn toàn, chỉ còn lại một màu đỏ rực vô nghĩa.


"Mẹ kiếp! Kính nhiệt bị hỏng rồi! Tao không thấy gì cả!" Một tên lính hét lên hoảng loạn.


Nhưng cơn ác mộng của chúng mới chỉ bắt đầu. Màn khói axit sunfuric dày đặc tràn qua vách ngăn, tiếp xúc trực tiếp với da thịt và trang bị của toán đột kích. Axit loãng trong không khí nhanh chóng ăn mòn các lớp màng lọc hữu cơ thông thường của mặt nạ phòng độc dã chiến mà chúng đang đeo.


Chỉ trong vòng ba giây, chất cao su của mặt nạ lính đánh thuê bắt đầu bị mủn ra, rò rỉ khí axit vào bên trong. Hơi axit sunfuric xộc thẳng vào mắt, mũi và phế quản của chúng, gây ra cảm giác bỏng rát kinh hoàng như bị tạt nước sôi.


"Axit! Khói axit! Mặt nạ bị chảy rồi!"


"Mắt tao! Tao không thở được!"


Tiếng ho sặc sụa, tiếng la hét thảm thiết xé rách màn đêm bão giông. Ba tên lính đánh thuê hoàn toàn mất phương hướng chiến đấu. Chúng ngã nhào xuống đất, vứt bỏ súng ngắn và dùng hai tay cào cấu điên cuồng vào cổ họng đang bị bỏng rát. Một tên cố gắng nổ súng liên thanh MP5 về phía trước theo bản năng, nhưng loạt đạn chỉ găm loạn xạ vào trần nhà và các kệ gỗ đựng lụa cũ.


Nam áp sát người xuống sàn nhà – nơi nồng độ khói axit thấp nhất. Dù đã đeo mặt nạ 3M bảo vệ hệ hô hấp, nhưng vùng da cổ không được che chắn của anh vẫn bắt đầu rát bỏng nhẹ do hơi axit ăn mòn. Cơn đau từ bả vai trái lại giật lên điên cuồng do lực vung tay cắt cáp điện lúc nãy.


Anh biết mình không có nhiều thời gian. Toàn bộ lượng cồn công nghiệp dự phòng đã tiêu hao sạch. Màn khói axit này sẽ sớm tự loãng ra hoặc làm sập hoàn toàn cấu trúc trần gỗ của xưởng dệt lụa cũ.


Nam bò trườn bằng khuỷu tay phải và hai đầu gối, luồn lách qua những chiếc bàn đá đang bị axit ăn mòn sủi bọt trắng xóa. Anh tiến về phía góc sâu nhất của phòng hóa chất, nơi có một cánh cửa sắt bọc chì nhỏ đường kính chỉ tám mươi phân nằm sát mặt sàn bê tông.


Đó chính là lối vào của Lối thoát hiểm ngầm cơ học – đường ống bê tông dẫn thẳng ra giếng nước cổ ngoài vườn thông biệt thự.


Nam dùng tay phải rút chiếc chìa khóa cơ học dự phòng bằng đồng đen – tín vật mà cô ruột Trịnh Thị Lan đã trao cho anh trước đó – tra vào ổ khóa của cánh cửa bọc chì.


*Cạch... rắc.*


Ổ khóa rỉ sét lâu năm rên rỉ dưới lực xoay của Nam, cánh cửa sắt nhỏ từ từ hé mở. Một luồng khí lạnh ngắt, ẩm ướt và ngập mùi bùn đất từ dưới lòng đất xộc thẳng vào mặt anh.


Nam nhìn lại phía sau lần cuối. Màn khói trắng đục của axit vẫn đang cuồn cuộn phong tỏa toàn bộ phòng hóa chất dệt lụa, ngăn chặn hoàn toàn mọi nỗ lực truy sát của toán lính đánh thuê Hắc Hổ ngoài hành lang.


Anh tắt chiếc kính nhìn đêm NVG để tiết kiệm pin, rồi nghiêng người lách thân hình cao một mét tám mươi của mình vào trong đường ống bê tông chật hẹp tối tăm. Ngay khi cơ thể anh vừa lọt vào trong, Nam dùng tay phải kéo sập cánh cửa sắt bọc chì lại, khóa chặt đường lui.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!