Nhạc nềnIrregular

Mắt Thần Hồng Ngoại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau từ vết rách sâu ở bả vai trái như một nhát dao nung đỏ cắm phập vào da thịt, liên tục giật lên theo từng nhịp đập của cuống tim. Trịnh Hoài Nam nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương hàm bạnh ra ken két. Máu tươi nóng hổi trào ra từ cơ Delta bị xé rách, thấm qua lớp gạc dã chiến mỏng, nhuộm đỏ cả một mảng vai chiếc áo kaki bảo hộ màu xám tro vốn đã bám đầy bụi mực mục nát. Dưới tác động của lượng Adrenaline cực hạn đang phun trào trong huyết quản, hệ thần kinh của anh căng ra như dây đàn, tạm thời khóa chặt cảm giác đau đớn vật lý để duy trì sự tỉnh táo đến đáng sợ.


Phía sau lưng anh, cách hai dãy kệ sắt đổ nát, tiếng gậy thép ba khúc của sát thủ Độc Nhãn vẫn gõ nhịp đều đặn vào thành tủ: *Bạch... bạch... bạch...* Âm thanh kim loại lạnh lẽo va chạm trong không gian kín vang vọng như tiếng đếm ngược của tử thần. Đi kèm với đó là tiếng thở hồng hộc và bước chân nặng nề của gã hộ pháp Búa Thép đang kéo lê chiếc búa tạ chiến thuật trên nền gạch men gãy nứt. Chúng đang lùng sục từng mét vuông, dọn dẹp các chướng ngại vật để dồn anh vào góc chết.


Nam di chuyển bò trườn bằng đầu gối và khuỷu tay phải, giữ cho thân người áp sát mặt đất sình lầy để hạ thấp tối đa trọng tâm. Cánh tay trái của anh lúc này gần như buốt liệt, buông thõng vô lực bên sườn. Qua lăng kính xanh lục hạt của chiếc kính nhìn đêm NVG thế hệ 2 tước được từ tên lính đánh thuê trước đó, thế giới xung quanh hiện lên với những mảng tương phản xám xịt và nhạt nhòa. Tầm nhìn của kính bị giới hạn nghiêm trọng dưới mười lăm mét do bụi mực mục nát và làn khói CO2 lạnh buốt từ bình chữa cháy bị đập vỡ trước đó vẫn chưa tan hết.


Đột nhiên, một tiếng rít tần số cao, mỏng và sắc như lưỡi dao cạo, vang lên từ phía trên trần hầm bê tông dày một mét.


*U... u... u...*


Nam lập tức dừng mọi cử động, áp sát má xuống nền gạch lạnh ngắt bám đầy dầu diesel rò rỉ. Anh nín thở, đôi tai đặc công nhạy bén phân tích hướng phát ra âm thanh. Đó không phải là tiếng bước chân của con người. Đó là tiếng cánh quạt carbon quay với tốc độ hàng ngàn vòng mỗi phút.


Từ trong họng của đường ống thông gió cũ thời Pháp thuộc sát góc trần hầm, một vật thể bay siêu nhỏ, kích thước chỉ bằng lòng bàn tay, từ từ nhô ra. Chiếc drone quét nhiệt bốn cánh quạt của Trịnh Thế Vinh. Phía dưới bụng chiếc drone, một thấu kính camera hồng ngoại nhỏ xíu màu đỏ sẫm đang xoay tròn, quét những tia laser định vị vô hình xuống không gian tối tăm bên dưới.


Trong phòng điều khiển an ninh dã chiến đặt tại biệt thự trung tâm, Trịnh Thế Vinh – gã anh họ ngạo mạn vừa du học ngành quản trị an ninh về – đang dán chặt mắt vào màn hình máy tính chuyên dụng bọc cao su chống va đập. Gương mặt gã lộ rõ vẻ phấn khích tột độ khi nhìn thấy luồng tín hiệu camera hồng ngoại truyền về ổn định.


"Độc Nhãn! Búa Thép! Tao đã đưa drone siêu nhỏ thâm nhập vào hệ thống ống gió dãy C," Vinh nói vào micro chiến thuật đeo sát cổ họng. "Hầm lưu trữ hoàn toàn mất điện, nhiệt độ môi trường lúc này khoảng mười tám độ C. Thân nhiệt của Trịnh Hoài Nam đang tăng cao do sốt và mất máu, tối thiểu phải ba mươi tám độ rưỡi. Trên màn hình tầm nhiệt của tao, hắn sẽ hiện lên sáng rực như một ngọn đuốc. Tụi mày chỉ cần đứng yên chờ tao định vị."


Dưới hầm tối, Nam nhìn thấy vệt sáng đỏ nhạt từ tia laser hồng ngoại của drone bắt đầu quét dọc theo mép các kệ hồ sơ gãy đổ, chỉ cách vị trí anh đang nằm chưa đầy ba mét. Anh hiểu rõ nguyên lý hoạt động của thiết bị quét nhiệt tầm ngắn: bước sóng hồng ngoại 8-14 micromet phát ra từ cơ thể anh sẽ bị camera cảm biến thu nhận ngay lập tức nếu anh để lộ bất kỳ phần da thịt nào khỏi góc khuất vật lý.


Nam không thể nổ súng bắn hạ chiếc drone. Tiếng súng nổ trong không gian hầm kín không chỉ làm lộ vị trí chính xác của anh cho Độc Nhãn và Búa Thép đang ở sát bên, mà bản thân anh lúc này cũng chưa lấy được khẩu súng ngắn K54 bảo mệnh vốn vẫn đang giấu kỹ dưới bệ thờ tổ đường ở tầng trệt biệt thự.


Anh phải dùng đến bài tẩy công nghệ duy nhất mang theo.


Nam dùng tay phải luồn vào túi quần hộp bên hông, lôi ra một thiết bị cơ khí nhỏ bằng bao thuốc lá, vỏ ngoài quấn băng keo đen chằng chịt với vài sợi dây đồng thô rỉ sét thò ra ngoài. Bộ phá sóng vô tuyến cầm tay do Hoàng Quốc Khánh chế tạo thủ công từ linh kiện bộ đàm cũ trước trận chiến.


Nam dùng ngón tay cái của bàn tay phải bám đầy máu khô khẽ gạt công tắc nguồn nhỏ bên hông thiết bị. Một đèn LED đỏ li ti trên thân máy phát sáng yếu ớt.


*Rè... rè... rè...*


Bộ phá sóng bắt đầu hoạt động, phát ra luồng bức xạ vô tuyến công suất cao liên tục trên băng tần 2.4GHz và 5.8GHz nhằm đè bẹp tín hiệu điều khiển của drone trong bán kính mười mét.


Ngay lập tức, trên màn hình điều khiển của Trịnh Thế Vinh xuất hiện những vệt sọc ngang trắng xóa. Hình ảnh tầm nhiệt xanh đỏ từ camera hồng ngoại của drone bị giật cục, méo mó rồi mất tín hiệu hoàn toàn. Chiếc drone siêu nhỏ trên trần hầm bắt đầu chao đảo dữ dội, bốn cánh quạt carbon va đập lạch cạch vào thành ống thông gió bằng tôn rỉ sét.


"Mẹ kiếp! Có nhiễu sóng cực mạnh!" Thế Vinh đập mạnh tay xuống bàn, điên cuồng xoay núm tần số trên bộ điều khiển để chuyển sang băng tần quét rộng dự phòng. "Nó có thiết bị phá sóng vô tuyến! Độc Nhãn, Búa Thép, hướng mất tín hiệu cuối cùng của tao là góc hành lang dãy C, sát vách phòng bảo mật cũ! Nó đang ở đó!"


Nam biết thiết bị phá sóng tự chế của Khánh chỉ là giải pháp tình thế tạm thời. Dưới tác động của độ ẩm cực cao từ bão lũ dột xuống hầm và việc phải hoạt động quá công suất phát, bảng mạch IC bên trong thiết bị bắt đầu bốc lên một mùi khét lẹt của nhựa cháy. Đèn LED đỏ lịm dần rồi tắt hẳn. Thiết bị phá sóng đã bị cháy hỏng hoàn toàn.


Chiếc drone trên trần hầm sau vài giây mất kiểm soát bắt đầu khôi phục lại thăng bằng khi Vinh kết nối được tần số dự phòng. Thấu kính camera hồng ngoại của nó lại tiếp tục xoay tròn, chuẩn bị quét xuống góc kẹt nơi Nam đang nằm.


Nam không chần chừ thêm một giây nào. Anh dùng chút sức tàn của chân phải đạp mạnh vào góc tường bê tông lấy đà, rướn người bò nhanh về phía cánh cửa sắt dày bọc chì của Phòng bọc chì chống quét sóng nằm sát vách mê cung phòng tối.


Căn phòng bảo mật cổ xưa này chỉ rộng vỏn vẹn bốn mét vuông, được cha anh – Trịnh Hoài Bắc – cho xây dựng từ thời chiến tranh biên giới với lớp chì mỏng lót kín bốn bức tường để chống rò rỉ thông tin vô tuyến sóng ngắn. Đây là vùng mù công nghệ tuyệt đối dưới hầm lưu trữ.


Nam dùng tay phải bám chặt vào chốt cửa sắt lót chì dày năm phân. Cánh cửa rỉ sét nặng nề rên rỉ một tiếng khô khốc dưới lực kéo của anh. Anh lách thân hình rách nát của mình vào trong phòng, dùng gót chân đạp mạnh để đóng sập cánh cửa sắt lại.


*Rầm! Cạch!*


Tiếng khóa chốt cơ học sập xuống dứt khoát. Bóng tối bao trùm lấy Nam.


Trong phòng bọc chì, không khí ngột ngạt, ẩm mốc và đặc quánh mùi rỉ sét của kim loại lâu năm. Không có bất kỳ họng thông gió hay khe hở ánh sáng nào. Lớp chì dày lót tường bọc kín căn phòng lập tức phát huy tác dụng của một chiếc lồng Faraday hoàn hảo, chặn đứng hoàn toàn mọi sóng điện từ và triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể của Nam ra không gian bên ngoài.


Nam ngồi bệt xuống nền xi măng lạnh buốt, lưng tựa vào bức tường lót chì. Anh đưa tay phải lên, tháo chiếc kính nhìn đêm NVG thế hệ 2 ra khỏi đầu để tiết kiệm pin. Trong bóng tối tuyệt đối không một tia sáng, Nam nhắm chặt mắt, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang dồn dập. Cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu hành hạ cơ thể anh, khiến trán anh nóng bừng và đầu óc lùng bùng tiếng gió rít.


Anh dùng bàn tay phải bọc gạc khẽ chạm vào vết rách sâu ở bả vai trái. Mảnh kính vỡ cường lực vẫn đang găm sâu trong thớ cơ Delta, mỗi nhịp thở của anh đều khiến mảnh kính cọ xát vào sợi cơ gây ra những cơn đau buốt tận xương tủy. Máu vẫn rỉ ra không ngừng, nhớp nháp dọc cánh tay. Nam biết mình phải thực hiện sơ cứu khẩn cấp ngay tại đây, nếu không muốn bị ngất đi vì mất máu trước khi kịp đối đầu với Trần Đại.


Anh thò tay vào túi quần, rút ra chiếc bật lửa đồng cựu binh Sư đoàn 1 của cha để lại. Anh xoay nhẹ ren đáy của bật lửa để lộ mảnh kim loại dẹt chốt khóa ẩn. Nam dùng đầu nhọn của mảnh kim loại khéo léo gạt nhẹ vào miệng vết thương vai trái, cố gắng định vị cạnh sắc của mảnh kính vỡ găm bên trong.


*Cạch.*


Đầu mảnh kim loại chạm vào cạnh kính. Nam nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi ở nướu, tay phải dùng lực kẹp chặt mảnh kính vỡ rồi dứt khoát giật mạnh ra ngoài.


"Ư..."


Nam gầm lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng. Một luồng máu tươi nóng hổi phun mạnh ra từ bả vai trái, bắn tung tóe lên bức tường lót chì tối tăm. Anh run rẩy vứt mảnh kính vỡ xuống sàn, vội vã dùng dải băng gạc trắng còn lại quấn chặt nhiều vòng quanh vai trái, siết mạnh bằng lực tay phải để ép mạch máu ngừng chảy tạm thời. Cơn đau tột tột cùng khiến toàn bộ cơ thể Nam co giật nhẹ, đầu óc anh chao đảo như muốn đổ sụp vào hư vô.


Bên ngoài cánh cửa sắt bọc chì dày năm phân, chiếc drone siêu nhỏ của Trịnh Thế Vinh sau khi mất hoàn toàn dấu vết nhiệt của Nam bắt đầu bay lơ lửng vô định dọc theo hành lang dãy C.


"Vinh! Có thấy nó không?" Giọng Độc Nhãn vang lên đầy sốt ruột qua bộ đàm liên lạc vòng ngoài. "Bọn tao đã đập nát toàn bộ kệ hồ sơ dãy B rồi. Lối đi dãy C trống trải, nếu nó ở đây thì camera hồng ngoại phải phát hiện ra chứ?"


"Mẹ kiếp... hình ảnh nhiệt biến mất hoàn toàn rồi," Thế Vinh điên cuồng gõ bàn phím trong phòng điều khiển dã chiến. "Nó giống như vừa bốc hơi khỏi mặt đất vậy. Không có bất kỳ nguồn nhiệt nào vượt quá hai mươi độ C dưới hầm lúc này... Khoan đã!"


Vinh khựng lại khi nhìn thấy một chấm nhiệt nhỏ màu đỏ nhạt xuất hiện ở góc hành lang, sát phòng máy phát điện dự phòng cũ.


"Độc Nhãn! Có một nguồn nhiệt nhỏ di chuyển sát bệ máy phát điện! Tần số quét nhiệt hiển thị khoảng ba mươi lăm độ! Nó đang trốn ở phòng máy phát!"


Độc Nhãn lập tức quay ngoắt người lại, gậy ba khúc thép đặc vung lên đầy sát khí: "Búa Thép! Quay lại phòng máy phát điện! Nó định phá hủy tủ điện tổng lần nữa!"


Nam ngồi im lặng trong phòng bọc chì tối tăm, thính giác nhạy bén thu trọn tiếng bước chân nặng nề của hai tên sát thủ đang chạy ngược trở lại phía phòng máy phát điện. Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nguồn nhiệt mà Vinh phát hiện ra thực chất chỉ là gã kỹ thuật viên Trần Văn Phát đang trốn dưới bệ máy diesel nguội lạnh. Sự nhút nhát và thân nhiệt tự nhiên của Phát vô tình đã trở thành mồi nhử hoàn hảo đánh lạc hướng toàn bộ toán lính đánh thuê Hắc Hổ khỏi khu vực phòng bọc chì.


Nam biết mình đã mua được mười phút quý giá. Anh phải tranh thủ thời gian này để ổn định vết thương vai và khôi phục lại một phần thể lực trước khi lượng Adrenaline cực hạn cạn kiệt hoàn toàn.


Anh đưa tay lên ngực áo bảo hộ, sờ vào khối giấy dày cộm vẫn đang được bảo quản an toàn bên trong lớp vải kaki không thấm nước. Cuốn sổ địa chính năm 1995. Vật chứng tối mật chứa đựng toàn bộ chữ ký cưỡng đoạt đất đai và thảm án đẫm máu của dòng họ Trịnh vẫn còn nguyên vẹn. Sự hy sinh của chú gác hầm Nguyễn Khắc và nỗi đau thể xác của anh lúc này đều được đánh đổi bằng sự an toàn của cuốn sổ này.


*Chú Khắc... cháu sẽ đưa sự thật này ra ánh sáng pháp lý. Hương hỏa tội lỗi của dòng họ Trịnh phải bị dập tắt.* Lời thề nội tâm lạnh lùng và kiên định vang lên trong tâm trí Nam như một sắc lệnh không thể lay chuyển.


Nam khẽ xoay người, áp tai vào cánh cửa sắt bọc chì để nghe ngóng tình hình bên ngoài. Tiếng đập phá của Búa Thép ở phòng máy phát điện bắt đầu vang lên đứt quãng qua vách bê tông dày. Anh biết, ngay khi phát hiện ra kẻ trốn dưới bệ máy phát chỉ là gã kỹ thuật viên Trần Văn Phát chứ không phải anh, Độc Nhãn và Trần Đại sẽ lập tức nhận ra mình bị lừa và dồn toàn bộ hỏa lực quay trở lại khu vực dãy C này.


Anh phải chuẩn bị cho một cuộc đào thoát dọc theo hệ thống đường ống kỹ thuật ngầm kết nối với giếng nước cổ ngoài vườn thông.


Nam đeo lại chiếc kính nhìn đêm NVG thế hệ 2 lên đầu, gạt công tắc nguồn. Màn sương xanh lục hạt lại hiện ra. Anh đứng dậy bằng chân phải, tay phải nhặt chiếc xẻng phòng cháy chữa cháy thô gỉ sét dưới sàn lên nắm chặt. Cánh tay trái của anh vẫn buông thõng vô lực, nhưng khớp vai đã được quấn băng gạc chặt chẽ ngăn máu chảy tiếp.


Đột nhiên, từ phía hành lang chính bên ngoài phòng bọc chì, một tiếng động cơ cánh quạt khác vang lên.


Nhưng âm thanh lần này không phải là tiếng rít mỏng tần số cao của chiếc drone siêu nhỏ lúc trước. Đó là một tiếng thùm thụp, trầm đục và nặng nề của một động cơ cỡ lớn hơn nhiều. Tiếng gió quạt mạnh đến mức thổi bay những tệp giấy hồ sơ gãy đổ dọc hành lang tạo ra những tiếng xào xạc dồn dập.


Trịnh Thế Vinh đã điều khiển chiếc drone chiến thuật thứ hai – loại drone bọc thép hạng nặng có trang bị camera hồng ngoại tầm nhiệt công suất lớn và hệ thống quét đa tần số – thâm nhập trực tiếp qua lối cửa sập chính của hầm lưu trữ.


*U... u... u... rầm... rầm...*


Tiếng động cơ hạng nặng tiến sát cánh cửa phòng bọc chì của Nam. Luồng ánh sáng hồng ngoại từ camera quét của chiếc drone mới mạnh đến mức xuyên qua cả những khe hở mỏng dưới chân cửa sắt bọc chì, tạo thành một vệt sáng đỏ rực rỡ đầy đe dọa trên nền xi măng tối tăm sát mũi giày của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!