Nhạc nềnIrregular

Đi Săn Trong Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ập xuống nhanh và đặc quánh như một gáo hắc ín dội thẳng vào mắt.


Trong hầm chứa máy phát điện dự phòng, tiếng rít u u của cỗ máy phát diesel 150kVA lịm dần rồi tắt hẳn sau cú nổ đoản mạch kinh hoàng. Mùi ozone khét lẹt từ vỏ tủ điện bị thiêu rụi trộn lẫn với mùi dầu diesel nồng nặc tạo thành một thứ hỗn hợp khí độc hại, bóp nghẹt cuống họng Trịnh Hoài Nam. Cơn bão số 12 vẫn điên cuồng gào thét trên mặt đất, dội những tiếng ù ù trầm đục qua các khe thông gió ngầm dày đặc bê tông.


Nam đứng bất động trong bóng tối tuyệt đối. Anh không thở bằng mũi mà hé nhẹ môi, dùng kỹ thuật điều hòa nhịp thở của đặc công để giảm thiểu tiếng động cơ thể và lọc luồng khí nóng bỏng rát đang tràn vào phổi. Cơn đau từ vết rách da ở lòng bàn tay phải khẽ giật lên theo từng nhịp tim đập. Mu bàn tay phải của anh, nơi vừa bị tia lửa điện hồ quang từ vụ nổ đoản mạch bắn trúng, bắt đầu phồng rộp lên, bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào da thịt. Anh không màng tới nó. Bản lĩnh của một chiến sĩ đặc công bộ binh giải ngũ bắt anh phải khóa chặt mọi cảm giác đau đớn vật lý ra khỏi đại não lúc này.


"Mẹ kiếp! Điện đâu? Thằng Phát! Mày làm cái quái gì thế?"


Tiếng hét hoảng loạn của tên lính đánh thuê Hắc Hổ ngoài cửa phòng máy phát điện xé rách màn đêm câm lặng. Hắn bị luồng ánh sáng hồ quang điện cực mạnh từ vụ nổ làm lóa mắt tạm thời. Phản xạ điều tiết của đồng tử mắt người bình thường cần ít nhất từ ba đến năm giây để thích nghi khi chuyển đột ngột từ ánh sáng chói lòa sang bóng tối tuyệt đối. Đối với một kẻ đang hoang mang, khoảng thời gian đó dài như một thiên niên kỷ.


Nam nghe tiếng loạng choạng của gót giày chiến thuật dẫm lên những mảnh kính vỡ của bóng đèn khẩn cấp trên nền gạch men. Tiếng xột xoạt của vải giáp Kevlar cọ xát vào tường bê tông cho biết tên lính đang cố bám tay vào tường để tìm phương hướng. Họng súng trường tấn công của hắn vô định quét qua quét lại, tạo ra những tiếng va chạm kim loại lách cách nhỏ với vách đá.


Nam bắt đầu di chuyển.


Anh áp dụng quy trình di chuyển bóng tối tuyệt đối một cách thuần thục. Gót chân phải tiếp đất trước, má ngoài bàn chân hạ xuống từ từ để phân tán trọng lượng cơ thể, sau đó mới đến mũi chân. Đầu gối Nam hơi chùng xuống, hạ thấp trọng tâm để giữ thăng bằng hoàn hảo trên nền gạch trơn trượt đầy dầu diesel rò rỉ. Không một tiếng động. Không một hạt bụi mực mục nát nào dưới nền hầm bị xao động. Anh di chuyển tịnh tiến như một bóng ma không trọng lượng, luồn qua khe hẹp giữa bệ máy phát điện đã tắt và vách tường bọc bê tông dày một mét.


Cách đó hai mét, Trần Văn Phát vẫn nằm ôm đầu rên rỉ dưới sàn. Nam phớt lờ gã kỹ thuật viên nhút nhát. Mục tiêu duy nhất của anh lúc này là tên lính đánh thuê đang loạng choạng ngoài cửa phòng máy.


Năm bước. Ba bước. Một bước.


Nam đã áp sát sau lưng đối thủ. Thính giác nhạy bén của anh thu trọn tiếng thở dốc dồn dập và nhịp tim đập nhanh như đánh trống lồng ngực của tên lính gác. Tên lính đang cố gắng dùng tay trái gạt chiếc kính nhìn đêm NVG trên mũ bảo hiểm xuống ngang mắt, nhưng sự hoảng loạn khiến các ngón tay hắn run rẩy, vụng về.


Nam không để cho hắn có cơ hội khôi phục tầm nhìn.


Anh ra tay.


Cánh tay phải bị thương của Nam vút lên trong bóng tối, chuẩn xác như một gọng kìm thép khóa chặt lấy cằm tên lính gác, kéo giật mạnh ngược ra sau. Cùng lúc đó, lòng bàn tay trái của anh đẩy mạnh vào gáy đối thủ về phía trước. Đây là đòn bẻ khớp cổ từ phía sau – kỹ thuật triệt hạ im lặng cự ly gần tinh nhuệ của đặc công bộ binh.


*Rắc!*


Một tiếng động khô khốc, gọn gàng vang lên trong bóng tối. Đốt sống cổ của tên lính đánh thuê gãy lìa. Toàn bộ cơ thể vạm vỡ bọc giáp Kevlar của hắn lập tức mềm nhũn đi như một bao tải cát đứt dây. Nam chủ động dùng đùi đỡ lấy thân hình đối thủ, từ từ đặt hắn nằm xuống nền gạch men để tránh tiếng va chạm kim loại của súng đạn phát ra tiếng động lớn. Cả quá trình triệt hạ diễn ra vỏn vẹn trong vòng chưa đầy hai giây.


Nam quỳ một gối xuống sát thi thể tên lính. Tay trái anh nhanh chóng mò mẫm trên mũ bảo hiểm của hắn, tìm thấy khớp nối của chiếc kính nhìn đêm NVG thế hệ 2. Anh dùng ngón tay cái ấn mạnh vào chốt khóa cơ học, tháo rời chiếc kính ra khỏi mũ rồi đeo lên đầu mình. Anh kéo băng chun siết chặt quanh thái dương, gạt công tắc nguồn nhỏ bên hông thân kính.


*O o o...*


Một tiếng rít tần số cao siêu nhỏ vang lên bên tai Nam khi ống khuếch đại ánh sáng yếu của kính bắt đầu hoạt động.


Màn đêm dày đặc lập tức bị xé toạc. Thế giới hiện ra trước mắt Nam qua lăng kính xanh lục hạt của NVG thế hệ 2. Từng cột bê tông nứt nẻ, những kệ hồ sơ sắt gỉ sét xếp san sát nhau dọc hành lang kỹ thuật, và cả khuôn mặt xám ngoét của tên lính đánh thuê vừa bị bẻ cổ đều hiện lên rõ nét dưới dạng các khối tương phản sáng tối.


Nam lục soát nhanh thắt lưng chiến thuật của cái xác. Hắn không mang theo súng ngắn, khẩu súng trường tấn công cỡ đạn 5.56mm thì quá cồng kềnh cho việc tác chiến xoay trở trong mê cung phòng tối chật hẹp này. Nam gạt khẩu súng trường sang một bên. Anh nhặt chiếc dùi cui điện cầm tay đeo bên hông tên lính, giắt vào thắt lưng của mình.


Khi đứng lên, ánh mắt Nam quét qua góc phòng máy và dừng lại ở vách tường bê tông sát lối vào. Ở đó, treo một chiếc xẻng phòng cháy chữa cháy cán gỗ ngắn, lưỡi thép rèn thủ công đã gỉ sét nhẹ nhưng cạnh xẻng vẫn được mài khá mỏng để xúc cát dập lửa.


Nam bước tới, nhấc chiếc xẻng thô ra khỏi giá treo. Cán gỗ lim chắc chắn dài khoảng sáu mươi phân nằm gọn trong bàn tay phải bọc gạc của anh. Anh khẽ vung thử một đường chém vát chéo góc 45 độ vào khoảng không. Sức nặng của lưỡi thép tạo ra một tiếng rít gió đanh gọn. Đây là vũ khí cận chiến tầm trung hoàn hảo để khắc chế các đòn áp sát bằng dao găm hay gậy sắt của đối thủ.


"Phát," Nam khẽ gọi gã kỹ thuật viên đang run rẩy dưới sàn. "Bò vào góc bệ máy phát điện nằm im. Đừng lên tiếng nếu không muốn bị lính đánh thuê bắn nát đầu."


Trần Văn Phát chỉ kịp gật đầu lia lịa, vội vã bò rạp người vào khoảng trống chật hẹp dưới bệ máy diesel đã nguội lạnh.


Nam cầm chiếc xẻng thô bằng tay phải, áp sát lưng vào vách hành lang kỹ thuật, từ từ tiến vào mê cung phòng tối.


Qua lăng kính xanh lục của kính NVG, hành lang hầm lưu trữ hiện ra như một trận đồ lập thể ngoằn ngoèo. Những dãy kệ hồ sơ bằng sắt dày cao sát trần nhà bám đầy bụi mực mục nát tạo thành những bức tường chắn tầm nhìn. Không khí ẩm mốc của hầm ngầm dâng lên ngột ngạt.


*Bịch... bịch... bịch...*


Tiếng bước chân nặng nề từ phía hành lang chính vang lên. Nhờ thính giác nhạy bén được rèn luyện trong quân ngũ, Nam xác định có ít nhất hai mục tiêu đang tiến về phía khu vực mê cung phòng tối. Tiếng đế giày chiến thuật nện xuống nền gạch dứt khoát, di chuyển theo đội hình bọc lót góc 90 độ tiêu chuẩn của lính đánh thuê chuyên nghiệp.


"Đại, máy phát điện bị phá hủy hoàn toàn rồi. Thằng ranh con đó đã cắt cáp nguồn tổng," một giọng nói lầm lì vang lên qua bộ đàm liên lạc của đối thủ. Giọng nói này thuộc về sát thủ "Độc Nhãn" – kẻ dẫn đầu nhóm đột kích phòng tối.


"Mẹ kiếp! Sói Hoang, rải quân phong tỏa lối thông gió! Búa Thép, mang búa tạ vào đây cho tao! Hầm này không có lối thoát thứ hai, tao muốn tụi mày đập nát cái mê cung này để lôi đầu nó ra!"


Tiếng trả lời khàn đặc của phó tướng Trần Đại từ bên kia bức tường đá hộc sập vang lên đầy phẫn nộ qua sóng bộ đàm.


Nam đứng nép mình sau một kệ hồ sơ sắt chứa đầy các tệp tài liệu địa chính cũ từ thập niên 90. Anh biết rõ, thế chủ động bóng tối của anh đang bị đe dọa. Sát thủ Độc Nhãn và sát thủ Búa Thép không phải là những tên lính tuần tra thông thường. Chúng là những kẻ tàn bạo, có kinh nghiệm tác chiến không gian kín cực tốt và sẵn sàng phá hủy toàn bộ cấu trúc hầm để đạt được mục tiêu.


*Rầm!*


Một tiếng động kinh hoàng vang lên từ đầu mê cung phòng tối.


Qua kính nhìn đêm, Nam thấy sát thủ Búa Thép – gã hộ pháp cao mét chín mươi, nặng một trăm ký bọc trong lớp giáp chống đạn hạng nặng – đang vung chiếc búa tạ chiến thuật bằng thép hợp kim siêu cứng đập thẳng vào một chiếc kệ sắt đứng độc lập bên hành lang.


Sức mạnh cơ bắp thô bạo của gã khiến chiếc kệ sắt dày bị móp méo gãy gập lập tức, hàng trăm cuốn sổ sách, tệp hồ sơ cổ bay tứ tung trong không khí, bụi giấy và bụi mực mục nát bốc lên mù mịt như một làn sương xám xịt dưới ánh sáng xanh lục của kính NVG.


"Độc Nhãn, tao không thấy dấu nhiệt của nó ở dãy A. Lớp chì lót tường ở đây dày quá, máy quét nhiệt của drone bên ngoài không đâm xuyên qua được," Búa Thép gầm gừ, vác chiếc búa tạ lên vai, bước qua đống đổ nát.


Sát thủ Độc Nhãn đứng cạnh gã. Chiếc băng đen bọc da che đi mắt trái bị hỏng của hắn, nhưng mắt phải còn lại của hắn sắc lạnh, quét qua quét lại hành lang tối qua chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại gắn trên mũ. Tay phải hắn cầm chiếc gậy ba khúc bằng thép đặc chuyên dụng bọc cao su chống trượt, khẽ gõ gõ vào lòng bàn tay trái tạo ra những tiếng *bạch... bạch...* đầy đe dọa.


"Nó bị thương ở tay phải rồi. Vết máu ở tủ bọc thép cho thấy nó mất máu không ít đâu," Độc Nhãn lạnh lùng nói, giọng nói trơ lì không chút cảm xúc. "Nó đang nấp trong bóng tối để chờ chúng ta sơ hở. Búa Thép, đập tiếp đi. Đập nát tất cả các kệ hồ sơ dọc dãy B và C. Tao muốn dồn nó vào góc chết hành lang."


*Rầm! Rầm!*


Búa Thép bước tới, vung chiếc búa tạ chiến thuật giáng những cú đập nghìn cân liên tiếp vào các kệ sắt dọc dãy B. Tiếng kim loại bị xé rách rên rỉ vang dội khắp không gian kín của hầm lưu trữ. Những kệ hồ sơ nặng hàng trăm ký đổ sập liên hoàn, đè lên nhau tạo thành một đống đổ nát ngổn ngang vây chặt các lối đi.


Nam lùi sâu vào khu vực góc khuất của mê cung phòng tối, nơi trần hầm thấp nhất và các vách ngăn bê tông ngoằn ngoèo được xây dựng kiên cố từ thời chiến tranh. Anh khẽ nín thở, áp sát thân người vào một tủ gỗ sồi cổ chứa các tài liệu gia phả dòng họ Trịnh.


Anh nhận ra ý đồ chiến thuật tàn nhẫn của Độc Nhãn. Hắn không cố gắng tìm kiếm Nam trong bóng tối một cách mù quáng. Hắn đang dùng sức mạnh thô bạo của Búa Thép để thu hẹp dần không gian ẩn nấp của anh, biến mê cung phòng tối thành một cái bẫy không lối thoát. Nếu Nam tiếp tục giữ im lặng ẩn nấp, anh sẽ bị đè bẹp dưới những kệ sắt đổ sập. Nhưng nếu anh di chuyển hoặc nổ súng, tiếng động và ánh chớp lửa đầu nòng sẽ ngay lập tức tố cáo vị trí của anh cho hai sát thủ chuyên nghiệp đang sẵn sàng hỏa lực.


*Phải chia cắt bọn chúng. Phải triệt hạ tên Búa Thép trước, gã là nguồn lực tàn phá không gian chính của chúng.*


Nam đưa mắt quan sát xung quanh qua lăng kính xanh lục của NVG. Phía trên đầu anh, một sợi cáp thép của hệ thống tời kéo cơ học dùng để di chuyển các thùng tài liệu nặng đang treo lơ lửng dọc trần bê tông. Sợi cáp thép gỉ sét này kết nối với một ròng rọc đối trọng đá hộc ở góc sâu nhất của phòng tối.


Nam khẽ đưa tay phải lên, bóp chặt lấy bả vai trái của mình để kiểm tra biên độ vận động. Cơn đau buốt từ vết rách da lòng bàn tay phải vẫn giật lên liên hồi, nhưng tay trái của anh vẫn còn linh hoạt. Anh giắt chiếc xẻng phòng cháy vào đai lưng phía sau, tay phải thò vào túi quần hộp rút ra chiếc bật lửa đồng cựu binh Sư đoàn 1.


Anh xoay nhẹ ren đáy của bật lửa đồng, lấy ra mảnh kim loại dẹt chốt khóa ẩn. Nam dùng đầu nhọn của mảnh kim loại khẽ cạy nhẹ chốt hãm của tời điện cơ học gắn trên tường bê tông sát góc khuất.


*Tạch.*


Một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên, chìm lấp hoàn toàn dưới tiếng đập phá điên cuồng của Búa Thép ngoài hành lang chính. Chốt hãm bị nhả ra, sợi cáp thép ròng rọc lỏng dần, rơi xuống nằm sát mặt đất dọc theo lối đi hẹp của dãy C.


Nam lùi lại hai bước, nấp sau một bức bình phong gỗ lim cổ dày dặn. Anh nhặt một cuốn sổ sách cũ nặng nề dưới sàn, dùng hết lực tay phải ném mạnh về phía cuối dãy hành lang C, sát khu vực phòng bọc chì chống quét sóng.


*Bộp! Rầm!*


Cuốn sổ va chạm mạnh vào tủ hồ sơ sắt ở cuối dãy, tạo ra một tiếng động khá lớn vang vọng trong hầm tối.


"Đằng kia! Dãy C!" Sát thủ Độc Nhãn lập tức hét lên. Hắn vung gậy ba khúc thép, di chuyển nhanh nhẹn như một con báo săn mồi hướng về phía tiếng động phát ra.


Búa Thép vác búa tạ bám sát phía sau hắn. Bước chân nặng nề của gã khổng lồ nện xuống nền gạch, lao thẳng vào lối đi hẹp của dãy C.


Đúng lúc gót giày chiến thuật của Búa Thép vừa bước qua ranh giới sợi cáp thép đang nằm lỏng dưới sàn, Nam dứt khoát dùng tay phải giật mạnh đầu dây cáp tời bám trên ròng rọc đối trọng.


*Phựt!*


Khối đá hộc đối trọng nặng hai trăm ký ở góc hầm rơi tự do xuống khe nứt địa chất dưới móng hầm, kéo căng sợi cáp thép gầm sát mặt đất với một lực giật cực mạnh lên tới hai tấn.


*Vút! Phựt!*


Sợi cáp thép gỉ sét giật căng mạnh sát mặt đất, quét ngang qua hai cổ chân bọc giáp của Búa Thép với tốc độ chớp nhoáng.


"Á!!!"


Một tiếng hét phẫn nộ pha lẫn đau đớn vang lên. Sức kéo khủng khiếp của sợi cáp thép quét ngã quật mạnh gã khổng lồ nặng một trăm ký xuống nền gạch men. Cú ngã tự do khiến chiếc búa tạ chiến thuật văng khỏi tay gã, đập mạnh vào cạnh tủ gỗ sồi cổ bên cạnh tạo ra một tiếng rầm kinh hoàng.


Cú va chạm mạnh làm chiếc tủ gỗ sồi cổ chứa đầy tài liệu gia phả bị sụp đổ hoàn toàn. Cả khối gỗ sồi dày nặng hàng trăm ký cùng hàng ngàn cuốn sổ sách cổ đổ ập xuống hướng thẳng về phía vị trí Nam đang ẩn nấp sau bức bình phong.


Nam lập tức đổ người gập thân góc 45 độ, lăn xả sang bên phải để né tránh khối gỗ nặng đang đổ sập.


*XOẢNG!!!*


Chiếc tủ gỗ sồi đổ sập đè nát bức bình phong gỗ lim. Cú va chạm cực mạnh khiến cánh cửa kính cường lực của tủ hồ sơ bên cạnh bị chấn động nổ tung thành hàng ngàn mảnh vỡ li ti bắn phá dữ dội trong không gian hẹp.


Nam vừa lăn người xuống nền gạch thì một mảnh kính vỡ khổ lớn, sắc nhọn như lưỡi dao bay xéo qua không khí dưới sức ép của cú đổ sập, găm thẳng vào bả vai trái của anh.


*Phập!*


Mảnh kính vỡ dày hai phân đâm xuyên qua lớp áo bảo hộ kaki xám tro sờn cũ, cắm sâu vào thớ thịt bả vai trái của Nam.


"Ư..."


Một tiếng rên rỉ đau đớn nghẹn ngào bị Nam nuốt ngược vào trong cổ họng. Cơn đau buốt nhói, lạnh ngắt tột cùng xộc thẳng lên đại não như một luồng điện cao áp. Máu tươi nóng hổi lập tức phun trào qua miệng vết thương hở sâu, thấm đẫm mảng áo bảo hộ màu xám tro thành một màu đỏ thẫm nhớp nháp.


*Chấn thương tích lũy bả vai trái.*


Nam cảm nhận rõ ràng thớ cơ Delta ở vai trái bị rách sâu, dây thần kinh vận động bị tổn thương nghiêm trọng khiến toàn bộ cánh tay trái của anh lập tức mất đi 30% lực dùng lực và buông thõng nhẹ mất tự nhiên. Mỗi cử động nhỏ của vai trái lúc này đều mang lại cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn lưỡi dao nung đỏ xẻ thịt.


Nhưng bản năng sinh tồn của một cựu đặc công không cho phép anh gục ngã.


Ngay trong khoảnh khắc sinh tử đó, ngưỡng chịu đau cực hạn (Adrenaline Rush) của Nam được kích hoạt tự động. Hệ thần kinh trung ương của anh bị kích thích mạnh mẽ bởi lượng Adrenaline khổng lồ phun trào vào máu. Nhịp tim Nam đập dồn dập lên tới 140 nhịp một phút, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương làm mờ đi lăng kính của NVG, nhưng đôi mắt anh hằn lên những tia máu sắc lạnh, giữ vững sự tỉnh táo tột độ. Cơn đau buốt ở bả vai trái tạm thời bị khóa chặt lại dưới tác động của chất giảm đau tự nhiên của cơ thể.


Anh biết mình chỉ có tối đa năm mười phút trước khi lượng Adrenaline cạn kiệt và cơ thể rơi vào trạng thái suy kiệt hoàn toàn.


"Nó ở đây! Búa Thép! Dưới đống đổ nát dãy C!"


Tiếng hét của sát thủ Độc Nhãn vang lên sát sạt. Hắn đã phát hiện ra bóng Nam di chuyển qua làn bụi mực mù mịt.


Độc Nhãn vung chiếc gậy ba khúc bằng thép đặc, lao tới quét một đòn hiểm hóc thẳng vào đầu Nam. Tiếng thép xé gió rít lên đanh thép trong không gian hẹp.


Nam nén đau, dùng tay phải rút chiếc xẻng phòng cháy cán gỗ ngắn giắt sau đai lưng. Anh áp dụng kỹ thuật chém vát bằng xẻng công binh một cách dứt khoát. Không vung tay quá rộng để bảo vệ bả vai trái đang bị thương, Nam giữ xẻng sát hông, dùng lực cổ tay phải xoay nhẹ cán xẻng, thực hiện một cú chém vát chéo góc 45 độ hướng thẳng vào động mạch đùi của Độc Nhãn.


*Keng!!!*


Lưỡi thép của xẻng phòng cháy va chạm mạnh với chiếc gậy ba khúc bằng thép đặc của Độc Nhãn, tạo ra một tiếng động kim loại chói tai và những tia lửa xẹt tung lóe sáng trong bóng tối. Lực phản chấn mạnh mẽ từ cú va chạm khiến bả vai trái của Nam bị động mạnh, vết rách cơ vai mở rộng thêm, máu tươi chảy ra nhiều hơn dọc cánh tay trái.


Độc Nhãn bị lực chém vát hiểm hóc của chiếc xẻng đẩy lùi lại hai bước. Mắt phải của hắn trợn trừng lên đầy kinh ngạc khi thấy gã thủ thư trẻ tuổi vẫn có thể tung ra một đòn đánh đầy uy lực và chuẩn xác dù đang bị thương nặng.


"Búa Thép! Đứng lên bắn chết nó!" Độc Nhãn hét lớn, vội vã thủ thế chiếc gậy thép để phòng thủ cự ly gần.


Phía sau hắn, gã khổng lồ Búa Thép đang lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát, tay phải gã đang vươn ra cố nhặt lại khẩu súng trường tấn công rớt dưới sàn.


Nam biết mình không thể đối đầu trực diện với cả hai tên sát thủ chuyên nghiệp trong điều kiện thể lực đang suy giảm nghiêm trọng do mất máu. Anh quyết định chịu đau giữ im lặng tuyệt đối để bảo toàn mạng sống.


Anh không vung xẻng tấn công tiếp. Nam tận dụng màn bụi mực và bụi giấy dày đặc đang che khuất tầm nhìn, hạ thấp trọng tâm bò trườn bằng đầu gối và tay phải, kéo lê thân mình lùi sâu vào bóng tối hẹp của mê cung phòng tối, hướng thẳng về phía căn phòng bọc chì chống quét sóng nằm sâu dưới lòng đất.


*Phải lùi lại. Phải ẩn nấp để sơ cứu vết thương vai trước khi lượng Adrenaline cạn kiệt hoàn toàn.*


Tiếng bước chân nặng nề của Búa Thép đứng dậy và tiếng gậy thép gõ rầm rầm của Độc Nhãn sát phía sau lưng Nam vang lên dồn dập, báo hiệu vòng vây tử thần đang khép chặt lại quanh gã cựu đặc công đơn độc dưới hầm sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!