Nhạc nềnIrregular

Phán Quyết Phòng Máy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa sắt bọc chì dày năm phân khẽ rung lên bần bật dưới sức ép của những luồng gió bão giật cấp mười hai đang gầm rú bên ngoài biệt thự cổ. Trong không gian đặc quánh mùi rỉ sét và ẩm mốc của phòng bảo mật, Trịnh Hoài Nam đứng im lìm như một pho tượng đá. Chiếc kính nhìn đêm NVG thế hệ hai trên đầu anh tỏa ra luồng sáng xanh lục nhạt, rọi lên những vệt máu tươi vừa mới thấm đẫm qua lớp băng gạc trắng quấn quanh bả vai trái.


Cơn đau từ vết rách sâu ở cơ Delta – hệ quả của những mảnh kính vỡ găm sâu từ trận chiến trước – liên tục giật lên theo từng nhịp đập của cuống tim. Nam đưa bàn tay phải bọc gạc đầy máu khô lên, khẽ ấn mạnh vào động mạch cảnh bên cổ phải. Đây là kỹ thuật ép tim giảm sốc đau đớn mà anh được huấn luyện nghiêm ngặt thời còn ở Lữ đoàn Đặc công bộ binh. Áp lực từ ngón tay kích thích mạnh vào xoang động mạch cảnh, giải phóng các xung thần kinh phế vị để kìm hãm nhịp tim đang đập loạn xạ, cưỡng ép cơ thể khóa chặt cơn sốc chấn thương vật lý đang chực chờ đánh sụp lý trí của anh. Nhịp thở của anh chậm dần, sâu hơn, và đôi bàn tay đang cầm chiếc xẻng công binh thô gỉ sét bắt đầu ngừng run rẩy.


Bên ngoài hành lang, tiếng động cơ cánh quạt trầm đục của chiếc drone chiến thuật thứ hai do Trịnh Thế Vinh điều khiển vẫn đang rè rè quét qua quét lại. Luồng ánh sáng hồng ngoại từ camera tầm nhiệt của nó quét sát qua khe cửa sắt bọc chì, tạo thành một vệt sáng đỏ rực rỡ đầy đe dọa. Nam biết mình không thể trốn mãi trong cái lồng Faraday này. Không khí trong căn phòng bốn mét vuông bọc chì đang loãng dần, lồng ngực anh bắt đầu thắt lại vì thiếu oxy.


Anh khẽ gạt chốt cửa sắt. Tiếng kim loại rít nhẹ bị tiếng sấm sét gầm vang ngoài trời nuốt trọn. Nam lách người ra ngoài hành lang tối tăm, di chuyển áp sát vào vách tường bê tông theo quy trình di chuyển bóng tối tuyệt đối. Gót chân đặt xuống trước, má ngoài bàn chân hạ xuống nhẹ nhàng để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động trên nền gạch men cũ bám đầy bụi mực mục nát.


Đúng lúc đó, từ hướng phòng máy phát điện dự phòng ở góc cuối hành lang, một luồng ánh sáng đèn pin chiến thuật công suất lớn bất ngờ quét qua quét lại, kèm theo tiếng bước chân nện xồm xoạt của giày da dã chiến dẫm lên vũng dầu diesel rò rỉ.


"Mày không cần trốn nữa đâu, Nam."


Giọng nói trầm khàn, lạnh lùng và chứa đựng sự tàn bạo quen thuộc vang lên qua màn đêm. "Hắc Lang" Trần Đại. Gã phó tướng của nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ đang đứng ngay cửa phòng máy phát điện, tay lăm lăm khẩu súng tiểu liên Heckler & Koch MP5 có gắn ống giảm thanh. Gương mặt hốc hác đầy sẹo của gã co rúm lại dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn bão treo tường, đôi mắt một mí sắc lạnh như dao cạo quét thẳng về phía góc tối nơi Nam đang ẩn nấp.


Trần Đại không phải là hạng giang hồ vặt. Gã là cựu lính đặc nhiệm biến chất, kẻ đã trực tiếp xuống tay tra tấn dã man và sát hại gia nhân già Nguyễn Khắc ngay trước mắt Nam cách đây không lâu. Sự xuất hiện của gã thổi bùng ngọn lửa căm thù đang âm ỉ cháy trong lồng ngực Nam. Nhưng đôi mắt anh dưới lăng kính NVG vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ mùa đông. Anh cần sự tỉnh táo để thực thi phán quyết.


*Cạch cạch cạch!*


Trần Đại bất ngờ nổ súng. Loạt đạn 9mm có giảm thanh xé rách màn đêm, găm sạt qua cạnh tủ hồ sơ sắt bên cạnh Nam. Mạt sắt và bụi bê tông bắn tung tóe. Nam nhào người sang bên phải, lăn dài hai vòng trên nền gạch trơn trượt đầy dầu máy, lao mình vào sau bệ máy phát điện Cummins khổng lồ bằng gang đúc dày. Tiếng đạn va chạm vào thân máy phát điện vang lên những tiếng *boong boong* chói tai, tia lửa điện bắn ra sáng rực một góc phòng.


Nam tựa lưng vào bệ máy phát điện, hơi thở dồn dập. Anh luồn tay vào thắt lưng, rút ra khẩu súng ngắn K54 cũ kỹ của cha để lại. Khẩu súng quân dụng từ thời chiến tranh biên giới này chỉ còn đúng bảy viên đạn xuyên giáp mềm trong băng. Tệ hơn nữa, do tuổi thọ cao và nòng súng đã bị rơ nòng lớn ở bộ phận đầu khóa nòng, độ chính xác của nó bị giới hạn nghiêm trọng ở cự ly ngoài mười mét. Trong không gian ngập mùi dầu diesel và khói súng ngột ngạt này, Nam chỉ có thể trông cậy vào việc dụ kẻ thù vào sát góc cua hành lang dưới năm mét mới được phép nổ súng.


Anh lên đạn thủ công. Tiếng búa súng gõ nhẹ vào chốt an toàn vang lên một tiếng *tạch* nhỏ.


Nam thò người ra khỏi bệ máy, nín thở ngắm bắn phát thứ nhất về phía ánh đèn pin của Trần Đại.


*Đoàng!*


Tiếng nổ đanh thép của khẩu K54 vang dội trong phòng máy hẹp, chớp lửa đầu nòng lớn làm lóa mắt tạm thời cả hai bên. Phát đạn găm thẳng vào bức tường bê tông sát cạnh đầu Trần Đại. Gã phó tướng nhanh nhẹn cúi rạp người né tránh, lập tức bắn trả một loạt đạn dài quét sạch mảng tường phía trên đầu Nam.


Nam bắn phát thứ hai. *Đoàng!* Viên đạn xuyên qua lớp vỏ sắt của chiếc tủ điện tổng đã bị cháy hỏng, bắn tung tóe những mảnh đồng rỉ sét. Do độ rơ của nòng súng quá lớn dưới áp lực rung động của bão và nhịp tim đập nhanh, cả hai phát đạn đều không thể trúng mục tiêu di chuyển nhanh của Trần Đại.


"Súng của ông già mày rỉ sét rồi, con trai!" Trần Đại gầm lên, gã vứt khẩu MP5 đã hết đạn sang một bên, không thèm thay băng đạn mới. Gã rút từ thắt lưng ra cặp dao găm quân dụng Karambit bằng thép đen chống phản quang cực kỳ sắc bén. Lưỡi dao cong vút như móng vuốt sói hoang lấp lánh dưới ánh sáng đèn bão. Gã lao tới với tốc độ cực nhanh, di chuyển lắt léo theo hình chữ Z để triệt tiêu góc bắn của súng ngắn.


Nam biết mình không thể lãng phí thêm đạn K54 ở khoảng cách này. Anh dắt súng vào thắt lưng, tay phải nắm chặt cán gỗ lim của chiếc xẻng công binh thô gỉ sét.


Trần Đại áp sát cự ly một mét trong chớp mắt. Lưỡi dao Karambit vung lên, quét một đường vòng cung hiểm hóc hướng thẳng vào động mạch cổ của Nam. Nam ngửa người ra sau góc bốn mươi lăm độ, lưỡi dao sượt qua cằm anh chỉ trong gang tấc, để lại một vệt cắt mỏng rỉ máu. Gã phó tướng tiếp tục xoay người, vung lưỡi dao thứ hai cắt xéo xuống hông.


Nam dùng phần bản thép dày gỉ sét của xẻng công binh gạt đỡ lưỡi dao.


*Keng! Keng!*


Tiếng kim loại va chạm nảy lửa vang lên chói tai. Lực chém của Trần Đại cực mạnh, chấn động truyền qua cán gỗ xẻng làm tê rần cả bàn tay phải đang bị rách da của Nam. Trần Đại có thói quen vung dao chém vát liên tục từ phải sang trái để tận dụng đà xoay của cổ tay đeo găng cao su chống cắt. Nam nhận ra sơ hở này nhờ kinh nghiệm thực chiến cận chiến CQB dày dạn. Anh chủ động lùi lại một bước, giả vờ loạng choạng để lộ toàn bộ bả vai trái đang bị thương nặng.


"Chết đi!"


Trần Đại cắn câu. Gã rống lên, vung hết tầm cánh tay phải để găm lưỡi Karambit sâu vào bả vai trái của Nam. Nhưng ngay khi lưỡi dao vừa chạm vào lớp vải kaki bảo hộ, Nam đã xoay người tránh né góc chín mươi độ, đồng thời vung mạnh chiếc xẻng công binh bằng tay phải, thực hiện một cú chém vát tàn bạo chéo góc bốn mươi lăm độ thẳng vào đùi phải của Trần Đại.


*Phập!*


Cạnh xẻng sắt rèn thủ công mài mỏng cắt ngọt qua lớp quần kaki chiến thuật, lún sâu vào thớ thịt đùi của gã phó tướng, cắt đứt một phần động mạch đùi. Trần Đại rú lên đau đớn, gã khụy gối xuống sàn, máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ nền gạch bám đầy dầu diesel.


Nhưng trong cơn điên cuồng của một con thú bị dồn vào đường cùng, Trần Đại bất ngờ dùng tay trái rút khẩu súng ngắn Colt 45 giấu sau lưng, nổ súng trực diện vào ngực Nam ở cự ly chưa đầy hai mét.


*Đoàng!*


Phát đạn bắn sượt qua bả vai trái của Nam, xé rách hoàn toàn lớp băng gạc tạm thời và cày một đường rãnh sâu hoắm trên da thịt anh. Sức ép của viên đạn cỡ lớn hất văng Nam ngã sầm vào bệ máy phát điện Cummins. Vết thương cũ bị hở miệng hoàn toàn, máu tươi loang lổ tuôn ra như suối, nhuộm đỏ rực toàn bộ cánh tay trái của anh. Cơn đau buốt nhói tột cùng xé rách ý chí tỉnh táo của Nam, tầm nhìn qua lăng kính NVG bắt đầu nhòe mờ, xuất hiện những đốm nhiễu xanh lục dày đặc do thiếu máu não.


Nam cắn chặt môi đến mức bật máu, ép bản thân không được lịm đi. Anh dùng ngón tay phải bấm mạnh vào huyệt đạo động mạch cảnh một lần nữa để cưỡng chế nhịp tim ổn định.


Trần Đại gầm rú, cố lết cái chân đùi đứt máu tới gần, họng súng Colt 45 đen ngóm hướng thẳng vào trán Nam.


Nam vận dụng quy tắc kiểm soát hơi thở khi nổ súng. Anh nín thở hoàn toàn ở nhịp thở ra cuối cùng để triệt tiêu tối đa độ rung của tay phải đang cầm súng K54. Độ rơ nòng của khẩu súng ngắn cũ lúc này không còn ý nghĩa gì khi khoảng cách giữa đầu ruồi súng và mục tiêu chỉ còn chưa đầy một mét.


*Đoàng!*


Phát đạn thứ tư của khẩu K54 nổ vang. Viên đạn xuyên giáp 7.62mm xé rách không khí, găm thẳng vào giữa cổ họng của Trần Đại, phá nát thực quản và cột sống cổ của gã.


Tiếng gầm rú của Trần Đại nghẹn lại. Đôi mắt gã trợn trừng đầy kinh hoàng, khẩu Colt 45 rơi rầm xuống sàn. Thân hình hộ pháp của gã phó tướng lính đánh thuê đổ sụp xuống vũng dầu diesel pha lẫn máu tươi, co giật nhẹ vài cái rồi hoàn toàn bất động.


Nam ngồi bệt dưới nền đất, lồng ngực phập phồng thở dốc dồn dập. Khói súng khét lẹt quyện với mùi dầu diesel nồng nặc tạo nên một bầu không khí ngạt thở. Anh cất khẩu K54 chỉ còn lại đúng ba viên đạn bảo mệnh vào thắt lưng, rồi run rẩy bò sát tới thi thể của Trần Đại.


Anh dùng bàn tay phải bám đầy máu lục soát túi áo khoác da rách rưới của gã phó tướng. Nam lôi ra một chiếc điện thoại di động bọc cao su chống va đập chuyên dụng của lính đánh thuê. Màn hình điện thoại vẫn đang sáng, hiển thị một tệp danh bạ bảo mật và lịch sử giao dịch ngân hàng điện tử mới nhất.


Nam bấm mở phần tin nhắn gần nhất. Hiện lên trước mắt anh là một hóa đơn thanh toán điện tử trị giá hai tỷ đồng từ tài khoản của một công ty con thuộc Tập đoàn Trịnh Gia chuyển thẳng vào tài khoản quỹ đen của Vũ Đình Lôi, kèm theo dòng nội dung ngắn gọn bằng mật mã: "Hợp đồng dọn dẹp hầm lưu trữ - Xóa sạch nhân chứng."


Đây chính là hóa đơn thanh toán cho Hắc Hổ – vật chứng pháp lý vô giá liên kết trực tiếp Trịnh Thế với vụ tấn công tàn bạo này. Cuốn sổ địa chính năm 1995 giấu trước ngực Nam là chìa khóa mở ra tội ác quá khứ, còn chiếc điện thoại này chính là chiếc thòng lọng siết chặt cổ Trịnh Thế trước pháp luật hiện tại.


Nam cẩn thận đút chiếc điện thoại vật chứng vào túi quần hộp bên phải, khóa chặt khóa kéo lại.


Đột nhiên, chiếc bộ đàm dã chiến gắn trên vai giáp của Trần Đại vang lên những tiếng rè rè chói tai, phá vỡ sự im lặng chết chóc của phòng máy phát điện.


Giọng nói lạnh lùng, chứa đựng sự phẫn nộ điên cuồng của Vũ Đình Lôi vang lên vang dội qua loa bộ đàm:


"Trần Đại! Báo cáo tình hình ngay! Mày đã dồn được thằng Nam vào góc chết chưa? Trả lời tao!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!