Nhạc nềnIrregular

Bóng Ma Sóc Sơn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cát bụi xi măng và vôi vữa từ cú sập nghìn cân của tấm cửa đá hộc vẫn còn lơ lửng trong không khí, bóp nghẹt cuống họng Trịnh Hoài Nam. Bên kia bức tường đá dày nửa mét ngăn cách hành lang chính, tiếng gào thét điên cuồng của "Hắc Lang" Trần Đại vọng qua những khe hở hẹp, méo mó và đục ngầu như tiếng thú dữ bị sập bẫy. Tiếng báng súng nện rầm rầm vào đá hộc vang lên bất lực, theo sau là tiếng ra lệnh khan đặc qua bộ đàm liên lạc: "Lôi Thần! Mang bộc phá C4 xuống đây! Tao muốn thổi bay cái nấm mồ đá này!"


Nam đứng tĩnh lặng trong bóng tối của mê cung phòng tối. Anh khẽ nhắm mắt, áp tai vào vách bê tông lạnh ngắt để lọc lấy những âm thanh quan trọng nhất từ mớ hỗn độn bên ngoài. Tiếng bão số 12 vẫn gầm rú điên cuồng trên mặt đất, gió giật cấp 12 rít qua các khe thông gió ngầm tạo thành những tiếng hú dài u uất. Chú Khắc đã hy sinh. Xác ông vẫn nằm lạnh ngắt ngoài kia, ngay dưới chân bức tường đá vừa sập. Lòng căm thù cuộn trào trong lồng ngực Nam như dòng nham thạch nóng bỏng, nhưng đôi mắt anh khi mở ra vẫn lạnh lùng và trống rỗng đến đáng sợ. Bản lĩnh của một đặc công bộ binh giải ngũ không cho phép anh gục ngã vào cơn giận dữ mù quáng. Anh cần sống, và anh cần bảo vệ cuốn sổ địa chính năm 1995 đang găm chặt trước ngực áo bảo hộ kaki.


Cơn đau buốt từ vết rách da lòng bàn tay phải khẽ giật lên theo nhịp tim. Nam đưa tay lên, dùng răng siết chặt lại đầu dải băng gạc trắng dính máu đang quấn quanh lòng bàn tay. Vết thương rỉ máu thấm ướt một mảng băng, lạnh ngắt và nhớp nháp bụi mực mục của hầm lưu trữ. Anh cần phải hành động trước khi toán lính đánh thuê Hắc Hổ mang thuốc nổ C4 xuống phá đá.


Nam thò tay vào túi quần hộp, rút ra chiếc bộ đàm dã chiến tầm ngắn. Anh gạt núm xoay, điều chỉnh tần số vô tuyến về băng tần dân sự 144 MHz – đường dây liên lạc bí mật đã được thiết lập từ trước với Lê Minh Triết, người đồng đội cũ thời trinh sát kỹ thuật hiện đang vận hành trạm biến áp khu vực Sóc Sơn.


"Triết, nghe rõ trả lời. Tôi là Nam."


Tiếng rè rè của sóng vô tuyến vang lên đứt quãng do ảnh hưởng của bão lớn dội xuống lòng đất. Sau vài giây căng thẳng, giọng nói điềm tĩnh của Triết vang lên qua tai nghe áp sát màng nhĩ Nam:


"Nghe rõ, Nam. Cậu vẫn sống chứ? Tình hình phía biệt thự cổ đang rất tệ, lưới điện khu vực ngoại ô đang bị gió bão tàn phá dữ dội. Tôi thấy có hoạt động bất thường của xe quân sự bẩn quanh rìa rừng thông."


"Chú Khắc hy sinh rồi. Trịnh Thế đã thuê nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ của Vũ Đình Lôi để tiêu hủy hầm thư," giọng Nam không chút dao động, nhưng thắt lại ở cuối câu. "Chúng đang bị chặn bởi cửa sập đá nhưng sắp dùng C4 để phá hủy cấu trúc móng hầm. Tôi cần bóng tối tuyệt đối để tác chiến CQB. Triết, cậu có thể ngắt nguồn điện lưới chính của biệt thự cổ từ trạm biến áp ngoài không?"


Đầu dây bên kia im lặng trong hai giây. Tiếng nhai kẹo cao su quen thuộc của Triết khẽ vang lên trước khi anh đưa ra quyết định:


"Trạm biến áp nội khu biệt thự nằm ở ngách sau xưởng dệt lụa. Trong điều kiện bão cấp 12 thế này, việc tạo ra một sự cố đoản mạch giả do quá tải đường dây là hoàn toàn hợp lý. Tôi sẽ kích hoạt rơ-le ngắt điện từ xa. Cậu có đúng mười lăm phút bóng tối trước khi hệ thống máy phát điện dự phòng tự động kích hoạt. Hãy cẩn thận, Nam."


"Cảm ơn cậu. Hành động đi."


Nam cất bộ đàm vào túi quần. Anh đứng im trong bóng tối, đếm nhẩm từng giây trong đầu.


*Một. Hai. Ba...*


*Xoạch!*


Toàn bộ hệ thống đèn neon dọc trần hầm lưu trữ chớp tắt liên tục ba lần rồi vụt tắt hoàn toàn. Bóng tối dày đặc, đen ngòm như mực đổ ập xuống mê cung hầm ngầm. Tiếng quạt thông gió công nghiệp rền rĩ suốt đêm bỗng khựng lại, trả lại cho không gian sự im lặng ngột ngạt đến nghẹt thở.


Nhưng Nam biết, bóng tối này chỉ là tạm thời. Hệ thống điều khiển tự động (ATS) của biệt thự cổ Trịnh Gia rất hiện đại. Chỉ trong vòng chưa đầy mười lăm giây, bộ khởi động của máy phát điện diesel dự phòng công suất lớn đặt dưới hầm chứa máy phát điện dự phòng sẽ nhận tín hiệu mất điện lưới và kích hoạt nguồn sáng khẩn cấp.


*Hừm... u u u...*


Đúng như dự đoán, tiếng động cơ diesel bắt đầu gầm rú từ phía cuối hành lang kỹ thuật. Mặt đất dưới chân Nam khẽ rung lên theo nhịp pít-tông của cỗ máy phát điện 150kVA. Ánh sáng vàng nhạt từ những bóng đèn LED khẩn cấp dọc hành lang bắt đầu sáng lên lờ mờ. Sức nóng và mùi dầu diesel nồng nặc bắt đầu rò rỉ qua các khe cửa thông gió, tràn vào mê cung phòng tối.


Nam đanh mặt lại. Anh biết rõ lính đánh thuê Hắc Hổ có trang bị súng liên thanh có gắn kính ngắm laser hồng ngoại và đèn pin chiến thuật công suất lớn. Nếu hành lang ngầm có ánh sáng lờ mờ thế này, anh sẽ trở thành mục tiêu sống cho những đường đạn xuyên phá từ cự ly trung bình. Anh phải phá hủy hoàn toàn nguồn điện dự phòng này, đưa toàn bộ hầm lưu trữ vào bóng tối tuyệt đối để phát huy tối đa kỹ năng đặc công thực chiến CQB.


Nam hạ thấp trọng tâm, áp dụng quy trình di chuyển bóng tối tuyệt đối. Anh bước đi bằng gót chân trước, nhẹ nhàng hạ mũi chân xuống nền gạch men cũ bám đầy bụi mực mục nát, hai tay giơ nhẹ để giữ thăng bằng tuyệt đối và sẵn sàng gạt đỡ chướng ngại vật. Không một tiếng động, không một hạt bụi bị xao động. Anh trườn vào đường ống kỹ thuật ngầm chật hẹp bám đầy rỉ sét nối liền mê cung phòng tối với hầm chứa máy phát điện dự phòng.


Đường ống kỹ thuật chỉ rộng khoảng tám mươi phân, ngột ngạt và nóng bức do nhiệt lượng tỏa ra từ máy phát điện đang vận hành phía trước. Nam bò trườn bằng khuỷu tay và đầu gối, giữ cho cuốn sổ địa chính trong ngực áo không bị va chạm vào thành ống kim loại. Tiếng gầm rú của máy phát điện diesel ngày càng lớn, đập vào màng nhĩ anh đau nhức.


Khi tiếp cận đến vỉ sắt thông gió nhìn xuống phòng máy phát điện, Nam khựng lại.


Qua khe hở của vỉ sắt, anh nhìn thấy toàn cảnh căn phòng bọc bê tông dày rộng khoảng ba mươi mét vuông. Giữa phòng, cỗ máy phát điện khổng lồ màu xanh lá cây đang rung bần bật, phun ra những làn khói xám nhạt có mùi dầu diesel cháy khét lẹt. Ánh sáng đỏ từ bảng điều khiển kỹ thuật số của máy phát hắt lên gương mặt tái nhợt, đầy mồ hôi của Trần Văn Phát – kỹ sư điện nước của biệt thự cổ.


Phát đang bị một tên lính đánh thuê Hắc Hổ gác súng trường tấn công sát gáy. Tên lính đánh thuê mặc đồ đen bọc giáp Kevlar, đầu đội mũ bảo hiểm chiến thuật có gắn kính nhìn đêm chưa hạ xuống. Họng súng đen ngòm của hắn chĩa thẳng vào đầu Phát, ép gã kỹ thuật viên nhút nhát phải đứng sát bảng điện để theo dõi dòng điện.


"Tăng công suất định mức lên!" Tên lính đánh thuê quát lớn qua bộ đàm gắn tai nghe, cố át đi tiếng ồn gầm rú của động cơ diesel. "Đại ca yêu cầu phải cấp đủ điện cho máy cắt bộc phá vòng ngoài! Đừng để tao phải bắn nát gối mày!"


Trần Văn Phát run rẩy, hai bàn tay bám chặt vào tủ điện tổng, giọng mếu máo:


"Tôi... tôi đang đấu nối lại cầu chì khẩn cấp! Dòng điện lưới bị cắt đột ngột quá làm cháy cầu chì phụ rồi! Xin đừng nổ súng!"


Nam nằm rạp trên vỉ sắt thông gió, quan sát kỹ vị trí của hai người phía dưới. Khoảng cách từ vỉ sắt xuống sàn phòng máy là khoảng ba mét rưỡi. Anh không có súng ngắn K54 trong tay để tiêu diệt tên lính gác từ xa. Vũ khí duy nhất của anh lúc này là chiếc kìm cộng lực công nghiệp 24 inch bọc nhựa cách điện dày dặn đeo bên hông và bản lĩnh cận chiến tay không.


*Thử nghiệm đầu tiên: Tiếp cận tay gạt cầu chì chính.*


Nam khẽ luồn tay trái đẩy nhẹ vỉ sắt thông gió sang một bên. Anh định lợi dụng góc khuất của bồn chứa dầu diesel dự phòng để đu người xuống, ngắt tay gạt cầu chì tổng một cách im lặng. Nhưng ngay khi anh vừa dịch chuyển vỉ sắt được vài phân, tên lính đánh thuê bất ngờ quét đèn pin chiến thuật gắn trên súng về phía trần nhà. Luồng sáng trắng mạnh mẽ quét sượt qua khe hở vỉ sắt. Nam lập tức thu mình lại, giữ bất động tuyệt đối.


*Không được. Tên này quá cảnh giác. Nếu cố tình đu xuống trực diện, tiếng động từ gờ sắt sẽ làm lộ vị trí ngay lập tức.*


Nam đổi chiến thuật. Anh cần một đòn nghi binh để kéo tên lính gác ra khỏi khu vực tủ điện tổng.


Anh thò tay phải vào túi quần hộp, lấy ra một viên đá hộc nhỏ nhặt được từ đống đổ nát của cửa sập trước đó. Nam khéo léo gõ nhẹ viên đá vào đường ống nước kim loại chạy dọc thành ống thông gió tạo thành một chuỗi âm thanh đanh gọn, đều đặn theo nhịp Morse: *tạch... tạch cạch... tạch...*


Tiếng kim loại va chạm vang lên đứt quãng, truyền đi dọc theo đường ống nước ra hành lang kỹ thuật bên ngoài phòng máy.


"Cái gì thế?" Tên lính đánh thuê lập tức quay phắt đầu lại. Hắn gạt chốt an toàn khẩu súng trường, ra hiệu cho Trần Văn Phát đứng yên tại chỗ, rồi từ từ bước về phía cửa ra vào phòng máy, hướng mắt về phía hành lang tối nơi phát ra tiếng động.


Chỉ chờ có thế.


Nam dùng tay trái đẩy tung vỉ sắt thông gió. Thân hình cao một mét tám mươi của anh lao xuống như một bóng ma rơi tự do trong bóng tối. Anh đáp nhẹ nhàng bằng hai mũi chân xuống đỉnh bồn chứa dầu diesel dự phòng bằng thép, triệt tiêu hoàn toàn lực va chạm mà không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào.


Phát hiện bóng đen đột ngột xuất hiện, Trần Văn Phát định há miệng hét lên vì hoảng sợ, nhưng Nam đã nhanh như chớp lao tới, dùng tay trái bịt chặt miệng gã kỹ thuật viên, lôi tuột gã nấp sau bệ máy phát điện khổng lồ. Nam kề sát mặt vào tai Phát, gằn giọng thì thầm:


"Im lặng nếu muốn sống. Tôi là Nam."


Phát trợn tròn mắt nhìn Nam, nhận ra người thủ thư quen thuộc của biệt thự, vội vã gật đầu lia lịa. Nam buông Phát ra, mắt hướng về phía tủ điện tổng nằm sát vách tường đối diện.


Lúc này, tên lính đánh thuê Hắc Hổ đã bước ra ngoài hành lang được khoảng năm mét. Nhận ra mình bị đánh lừa bởi tiếng động giả, hắn lập tức quay người lại phòng máy phát điện.


"Mẹ kiếp! Thằng ranh con!"


Tên lính đánh thuê hét lên khi thấy bệ máy phát điện trống không. Hắn vung súng trường quét luồng sáng đèn pin chiến thuật dọc theo bồn chứa dầu diesel.


Nam biết mình không còn thời gian để bẻ khóa tủ điện hay gạt cầu chì thủ công. Anh rút chiếc kìm cộng lực công nghiệp 24 inch bọc nhựa bảo hộ ra khỏi thắt lưng kaki.


Với bàn tay phải đang bị thương rách da rỉ máu, Nam dùng hết sức lực bóp chặt hai cán kìm bọc cao su dày cách điện. Anh luồn lưỡi cắt của kìm cộng lực vào bó cáp nguồn dẫn trực tiếp từ máy phát điện diesel vào vỏ tủ điện tổng. Đó là bó cáp đồng cao áp ba pha dày bằng cổ tay trẻ con, đang mang dòng điện xoay chiều cực mạnh.


Cơn đau buốt từ lòng bàn tay phải xé rách lớp băng gạc trắng, máu tươi loang lổ chảy dọc theo cán kìm cách điện. Nam nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, các thớ cơ vai co rút dữ dội dưới lực ép nghìn cân.


"Dừng tay lại! Thằng khốn!" Tên lính đánh thuê phát hiện bóng Nam sau bệ máy, điên cuồng nổ súng.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Những viên đạn súng trường găm thẳng vào vỏ thép của máy phát điện diesel, tạo ra những tiếng nổ đanh tai và những tia lửa xẹt tung tóe sát sạt bên tai Nam.


Nam không hề lùi bước. Ý chí thép của một chiến binh đặc công và lòng căm thù tột cùng tiếp thêm sức mạnh cho đôi cánh tay anh. Anh hét lên một tiếng khàn đục trong cổ họng, vặn mạnh hai cán kìm cộng lực.


*Phựt! Phựt!*


Lưỡi cắt thép carbon nghiền nát lớp vỏ nhựa bảo vệ, cắt đứt trực tiếp hai pha nóng và dây trung tính của bó cáp nguồn cao áp, đấu nối trực tiếp chúng vào phần vỏ máy phát điện bằng thép đang được nối mát.


Một vụ đoản mạch khủng khiếp nổ ra ngay lập tức.


*OÀNG!!!*


Một luồng hồ quang điện màu xanh lét, chói lòa như sét đánh nổ tung ngay trước mặt Nam. Sức ép từ vụ nổ đoản mạch hất văng chiếc kìm cộng lực khỏi tay anh. Tia lửa điện nhiệt độ cao bắn phá dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn tủ điện tổng của hầm lưu trữ trong một tiếng nổ đanh gọn.


Trần Văn Phát hoảng loạn nằm rạp xuống sàn bê tông, hai tay ôm chặt đầu la hét thảm thiết. Tên lính đánh thuê bị luồng sáng hồ quang điện cực mạnh làm lóa mắt tạm thời, loạng choạng lùi lại phía sau, khẩu súng trường bắn lệch hướng lên trần nhà.


Sức nóng của vụ nổ đoản mạch bắn vào mu bàn tay phải của Nam, gây ra một vết bỏng nhẹ đỏ rực, đau rát như bị kim châm. Chiếc bộ đàm dã chiến trong túi quần anh bị dòng điện từ trường cực mạnh làm cháy hỏng hoàn toàn IC, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ rồi tắt lịm.


Nhưng mục tiêu chiến thuật của anh đã hoàn thành.


Toàn bộ hệ thống điện khẩn cấp của hầm lưu trữ vụt tắt hoàn toàn trong tích tắc. Bóng tối tuyệt đối, dày đặc và lạnh ngắt như nấm mồ dưới lòng đất bao phủ lên toàn bộ chiến trường. Tiếng gầm rú của động cơ diesel máy phát điện khựng lại rồi lịm dần, nhường chỗ cho bóng tối câm lặng và tiếng rít gió bão gầm rú từ các khe thông gió dội xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!